Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 81: Trùng Sơn

Cập nhật lúc: 24/12/2025 20:41

Chương 81: Trùng sơn

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种 

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Chuyện sinh con rốt cuộc vẫn không thành.

Việc này cũng truyền đến tai Thái hậu.

Bà lần tràng hạt Phật châu, trầm giọng thở dài, nói với Bồ Châu: “Hoàng thượng bướng bỉnh làm càn, ai gia đã cho bọn họ cơ hội rồi. Đi bảo Khương Trọng Ngọc hành động đi.”

Bồ Châu cúi đầu đáp: “Vâng.”

*

Khương Trọng Ngọc là Hàn Lâm viện Đại học sĩ.

Ông ta là thiên tài thiếu niên, mười sáu tuổi đã đỗ tiến sĩ, vào Hàn Lâm viện, nhiều năm làm quan tích lũy được danh vọng rất cao, lại càng là tấm gương cho học sinh Quốc T.ử Giám.

Vì thế, muốn dẫn ba nghìn học sinh tới Ngọ Môn thỉnh nguyện, với ông ta mà nói, là chuyện rất dễ dàng.

“Nữ sắc loạn quốc! G.i.ế.c!”

“Nữ sắc loạn quốc! G.i.ế.c!”

Dân chúng sục sôi.

Tiếng hô khẩu hiệu vang tận mây xanh.

Còn có một số quan viên cũng quỳ xuống hô: "Hoàng thượng, nữ nhi Tang gia khắc phu khắc phụ khắc đệ, là mệnh đại hung! Nạn châu chấu ở Ô châu, sét đ.á.n.h thẳng vào Hoàng cung, tất cả đều là cảnh bảo của trời cao."

Ông ta đem tất cả những việc gần đây xảy ra, một mạch đổ hết lên đầu Tang Yên.

Khúc Trí ngồi trong xe ngựa, nhìn cảnh tượng ấy, nói với tâm phúc Thái Nguyên: "Muốn trừ khử Tang gia nữ lúc này vẫn còn thiếu một mồi lửa."

Thái Nguyên lập tức hiến kế: “Đại nhân chớ vội. Khâm Thiên giám có Vạn Chương, chính là một ngọn lửa.”

Khúc Trí mắt sáng lên: “Mau nói rõ xem.”

Thái Nguyên hạ thấp giọng: “Đại nhân còn nhớ vì sao Vạn Chương bị phạt đi trông coi Đế lăng không? Chắc chắn là ông ta đã xem tướng mạo cho nữ t.ử họ Tang, thậm chí còn đoán mệnh. Nếu đột nhiên c.h.ế.t . . .”

Gã còn chưa nói dứt câu, Khúc Trí đã hiểu.

“Ý hay.”

Khúc Trí khen một câu, rồi tiếp tục bày mưu tính kế của mình: “Vì mệnh cách của con gái, Tang Khôn từng cố ý giấu chuyện nạn châu chấu ở Ô Châu. Nay, càng có khả năng g.i.ế.c Vạn Chương để bịt miệng!”

Thái Nguyên cũng nghĩ như vậy, cười nịnh bợ: “Đại nhân anh minh. Chỉ cần Vạn Chương c.h.ế.t, mệnh cách của nữ t.ử họ Tang thế nào, chẳng phải do chúng ta muốn nói gì thì nói sao? Tang Khôn cũng đừng hòng thăng tiến.”

“Đúng, đúng, ta phải khiến Tang Khôn hối hận vì hôm đó không c.h.ế.t ở Ô Châu.”

Khúc Trí dường như đã nhìn thấy cảnh Tang gia thất sủng, cười đến không khép được miệng.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào giọng thị vệ: “Lão gia, trong cung có thư tới.”

Khúc Trí nghe vậy, ánh mắt lạnh đi, thu lại nụ cười, đưa tay nhận lấy thư.

