Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 15: Xem Xong Xóa Ngay
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:27
Editor: Yang Hy
【Chào thầy Mùa Đông thân mến, con người ta không ai ngã hai lần ở cùng một cái hố cả.】
【Nếu có, thì thà nằm luôn dưới đáy hố ngắm sao còn hơn.】
【Sống ở trên đời, xin chia sẻ cho thầy thái độ tốt đẹp này.】
【— @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, người muốn nghe thầy hát】
-
"Cậu sao thế?" Khiếu Lâm bước nhanh tới, "Mặt đỏ thế này, bị sặc nước à?"
"Không sao." Phương Tri Nhiên lắc đầu.
Chỉ là thầy Bông Tuyết ngượng đến mức sắp tan chảy thôi.
"Bông Tuyết." Trợ lý của Tình Đăng Culture gọi người, "Chuẩn bị quay, lại đến lượt cậu rồi đấy."
"Đến ngay đây." Phương Tri Nhiên đáp.
Cậu cất kỹ điện thoại, xoay người nhảy xuống bể bơi trong phim trường.
Đại học A, ký túc xá tiến sĩ, trong căn phòng đơn, Quý Hành Xuyên tắm xong, vừa lau tóc vừa bước ra.
Biểu tượng WeChat trên máy tính sáng đèn đỏ, 28 tin nhắn mới.
Nhiều tin nhắn thế này, định viết cả bài luận văn để giải thích à?
Mỗi lần bị phát hiện bí mật nhỏ, cậu đàn em đỏ mặt căng thẳng, cố gắng sắp xếp câu từ để giải thích trông cũng thú vị phết.
Quý Hành Xuyên mở khung chat với [F] ra —
Quý Hành Xuyên: "..."
20 tấm ảnh, 8 video.
[F]: Đây. [Hình ảnh] x20
[F]: Tiêm cho đàn anh mũi vắc-xin phòng bệnh, Tiêm.jpg
[F]: Giả gái, cổ trang, đồ thú, đồ thường ngày, đủ cả, đàn anh nhận diện từng cái một nhé.
[F]: Lần sau gặp lại, anh không ngạc nhiên, em cũng không ngạc nhiên nha.
[F]: — Bạn học Phương Tri Nhiên muốn cùng anh xây dựng tình anh em cùng thầy hòa thuận. Nắm đ.ấ.m.jpg
Quý Hành Xuyên: "..."
Quý Hành Xuyên không nhịn được bật cười thành tiếng.
Cậu đàn em này, não bộ khác người thường thật, hành vi hoàn toàn không thể đoán trước.
Anh mở video mới nhất lên xem, là một đoạn quay dưới nước.
Thiếu niên tóc vàng nhạt, từ từ mở mắt dưới nước, nhẹ nhàng đưa tay về phía ống kính, sau đó nhón mũi chân, xoay người, tà áo đan xen giữa trắng và vàng tản ra trong nước, nở rộ như một vầng sáng lấp lánh.
Giây tiếp theo, chân thầy Bông Tuyết trượt một cái, ùng ục nhả ra một tràng bong bóng nước, luống cuống tay chân ngoi lên mặt nước.
Trong nháy mắt, trước ống kính, giữa những tà áo tản mác, thấp thoáng thấy bắp chân trắng nõn.
Video dừng lại ở đó.
Video gốc chưa qua bất kỳ chỉnh sửa hậu kỳ nào đã đủ khiến người ta kinh ngạc.
[F]: Nhìn nắm đ.ấ.m sắt của em đây. Nắm đ.ấ.m.jpg, đọc theo em nào, "Xem xong xóa ngay".
Quý Hành Xuyên "xem xong lưu ngay".
Anh lại mở video tiếp theo, đoạn này là thiếu niên mèo con Bông Tuyết.
Cậu nam sinh tóc đen áo đen ngồi xổm trên một đạo cụ bánh donut siêu to, đôi mắt hai màu tinh nghịch bí ẩn, tay cầm lá bài Joker, sau lưng buông thõng một cái đuôi mèo.
Quý Hành Xuyên tiếp tục lưu.
Mũi tiêm phòng của đàn em làm người ta vui vẻ thật đấy.
[F]: Tiêm xong chưa?
[Quý Hành Xuyên]: Ừ.
