Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 16: Đàn Anh Đối Tốt Với Tôi Lắm
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:27
Editor: Yang Hy
Diễn đàn Đại học A —
【May mắn quá, tôi ngã gãy xương rồi!】
1L (Chủ thớt): Ha ha ha ha tôi vui quá đi.
2L (Bảo vệ đĩa petri của tôi): Thường xuyên nghi ngờ trạng thái tinh thần của sinh viên trường mình.
3L (Chủ thớt): Tôi là chủ thớt đây, tôi bị gãy xương, đang thay t.h.u.ố.c ở bệnh viện trường, bệnh nhân hôm nay toàn trai xinh gái đẹp (visual đỉnh ch.óp), không uổng công đi chuyến này!
4L (Chủ thớt): Lúc chụp cái móng heo, lỡ tay chụp trúng hai người này, hai anh đẹp trai vãi chưởng. [Hình ảnh]
5L (Đừng hỏi tôi đang nghiên cứu cái gì): Hô hô, ít lượn diễn đàn rồi đúng không, đây là Quý Hành Xuyên, hotboy của viện Vật lý đấy.
6L (Học khảo cổ nên giỏi khảo cổ diễn đàn): Cậu em được nam thần khoác vai là ai thế, đẹp trai quá.
7L (Lấy hộ chuyển phát nhanh 5 tệ một lần): Câu này tôi biết, là đàn em của anh ấy, tên là Phương Tri Nhiên.
8L (Lấy hộ chuyển phát nhanh 4 tệ một lần): Đây là đàn em bị ốm, đàn anh đưa đi khám sao? Ngọt thế.
9L (Lấy hộ chuyển phát nhanh 5 tệ một lần): ? Người anh em, đổi cái ID đi, cấm cạnh tranh không lành mạnh nhé.
10L (Húc Dương ở nơi nao): Ngọt cái quần, đừng có ship lung tung, nhìn là biết Quý Hành Xuyên bóc lột đàn em làm chui trong phòng thí nghiệm, Tiểu Nhiên mệt đến nỗi đổ bệnh rồi!
11L (Đừng hỏi tôi đang nghiên cứu cái gì): Vãi, xót cậu đàn em quá!
-
Phương Tri Nhiên ngồi trên ghế ở sảnh truyền dịch, ngửa đầu thở dài.
Quý Hành Xuyên đã đúng khi giữ cậu lại bệnh viện trường truyền dịch tiêu viêm.
Lúc này mắt cậu càng lúc càng đau rát, nhìn mọi vật dần mờ đi, với trạng thái này mà vào phòng thí nghiệm, có khi lại đóng góp chút gì đó cho ngành nghiên cứu v.ũ k.h.í nhiệt hạch cũng nên.
"Đàn anh." Cậu bình tĩnh quay đầu sang bên phải, "Em tự lo được, anh về phòng thí nghiệm trước đi ạ."
Quý Hành Xuyên đang đứng bên trái: "..."
"Truyền dịch khoảng một tiếng là xong." Quý Hành Xuyên giơ tay chỉnh lại tốc độ chảy, "Bông Tuyết Nhỏ, ngoan ngoãn ngồi đấy."
Bông Tuyết Nhỏ: "Tuân lệnh."
Lần sau mấy hoạt động kiểu chụp hình dưới nước thế này, thầy Bông Tuyết xin kiếu không tham gia nữa.
Kiếm được nhiều hay ít tính sau, làm chậm trễ nghiên cứu khoa học là không tốt.
Bên cạnh còn có thiên địch đang nhìn chằm chằm, không tự nhiên chút nào.
"Thật ra em không sao đâu." Cậu nói, "Sốt thôi mà, thứ đang cháy rực chính là nhiệt huyết của em dành cho Vật lý học đấy."
Đầu bị vỗ một cái, cậu nhắm mắt, không nhìn thấy đàn anh ra tay từ hướng nào.
"Lại nói nhảm rồi." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "..."
Thầy Bông Tuyết Nhỏ dứt khoát ngủ một giấc li bì, cho đến khi cảm giác đau nhói nhẹ trên mu bàn tay đ.á.n.h thức cậu.
Cậu còn chưa kịp mở mắt, mu bàn tay đã được một miếng bông lạnh áp nhẹ lên.
Quý Hành Xuyên đang nắm lấy tay trái của cậu, giúp cậu giữ miếng bông y tế.