Thư không phải do tai mắt trong cung đưa tới, mà là do nữ nhỉ của ông ta, Khúc Tuyết Lệ gửi.

“ . . . Tang Yên làm người hòa nhã dễ gần, công chính không màng tư lợi, trong cung rất có hiền danh. Cũng đã từng hai lần cứu giúp nữ nhi. Ân tình lớn khó báo, mong rằng phụ thân chớ nhúng tay vào chuyện này. Nếu có thể, xin xoay xở giúp đỡ một hai . . . ”

Đứa con gái này lại đi cầu xin thay cho kẻ đối địch.

Khúc Trí tức đến mắng to: “Đồ ngu! Lòng dạ đàn bà!”

Thái Nguyên không biết nội tình, vội hỏi: “Đại nhân, đã xảy ra chuyện gì?”

Khúc Trí tức giận nói: “Đứa nữ nhi ngu ngốc của ta, lại bảo ta cầu xin cho Tang Yên. Thật là vô dụng. Ở trong hoàng cung bị dọa đến vỡ mật rồi.”

Thái Nguyên nghe xong, cũng không biết nói gì, chỉ đành im lặng.

Khúc Trí mắng thêm hai câu, rất nhanh đã lấy lại lý trí: “Nữ nhi của ta đã không trông cậy được nữa. Muốn giữ tiền đồ, chúng ta chỉ còn cách liều một phen.”

Thái Nguyên chắp tay tán đồng: “Mọi việc xin nghe đại nhân phân phó.”

Khúc Trí nắm chặt lá thư thành một cục, trong mắt hiện lên sự hung ác: “Vậy thì, ra tay với Vạn Chương trước.”

*

Gần đây, Vạn Chương thường xuyên lên tầng cao nhất của Khâm Thiên giám, nhìn xuống toàn bộ hoàng thành.

Thật ra, nhìn lâu rồi, hoàng thành cũng chẳng có gì để xem.

Nhưng chính vì không có gì để xem, mới có nỗi bi thương vật còn người mất, mọi sự đều thôi.

“Vạn Chương . . .”

Ông nhìn thấy Tiên đế.

Khi đó, Tiên đế mười sáu tuổi, thiếu niên phong hoa chính thịnh, trong mắt cũng đã từng lấp lánh ánh sáng rực rỡ.

“Vạn Chương, ngươi xem tướng cho ta một lần đi? Vì sao ngươi xem cho người khác, lại không chịu xem cho ta?”

“Vạn Chương, ta mười sáu rồi, sắp phải chấp chính. Ngươi mau xem tướng mạo ta, ta có thể trở thành một minh quân không?”

“Vạn Chương, hôm nay Ngự sử đại phu khen ta rồi, nói ta có tài đế vương đấy.”

“Vạn Chương, ngươi phải cố gắng phò tá ta nhé. Đợi ta ngồi vững hoàng vị, sẽ phong ngươi làm một vị vương khác họ.”

“Vạn Chương . . .”

Ycười gọi tên ông, tuổi trẻ khí phách, hùng tâm bừng bừng, dường như mọi gian nan đều có thể giẫm dưới chân.

Ông làm sao dám nói cho ybiết: Không! Ngươi không có tướng Đế vương! Thậm chí còn không có tướng trường thọ!

Không!

Ông nhìn lầm rồi!

Nhất định là ông đã nhìn lầm rồi!

Ông nhốt mình trong phòng, ngày đêm nghiền ngẫm ghi chép của tiền bối, mong tìm ra phương pháp hóa giải.

“Rầm!”

Có người ném quả đào vào cửa sổ.

Ông đẩy cửa sổ ra nhìn, thấy y đang trèo trên cây đào, cười với ông: “Vạn Chương, ra ngoài chơi đi. Trong cung chán c.h.ế.t mất. Ngươi không để ý ta, ta sắp nghẹn c.h.ế.t rồi.”