[F]: (^▽^)
[F]: Mở mang tầm mắt xong rồi, hai chúng ta đừng ai ngạc nhiên nữa nhé.
[Quý Hành Xuyên]: Ừ.
Quý Hành Xuyên đ.á.n.h chén no nê.
Bên bể bơi, Phương Tri Nhiên đang ngồi nghỉ ngơi thấy yên tâm hẳn.
Quá thông minh, thầy Bông Tuyết ơi.
Một lần dâng hết mọi sơ hở cho thiên địch, từ nay về sau ngẩng cao đầu làm người, không bao giờ phải ngượng ngùng nữa.
Còn về chút bí mật nhỏ này của cậu, dưới sự đe dọa bằng nắm đ.ấ.m sắt của cậu, đàn anh Hành Xuyên chắc sẽ không tung ra ngoài đâu.
Chụp ảnh dưới nước dễ cho ra kiệt tác, nhưng cũng thử thách thể lực của coser khá nhiều.
Thể lực Phương Tri Nhiên bình thường, sau ba lần xuống nước quay chụp, lúc lên bờ cậu đã hơi run rẩy.
"Bông Tuyết, quay thêm một cảnh đặc tả từ từ chìm xuống đáy nước nữa nhé, được không?" Trợ lý Ly Ly của công ty gọi cậu.
"Đặc tả xong các cô có vớt tôi lên không?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Ly Ly: "..."
"Hôm nay hết sức rồi." Cậu nói, "Nghỉ thôi."
Cậu vịn thành bể đứng dậy, mái tóc ướt sũng nhỏ tong tong những giọt nước.
"Đi thôi, vịt cạn, đi thay quần áo." Cậu gọi người.
"Nghệ danh của bố là Khiếu Lâm, ngầu thế cơ mà, đừng có gọi bậy." Khiếu Lâm gào lên, đuổi theo sau.
"Này, Bông Tuyết Nhỏ." Khiếu Lâm nói, "Có cân nhắc đổi công ty không? Vừa nãy người quản lý của tôi bảo khá thích cậu đấy, công ty hiện tại của cậu, nói thật nhé, mô hình kinh doanh không thân thiện với cậu lắm đâu."
"Không cân nhắc bên cậu đâu, tên công ty khó nghe quá." Phương Tri Nhiên nói, "Hơn nữa hợp đồng của tôi với Tình Đăng Culture vẫn chưa hết hạn."
"Xì, thế cậu cân nhắc bên nào?" Khiếu Lâm nói, "Trong ngành này mấy bên làm về văn hóa ACG (Anime, Comics, Game) tốt cũng chỉ có ba nhà, Hào Sảng Entertainment bên tôi, Tình Đăng Culture cậu đang ở, với cả Tương Nguyệt Media dưới trướng cô Du Kim."
Khiếu Lâm: "Tương Nguyệt Media là công ty lớn đấy, không có năm triệu fan thì không vào được đâu, cậu phải quay biến hình, kiểu từ mặt mộc biến thành cos ấy, mặt mộc cậu đẹp vãi chưởng thế cơ mà, lại cứ không thích quay... Mẹ kiếp cậu cầm tinh con thỏ à, chạy nhanh thế!"
Thay quần áo trong phòng thay đồ, tẩy trang xong, Phương Tri Nhiên lại cầm điện thoại lên.
Rất tốt, đàn anh không nhắn tin lại nữa.
Sau khi trải qua sóng to gió lớn, đàn anh đã không còn là đàn anh của ngày hôm qua nữa rồi.
-
Buổi chụp hình bị trì hoãn khá lâu, may mà ký túc xá thạc sĩ tiến sĩ quanh năm đón tiếp những người về muộn, không có giờ giới nghiêm.
Lúc Phương Tri Nhiên về ký túc xá, Hà Húc Dương vẫn đang học, trên bàn chất đống sách tham khảo dày cộp.
"Một giờ rồi cậu mới về à." Hà Húc Dương nói, "Tôi còn tưởng tối nay cậu ngủ lại phòng thí nghiệm rồi chứ."
Phương Tri Nhiên: "Không..."
Cậu đang tính tìm một lý do, Hà Húc Dương lại nói: "Quý Hành Xuyên đúng là biến thái, ngày nào cũng bóc lột cậu làm việc."
