Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 127: Dã Thú
Cập nhật lúc: 28/04/2026 12:18
Chương 127: Dã thú
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Tang Quyết hại tỷ tỷ mình phải chịu năm mươi trượng hình.
Tang Khôn thật sự không nỡ nhìn nhi t.ử chịu khổ, liền lao lên che chắn.
Đáng thương là ông mới chịu hai gậy, đã đau đến kêu oai oái: “Mẹ nó, sao lần này đ.á.n.h đau hơn trước vậy?”
Ông đâu biết lần trước trượng hình đã được nương tay rất nhiều.
Chủ sự Tạ Toại nhìn cảnh tượng buồn cười này, đỡ trán, phất tay: “Mau kéo Tang đại nhân ra!”
Trương lao đầu đáp một tiếng, vội tiến lên cùng mấy ngục tốt kéo Tang Khôn ra ngoài.
Sau đó, Tạ Toại đập bàn, quát hỏi: “Tang Quyết, ngươi vẫn không chịu nói sao?”
Tang Quyết nằm như x.á.c c.h.ế.t, thoi thóp: “Ta. . . ta không có gì để nói.”
Tạ Toại thấy gã tự tìm đường c.h.ế.t như vậy, tức giận mắng: “Tiểu t.ử ngu muội! Hoàng thượng gánh vác muôn dân. Hành vi lần này của ngươi, chính là đẩy muôn dân vào nước lửa!”
Tạ Toại là người trung thành tuyệt đối với hoàng đế.
Thực ra trước đó y cũng không vừa mắt Tang Yên, nhưng lựa chọn của Hoàng đế, nếu không thể ngăn cản, thì chỉ có thể bảo vệ!
Giờ đây Hoàng đế vì tình mà khổ sở, thân là trung thần, tất phải giải ưu cho Hoàng đế!
“Đánh!”
Y lạnh mặt, ra lệnh tiếp tục hành hình: “Đánh mạnh vào!”
Tang Khôn không ngăn được Tạ Toại hành hình nhi t.ử.
Ông chỉ có thể chạy về phủ, đến trước mặt Hoàng đế cầu tình.
Nhưng Hoàng đế đang g.i.ế.c người.
Vừa bước vào phủ, ông đã ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc gay mũi, đến khi tới Nghênh Yên tiểu trúc, liền thấy trong sân đặt la liệt từng t.h.i t.h.ể.
Ông vốn là vị quan trong thời đại thái bình, làm gì từng thấy nhiều x.á.c c.h.ế.t như vậy?
Bị dọa sợ, cũng không dám vào tìm Hoàng thượng nữa.
Lưỡng lự ngoài cửa một lúc, thấy Bùi Mộ Dương đi ra, mới dám tiến lên hỏi: “Bùi công công, chuyện. . .chuyện này là sao? Đã xảy ra chuyện gì?”
Bùi Mộ Dương ra ngoài là để dặn người sắc t.h.u.ố.c.
Sắc mặt gã nặng nề, trông như đầy tâm sự.
Bị Tang Khôn chặn lại hỏi, gã cũng nhíu mày: “Còn có thể là chuyện gì? Liên quan đến việc nương nương mất tích. Không biết từ đâu lan ra lời đồn, nói nương nương tư thông bỏ trốn. Hoàng thượng giận dữ, phàm kẻ nào bàn tán chuyện này, đều xử t.ử.”
Tang Khôn nghe xong, lập tức thở phào: “Thì ra là vậy, nghị luận Hoàng hậu, quả thực đáng c.h.ế.t.”
Ông căn bản không coi mạng những hạ nhân dưới mình là mạng.
Thậm chí còn cảm thấy họ c.h.ế.t cũng đáng.
Nếu là ông nghe được, cũng sẽ g.i.ế.c không tha.
Tóm lại, ông không để tâm chuyện này.
Thấy Bùi Mộ Dương vẫn nhíu mày, còn khó hiểu hỏi: “Bùi công công, còn chuyện gì phiền lòng sao?”
Bùi Mộ Dương không đáp, chỉ thở dài: “Hoàng thượng đã lâu không g.i.ế.c người rồi.”
Tang Khôn ngơ ngác: “A?”
Hoàng thượng g.i.ế.c hay không g.i.ế.c người, có gì đáng thở dài?
Ông không hiểu được tâm tư của Bùi Mộ Dương.
Thực ra tâm tư của Bùi Mộ Dương rất đơn giản.
