Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta - Chương 118: Tâm Ma Của Tiêu Quân Châu: Lộ Tiểu Cẩn
Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:19
Chuyện đại sư tỷ là phàm nhân.
Thiên Vân Tông ai ai cũng biết.
Giang Ý Nùng lạnh lùng uyển chuyển từ chối: "Muốn khiêu chiến đại sư tỷ, thì phải khiêu chiến ta trước, nếu ngươi không thắng được ta, thì không có tư cách khiêu chiến đại sư tỷ!"
"Ta không thắng được cô." Nam tu nói, "Nhưng ta vẫn không phục!"
Mọi người: "..."
Nam tu ấp a ấp úng, hạ quyết tâm muốn nhân cơ hội này khiêu chiến đại sư tỷ.
Hắn biết, cả đời này hắn không có tư cách bái nhập môn hạ chưởng môn tôn thượng.
Trừ phi khiêu chiến đệ t.ử thân truyền, để các vị trưởng lão nhìn thấy thực lực của hắn.
—— Trong số các đệ t.ử thân truyền, chỉ có một phế vật là Lộ Tiểu Cẩn.
—— Hắn cũng chỉ đ.á.n.h lại được cô.
Mặc dù cơ hội được thu nhận vào môn hạ là cực kỳ mong manh.
Nhưng, lỡ như thì sao?
Đó chính là đệ t.ử thân truyền đấy!
Tàng Kinh Các tùy ý ra vào.
Muốn bao nhiêu công pháp, thì có bấy nhiêu công pháp.
Kiếm tông cũng có thể tùy ý ra vào.
Muốn kiếm gì là có thể khế ước kiếm đó.
Thế này ai mà không động lòng chứ!
Hắn nóng lòng muốn thử.
Ngặt nỗi, người còn chưa đứng lên, đã bị sư huynh đệ bên cạnh ấn xuống.
"Xin đệ đấy, đừng làm mất mặt nữa!"
"Câm miệng lại đi!"
"Mặt mũi của đệ t.ử nội môn sắp bị đệ vứt hết rồi!"
"Ưm ưm ưm ——"...
Thập Nhất trưởng lão ghét bỏ liếc nhìn nam tu kia một cái: "Đã không còn ai khiêu chiến nữa, vậy thì giải tán đi..."
Lời còn chưa dứt, một nam tu đã đứng ra:
"Tại hạ là đệ t.ử nội môn Dư Triển, Trúc Cơ tam giai, muốn khiêu chiến Tiêu sư huynh, không biết Tiêu sư huynh có dám ứng chiến?"
Dư Triển, khoảng bốn mươi tuổi, mặt vuông, cao lớn và vạm vỡ.
Tiêu Quân Châu vừa đột phá Trúc Cơ tam giai.
Thân là kỳ tài Trúc Cơ kỳ đã phá kén, Trúc Cơ tam giai của đệ ấy, vượt xa Trúc Cơ tam giai tầm thường có thể sánh bằng.
Cho dù là Trúc Cơ ngũ giai đến, đệ ấy cũng có thể đ.á.n.h ngang tay.
Đệ ấy bay lên đài, chắp tay:
"Xin chỉ giáo."
Dư Triển cũng bay lên đài, mỉm cười chắp tay với Tiêu Quân Châu:
"Tiêu sư huynh, chỉ giáo."
Hắn tuy đang cười, nhưng đáy mắt lại không có lấy một tia ý cười.
Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày.
Tên Dư Triển này có chút cổ quái.
Nhưng hắn thoạt nhìn, chẳng có gì khác biệt so với đệ t.ử bình thường, cũng không nhìn ra có gì không ổn.
Hai người trên đài rất nhanh đã giao đấu.
Lúc giao đấu, Tiêu Quân Châu luôn chiếm thế thượng phong, còn Dư Triển thì luôn né tránh.
Nhưng nụ cười của Dư Triển, lại ngày càng quỷ dị.
Đột nhiên, Dư Triển lùi lại vài bước, ôm kiếm, cợt nhả ngẩng đầu nhìn Tiêu Quân Châu:
"Đệ t.ử Thiên Vân Tông các người, đúng là đứa sau ngu hơn đứa trước."