Thỉnh thoảng ông mềm lòng, sẽ theo y ra ngoài chơi.

Nhưng phần lớn thời gian, ông vẫn nhẫn tâm đóng kín cửa sổ, tiếp tục đọc sách.

Y là Hoàng đế, vậy mà cũng chẳng chấp nhặt sự thất lễ của ông, tùy theo ý ông, rồi tự mình hậm hực bỏ đi.

Chỉ là, dần dần, y cũng không đến nữa, bắt đầu sa vào rượu chè sắc giới.

Ông nghe được những hành vi hoang đường của y, liền đến khuyên can: “Hoàng thượng, người như vậy là đang sa đọa. Không thể tiếp tục như thế.”

Y uống rượu, ngâm mình trong suối nước nóng, trên người vắt vẻo mấy mỹ nhân trần trụi.

Y hơi thở dốc, như đang hưởng thụ, lại như đang thất thần: “Vạn Chương, ngươi mười tám rồi nhỉ. Đã có tên tự chưa?”

Ông lắc đầu, đáp: “Chưa có.”

“Vậy trẫm đặt cho ngươi một chữ.”

“Chữ gì?”

“Trùng Sơn [1].”

[1] Núi non trùng điệp, nhiều ngọn núi nối tiếp nhau, tầng tầng lớp lớp

“Vì sao?”

“Người trẫm yêu, trùng sơn ngăn cách.”

Y cười ha hả, nói: “Vạn Trùng Sơn, sau này không cần đến nữa.”

“Ngươi tự cam sa đọa!”

“Ngươi hoang dâm vô đạo!”

“Ngươi khiến ta quá thất vọng!”

Ông phẫn nộ rời đi, nhiều ngày không gặp lại y.

Y quá mức hoang đường!

Là lời nguyền sao?

Chắc chắn là y trúng lời nguyền!

Gắng gượng nhẫn nhịn nửa tháng.

Ông lại đến gặp y, y đã thay đổi rất nhiều, trên mặt là tướng suy bại vì túng d.ụ.c quá độ.

Nghĩ đến y vốn mang tướng đoản mệnh, ông dịu giọng khuyên: “Hoàng thượng, long thể không tốt, nhất định phải tránh xa nữ sắc, tu thân dưỡng tính.”

Để phòng ngừa y tiếp tục làm bậy, ông dọn vào tẩm điện của y, đuổi hết những phi tần trang điểm lòe loẹt kia ra ngoài.

Y thấy vậy, nằm sấp trên giường cười: “Vạn Trùng Sơn, đêm dài đằng đẵng, ngươi đuổi bọn họ đi rồi, vậy ngươi đến bầu bạn với trẫm sao?”

Còn chưa kịp đợi ông trả lời, y đã ho sặc sụa, rồi hôn mê ngủ thiếp đi.

Ông nhân lúc y ngủ, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt gầy gò tiều tụy ấy, không nhịn được mà nói: “Được. Ta ở lại với ngươi.”

Y có nghe thấy không?

Hẳn là có nghe.

Nhưng sau khi tỉnh lại, mọi thứ đều thay đổi.

“Trẫm đã nói không cần đến, ngươi coi lời trẫm là trò đùa sao?”

“Vạn Trùng Sơn, ngươi chỉ là món đồ chơi của trẫm!”

“Ngươi thật đáng thương!”

Mỗi một câu nói đều đ.â.m thẳng vào tim Ông.

Ông cảm giác như mình đang rơi xuống.

Rơi xuống không ngừng.

“Vạn giám chính!”

Có người đang gọi.

Ông nặng nề rơi xuống đất, đau đến mức không phân biệt nổi là mộng hay thực.

“Khụ khụ khụ!”

Ông ho ra mấy ngụm máu, trước mắt tối sầm.

Trước khi hôn mê, hắn nghe thấy tiếng kêu hoảng hốt: “Mau gọi ngự y! Vạn giám chính rơi lầu rồi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.