Cả Tông Môn Đều Muốn Khử Ta - Chương 119: Ra Vào Sinh Tử Trận, Thế Chẳng Phải Giống Như Đi Chơi Sao?
Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:19
Không trách Lộ Tiểu Cẩn lại có sự tự tin này.
Thực sự là tên nhóc Tiêu Quân Châu này, quá mức thuần tình.
Sự thuần tình của đệ ấy thể hiện ở chỗ, đệ ấy gần như không mấy khi tiếp xúc với nữ tu.
Ngay cả ánh mắt chạm nhau cũng ít.
Tuy nói Tiêu Quân Châu từng đến ngoại môn, cũng từng dẫn dắt đệ t.ử ngoại môn ra ngoài du lịch, nhưng theo bản tính của đệ ấy, mười phần thì đến tám chín phần, đệ ấy chẳng nhớ nổi khuôn mặt của một nữ tu nào.
Đừng nói là ngoại môn, ngay cả nữ đệ t.ử nội môn, đệ ấy cũng chưa chắc đã nhớ được một hai người.
Còn về việc khắc sâu một nữ tu ngoại môn nào đó vào trong tâm trí, lại còn có thể bị dụ dỗ dẫn ra tâm ma, thì càng là chuyện tuyệt đối không thể.
Cho nên, tâm ma hiện lên trên Đọa khí, chỉ có thể là cô.
Vừa rồi nghe người ta nói, Đọa khí, có thể dòm ngó nội tâm và ký ức của con người, dụ dỗ ra thứ mà sâu thẳm trong lòng người đó khao khát nhất, hoặc là sợ hãi nhất.
Khao khát nhất?
Ừm, không thể nào.
Sợ hãi nhất?
Lộ Tiểu Cẩn ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, cái này càng không thể nào!
Cô là đại sư tỷ chung sống hòa thuận với Tiêu Quân Châu mà!
Ngày thường bọn họ cũng coi như là trò chuyện rất vui vẻ.
—— Cô si mê nói thích, đệ ấy điên cuồng từ chối.
Cũng thường xuyên đùa giỡn ầm ĩ.
—— Cô đuổi theo đệ ấy lột y phục, đệ ấy bị dọa sợ điên cuồng chạy trốn.
Càng là đã hẹn thề sống c.h.ế.t có nhau.
—— Cô nói muốn kết làm đạo lữ với đệ ấy, đệ ấy thẳng thừng nói thà đi c.h.ế.t còn hơn...
Cho nên, nỗi sợ hãi giấu kín trong lòng đệ ấy, thậm chí có thể bị dụ dỗ thành tâm ma, dù thế nào cũng không thể là cô... nhỉ?
Lộ Tiểu Cẩn thở dài.
Được rồi, cô có thể thật sự là tâm ma sợ hãi của Tiêu Quân Châu.
Nhưng mạch não của các đệ t.ử khác, rõ ràng không giống với cô.
"Tiêu sư huynh có người trong lòng rồi?"
Lộ Tiểu Cẩn: "?"
Tuyệt đối không có khả năng này!
Tên nhóc đó lòng lạnh như đá.
"Người trong lòng của huynh ấy lại là nữ tu ngoại môn?"
"Sư tỷ, muội nhớ tỷ từng cùng Tiêu sư huynh đi làm nhiệm vụ, người trong lòng của Tiêu sư huynh sẽ không phải là tỷ chứ?"
Mấy nữ tu đỏ mặt.
"Đừng nói bậy! Bất luận người trong lòng của Tiêu sư huynh rốt cuộc là ai, hiện tại quan trọng nhất là, huynh ấy sắp đọa ma rồi!"
"Tiêu sư huynh ngàn vạn lần không thể đọa ma a!"
Cùng với hình bóng trên Đọa khí ngày càng rõ nét, mọi người càng thêm sốt ruột.
Lúc này, có người để mắt tới mấy tên phế vật cùng Lộ Tiểu Cẩn bước ra khỏi Hấp Linh Trận:
"Các người có thể ra khỏi Hấp Linh Trận, có phải cũng có thể ra vào Sinh T.ử Trận không?"
Chỉ cần có người vào trận, nói không chừng có thể tạo ra hỗn loạn cứu được Tiêu Quân Châu.
Các đệ t.ử ngoại môn phế vật thi nhau ưỡn n.g.ự.c.
Trước đây ở ngoại môn, bọn họ đều là sự tồn tại bị ghét bỏ.