Gã là người tuyệt đối trung thành với Hoàng đế.
Xuất thân từ gia tộc tội thần họ Bùi, Hoàng đế không hề để tâm, vẫn trọng dụng gã, gã đã thề sẽ tận trung với người.
Sự trung thành này không chỉ là tôi tớ với chủ nhân, mà còn mang sự trân trọng và bảo vệ như giữa bằng hữu.
Dù gã không xứng làm bằng hữu của Hoàng đế.
Nhưng gã là người chứng kiến Hoàng đế và hoàng hậu đi đến hôm nay, không ai hiểu rõ Hoàng hậu có ý nghĩa thế nào với Hoàng đế hơn gã.
Nếu nói Hoàng đế là một con dã thú hung bạo, thì Tang Yên chính là sợi dây trói buộc con dã thú đó.
Giờ đây, sợi dây đã mất.
Dã thú lại bắt đầu g.i.ế.c ch.óc.
Gã không muốn Hoàng đế biến thành dã thú.
Gã không muốn Hoàng đế g.i.ế.c người.
Cho nên khi Hoàng đế g.i.ế.c người, gã mới nhạy cảm, mới nặng lòng như vậy.
“Phải mau ch.óng tìm được nương nương thôi.”
Gã cúi đầu thở dài.
Tang Khôn nghe câu này thì hiểu, cũng thở dài theo: “Đúng vậy. Con bé đó rốt cuộc ở đâu? Sao không biết gửi về nhà một bức thư? Ít nhất báo bình an chứ.”
Bùi Mộ Dương: “. . .”
Gã thật sự bó tay với suy nghĩ của Tang Khôn, cứ như nương nương là bỏ nhà đi chơi vậy! Muốn gửi tin là gửi được!
“Nương nương là bị người bắt đi.”
Gã cố chỉnh lại nhận thức của ông: “Còn là do công t.ử nhà ngài gây ra. Tang đại nhân, ngài nên đi khuyên hăn đi. Cứ tiếp tục thế này, không ai biết người tiếp theo mất đầu sẽ là ai.”
Câu nói này khiến Tang Khôn hoảng sợ.
Ông nhớ đến đứa con trai t.h.ả.m hại trong thiên lao, cũng nhớ ra việc chính, bước vào phòng, quỳ xuống cầu xin.
“Hoàng thượng, tha mạng a!”
“Hoàng thượng, Tang gia chúng thần chỉ có một đứa con trai này thôi!”
“Hoàng thượng!”
Ông gào khóc một hồi, cũng khóc ra nước mắt.
Dù sao m.á.u mủ tình thâm, nghĩ đến con trai, ông thật sự đau lòng.
Hạ Doanh nhìn vẻ mặt từ phụ của ông, lạnh nhạt nói: “Ngươi chỉ có một đứa con trai, trẫm chẳng phải cũng chỉ có một A Yên sao?”
Tang Khôn bị câu này chặn họng.
Đúng vậy, Tang Yên cũng chỉ có một.
Ông trọng nam khinh nữ, không có nghĩa Hoàng đế phải vì nhi t.ử ông mà bỏ qua con gái ông.
Huống chi, con gái ông giờ đã không còn là con gái của ông nữa, mà là hoàng hậu của Đại Hạ.
“Tang Khôn, cả nhà ngươi có thể sống đến bây giờ, đều là vì trẫm ôm hy vọng A Yên sẽ bình an trở về. Ngươi có biết, nếu nàng không trở lại, các ngươi sẽ có kết cục gì không?”
Hắn ngồi trên giường, vuốt ve bộ hỉ phục của Tang Yên, trên đó đã không còn khí tức của nàng nữa, hắn chẳng giữ được gì.
Điều đó khiến hắn trở nên tàn bạo, khát m.á.u, muốn hủy diệt tất cả.
“Cút ra ngoài.”
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, gắng hết sức kìm nén ý niệm g.i.ế.c người.
Tang Khôn vừa nghe Hoàng đế lên tiếng, liền biết tâm trạng người không ổn, không nên vào cầu xin, lúc này nghe bảo cút, lập tức cút ngay.
Ra ngoài rồi, ông vẫn còn sợ hãi: Hoàng thượng quá đáng sợ. Giọng nói vừa rồi, lạnh lẽo đến mức không còn giống con người. Giống như thứ gì đó đã vượt khỏi tất cả, trống rỗng, tịch mịch đến tận cùng.