Trong chớp mắt, một đạo kết giới trong suốt màu m.á.u, ngăn cách đài cao với thế giới bên ngoài.
Dư Triển b.úng tay một cái.
Trên cổ, cánh tay, eo, chân của Tiêu Quân Châu, tại các kinh mạch đột nhiên nổ tung vô số vết thương, m.á.u b.ắ.n ra tung tóe.
Đệ ấy dùng kiếm chống xuống đất, mới không ngã gục.
"Phụt ——"
Máu tươi từ miệng đệ ấy tuôn ra.
Đệ ấy ôm n.g.ự.c, khó nhọc ngẩng đầu:
"Ngươi đã làm gì ta?"
Hóa ra, vừa rồi Dư Triển luôn chạy vòng quanh Tiêu Quân Châu, không phải là đang né tránh.
Mà là đang bày trận trên người đệ ấy.
Dư Triển vặn vẹo cổ, giữa trán nhuốm một vệt đỏ, cười đến ngông cuồng:
"Không làm gì cả, chỉ là muốn mạng của ngươi thôi!"
"Ma tu! Là ma tu!" Có người hoảng hốt kêu lên.
Ma tu?
Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày.
Không đúng.
Không phải ma tu.
Đan điền của Dư Triển rất bình thường.
Ngay cả quái vật còn chưa ấp nở ra, căn bản không thể đọa ma, sao có thể là ma tu được?
Nhưng ấn đỏ giữa trán hắn, cùng với ma khí tản ra quanh thân, lại chứng minh rành rành hắn chính là ma tu.
Chuyện gì thế này?
"Làm càn! Dư Triển ngươi điên rồi sao! Ngươi đọa ma từ khi nào?"
Thập Nhất trưởng lão vừa bi vừa thống, quát lớn một tiếng, định cưỡng ép phá trận.
Dư Triển nhướng mày: "Đây gọi là Sinh T.ử Trận, bây giờ mạng của hắn, đã hòa làm một với trận pháp này rồi."
"Trận phá, hắn c.h.ế.t."
"Nếu không cần mạng của vị đệ t.ử thân truyền này nữa, thì cứ việc phá trận."
Phá trận, không chỉ Tiêu Quân Châu sẽ c.h.ế.t, Dư Triển cũng không thoát được.
Nhưng trên người Dư Triển, lại toát ra một sự ngông cuồng không sợ sống c.h.ế.t.
Quỷ sai nhìn thấy cũng phải giơ ngón tay cái lên, khen ngợi hắn vì đã tận tâm tận lực cống hiến KPI cho địa phủ.
Thập Nhất trưởng lão và mấy vị trưởng lão khác liếc nhìn nhau, đều nhíu mày.
Gay go rồi.
Cùng lúc đó, trong sơn môn, mấy trận pháp đồng loạt mở ra.
Vô số đạo kết giới, giam cầm các đệ t.ử và trưởng lão lại.
"Không hay rồi, là Hấp Linh Trận!"
Hấp Linh Trận, tà trận cấm thuật, có thể hấp thụ linh lực của tu sĩ trong trận pháp.
Cho đến khi hút tu sĩ thành cái xác khô.
Trận này cực kỳ khó phá.
Trận pháp vừa xuất hiện, bên phía ngoại môn đã có mấy đệ t.ử Luyện Khí nhất giai không trụ nổi, vịn tường thở dốc.
Nhưng do trong trận pháp có quá nhiều đệ t.ử, linh khí dồi dào, nên nhất thời, đa số đệ t.ử không bị ảnh hưởng quá nhiều.
Các trưởng lão muốn phá trận, nhưng không những không phá được, ngược lại mỗi lần tích tụ linh lực, đều bị trận pháp hấp thụ mất.
"Mau, truyền âm cho chưởng môn!"
"Đáng c.h.ế.t, truyền âm phù không truyền ra ngoài được!"
Sắc mặt tất cả mọi người đều biến đổi.
"Nếu không thoát khỏi Hấp Linh Trận, chẳng lẽ chúng ta đều sẽ c.h.ế.t ở đây sao?"
Hắc y nhân trong bóng tối rục rịch.
Muốn nhân lúc hỗn loạn hiện tại, lén lút bắt cóc Giang Ý Nùng đi.
