Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 95: Băng Thệ

Cập nhật lúc: 21/02/2026 06:01

Chương 95: Băng thệ

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种 

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Tang Yên nghe đến phát bực: "Hoàng thượng có thể đừng khăng khăng làm theo ý mình có được không? Rõ ràng chàng biết các đại thần đều phản đối, nhưng vẫn mặc kệ rồi làm, rốt cuộc chàng để ta ở vị trí nào? Chuyện ta suýt chút nữa gặp nạn còn chưa đủ để chàng tỉnh ngộ sao? Đúng, chàng là Hoàng đế, là Hoàng đế cao cao tại thượng, nhưng Hoàng đế cũng không phải vạn năng. Đừng xem thường những đại thần đó. Dùng cường quyền trấn áp, xưa nay chưa từng là cách giải quyết vấn đề.”

Những lời này khiến Hạ Doanh không thể phản bác.

Hắn ăn vội vài miếng cơm, rồi đặt đũa xuống, rời đi.

Hắn cần phải suy nghĩ thật kỹ.

Tang Yên nhìn hắn rời đi, cũng không còn khẩu vị, chỉ ăn qua loa vài miếng rồi sai người thu dọn.

Rửa mặt, đi ngủ.

Một đêm không mộng.

Ngày thứ hai

Nàng không thấy Hạ Doanh tới.

Ngày thứ ba

Vẫn vậy.

Hạ Doanh đang né tránh nàng.

Tang Yên ý thức được điều này, cũng không đi tìm hắn.

Quan hệ giữa bọn họ đột nhiên lạnh nhạt hẳn.

Nàng có chút buồn, có chút hụt hẫng, có chút bất an, lại mang theo một loại tỉnh táo tự hành hạ bản thân: nhìn xem đi. Nhiệt độ tình yêu của bọn họ rốt cuộc cũng hạ xuống rồi.

Ngày thứ tư

Thái hậu cho người đến truyền triệu.

Khi Tang Yên chuẩn bị rời đi, nàng thử dò hỏi: “Hiện giờ thân thể Thái hậu thế nào? Có biết vì sao bà ấy tìm ta không?”

Cung nữ kia mặt mày hoảng sợ, nhưng vẫn nói thật: “Bồ Châu tỷ tỷ ở điện Vĩnh Thọ đã c.h.ế.t rồi. Thái hậu rất đau lòng. Hai ngày nay một chút cơm nước cũng không ăn. E rằng . . . sắp không ổn rồi.”

Bồ Châu vì bảo vệ Thái hậu, bị Hạ Doanh c.h.é.m mất nửa cánh tay.

Thời tiết hiện tại đang là giữa hè nóng bức, vết thương rất dễ nhiễm trùng, lại thêm điều kiện y thuật lạc hậu, muốn giữ được tính mạng quả thật rất khó.

Đáng tiếc.

Nhưng cũng chỉ là hai chữ đáng tiếc.

Tang Yên vẫn nhớ dáng vẻ nàng ta ép mình uống t.h.u.ố.c, thái độ kiêu căng, cao cao tại thượng, trong lòng vốn không hề thích nàng ta.

Chẳng bao lâu đã tới điện Vĩnh Thọ.

Còn chưa bước vào, đã nghe thấy một tràng tiếng khóc nức nở.

Đến khi nàng đứng trước giường, mới biết Thái hậu đã băng thệ.

Nhưng Thái hậu trợn tròn mắt, nhìn xa về hướng cửa điện, rõ ràng là c.h.ế.t không nhắm mắt.

“Tang chủ t.ử, di ngôn của Thái hậu là, nhất định phải để ngài đến Long Thiền tự lễ Phật bốn mươi chín ngày.”

Lão thái giám Dư Hưng Hiền truyền đạt di ngôn của Thái hậu.

Tang Yên không nói gì, hướng về phía Thái hậu, cúi người hành đại lễ.

Ngay sau đó liền nghe bên ngoài truyền đến giọng thái giám: “Hoàng thượng giá lâm!"

Đến thật nhanh.

Nàng vừa tới chưa được bao lâu, hắn đã theo sau.

Chắc hẳn có ai đấy luôn theo dõi động tĩnh bên thiên điện.

Còn tưởng hắn buông bỏ đoạn tình cảm này rồi chứ.

“Tang Yên! Tang Yên!”

Hạ Doanh vội vàng chạy tới, vừa thấy nàng liền giữ c.h.ặ.t vai nàng, đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới, xem nàng có bị thương hay không.

