Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 128: Chịu Khổ
Cập nhật lúc: 29/04/2026 16:01
Chương 128: Chịu khổ
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Bùi Mộ Dương không nhịn nổi nữa, nhỏ giọng nói giúp: “Hoàng thượng, nha hoàn kia. . . là người được nương nương yêu quý nhất. Hoàng thượng, xin người… hạ thủ lưu tình.”
Hạ Doanh đang “chơi” viên băng trong tay, hai bàn tay cũng bị lạnh đến tím tái cứng đờ.
Hắn đến bản thân còn không nương tay, thì sao có thể nương tay với người khác?
“Ngươi cũng muốn thử sao?”
Hắn lạnh lùng nhìn gã.
Bùi Mộ Dương lập tức quỳ xuống, nhưng vẫn tiếp tục cầu xin: “Hoàng thượng, người không thể như vậy!”
Tự ngược a!
Gã biết trong lòng Hoàng đế đau khổ, nên mới khiến tất cả mọi người cùng chịu khổ theo.
Hạ Doanh như con dã thú tuột dây cương, chỉ có g.i.ế.c ch.óc, m.á.u tanh và đau đớn mới có thể khiến hắn tạm thời bình tĩnh.
Nhưng hắn không thể tiếp tục tự hành hạ mình như vậy!
“Hoàng thượng, mau buông băng xuống đi.”
“Hoàng thượng, nương nương từng khen tay người đẹp, người phải biết trân trọng, nếu bị đông hỏng, sẽ không đẹp nữa.”
“Hoàng thượng, người như vậy. . . nếu nương nương biết được, nàng sẽ đau lòng.”
Bùi Mộ Dương từng câu từng câu khuyên nhủ.
Hạ Doanh im lặng nghe, dường như bị thuyết phục, ném khối băng vào thùng.
Trong thùng là nước băng đã tan.
Theo động tác của hắn, nước b.ắ.n tung tóe ra ngoài.
Một ít b.ắ.n lên mặt hắn.
Hắn đưa tay lau nước băng trên mặt, lẩm bẩm: “Sẽ sao? Nàng làm sao biết được? Ta không biết chuyện của nàng, nàng làm sao biết chuyện của ta?”
“Biết. Nhất định sẽ biết.”
Bùi Mộ Dương lập tức tiến lên ủ ấm đôi tay Hạ Doanh, vừa hà hơi vừa nói: “Người yêu nhau, là tâm ý tương thông. Hoàng thượng, nô tài không lừa người, người nhớ nàng, nàng cũng đang nhớ người.”
Hạ Doanh như bị thuyết phục, sát khí trong lòng cũng dần tan đi.
“Cút đi. Tất cả cút đi.”
Hắn ban ân, cho mọi người rời đi.
Những người đó nào còn đi nổi?
Tất cả đều ngã xuống đất, hai chân bị đá lạnh tổn thương.
Nam nhân còn đỡ, thân thể cường tráng, vẫn có thể chịu đựng, nhưng những nữ t.ử trải qua hình phạt lần này, hàn khí nhập thể, e rằng còn ảnh hưởng đến sinh nở.
Bùi Mộ Dương ủ ấm tay cho Hoàng đế xong, hầu hạ ổn thỏa, liền vội đi sắp xếp: “Những nữ nhân bị phạt, gọi Lương ngự y đến khám, không tiếc d.ư.ợ.c liệu, đặc biệt là cô nương tên Thu Chi kia.”
“Vâng.”
Tiểu thái giám chạy đi truyền lời.
Bùi Mộ Dương quay lại phòng.
Hạ Doanh ngồi trước án thư, đang phê tấu chương.
Tấu chương chất thành đống cao, còn có vài bản rơi xuống đất.
Bùi Mộ Dương thấy vậy, cúi người nhặt lên, thấy đều đã phê xong, liền đặt sang một bên, đồng thời chỉnh lý lại án thư.
Hạ Doanh phê một lúc, lại rối loạn tâm trí: “Yến Thông đã về chưa?”
Bùi Mộ Dương đáp: “Vẫn chưa. Có cần nô tài đi hỏi không?”
“Không cần.”
Hạ Doanh đỡ trán, nghiêng đầu nhìn hắn: “Ngươi nói xem. . . Yến Thông sẽ g.i.ế.c Tang Quyết không?”