"Cảm ơn ạ." Cậu tự nhận lấy miếng bông, đứng dậy, "Người chơi Phương Tri Nhiên đã đầy m.á.u hồi sinh, không đến phòng thí nghiệm gây rối nữa, em biến về thành đây."
"Anh đưa cậu về." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "Dạ?"
Tuy rằng bây giờ cậu nhìn không rõ lắm, mắt đỏ như thỏ con có thể đi cos mấy bộ truyện ngược tâm ngược thân mắt đỏ hoe, nhưng đi bộ về ký túc xá thì vẫn không thành vấn đề.
Nhưng đàn anh kiên quyết dắt cậu đi.
Phương Tri Nhiên vô cùng cảm động.
Cảm ơn anh, chú ch.ó dẫn đường.
Cửa ký túc xá đóng lại trước mắt, Quý Hành Xuyên cúi đầu, nhìn vào kẽ ngón tay mình.
Nơi đó dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm trên mu bàn tay cậu nam sinh.
Xương ngón tay Phương Tri Nhiên thon dài, trong những video đó, những đường kiếm và đao cậu múa khiến người ta hoa cả mắt, bàn tay cầm chuôi kiếm cũng thật đẹp.
Vừa xuống lầu, Quý Hành Xuyên nhận được cuộc gọi từ bạn cùng phòng cũ.
"Tôi có bạn gái rồi, Hành Xuyên." Bạn cùng phòng nói.
"Chúc mừng nhé." Quý Hành Xuyên chúc mừng, "Hồi trước còn nghe cậu bảo gặp được người mình thích, đang theo đuổi mà."
"Ừ ừ!" Bạn cùng phòng nói.
"Theo đuổi kiểu gì thế?" Quý Hành Xuyên hứng thú hỏi.
Bạn cùng phòng hạnh phúc nói: "Tôi đi làm thí nghiệm cùng cô ấy, thường xuyên mua đồ ăn vặt cho cô ấy, còn mua quà cô ấy thích nữa, hôm đó cô ấy bị ốm, tôi còn đi cùng cô ấy đến bệnh viện, ngồi cùng cô ấy lúc truyền dịch."
Quý Hành Xuyên: "Hả?"
Bạn cùng phòng: "Cuối cùng cô ấy cũng đồng ý ở bên tôi rồi hu hu hu."
Bạn cùng phòng: "Tôi biết ngay mà, nỗ lực sẽ được đền đáp."
"Mượn lời chúc tốt lành của cậu." Quý Hành Xuyên nói.
Bạn cùng phòng: "...?"
-
Trong ký túc xá, Phương Tri Nhiên vừa truyền dịch xong cảm thấy đỡ hơn hẳn, lại tự kê cho mình một liệu trình điều trị bằng cách "chơi điện thoại".
[Phan Hủ]: Tiểu Nhiên, bạn cùng phòng học y của anh mua cho em ít t.h.u.ố.c.
[Phan Hủ]: Hai người bạn của bạn cùng phòng anh cũng mua cho em nữa.
[Phan Hủ]: Sinh viên chuyên ngành này, hiện tại kinh nghiệm còn non, nhưng nhiệt tình và có trách nhiệm lắm, lát nữa anh nhờ bạn cùng phòng của em mang về cho, em cứ ăn thoải mái, bao no.
[Phan Hủ]: [Hình ảnh], ăn khỏi nhớ tặng người ta tấm cờ thi đua nhé.
[F]: Cảm ơn anh cảm ơn anh.
Cảm động thật đấy, chỉ là liều lượng t.h.u.ố.c này đủ để t.h.u.ố.c ch.ết một con voi rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, mọi người đối xử với cậu tốt thật, ngay cả đàn anh Quý lúc đầu lười để ý đến cậu, dạo này cũng bắt đầu để mắt đến việc học tập và sinh hoạt của cậu rồi.
Vừa nãy, lúc cậu ngủ quên trên ghế ở bệnh viện trường, hình như còn vô tình dựa vào vai đàn anh nữa.
Quý Hành Xuyên cũng không đẩy cậu ra.
Màn hình điện thoại sáng lên, có cuộc gọi thoại đến —
[Giáo sư hướng dẫn - Quách Lân]
"Thầy Quách ạ?" Cậu ngoan ngoãn nghe điện thoại.
