Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 106: Quái Nhân

Cập nhật lúc: 30/03/2026 16:00

Chương 106: Quái nhân

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种 

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Tang Yên nghĩ lại, hình như đúng là như vậy.

Nhưng chuyện người khác thì liên quan gì đến nàng?

Chỉ là người qua đường mà thôi.

Tang Yên nghĩ vậy, nhưng đến khóa tu buổi tối, nàng lại nhìn thấy người kia.

Y quỳ rạp trước tượng Phật, bất động, như một khúc gỗ.

Đến khi nàng học xong khóa tối, y vẫn giữ nguyên tư thế đó. Nghĩ đến việc buổi sáng y đã đến, cũng không biết đã quỳ bao lâu.

Kẻ kỳ quái.

Tang Yên thầm nghĩ, rồi quay về phòng.

Hôm sau

Nàng đi học khóa sáng, người kia vẫn còn đó, vẫn là tư thế quỳ rạp.

Có tiểu sa di mang cơm chay đến cho hắn.

Y nói lời cảm tạ, vội vàng ăn mấy miếng, bỗng nghiêng đầu, nôn ra hết.

“Ọe, ọe!”

Y nôn đến mức nước mắt cũng trào ra.

Cả đại điện tràn ngập mùi khó chịu.

Các tăng nhân dường như không hề để ý, vẫn chuyên tâm tụng kinh.

Tang Yên cố nhịn, nhưng không nhịn được.

Thu Chi đỡ nàng ra ngoài, nhỏ giọng nói: “Người này thật thô lỗ. Sao có thể nôn trong điện, lại còn trước mặt Phật tổ? Thật là bất kính!”

Tang Yên lại không nghĩ vậy: “Có lẽ là mắc bệnh gì đó.”

Tang Yên bỗng thấy người kia có chút đáng thương, không kìm được quay đầu nhìn lại một cái.

Người nọ nôn xong, chậm chạp đứng dậy, sắc mặt tái xám như đất, ôm cái bụng căng phồng, lảo đảo bước ra ngoài.

“Phật cũng không cứu ta…”

“Không ai cứu được ta…”

“Ha ha ha… không ai cứu được ta…”

Y vừa đi ngang qua nàng, vừa rơi nước mắt, lẩm bẩm như kẻ mất hồn.

Tang Yên nghe vậy, khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một dự cảm, người này e là sẽ làm chuyện dại dột.

Phải làm sao đây?

Đã nhìn thấy rồi… cũng không thể mặc kệ sống c.h.ế.t.

Nàng do dự một lát, cuối cùng vẫn gọi một ám vệ tới, thấp giọng dặn: “Ngươi theo hắn, đừng để hắn làm chuyện ngu ngốc. Nhân tiện tra xem hắn là ai, gặp phải chuyện gì.”

“Tuân lệnh.”

Ám vệ lập tức theo người kia rời đi.

Người nọ xuống núi.

Dưới chân núi có một con sông.

Mấy ngày gần đây mưa nhiều, nước sông trong veo nhưng lại sâu không thấy đáy.

Y đi đến bờ sông, nhắm mắt… lao thẳng xuống.

Ám vệ kịp thời giữ lấy vai y, kéo mạnh một cái, quật ngã xuống đất.

Dưới đất là lớp cỏ mềm, ngã cũng không đau.

Nhưng người kia lại ôm bụng, đau đến mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.

“A… a!”

Y lăn lộn trên đất, kêu la t.h.ả.m thiết.

Ám vệ cau mày hỏi:

“Ngươi sao vậy?”

Người kia đau đến vừa khóc vừa gào, nhưng lại không nói nổi một câu hoàn chỉnh.

Ám vệ hết cách, đành một chưởng đ.á.n.h ngất y, rồi vác lên, đưa vào thành tìm đại phu.

Đại phu là một lão già hơn năm mươi tuổi.

Người gầy nhỏ, trên mũi có nốt ruồi đen, mắt nhỏ đến gần như không thấy.

Ông bắt mạch cho người kia, bắt đi bắt lại nhiều lần, mày vẫn nhíu c.h.ặ.t, rồi lại vén áo hắn lên xem bụng.

Khi lớp áo vải thô được vén lên, mới phát hiện hắn hoàn toàn không giống vẻ ngoài nghèo khó, da dẻ trắng mịn, rõ ràng là người sống trong nhung lụa.

Chỉ có cái bụng… phình lên thành một khối tròn.

Sờ vào thì căng cứng, lại có cảm giác rất “đầy”.

Đại phu ghé tai vào nghe, dường như còn nghe thấy… tiếng động như tim đập.

“Ái chà!”

Ông giật mình, vuốt chòm râu ngắn, một lúc lâu mới bình tĩnh lại, thở dài:

“Lạ thật… lạ thật… chẳng lẽ nam nhân cũng có thể mang thai?”

Ám vệ: “. . .”

Nam nhân. . . mang thai?

Nói cái quỷ gì vậy?

Hắn vốn không có nhiều kiên nhẫn, lập tức túm cổ áo đại phu, lạnh giọng:

“Nói rõ ràng. Hắn rốt cuộc bị làm sao?”

“Đại hiệp bớt giận, bớt giận, có gì từ từ nói!”

Đại phu nhát gan, vội cười lấy lòng, nói ngay:

“Ta thấy hắn… rất giống… rất giống là có thai. Mạch của hắn rất loạn, giống hỉ mạch, mà lại không hẳn. Y thuật của ta không đủ cao, thực sự không chẩn ra được. Nhưng bụng hắn to như vậy, bên trong lại như có thứ gì đang động… quả thật rất giống mang thai.”

