Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 96: Ngang Bướng
Cập nhật lúc: 17/03/2026 16:00
Chương 96: Ngang bướng
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Tang Yên không cho, né tránh, hờn dỗi: “Đây là chốn thanh tịnh của Phật môn, không được làm càn.”
Hạ Doanh không để tâm: “Phật ta từ bi, chắc chắn vui khi thấy người có tình cuối cùng trở thành quyến thuộc [1].”
[1] Người nhà.
Tang Yên: “ . . . ”
Nàng nói không lại hắn, cười chuyển đề tài: “Gần đây trong cung vẫn yên ổn chứ?”
Hạ Doanh gật đầu: “Không có chuyện gì.”
Tang Yên liếc nhìn ra ngoài, vậy mà thấy Dư Hoài Đức đã lâu không gặp. Nàng hơi nghi hoặc: “Sao không thấy Bùi Mộ Dương nữa?”
Bùi Mộ Dương trông trẻ trung tuấn tú, miệng lưỡi lại ngọt, rất có cảm giác tồn tại.
Vừa rồi Hoàng đế bước vào, lại không thấy gã theo hầu bên cạnh.
Nàng liền để tâm.
“Hắn bị bệnh rồi?”
“Không.”
Hạ Doanh không muốn nói ra chuyện sau khi thái giám tổng quản Dư Hoài Đức hồi cung, đã tố cáo Bùi Mộ Dương là con riêng của Bùi Trinh.
Tuy rằng từ khi Bùi Mộ Dương tới ngự tiền, vẫn luôn quy củ bổn phận, không có ý định báo thù cho phụ thân, nhưng ai biết trong lòng gã nghĩ gì?
Không thể dùng nữa.
Hắn giống Hoàng hậu, xuất thân đã là nguyên tội.
“Ta cảm thấy không đúng.”
Tang Yên nhìn hắn, thúc hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Hắn phạm lỗi? Ngài không phải lại g.i.ế.c người rồi chứ?”
Hạ Doanh lắc đầu, vẻ mặt vô tội: “Sao có thể? Trong lòng nàng, ta là người khát m.á.u thành tính như vậy sao?”
“Xin lỗi.”
Tang Yên biết mình lỡ lời, lập tức xin lỗi, rồi nói: “Vậy nên chàng đừng giấu nữa, rốt cuộc Bùi Mộ Dương đã xảy ra chuyện gì?”
Hạ Doanh thấy nàng hỏi mãi không thôi, cũng không giấu nữa, nói đúng sự thật: “Bùi Mộ Dương là con trai của Bùi Trinh.”
Tang Yên sững sờ: “A? Chàng nói gì? Sao chàng biết được chuyện này?”
Hạ Doanh nói: “Dư Hoài Đức đã trở về. Ông ta là tổng quản thái giám, tra xét kỹ lưỡng thì biết Bùi Mộ Dương là con riêng của Bùi Trinh.”
Tang Yên nêu nghi vấn: “Bùi Trinh là quyền thần, hổ dữ còn không ăn thịt con, sao lại để con trai mình vào cung làm thái giám?”
Hạ Doanh giải thích: “Tính tuổi một chút, hắn vào cung sau khi Bùi Trinh c.h.ế.t. Điều này cũng khiến động cơ của hắn trở nên đáng nghi.”
“Hắn tự nói thế nào?”
“Hắn nói mẫu thân hắn là ca nữ, bản thân không được Bùi Trinh thừa nhận, từ nhỏ sống nương tựa vào mẹ. Năm bảy tuổi, Bùi Trinh bị g.i.ế.c, mẹ hắn không lâu sau cũng qua đời, còn hắn vì mưu sinh mà vào cung.”
“Nghe chàng nói vậy, bản thân hắn cũng là người đáng thương.”
“Tuy đáng thương, nhưng bên cạnh trẫm vẫn không thể giữ hắn lại.”
Nể tình hắn hầu hạ bấy lâu, không lấy mạng hắn đã là khai ân lắm rồi.
Tang Yên nghe xong, đoán: “Hoàng thượng định đuổi hắn xuất cung sao?”