Tang Yên thấy hắn lo lắng cho mình như vậy, trong lòng cũng mềm đi, thái độ dịu hơn đôi chút: “Hoàng thượng, ta không sao.”

“Đợi nàng có sao thì đã muộn rồi! Nàng nói xem nàng tới đây làm gì? Bao nhiêu là xui xẻo!”

Hắn không muốn Tang Yên tới chỗ Thái hậu.

Thái hậu bệnh nặng, tà khí rất nặng.

Thân thể nàng lại không tốt, thật sự không nên tới đây.

“Được rồi, hoàng thượng, Thái hậu bà ấy. . .”

Nếu Thái hậu còn sống mà nghe được những lời ghét bỏ này của hắn, e rằng sẽ tức đến c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Hạ Doanh cũng nhìn thấy Thái hậu trợn tròn mắt, toàn thân cứng đờ, n.g.ự.c không còn phập phồng.

“Thái hậu băng rồi?”

Hắn thực sự chấn kinh.

Tang Yên nhìn hắn, chậm rãi gật đầu.

Sắc mặt Hạ Doanh biến đổi, bước tới, còn đưa tay thăm dò hơi thở của bà.

Quả thật đã c.h.ế.t.

Người phụ nữ nửa đời hô phong hoán vũ ấy đã c.h.ế.t rồi.

Người vừa c.h.ế.t, dường như mọi tội ác của bà ta cũng theo đó mà tan biến.

Lưu lại chỉ còn những điều thiện lành.

Hắn nhớ trước khi tiên đế băng hà, nước mắt bà tuôn như suối, còn bệnh liệt giường mấy ngày liền.

Hắn cũng nhớ khi xưa, có kẻ nói mẫu phi của hắn thân phận thấp hèn, bị bà dùng trượng đ.á.n.h c.h.ế.t kẻ đó.

Thậm chí khi hắn bốn tuổi, từng sốt cao không hạ, chính bà đã ra lệnh cho ngự y tận tâm cứu chữa, còn luôn ở bên cạnh hắn . . .

Trong tim dâng lên một cơn đau muộn màng.

Rất ngắn ngủi.

“Trước khi Thái hậu băng, bà ta có nói gì không?”

Hắn siết c.h.ặ.t nắm tay, hỏi một câu.

Người đáp lời là Dư Hưng Hiền: “Chỉ để lại di ngôn bảo rằng Tang chủ t.ử phải đến Long Thiền tự. . .”

Hạ Doanh kịp thời cắt ngang: “Ngoài chuyện đó ra thì sao?”

Dư Hưng Hiền lắc đầu: “Không còn gì nữa. Sau khi Bồ Châu tiểu thư qua đời, Thái hậu đau buồn quá độ, băng hà rất đột ngột.”

Hạ Doanh day day huyệt thái dương, rất lâu sau mới thở dài: “Thôi vậy, hậu táng đi.”

Chuyện Thái hậu băng thệ rất nhanh đã truyền đến tiền triều.

Các đại thần đều tới khóc linh.

Hạ Doanh cũng thủ linh bảy ngày, rồi mới đưa Thái hậu an táng vào hoàng lăng.

Cả nước quốc tang một tháng, cấm mọi hỷ nhạc.

Tang Yên cũng như nguyện đến Long Thiền tự lễ Phật.

Hạ Doanh phái rất nhiều thị vệ và ám vệ đi theo bảo vệ nàng.

“Làm rầm rộ như vậy, e rằng sẽ khiến người ta dị nghị.”

Tang Yên vẫn không quen phô trương như thế.

Hạ Doanh vốn đã không muốn cho nàng xuất cung, tâm trạng rất kém, lúc này nghe nàng nói vậy, lập tức không vui, hỏi ngược lại: “Nàng cứ luôn nghĩ như thế, sợ cái này, sợ cái kia, sống vậy không mệt sao? Những gì ta cho nàng, hóa ra đều là trói buộc sao? Ta là Hoàng đế, nàng là nữ nhân của ta, là Hoàng hậu tương lai của Đại Hạ, nàng làm chút chuyện thì sợ gì miệng lưỡi thiên hạ? Hay là nàng cảm thấy mình không xứng?”

Giọng hắn càng lúc càng lớn.

Hắn trước mặt nàng xưa nay vẫn dịu dàng, rất ít khi nói lời sắc bén như vậy.

Thậm chí còn ngầm chê nàng không phóng khoáng.

Tang Yên không ngờ Hạ Doanh lại nặng lời với nàng như thế, nhất thời đứng ngây ra tại chỗ.

Hạ Doanh nói xong liền hối hận.