Bùi Mộ Dương: “. . .”
Gã không ngờ hoàng đế nghiêm hình tra khảo ám vệ, gây ra nhiều mạng người như vậy, là để ép Yến Thông đi g.i.ế.c Tang Quyết.
Kinh ngạc xong, vội khuyên: “Hoàng thượng, xin người suy nghĩ lại. Dù sao. . .đó cũng là đệ đệ ruột của nương nương.”
Hạ Doanh lạnh nhạt nói: “Từ khi hắn trợ Trụ vi ngược, phản bội Tang Yên, hắn đã không còn là đệ đệ của nàng nữa.”
“Hoàng thượng. . .”
Bùi Mộ Dương nhất thời không biết nói gì, dừng lại một lúc, mới mang vẻ đau xót nói: “Hoàng thượng đã chịu khổ rồi.”
Năm chữ ấy khiến Hạ Doanh khựng lại.
Hạ Doanh không ngờ gã sẽ nói như vậy, trầm mặc hồi lâu, mới nói: “Người hiểu trẫm, chỉ có mình ngươi mà thôi.”
Bùi Mộ Dương lập tức vừa hoảng sợ vừa kích động: “Hoàng thượng. . .”
Hạ Doanh phất tay cắt lời gã, tiếp tục nói: “Dù sao cũng phải thấy chút m.á.u. Nếu không, bọn họ đều tưởng trẫm vì A Yên mà mềm lòng. A Yên nói đúng, nàng không phải là tấm bùa hộ mệnh của bọn họ. Cho nên, nàng cũng sẽ hiểu trẫm, đúng không?”
Hắn từ lâu đã có ý g.i.ế.c Tang Quyết.
Chỉ là chưa hạ lệnh, vì sợ Tang Yên quay về trách hắn.
Nhưng nếu là người khác g.i.ế.c hắn, thì lại khác.
Bùi Mộ Dương hiểu tâm tư Hạ Doanh, há miệng muốn nói gì đó, rồi lại nhịn xuống.
Hoàng thượng vừa nói gã hiểu mình, nếu lúc này gã còn cầu tình, chẳng khác nào phụ lòng Hoàng thượng.
Nhưng không cầu tình?
Một mạng người, lại còn là đệ đệ ruột của nương nương. . .
“Hoàng thượng. . .”
Gã muốn nói lại thôi.
Hạ Doanh không muốn nghe Bùi Mộ Dương cầu xin, liền đổi đề tài: “Nữ nhân tên Tố Hề kia đã đến đâu rồi?”
Bùi Mộ Dương đáp: “Nghe nói sau khi nhận được tin, nàng kinh hãi, lại thêm đường xá xóc nảy, động t.h.a.i khí, đang dưỡng thai, e rằng sẽ chậm trễ mấy ngày.”
“Ồ. . . đứa trẻ đó đúng là số phận long đong.”
Hạ Doanh cảm thán một câu, cúi đầu tiếp tục phê duyệt tấu chương.
Không lâu sau,
Người đi theo Yến Thông đến thiên lao quay về báo: “Yến ám vệ không g.i.ế.c Tang Quyết. Hắn đã hôn mê trong thiên lao.”
Hạ Doanh nghe xong, nhíu mày, xoa xoa thái dương, phất tay nói: “Lui xuống đi.”
Không có lấy một tin tốt.
Hắn lại cảm thấy bực bội.
Ngón tay gõ từng nhịp lên bàn.
Đó là dấu hiệu sắp nổi giận.
Bùi Mộ Dương thấy vậy, vội nói: “Hoàng thượng, người có đói không? Hay dùng một chút bữa tối đi?”
Từ khi Tang Yên mất tích, Hạ Doanh không còn chút khẩu vị, ăn uống cũng trở nên thất thường.
Giờ đã là canh một, Bùi Mộ Dương cũng mấy lần gọi bữa tối, Hạ Doanh đều không muốn ăn.
Hắn trở nên tê liệt với rất nhiều thứ.
Chỉ có cảm giác đau ở tim là rõ rệt.
“Ồ. . . dùng bữa à. . .”
Hắn không cảm thấy đói, giọng chậm chạp, uể oải như không có sức: “Không muốn ăn gì cả. . . không biết nàng có phải. . .”
Chưa nói xong, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân vội vã.