Mà bây giờ, sự chú ý của tất cả mọi người, giống như khoác thêm vầng hào quang lên người họ, khiến họ tự tin và kiêu ngạo.
Mặc dù họ phế, nhưng cũng có tinh thần vinh nhục tập thể của ngoại môn đấy!
Thế là thi nhau gật đầu: "Chúng ta đi thử xem!"
"Không được!" Ngũ trưởng lão đang liều mạng phá trận quát lớn, "Sinh T.ử Trận khác với Hấp Linh Trận, không thể coi như trò đùa!"
"Người bình thường nếu đến gần Sinh T.ử Trận, sẽ bị hút vào trong trận pháp, trở thành vật tế của trận pháp!"
Đến gần, tức là c.h.ế.t.
Có một đệ t.ử phế vật c.ắ.n răng: "Cho dù là c.h.ế.t, ta cũng phải thử một lần!"
Hăng hái bừng bừng, nhiệt huyết sục sôi!
Nói xong, liền lao về phía Sinh T.ử Trận.
"Đừng làm bậy!" Thập Nhất trưởng lão tức giận.
Lời còn chưa dứt, tên đệ t.ử phế vật đến gần Sinh T.ử Trận kia, cơ thể đã bị nổ tung thành thịt vụn, hút vào trong trận pháp, trở thành chất dinh dưỡng của trận pháp.
Một giọt m.á.u cũng không còn.
Khóe miệng Dư Triển nhếch lên: "Ta đã nói rồi, đệ t.ử Thiên Vân Tông các người, đúng là đứa sau ngu hơn đứa trước."
"Lại còn có người chủ động đến nộp chất dinh dưỡng, ha ha ha ha, quả thực ngu xuẩn hết chỗ nói!"
Rất nhiều đệ t.ử ngoại môn chưa từng ra ngoài làm nhiệm vụ, chưa từng chứng kiến cảnh tượng m.á.u me như vậy.
Nhìn thấy cảnh này, thi nhau bịt miệng, vừa khóc, vừa không ngừng nôn khan.
Sự bi thương vương vấn trong lòng mỗi người.
Có vết xe đổ này, trong số các đệ t.ử phế vật nào còn ai dám không muốn sống mà xông lên phía trước nữa?
Thi nhau rúc vào góc, không biết phải làm sao.
Tất cả mọi người đều không ngờ tới, trên đời này, lại thật sự có kẻ không muốn sống.
—— Lộ Tiểu Cẩn.
Chỉ một thoáng không để ý, cô đã chạy đến dưới đài Sinh T.ử Trận.
Lúc tên đệ t.ử kia tế trận vừa rồi, thực ra cô cũng đang chạy về phía này.
—— Chân ngắn, chạy không lại.
"Lộ Tiểu Cẩn, ngươi quay lại!" Trưởng lão viện môn hét lớn, "Không được vào! Sẽ c.h.ế.t đấy!"
Đám người Túc Dạ cũng lộ vẻ sốt ruột.
"Đừng đi!"
Lộ Tiểu Cẩn ngay cả đầu cũng không ngoảnh lại, trực tiếp trèo lên đài, không chút do dự xông vào.
Phù Tang trừng lớn mắt: "Lộ Tiểu Cẩn!"
Có mấy nữ tu ngoại môn nhát gan, không đành lòng che mắt lại.
Nhưng cảnh tượng m.á.u me trong dự đoán, lại không hề xảy ra.
Lộ Tiểu Cẩn cứ như vậy nhẹ nhàng thoải mái, đi thẳng vào Sinh T.ử Trận.
Mọi người: "?"
"Cô ta, cứ thế mà vào rồi?"
"Đó không phải là Sinh T.ử Trận sao?"
"Cô ta vào bằng cách nào?"
Mọi người đều ngơ ngác.
Ngay cả Dư Triển, khi nhìn thấy Lộ Tiểu Cẩn bước vào, cũng mang vẻ mặt ngơ ngác:
"Ngươi vào bằng cách nào?"
Lộ Tiểu Cẩn không đáp lời, bước nhanh đến trước mặt Tiêu Quân Châu, rút con d.a.o trong tay áo ra, rạch rách lòng bàn tay, chộp lấy ma khí trên đỉnh đầu đệ ấy.
Khống chế được ma khí, Tiêu Quân Châu sẽ không đọa ma.
"Đừng chạm vào! Ma khí một khi đã mở, người khác nếu chạm vào, cũng sẽ bị ma khí khống chế!"
Có điều, đó là người khác.