Hắn vỗ vỗ trán, nói: “Xin lỗi, ta vừa nghĩ đến mấy ngày tới không được gặp nàng, trong lòng liền bực bội không chịu nổi.”

Tang Yên vẫn đang nghĩ về những lời hắn nói.

Con người luôn vô ý mà lộ ra bản tính thật.

Nàng cảm thấy hắn không còn yêu nàng như trước nữa.

Cũng phải, nàng luôn không thuận theo hắn, còn đối đầu với hắn, tất nhiên sẽ tiêu hao dần kiên nhẫn và chân tâm của hắn.

“Không sao. Hoàng thượng hồi cung đi, ta sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.”

Nàng xoay người bước vào Long Thiền tự.

Nhất Huyền đại sư sớm đã nhận được tin từ trong cung, dọn sẵn một gian sương phòng, bàn ghế gỗ nam, chăn đệm bằng lụa, đèn lưu ly khảm dạ minh châu, trang trí cực kỳ hoa mỹ.

Tang Yên bước vào liền chấn kinh: “Cái này . . .”

Nói là tới lễ Phật cơ mà?

Sao lại giống đi nghỉ dưỡng thế này?

Nhất Huyền đại sư chắp tay, mỉm cười: “A Di Đà Phật, rượu thịt xuyên tràng qua, Phật tổ ở trong tim. Trong tâm vô vật, ngoài thân vô vật.”

Tang Yên: “ . . . ”

Được thôi.

Một vị cao tăng như ông còn không có ý kiến, nàng cũng không có.

Cứ thế, nàng bắt đầu cuộc sống lễ Phật hàng ngày.

Ban ngày theo các tăng nhân làm thời khóa sớm, tụng đủ loại kinh Phật.

Buổi tối theo các tăng nhân làm thời khóa chiều, ngoài tụng kinh còn phải sám hối, tự tỉnh [1].

[1] Tự suy ngẫm về bản thân.

Không hiểu vì sao, Tang Yên lại nghĩ đến những lời Hạ Doanh nói trước lúc chia tay.

Giờ đứng ở góc độ của hắn mà nhìn nhận lại vấn đề, dường như đúng là nàng luôn phá hỏng không khí, lại còn phòng bị đủ điều, đẩy hắn ra xa ngàn dặm.

Hắn nói không sai, là nàng quá nhát gan.

Lần gặp nạn ở điện Vĩnh Thọ kia, quả thật đã dọa nàng không nhẹ.

Nàng đem những điều tự tỉnh này viết thành thư, sai người chuyển cho Hoàng đế.

Hạ Doanh nhận được thư, lập tức tới thăm nàng.

“Là ta làm không tốt. Ta để nàng gặp nguy hiểm, khiến nàng kinh sợ, còn trách nàng nhát gan. Nàng nhát gan là vì ta chưa cho nàng đủ cảm giác an toàn. Cho dù ta là Hoàng đế, vẫn là vô năng.”

Hắn ôm c.h.ặ.t nàng, đau lòng đến cực điểm, cảm thấy mình rất vô dụng.

Tang Yên lắc đầu khuyên nhủ: “Hoàng thượng đừng nói vậy. Hoàng thượng đã làm rất tốt rồi. Chỉ là năng lực con người có hạn, ta chỉ mong Hoàng thượng cẩn trọng hơn. Đội vương miện tất phải chịu được sức nặng của nó. Từ xưa đến nay, làm Hoàng đế vốn là nghề nguy hiểm nhất.”

Đối với việc này, Hạ Doanh người có quyền lên tiếng nhất.

Tiên đế chính là ví dụ sống sờ sờ.

“Nàng nói đúng. Cẩn thận chèo thuyền mới đi được vạn năm.”

Hắn vẫn rất dung túng nàng.

Hắn không nói ra rằng, chính vì cẩn thận nên mới phái nhiều người bảo vệ nàng, kết quả nàng lại nói là làm quá lên.

Thôi vậy.

Đã thích nàng, thì phải bao dung nàng.

Mặc cho nàng nghĩ thế nào.

“Mấy ngày nay cảm thấy thế nào? Nếu không quen, chúng ta quay về.”

“Quen mà. Rất thanh tịnh. Góc độ nhìn sự việc cũng thay đổi. Cảm giác thu hoạch được rất nhiều.”

“Nàng thu hoạch nhiều như vậy, cũng đừng quên ta đấy.”

“Không quên đâu. Chàng là thu hoạch lớn nhất đời này của ta.”

Nàng cũng bắt đầu nói lời ngọt ngào.

Hạ Doanh cảm nhận được tình yêu từ phía nàng, nhịn không được muốn hôn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.