Hạ Doanh gật đầu: “Trẫm sẽ ban cho hắn chút thưởng, bảo đảm nửa đời sau an ổn vô ưu, hiện đang cho hắn suy nghĩ xem hắn muốn gì.”
Tang Yên cũng xem như hài lòng với cách xử lý này, nên không nói thêm gì.
Hạ Doanh không muốn nói chuyện về người khác nữa, liền vòng vo đổi đề tài, bảo nàng dẫn hắn tham quan Long Thiền tự.
Hai người vừa trò chuyện vừa dạo quanh trong chùa.
“A Di Đà Phật, Hoàng thượng vạn an.”
“Bái kiến Hoàng thượng!"
Các tăng nhân đi ngang đều lần lượt hành lễ.
Tang Yên cười nói: “Lần sau Hoàng thượng tới có thể thay bộ y phục khác, một thân vàng rực thế này rất dễ bị nhận ra thân phận.”
Hạ Doanh tuy không mặc long bào, nhưng thường phục cũng quá mức hoa lệ phô trương.
“Trẫm lại cảm thấy đây là do khí chất.”
Hắn cố ý tự luyến, muốn chọc nàng vui.
Tang Yên phối hợp cười khen: “Đó là đương nhiên. Hoàng thượng một thân long khí, bọn họ tất nhiên nhìn mà sinh sợ.”
Hai người bất tri bất giác đi tới hậu sơn Long Thiền tự.
Trong núi cây cối um tùm.
Còn có vài cây ăn quả.
Tang Yên nhìn thấy một cây dại, quả xanh quả đỏ treo đầy cành, tuy không gọi được tên, nhưng mọng nước bóng bẩy, còn thoang thoảng hương thơm, trông rất ngon.
“Hoàng thượng, ta muốn trèo lên hái quả.”
Bản tính ngang bướng sâu trong xương nàng lộ ra.
Hạ Doanh nhớ tới lần trước nàng nhảy khỏi xe ngựa, khoảnh khắc tinh nghịch đáng yêu ấy, liền cũng không gò bó nàng, cười nói: “Được.”
Sau đó hắn ngồi xổm trước mặt nàng, chỉ huy: “Vậy nàng giẫm lên vai ta mà trèo lên. Chậm thôi. Cẩn thận bị thương.”
Tang Yên khá bất ngờ khi thấy hắn làm vậy: “Ngài chắc chứ? Ta giẫm lên ngài?”
Hạ Doanh gật đầu: “Chẳng phải nàngmuốn lên hái quả sao?”
“Chàng không thấy thất lễ à?”
“Nàng thích là được. Ở đây cũng không có ai.”
Hắn nghĩ tới ám vệ, lại bổ sung: “Nếu nàng ngại, trẫm bảo ám vệ tránh xa chút.”
Tang Yên lắc đầu: “Không phải vì lý do đó.”
Chuyện kiểu này, nàng vốn chẳng để ý người khác nhìn thế nào.
Thấy hắn ngoan ngoãn ngồi xổm.
Nàng cũng giẫm lên hắn mà trèo cây.
Cây không quá cao.
Độ khó cũng không lớn.
Nàng nhanh ch.óng trèo lên, ngồi trên chạc cây to.
Hạ Doanh thấy nàng ngồi vững, khẽ nhún người một cái, bay tới ngồi bên cạnh nàng.
Tang Yên nhìn mà sững sờ: “Sao ngài không bế ta bay lên?”
Hạ Doanh nghiêm túc: “Không phải nàng nói muốn tự trèo lên hái quả sao?”
Tang Yên: ". . .”
Hình như là lỗi của nàng.
Ngốc nghếch.
Ngốc nghếch.
Vậy mà không nghĩ tới còn có cách này!
“Vậy bây giờ chàng có thể bế ta xuống, rồi lại bế ta bay lên được không?”
Nàng muốn trải nghiệm cảm giác được bế bay lên.
Hạ Doanh đồng ý, cánh tay dài vòng qua eo nàng, đưa nàng nhẹ nhàng đáp xuống đất, sau đó vận khí mang nàng bay lên.