Ông hoàn toàn tin rằng, nếu Tang Yên không trở về, cả nhà họ Tang sẽ không có kết cục tốt.
Tên Giang Khắc c.h.ế.t tiệt!
Còn cả thằng tiểu súc sinh c.h.ế.t tiệt!
Giờ phút này, ông thậm chí muốn tự tay đ.á.n.h c.h.ế.t Tang Quyết cho xong!
“Tang đại nhân?”
Bùi Mộ Dương thấy Tang Khôn đứng ngẩn ở cửa, liền gọi một tiếng.
Tang Khôn hoàn hồn, thở dài: “Tang gia ta a. . . thành cũng vì nữ nhi, bại cũng vì nữ nhi.”
Bùi Mộ Dương hiểu ý trong lời ông, liền nói theo: “Vậy nên, Tang đại nhân, xin ngài nhất định phải hỏi cho ra tung tích của Giang Khắc từ miệng công t.ử nhà ngài. Sự kiên nhẫn của Hoàng thượng. . . thật sự không còn nhiều nữa.”
Dự cảm của gã là đúng.
Hai ngày tiếp theo, ám vệ đi tìm người trở về, vẫn là đám ám vệ đã để mất Hoàng hậu. Bọn họ báo không tra ra tin tức gì, liền bị Hoàng đế phạt một trăm trượng, sống sờ sờ đ.á.n.h c.h.ế.t ba người.
Yến Thông mạng lớn, sống sót. Sau khi chịu hình xong, cũng không bôi t.h.u.ố.c, để người khiêng thẳng đến thiên lao.
Y nhìn Tang Quyết cũng thê t.h.ả.m không kém, không hề sinh lòng đồng cảm, trái lại hai mắt đỏ ngầu, rưng rưng nước mắt, xông lên đ.ấ.m đá một trận: “Ngươi hại c.h.ế.t ba huynh đệ của ta! Tang Quyết, sao ngươi không c.h.ế.t đi! Ngươi đi c.h.ế.t đi!”
Y không trách Hoàng đế tuyệt tình, t.r.a t.ấ.n bọn họ.
Bọn họ làm mất Hoàng hậu, quả thực đáng tội c.h.ế.t!
Nhưng nếu không phải Tang Quyết, Hoàng hậu sao có thể mất?
Tang Quyết đang sốt, toàn thân vô lực, bị đ.á.n.h cũng không phản kháng, thậm chí không rên một tiếng.
Yến Thông đ.á.n.h một lúc, xả hết giận, đổi giọng cầu xin: “Tang Quyết, ta không muốn c.h.ế.t, huynh đệ chúng ta đều không muốn c.h.ế.t. Ngươi muốn c.h.ế.t thì tự c.h.ế.t đi, đừng kéo theo chúng ta, được không?”
Tang Quyết bị y túm cổ áo, há miệng muốn nói gì đó, nhưng trước tiên lại phun ra một ngụm m.á.u lớn, sau đó ngất lịm.
Yến Thông: “. . .”
Y rốt cuộc vẫn không hỏi được gì.
Trong lòng nóng nảy, cũng ngất theo.
Trương lao đầu nhìn hai “xác m.á.u” dưới đất, mặt đầy tê dại, gọi người đi mời đại phu.
Ngày qua ngày. . .thật là tạo nghiệt!
Nghênh Yên tiểu trúc
Dù đang là ngày tam phục [1] nóng bức, nơi này vẫn lạnh thấu lòng người.
[1] Ngày tam phục: tam phục; mùa nóng (chỉ thời kì nóng nhất trong năm, sơ phục: 10 ngày, tính từ canh thứ ba sau Hạ Chí; trung phục: 20 ngày, tính từ canh thứ tư sau Hạ Chí; mạt phục: 10 ngày, tính từ canh thứ nhất sau Lập Thu)
Cái lạnh này. . . là lạnh thật.
Những “tội nhân” từng hầu hạ Tang Yên, tất cả đều phải dùng chân trần đứng trong thùng băng, run rẩy: “Hoàng thượng, Hoàng thượng xin tha mạng!
Ngay cả Thu Chi cũng không ngoại lệ.
Nàng ấy đứng trong thùng băng, băng lạnh ngập đến đầu gối, hai chân trắng nõn bị đông đến tím tái cứng đờ, lảo đảo sắp ngã, trông vô cùng đáng thương.