Ai ngờ đúng lúc này, trong ngoại môn, Lộ Tiểu Cẩn bước ra khỏi Hấp Linh Trận.
Dư Triển: "?"
Hắc y nhân: "?"
Đám đông hoảng loạn: "?"
Cô, cứ thế mà đi ra rồi?
Đây chính là Hấp Linh Trận đấy!
Là Hấp Linh Trận cực kỳ âm tà đấy!
Là Hấp Linh Trận mà chỉ cần đến gần một chút sẽ bị hút đến xương cốt cũng không còn đấy!
Cô nói ra là ra được sao?
"Lẽ nào, Hấp Linh Trận này là giả?"
Có người từ từ tiến lại gần Hấp Linh Trận.
Nhưng chưa đi được hai bước, hắn đã bị trận pháp hút đến biến sắc, lập tức lùi lại:
"Là thật! Đây chính là Hấp Linh Trận!"
Mọi người đờ đẫn nhìn về phía Lộ Tiểu Cẩn.
Lộ Tiểu Cẩn quay đầu, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của mọi người, thong thả mở miệng:
"Ta còn chưa dẫn khí nhập thể, trên người một chút linh khí cũng không có, trận pháp này có liên quan gì đến ta chứ?"
Ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu.
Ta là phế vật, ta sợ ai!
Mọi người: "?"
Cô còn tự hào gớm nhỉ.
Hắc y nhân nhíu mày.
Mặc dù hiện tại là thời cơ tốt để bắt cóc Cẩn tiểu thư.
Nhưng cái biến số Lộ Tiểu Cẩn thoạt nhìn yếu xìu này, lại khiến hắn mạc danh kỳ diệu sinh ra vài phần e dè, hắn không dám cược, lùi lại.
"Thật này! Ta cũng có thể đi ra!"
Mấy phế vật nắm tay nhau, lần đầu tiên vì mình là phế vật mà đắc ý dạt dào.
Mọi người: "..."
Trưởng lão viện môn lập tức lấy truyền âm phù ra, đưa cho tổ đội phế vật:
"Mau, truyền âm cho chưởng môn!"
Lộ Tiểu Cẩn cũng lấy ra một cái truyền âm phù lén lút truyền âm.
Với tốc độ của Tư Không lão già, theo lý mà nói chưa tới một nhịp thở là phải đến rồi.
Nhưng ông ta không xuất hiện.
Không đúng!
Dư Triển trơ mắt nhìn tổ đội phế vật truyền âm, nhưng trên mặt hắn không có nửa điểm hoảng hốt, thậm chí cũng không có ý định ngăn cản.
Xảy ra chuyện rồi!
Tư Không lão già e là không đến được rồi.
Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày, quay đầu nhìn Hấp Linh Trận một cái.
Hấp Linh Trận này thoạt nhìn âm tà, nhưng số lượng đệ t.ử và trưởng lão Thiên Vân Tông rất đông, Hấp Linh Trận không chống đỡ được bao lâu.
Ngoài việc tạm thời nhốt họ ở trong đó, thì không có tác dụng gì lớn.
Rốt cuộc Dư Triển muốn làm gì?
Chẳng lẽ là...
Tiêu Quân Châu!
Từ lòng bàn tay Dư Triển bay ra một quả cầu tròn, lơ lửng trên đỉnh đầu Tiêu Quân Châu.
"Là ma khí!"
Mọi người kinh hãi.
Ma khí vừa xuất hiện, trong làn hắc khí bao phủ, ý thức của Tiêu Quân Châu dần trở nên mơ hồ.
Con quái vật bướm sau lưng đệ ấy, bắt đầu điên cuồng giãy giụa, muốn cướp lấy quyền chủ đạo của cơ thể.
"Ma khí này tên là Đọa, có thể dòm ngó nội tâm và ký ức của con người, dụ dỗ ra thứ mà sâu thẳm trong lòng người đó khao khát nhất, hoặc là sợ hãi nhất, một khi tâm ma hóa thành thực thể, sẽ đọa ma."
Trên Đọa khí, từ từ xuất hiện hình bóng của một nữ t.ử.
Trang phục ngoại môn.
Nữ tu.
Lộ Tiểu Cẩn: "?"
Á đù.
Tâm ma của Tiêu Quân Châu.
Chẳng lẽ lại là cô sao?