Phương Tri Nhiên: "..."
"Đáng thương quá, Tiểu Tri Nhiên." Hà Húc Dương nói, "Cậu mau tắm rửa nghỉ ngơi đi."
Phương Tri Nhiên thay bộ đồ ngủ, bay vào trong chăn.
[Tô Gia]: A a a a Bông Tuyết, sau này nhất định phải cho tui cơ hội chụp dưới nước một lần nhé.
[Tô Gia]: Đẹp quá đi mất, cậu ở dưới nước linh hoạt thật đấy.
[F]: Được thôi.
[Tô Gia]: Thế để tui đi tìm nhân vật!
Phương Tri Nhiên trở mình, chuẩn bị tìm một đoạn audio dỗ ngủ, màn hình lại nhảy ra tin nhắn mới.
[Tô Gia]: A, thầy Mùa Đông của cậu bị mắng kìa.
[F]: Thỏ phun lửa.jpg
Người có chút tiếng tăm bị mắng là chuyện bình thường, ngay cả Phương Tri Nhiên, ngày nào cũng nhận được một hai tin nhắn c.h.ử.i bới.
Chửi cậu là dân sống ảo, c.h.ử.i cậu photoshop quá đà, ly kỳ hơn nữa là c.h.ử.i cậu quyến rũ chồng người ta.
Tâm lý Phương Tri Nhiên rất tốt, cậu chẳng thèm xem.
Chửi cậu thì được, c.h.ử.i thầy Mùa Đông thì không.
Cậu mở Weibo lên, đúng là một con game nào đó vừa cập nhật thông tin nhân vật, tải lên gói voice mới toanh.
Thầy Mùa Đông phát cơm rồi.
Nhưng khu bình luận cũng thất thủ luôn —
@Mặt Trời Nhỏ Của Trà Mộc: Chẳng hợp tí nào, thầy ơi, [Nặc Nghiêu] nhà chúng em đâu phải giọng này chứ?
Like [298] Dislike [999]
Bình luận trả lời bên dưới —
@Kẹo Dẻo (Đã xem không rep thì block): Tôi thấy nhân vật Nặc Nghiêu này, diễn viên l.ồ.ng tiếng "Trà Mộc" làm có phải hợp hơn không?
@Bánh Nếp: Bị hâm à, năm ngoái Mùa Đông nhận vai này xong là bị fan nhà Trà Mộc đuổi theo c.h.ử.i, muốn vai thì tự đi mà thử giọng ok?
@Hạng Nhất Thi Tháng: Đúng thế, Mùa Đông cũng gần như giải nghệ rồi, còn muốn thế nào nữa. Nghe nói là đạo diễn l.ồ.ng tiếng game đặc biệt mời Mùa Đông l.ồ.ng đấy, có mấy người đừng có ghen ăn tức ở quá.
Phương Tri Nhiên giơ tay trái lên, giữ c.h.ặ.t t.a.y phải đang định gõ phím c.h.ử.i bới loạn xạ, giữ lại chút thể diện cho công ty quản lý.
Vài phút sau, một nick clone @Goods Đắt Hại Dân, online.
@Goods Đắt Hại Dân: @Mặt Trời Nhỏ Của Trà Mộc, Trà Mộc sát nguyên tác á? Mặt dày thật đấy mà đòi hợp, mấy tháng không nhận được việc rồi, thèm khát như ma da, thấy vai nào cũng muốn nhảy vào.
@Goods Đắt Hại Dân: @Kẹo Dẻo (Đã xem không rep thì block), thầy Trà Mộc giỏi ghê, một phát ăn ngay Mùa Đông (năm hào một tin, vào nhóm bàn chi tiết) (ám chỉ thủy quân/seeding thuê).
Phương Tri Nhiên lượn lờ trong khu bình luận đến tận hai giờ sáng, đ.á.n.h chiếm một vùng đất sạch sẽ cho thầy Mùa Đông.
Đèn ký túc xá tắt, Hà Húc Dương rón rén leo lên giường, năng lượng của cậu ấy cũng cạn kiệt, đầu vừa chạm gối là chìm vào giấc ngủ.