Lần này đến lượt ám vệ vừa kinh ngạc vừa nhíu mày.

“Làm sao có thể… mang thai?”

Hắn nghe mà bắt đầu nghi ngờ cả cuộc đời.

Nhưng chưa kịp nghi ngờ lâu, lại nghĩ: nếu không phải mang thai… thì một người còn trẻ như vậy, sao lại tìm đến cái c.h.ế.t?

“Các. . .các ngươi!”

Người nọ lúc này từ từ tỉnh lại, vừa mở mắt thấy hai người lạ, sợ đến suýt ngã khỏi giường.

“Các ngươi là ai? Muốn làm gì?”

Y thấy áo mình bị vén lên, sắc mặt càng thêm hoảng loạn, sợ hãi.

“Đừng chạm vào ta!”

Y ôm bụng, nhảy xuống giường, chạy thẳng ra ngoài.

Ám vệ thấy vậy, ném lại hai lượng bạc cho đại phu, lập tức đuổi theo.

Người nọ một tay ôm bụng, một tay che mặt, chạy loạn trên phố, va vào không ít người, suýt nữa còn làm đổ mấy sạp hàng.

“Ngươi… ngươi đừng theo ta! Ngươi muốn làm gì?”

Hắn vừa hét vừa khóc.

Y sao lại không c.h.ế.t?

Sao lại không c.h.ế.t?!

“Ngươi vì sao cứu ta!”

Y gần như phát điên, vơ lấy đồ ăn trên sạp bên cạnh ném về phía ám vệ.

Ám vệ dễ dàng tránh được.

“Ê! Ngươi làm cái gì thế hả! Đền tiền! Đền tiền!”

Chủ sạp giữ lấy y, đòi bồi thường.

Người nọ đang trong cơn điên loạn, sức lực lớn bất thường, đẩy mạnh một cái rồi lảo đảo chạy mất.

Ám vệ lại bị giữ lại.

Chủ sạp làm ra vẻ hung dữ:

“Ngươi không được đi! Các ngươi gây chuyện làm hỏng đồ của ta! Không đền tiền ta kéo ngươi lên quan phủ!”

Ám vệ không muốn tranh cãi, liền lấy ra hai lượng bạc ném cho hắn, thậm chí không đợi thối lại đã vội đuổi theo.

Cuối cùng, người nọ dừng lại.

Y đứng trước một phủ đệ.

Phủ viện cao rộng, kéo dài không dứt, khí thế bề thế.

Trên biển treo hai chữ lớn: Khương phủ.

“Nhị công t.ử! Ngài… sao lại thành ra thế này?”

Gia nhân giữ cổng vừa kinh vừa sợ, vội vàng tiến lên đỡ lấy y, lo lắng hỏi:

“Nhị công t.ử, ngài làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

Ám vệ đứng từ xa nhìn cảnh này, trong lòng chợt động:

Khương phủ? Nhị công t.ử?

Người này… là đệ đệ của Hàn Lâm viện đại học sĩ Khương Trọng Ngọc, Khương Trọng Lễ?

*

Phủ họ Tang.

Tang Khôn nằm sấp trên giường dưỡng thương, vừa để nha hoàn xinh đẹp đút nho, vừa nhìn tên cận vệ đang quỳ dưới đất:

“Ta bảo ngươi điều tra Khương Trọng Ngọc, kết quả thế nào?”

Đoạn Dương không tra ra được gì.

Người ta thanh liêm đến mức không có chỗ chê, ngoài xử lý công vụ, rảnh rỗi thì nghiên cứu học vấn, còn bỏ tiền mở học đường, thu nhận con em nghèo khó, thậm chí còn tự mình giảng dạy.

Thế thì… quá khó xử rồi.

Hắn cúi đầu, do dự một lát, cuối cùng vẫn nói:

“Khương đại nhân không có gì đáng tra. Nhưng Khương nhị công t.ử… hình như mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ. Hôm qua hắn cải trang, bụng phình to, lên Long Thiền tự lễ Phật. Sau khi xuống núi thì nhảy sông tự vẫn, may mà được cứu, còn đi khám đại phu. Đại phu nói. . . nói rằng. . .”

“Nói cái gì?”

Tang Khôn hứng thú hẳn lên, nho cũng không ăn nữa, nhìn chằm chằm hắn.

Đoạn Dương bị nhìn đến đỏ mặt, nhất thời khó mà mở miệng.

Tang Khôn nhìn mà nhíu mày:

“Ấp úng cái gì? Nói nhanh!”

Đoạn Dương chỉ đành nói thật:

“Đại phu nói. . . Khương nhị công t.ử có thể. . . có thể mang thai.”

Quả thực vừa hoang đường vừa lúng túng.

Nam nhân sao có thể mang thai?

Tang Khôn cũng nghĩ như vậy:

“Ngươi có nghe nhầm không? Nam nhân làm sao có thể mang thai?”

“Không có. Đại phu đúng là nói như vậy. . . nói là có khả năng mang thai.”

Đoạn Dương càng nói càng thấy chột dạ:

“Hay là. . . thuộc hạ đi tra thêm?”

“Đi ngay!”

Tang Khôn gật đầu phất tay, sắc mặt nghiêm lại:

“Phải tra cho rõ! Khương Trọng Ngọc nhiều lần gây khó dễ cho ta, chuyện này. . . chính là cơ hội báo đáp hắn!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.