“Kẻ nào lỗ mãng như vậy? Nô tài đi xử phạt hắn ngay.”
Bùi Mộ Dương quát mắng nhanh hơn Hoàng thượng một bước, là muốn cứu kẻ kia một mạng.
Không ngờ vừa ra ngoài, đã thấy người đến là thống lĩnh thị vệ Lục T.ử Kình.
“Lục thống lĩnh?”
“Bùi công công.”
Lục T.ử Kình hành lễ, sắc mặt nghiêm trọng, hỏi: “Hoàng thượng ở trong đó?”
Bùi Mộ Dương gật đầu: “Ở trong. Ngươi vội vã như vậy, xảy ra chuyện gì?”
“Ta chặn được thư của nương nương.”
“Đó là chuyện tốt, sắc mặt ngươi sao lại. . .”
Bùi Mộ Dương nói được nửa câu thì dừng lại, niềm vui trên mặt cũng cứng lại, hạ giọng hỏi: “Tình hình thế nào?”
Lục T.ử Kình nhỏ giọng: “Nội dung bức thư có. . .”
Chưa nói xong, trên đầu đã phủ xuống một bóng người.
Là Hoàng đế.
Cũng không biết đã nghe được bao lâu.
Y giật mình, lập tức quỳ xuống: “Tham kiến hoàng thượng.”
Hạ Doanh không nói gì, chỉ đưa tay ra.
Lục T.ử Kình vội đưa thư: “Thư được chặn ở Vinh Châu. Người đưa thư cũng đã bị áp giải, ngày mai sẽ đến. Thần đi trước một bước, phi ngựa mang thư về. Ngoài thần ra, không ai xem qua, mong Hoàng thượng thứ tội.”
Y nghĩ đến nội dung bức thư, cảm thấy đêm nay chính là ngày c.h.ế.t của mình.
Hạ Doanh còn chưa đọc thư, chủ yếu là quá căng thẳng, tay có chút run, phong thư mỏng nhẹ mà như nặng nghìn cân.
Nhưng hắn vẫn mở ra.
Không phải nội dung hắn tưởng.
Chỉ vài dòng chữ, lại đ.â.m thẳng vào mắt hắn.
Không!
Đây không phải thư của nàng!
Nhưng đúng là nét chữ của nàng!
Nàng cái gì cũng tốt, chỉ có chữ viết là rất xấu, nét chữ xiêu vẹo này, tuyệt đối là do nàng tự tay viết!
Nhưng sao nàng có thể viết ra những lời tuyệt tình như vậy?
[Trong lòng ta đã có người khác, không muốn vào cung làm phi. Xin Hoàng thượng buông tha cho ta, trả lại tự do cho ta. Nếu Hoàng thượng có chút chân tình với ta, xin đừng làm tổn hại người nhà của ta. Tang Yên gửi.]
Ha!
Ha!
Nhất định là Giang Khắc ép nàng viết!
Tên Giang Khắc đáng c.h.ế.t!
Nhưng nếu không phải bị ép thì sao?
Nếu nàng thật sự thích Giang Khắc thì sao?
Giang Khắc trẻ hơn hắn, đẹp hơn hắn, biết lấy lòng người hơn hắn, ngay cả Tang Quyết cũng thích hắn, muốn hắn làm tỷ phu. . .
Không!
Không!
Tang Yên là yêu hắn!
Mắt hắn, tim hắn sẽ không lừa hắn!
Nhưng nếu lỡ thì?
Không!
Không!
Hạ Doanh ôm đầu, cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung.
Mắt hắn đỏ ngầu, nắm c.h.ặ.t bức thư, đọc đi đọc lại.
Càng đọc càng đau, đau đến gào lên: “A a a!”
Hắn muốn g.i.ế.c người!
Hắn phải g.i.ế.c người!
“Mang toàn bộ người của Trung Nghĩa hầu phủ ra . . ."
Hai chữ “xử t.ử” nghẹn lại nơi cổ họng.
Không thể làm vậy!
Trung Nghĩa hầu phủ tạm thời không thể động vào!
Không thể để truyền ra tin Tang Yên tư thông với người khác!
“Vinh Châu ở phía Nam!”
Hắn đổi lời, rốt cuộc vẫn rơi vào cái bẫy của Giang Khắc.
“Lập tức tăng thêm nhân thủ về phía Nam!”