"Tiểu Nhiên lễ phép thật đấy." Lão Quách được yêu mà sợ, "Không như đàn anh đàn chị của em, mở mồm ra là một câu lão Quách hai câu lão Quách."
Phương Tri Nhiên: "."
"Đàn anh Phan của em bảo em bị ốm à?" Lão Quách hỏi, "Có ổn không?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Đàn anh Phan không chỉ triệu hồi sinh viên y khoa, mà còn triệu hồi cả lão Quách nữa.
"Không sao đâu ạ." Cậu nói, "Cảm cúm sơ sơ thôi ạ."
"Thế em mau nghỉ ngơi đi, phòng thí nghiệm không có nhiều việc gấp đâu, đàn anh đàn chị của em lo được." Lão Quách nói, "Nhắc mới nhớ, thầy bảo Quý Hành Xuyên giúp thầy dìu dắt em, dạo này cậu ta có làm không đấy? Thầy đã dặn cậu ta quan tâm em nhiều vào rồi mà."
Lão Quách: "Nếu cậu ta không làm, để thầy về mắng cậu ta."
Phương Tri Nhiên: "A..."
Phương Tri Nhiên: "Hình như có đấy ạ."
Lão Quách: "Kể thầy nghe xem, làm những gì rồi? Để thầy xem có đáng tin cậy không?"
"Dạy em làm thí nghiệm, rồi thì..." Phương Tri Nhiên nhớ lại, "Mang đồ ăn vặt cho em, tặng em một cái... thùng carton, rồi vừa nãy còn đưa em đến bệnh viện trường nữa."
"Ừm, thế cũng tạm được." Lão Quách nói, "Được rồi, em nằm nghỉ đi, thầy không làm phiền em nghỉ ngơi nữa ha."
Phương Tri Nhiên: "Em chào thầy Quách ạ."
Cậu trầm ngâm suy nghĩ.
-
Mấy cái vụ chụp ảnh dưới nước cỏn con sao đ.á.n.h gục được Bông Tuyết Nhỏ, một coser chuyên nghiệp kiên cường bất khuất chứ.
Phương Tri Nhiên sốt hai ngày, mắt hết đỏ, đầu cũng hết đau, thế là cậu đeo ba lô, chạy biến đến phòng thí nghiệm.
"Khỏi hẳn rồi à?" Quý Hành Xuyên nghi ngờ hỏi.
"Khỏi rồi ạ." Phương Tri Nhiên nói, "Đã tái sinh, sắp thức tỉnh dị năng đến nơi rồi."
Quý Hành Xuyên: "..."
Đã bắt đầu không thèm che giấu mấy lời nói nhảm của dân 2D trước mặt anh rồi sao?
Quý Hành Xuyên đứng dậy, định đi lấy áo blouse, cậu đàn em đã nhanh chân hơn hai bước, lấy áo xuống, hai tay dâng lên.
"Đàn anh Hành Xuyên, mời mặc ạ." Phương Tri Nhiên nói.
Quý Hành Xuyên: "?"
Anh vừa khoác áo blouse trắng vào, đang tìm kính bảo hộ thì một cốc trà dưỡng sinh nóng hổi đã được dâng đến trước mặt.
"Đàn anh Hành Xuyên, mời dùng trà." Phương Tri Nhiên nói.
Quý Hành Xuyên: "?"
Ngoan quá.
Cứ như giả vờ ấy.
Tình hình gì thế này, không ổn lắm.
Tiến độ đúng, thanh tiến độ... sai rồi.
"Đàn anh Hành Xuyên, em đi tìm tài liệu giúp đàn anh Phan đây." Phương Tri Nhiên nói, "Có việc gì cứ gọi em, đừng khách sáo ạ."
Quý Hành Xuyên: "Đi đi."
Quý Hành Xuyên cũng đứng dậy, đi vào phòng thí nghiệm.
Một buổi sáng trôi qua rất nhanh, thí nghiệm hôm nay của Quý Hành Xuyên khá thuận lợi, thao tác cũng rất thuận tay.
Thấy kim đồng hồ treo tường chỉ vào buổi trưa, anh ra khỏi phòng thí nghiệm, cởi áo blouse ra.
Trong tủ đồ, điện thoại vừa khéo có cuộc gọi thoại đến.
"Thầy Quách ạ, có việc gì không thầy?" Anh nghe điện thoại, "Em vừa ra khỏi phòng thí nghiệm."
"Hành Xuyên à." Lão Quách nói, "Thầy rất vui mừng."