-
Dạo này việc của nhóm đề tài cũng khá nhiều, các đàn anh đàn chị cứ chạy ra chạy vào phòng thí nghiệm suốt.
Sáng hôm sau, Phương Tri Nhiên vào văn phòng, không thấy ai, tự mình mở máy tính vẽ biểu đồ số liệu.
Gần đây Quý Hành Xuyên đặt một thùng sữa dưới gầm bàn làm việc, ai đi qua đi lại đều có thể lấy, được cả nhóm khen ngợi hết lời.
Phương Tri Nhiên ngày nào đến cũng tiện tay "thó" một hộp.
Có điều sữa hôm nay uống chẳng có vị gì, cậu vẽ biểu đồ được một nửa thì cảm thấy đầu hơi choáng váng.
"Ơ, Tiểu Nhiên, chào buổi sáng." Đàn anh Phan Hủ đi vào, "Tìm giúp anh mấy tài liệu tham khảo được không?"
"Gửi yêu cầu qua đây ạ." Phương Tri Nhiên nói.
Giờ em cos (đóng vai) công cụ tìm kiếm cho anh luôn.
Phan Hủ không gửi yêu cầu, mà ghé sát lại gần: "Tiểu Nhiên, trông em giống con thỏ ghê."
Phương Tri Nhiên: "?"
Phương Tri Nhiên nghiêng đầu giả vờ đáng yêu: "Tính cách giống ạ?"
"Mắt giống." Phan Hủ giơ tay, kéo cậu đến trước gương, "Đỏ lòm kìa."
Phương Tri Nhiên: "..."
A, di chứng của buổi quay dưới nước, mắt chắc là hơi bị viêm rồi.
Ngoài ra, đầu hình như còn hơi choáng nữa.
"Thôi đừng tìm tài liệu nữa." Phan Hủ nói, "Lát nữa anh tự tìm, em nghỉ ngơi đi."
Phan Hủ đi ra ngoài, chẳng bao lâu sau dẫn theo ba sinh viên y khoa chuyên ngành bên cạnh về.
"39 độ 5, hơi sốt rồi." Sinh viên 1 nói.
"Mắt đỏ rồi này, hơi bị viêm." Sinh viên 2 nói.
"Chóng mặt, vị giác giảm sút." Sinh viên 3 ghi chép.
Ba người cùng nhau lật sách, chẩn đoán Phương Tri Nhiên mắc bệnh nan y sắp lìa đời đến nơi.
Phương Tri Nhiên: "..."
"Hôm qua làm cái gì rồi?" Phan Hủ hỏi.
"Lại ồn ào cái gì đấy?" Quý Hành Xuyên khoác áo blouse đi ra, tháo găng tay, khoảnh khắc nhìn thấy cậu thì sững người.
"Đi theo anh." Đàn anh cậu nói.
Cậu đứng dậy, ngoan ngoãn đi theo bước chân Quý Hành Xuyên.
Quý Hành Xuyên đưa cậu đến bệnh viện trường.
"Sao thế này?" Bác sĩ hỏi.
"Chắc là do mở mắt dưới nước, cộng thêm mệt mỏi và thức khuya." Quý Hành Xuyên nói, "Có thể là hơi bị cảm."
"Chuyên ngành gì mà vất vả thế." Bác sĩ lầm bầm, khám cho Phương Tri Nhiên, "Ừm, cảm cúm cộng thêm mắt hơi viêm, hay là truyền dịch nhé?"
"Em uống t.h.u.ố.c cũng được mà." Phương Tri Nhiên không muốn làm chậm trễ công việc ở phòng thí nghiệm, lồm cồm bò dậy định đi.
Quý Hành Xuyên ấn cậu ngồi lại xuống ghế: "Cho em ấy truyền dịch đi ạ."
"Em không muốn, em... ở đây chán lắm." Phương Tri Nhiên ngọ nguậy giãy giụa cố đứng lên, "Trong bệnh viện chẳng có trò gì vui cả."
"Thế cậu tiêm thêm cho anh mấy mũi vắc-xin phòng bệnh nữa nhé?" Đàn anh cậu hỏi, "Giống tối qua ấy."
Quý Hành Xuyên: "Anh thấy cậu vui vẻ tận hưởng lắm mà."
"..." Phương Tri Nhiên ngồi im thin thít.