Máu của Thuần Tịnh Chi Thể có thể ức chế quái vật.
Đương nhiên cũng có thể ức chế ma khí.
Đừng nói thứ này chỉ mới mở ra.
Cho dù bây giờ nó có tự bạo ngay trước mặt Lộ Tiểu Cẩn, cô cũng có thể tiện tay nắn bóp nó.
Phế vật thuần túy, không sợ hãi điều gì!
Nhưng Lộ Tiểu Cẩn không chạm được vào ma khí.
Không phải là không thể chạm, mà là vào khoảnh khắc cô sắp bắt được ma khí, một thanh đao từ bên cạnh bay tới, suýt chút nữa đ.â.m xuyên tim cô.
Cô nhanh ch.óng né tránh.
"Cảnh giác tốt đấy." Thanh đao trở về tay Dư Triển, hắn vừa vuốt ve, vừa hứng thú đ.á.n.h giá Lộ Tiểu Cẩn từ trên xuống dưới, "Một phế vật còn chưa dẫn khí nhập thể, lại có thể né được đao của ta, có chút bản lĩnh, nhưng không nhiều."
Điều hắn hứng thú hơn, là một chuyện khác:
"Ngươi vào bằng cách nào?"
Trên đời này, vẫn chưa có linh khí nào có thể phá giải Sinh T.ử Trận.
Huống hồ, trên người Lộ Tiểu Cẩn, cũng không mang theo linh khí gì.
Nhưng cô lại có thể tự do ra vào Sinh T.ử Trận, điều này quá mức khó tin.
"Tiểu nha đầu, nói ra ngươi vào bằng cách nào, ta sẽ giữ lại cho ngươi một cái mạng, thế nào?"
Lộ Tiểu Cẩn rút kiếm từ trong túi trữ vật ra, mặt không cảm xúc múa một đường kiếm:
"Mạng của ta, tự ta giữ."
Nói xong, cầm kiếm lao nhanh về phía Dư Triển tấn công.
Trên người Lộ Tiểu Cẩn không có linh khí, không thi triển được chiêu thức gì ngầu lòi huyễn hoặc.
Nhưng.
Cô luyện thể rồi.
Cho dù không có linh khí, đối mặt với Trúc Cơ kỳ, cũng không phải là không thể đ.á.n.h một trận!
Dư Triển ngay từ đầu không hề để cô vào mắt, tiện tay ném ra một lá bùa:
"Lôi, bạo!"
Vốn tưởng Lộ Tiểu Cẩn sẽ bị sét đ.á.n.h c.h.ế.t.
Nhưng không.
Lá bùa ném lên người cô, chẳng khác gì tờ giấy bình thường.
Dư Triển kinh ngạc trừng lớn mắt:
"Sao có thể như vậy?"
Những người khác cũng đều mang vẻ mặt kinh ngạc.
Dư Triển lại ném ra mấy cái trận pháp, mấy cái cấm chế, mấy lá bùa.
Nhưng đừng nói là g.i.ế.c c.h.ế.t Lộ Tiểu Cẩn.
Ngay cả việc làm tốc độ của cô chậm lại một nhịp cũng không làm được.
Dư Triển chỉ đành giơ đao đối đầu trực diện với cô.
Cách đ.á.n.h của Lộ Tiểu Cẩn chẳng có quy luật gì, chủ yếu là một chữ liều mạng.
—— Ngươi đ.â.m ta một đao, liều mạng ta cũng phải trả lại ngươi một đao.
Lộ Tiểu Cẩn cho dù có dở sống dở c.h.ế.t, lực tay vẫn không giảm đi nửa điểm.
Dư Triển trong lúc kinh ngạc, bị ép lùi lại mấy bước, trên người cũng bị rạch mấy vết thương lớn.
Hắn lau vết m.á.u trên khóe miệng, ánh mắt hơi nheo lại:
"Ngươi rốt cuộc là người nào!"
Lộ Tiểu Cẩn không dừng lại nửa điểm, giơ kiếm lại c.h.é.m tới.
Nhưng lần này, Dư Triển lại không né, chỉ nhìn chằm chằm vào Đọa khí đã hóa thành thực thể trên đỉnh đầu Tiêu Quân Châu, khóe miệng hơi nhếch lên:
"Hóa ra, là ngươi a."
Trên Đọa khí đó, rõ ràng là Lộ Tiểu Cẩn.
"Thuần Tịnh Chi Thể, tìm thấy ngươi rồi."