Quý Hành Xuyên: "?"
"Cậu đã nghe lọt tai lời thầy nói, thật sự nghiêm túc dìu dắt đàn em nhỏ rồi." Lão Quách nói.
Quý Hành Xuyên: "?"
Thì sao?
"Cho nên thầy đã giúp cậu một chút." Lão Quách nói, "Thầy bảo với đàn em của cậu là, những điều tốt cậu làm cho nó, đều là sự quan tâm và yêu thương giữa các anh em cùng thầy, em làm nhiều như vậy, đều là đang giúp đàn em nhỏ trưởng thành."
Quý Hành Xuyên: "??"
"Đợi đấy nhé, nỗ lực của cậu sẽ không uổng phí đâu, đàn em nhỏ đều sẽ nhìn thấy hết." Lão Quách nói, "Sau khi được thầy khai sáng, lòng 'hiếu thảo' của đàn em nhỏ đối với cậu tăng vọt, sau này sẽ càng ngưỡng mộ người đàn anh là cậu hơn đấy."
Quý Hành Xuyên: "Em..."
Lão Quách: "Cậu cảm động đến mức không nói nên lời rồi hả?"
Quý Hành Xuyên: "..."
Em liều mạng với thầy.
Bên ngoài văn phòng, Phương Tri Nhiên đang trò chuyện vui vẻ với đàn anh Phan Hủ.
"Em thấy đàn anh Hành Xuyên cũng ổn mà." Phương Tri Nhiên nói, "Đâu có đáng sợ như đàn anh Phan nói đâu."
"Thật á?" Phan Hủ không dám đồng tình.
"Anh ấy không nghiêm khắc như anh nói đâu." Phương Tri Nhiên nói, "Anh đừng nhìn anh ấy bằng cặp kính râm (định kiến) như thế."
"Được rồi, dạo này hình như cũng đỡ hơn." Phan Hủ lấy tay chọc chọc vào cái cục tròn tròn không rõ danh tính treo trên ba lô của Phương Tri Nhiên.
Dạo này anh ta hay nhìn thấy cái này, chẳng hiểu sao cậu đàn em lại treo cái bao cát lên ba lô làm gì.
Nhưng mà, nắn cũng sướng tay phết.
"Anh xem, em bị ốm, anh ấy cũng đâu có ép em làm việc." Phương Tri Nhiên lấy ví dụ, "Bình thường giao việc cho em cũng không nhiều, còn cho đồ ăn vặt nữa."
Phan Hủ: "Nhưng mà..."
"Anh cũng ăn không ít đồ ăn vặt của anh ấy còn gì." Phương Tri Nhiên nói.
Phan Hủ: "..."
Phương Tri Nhiên: "Dù sao thì đừng có nghe gió thành mưa, bôi đen đàn anh Hành Xuyên."
Cái thóp to đùng của thầy Bông Tuyết vẫn đang nằm trong tay Quý Hành Xuyên đấy.
Phương Tri Nhiên: "Đàn anh của em tuyệt đối không nghiêm khắc đến thế đâu."
Hai người trước sau bước vào văn phòng, giọng nói của Quý Hành Xuyên truyền đến —
"Thầy Tiền bên cạnh năm nay đăng mấy bài báo rồi, thầy Trần tầng dưới lại có quỹ dự án mới, thầy Cố tầng trên sắp thành viện sĩ rồi."
"Khi nào thầy mới đưa nhóm mình một bước lên mây đây?"
"Viện trưởng đang đợi báo cáo hợp tác dự án giữa thầy và trường bên nước A, phòng đào tạo đang đợi đơn xin dự án mới của thầy, còn mấy sinh viên đại học đang đợi thầy về vá trời (sửa bài) cho luận văn của bọn nó đấy."
Lão Quách: "...Thầy đi làm ngay đây."
Quý Hành Xuyên lạnh lùng cúp điện thoại, lại nhìn sang Phan Hủ.
"Cậu ở đây làm gì?"
"Họp một tí thì kêu đau lưng, viết tí luận văn thì kêu đau tay, làm tí thí nghiệm thì kêu hoa mắt ch.óng mặt, cậu còn muốn tốt nghiệp không hả?"
Phan Hủ: "..."
Nói xong, Quý Hành Xuyên lại ngước mắt nhìn ra cửa: "Tiểu Nhiên, sao thế?"
Phương Tri Nhiên: "..."