Tang Yên thấy thú vị, chơi liền ba lần, mới ngồi lại trên chạc cây đi hái quả.
Quả trông ngon mắt, c.ắ.n vào lại rất đắng chát.
Nàng cực kỳ ghét bỏ, ném xuống đất: “Bảo sao nhiều thế mà chẳng ai hái.”
Hạ Doanh không nói gì, hái hết quả này tới quả khác, mỗi quả đều c.ắ.n một miếng rồi vứt.
Tang Yên nhìn mà khó hiểu: “Ngài làm gì vậy? Dù không ngon cũng đừng lãng phí chứ. Hái đem bán cho gà vịt ăn cũng là một loại thức ăn.”
Hạ Doanh giải thích: “Ta nếm thử xem có phải quả nào cũng không ngon không. Nhiều thế này, thế nào cũng có quả ngon.”
Thực ra hắn muốn tìm một quả ngon cho nàng ăn.
Muốn tìm, cũng tìm được.
“Ồ. Quả này không tệ. Nàng nếm thử xem.”
Hắn tránh chỗ mình đã c.ắ.n, đưa tới bên miệng nàng.
Tang Yên cũng không ghét bỏ, một ngụm c.ắ.n vào đúng chỗ hắn vừa ăn, gián tiếp hôn hắn.
Hạ Doanh nhìn mà mắt nóng lên: “Nàng. . .”
Tang Yên nhai thịt quả, gật đầu hài lòng: “Quả thật không tệ. Rất ngọt. Rất giòn. Rất thơm. Hậu vị vô cùng ngon.”
Hạ Doanh: “. . ."
Luôn cảm thấy nàng đang nói ý gì khác.
Nhất cử nhất động đều đang trêu hắn.
Có hơi nóng.
Nhưng hôm nay trời không có nắng.
Trong rừng gió rì rào.
Vốn rất mát mẻ.
Nhưng toàn thân hắn nóng đến khó tin: “Cái đó. . . cái đó. . .”
Hắn dời mắt đi, đầu óc hỗn loạn, có chút muốn mất khống chế.
Đúng lúc này, dưới rừng truyền tới tiếng phụ nhân chạy thở dốc.
Kèm theo từng tiếng mắng giận dữ:
“Tiện nhân!”
“Đứng lại Ngươi chạy không thoát đâu!”
“Khốn kiếp, ngươi làm ra chuyện không biết liêm sỉ như thế mà còn dám chạy!”
“Gia môn bất hạnh! Gia môn bất hạnh a!”
. . .
Âm thanh từ xa dần đến gần.
Tang Yên nhìn thấy một nữ t.ử trẻ tuổi y phục rách rười ngã nhào xuống gốc cây ăn trái gần đó. Trên người nàng đầy những vết roi rướm m.á.u, kéo dài từ cổ cho đến mặt, cả người đầu tóc rối bời, mặt mũi đẫm m.á.u, không còn nhìn rõ dung mạo.
Còn phía sau nàng, đám người đuổi theo đông nghịt, có kẻ ăn mặc sang trọng, có kẻ áo vải thô sơ, nhưng ai nấy đều cầm đao cầm gậy, gương mặt hung thần ác sát giống hệt nhau.
Chuyện gì vậy?
Bức lương vi xướng? [1]
[1] Ép người lương thiện làm kỹ nữ.
Hay là buôn bán người?
“Ta không có!”
“Ta không phải!”
“Ta không làm gì cả!”
“Ta trong sạch!”
Thiếu nữ hấp hối, toàn thân đầy thương tích, kiệt sức đến mức không thể đứng dậy, chỉ có thể bất lực nằm khóc nức nở, giống như con thú nhỏ sắp c.h.ế.t.
Nhưng đám đàn ông kia hiển nhiên sẽ không tha cho nàng, từng bước vây lại.
Mắt thấy thiếu nữ sắp bị bọn họ kéo đi. . .
“Dừng tay!”
Tang Yên quát lớn, ra hiệu cho Hạ Doanh bế mình bay xuống.
