Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 2: All In! Hồi Máu Thành Công!
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:23
Editor: Yang Hy
Với câu trả lời này, Phương Tri Nhiên tự chấm cho mình điểm tuyệt đối.
Lòng trung thành với nghiên cứu khoa học đúng là tràn ra ngoài mặt, trời đất chứng giám.
Có điều đàn anh có vẻ chưa hài lòng lắm, nhìn cậu bằng ánh mắt như đang nhìn một con trùng đế giày bị khuyết tật não trong giới học thuật vậy.
Một lúc sau, đàn anh cậu hỏi: "Cậu thì có tốc độ gì?"
Phương Tri Nhiên: "Nhanh như điện xẹt?"
Nếu không đảm bảo chất lượng thì một đêm em viết được mười bài đấy.
"Được." Quý Hành Xuyên gật đầu, "Là thế này, thầy Quách đang nắm hai dự án quỹ, hiện tại là do nhóm tiến sĩ bọn tôi làm, thầy ấy có ý muốn cho cậu vào nhóm đề tài sớm, tranh thủ thời gian ngoài giờ học để giúp tôi làm thí nghiệm, có thể sẽ hơi vất vả, cậu làm được không?"
Phương Tri Nhiên: "Biển học vô bờ, vất vả là sự rèn luyện của đời người."
Em chính là con cờ hó trung thành nhất của sự nghiệp nghiên cứu khoa học.
Quý Hành Xuyên dường như cuối cùng cũng hài lòng, ánh mắt nhìn cậu đã mang theo sự coi trọng, nặng trĩu như thể có sức nặng thật sự.
Phương Tri Nhiên nhìn quyển sách dày cộp vừa xuất hiện trên tay mình mà rơi vào trầm tư.
"Sách này cho cậu." Quý Hành Xuyên nói, "Có mấy phương pháp thí nghiệm sau này sẽ dùng đến, rảnh rỗi thì xem qua đi."
Anh lại hỏi thêm vài chuyện về việc học hành, Phương Tri Nhiên trả lời đâu ra đấy.
Đồng hồ treo tường chỉ năm giờ chiều, ánh sáng màu cam ấm áp của hoàng hôn rải lên người Quý Hành Xuyên.
"Không còn sớm nữa." Quý Hành Xuyên cuối cùng cũng đuổi khách, "Đi ăn cơm đi."
Phương Tri Nhiên đứng dậy định đi, giữa hai chân bỗng nhiên truyền đến cơn đau rát dữ dội, khiến cậu lảo đảo một cái, ngồi phịch lại xuống ghế.
Mịa kiếp, lúc nãy vội quá chưa kịp tháo cái vòng đùi ra, nó vẫn thắt ở đó, siết c.h.ặ.t quá, chất liệu cứng ngắc chắc là làm trầy da đùi rồi.
Quý Hành Xuyên: "?"
Phương Tri Nhiên c.ắ.n răng: "Chỗ đàn anh... không khí học thuật tốt quá, em lưu luyến quên lối về."
Quý Hành Xuyên: "."
Ngăn kéo bàn làm việc được kéo ra, ngón tay thon dài của Quý Hành Xuyên lấy ra một túi kẹo dẻo, đưa sang cho cậu.
"Đi ăn cơm đi." Quý Hành Xuyên nói, "Đừng chỉ biết học, sức khỏe cũng quan trọng, đọc sách có chỗ nào không hiểu thì có thể hỏi tôi."
"Dạ..." Phương Tri Nhiên ôm kẹo và sách đi ra.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, Quý Hành Xuyên thở phào nhẹ nhõm, lười biếng dựa lưng vào cái ghế làm việc của lão Quách.
Đúng là điên rồi, sao anh lại cảm thấy cậu đàn em này trông giống cô nàng coser xinh xắn ngọt ngào ở Comic Con thế nhỉ.
Chẳng qua là nhân vật cô kia cosplay có nốt ruồi lệ, mà đàn em cũng vừa khéo có một cái.
Quý Hành Xuyên đứng dậy, mở cửa sổ văn phòng ra một chút.
Mùi mọt sách trong phòng này sắp vượt quá tiêu chuẩn rồi, phải cho bay bớt đi.
-
Phương Tri Nhiên vừa ra khỏi tòa nhà của khoa thì gặp một đàn anh khác cùng nhóm, Phan Hủ đang học thạc sĩ năm ba.
"Tri Nhiên, qua đây học bài à?" Phan Hủ chào hỏi.
"Không ạ, là đàn anh Quý tìm em." Phương Tri Nhiên trả lời.
"À, anh nhớ rồi, hôm qua anh nhờ thầy Quách sửa luận văn, thầy có nhắc qua." Phan Hủ vỗ trán, "Lão Quách bảo Quý Hành Xuyên giúp đỡ em đúng không?"
Phương Tri Nhiên: "Dạ, em vừa gặp đàn anh xong."
"Thảm rồi." Vẻ mặt Phan Hủ đầy xót xa, "Quý Hành Xuyên ấy à, khó tính cực kỳ."
"Dạ...?" Phương Tri Nhiên ngẩn ra, "Anh ấy từng hướng dẫn người khác rồi ạ?"
"Cái đó thì chưa." Phan Hủ xua tay.
"Thế sao anh biết anh ấy khó tính?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Trước khi cậu ta đến, lão Quách một năm đăng được một hai bài báo, sống kiểu ăn no chờ ch.ết." Phan Hủ nói, "Sau khi cậu ta đến, năm ngoái lão Quách đăng mười hai bài, mệt muốn ch.ết luôn."
Phan Hủ: "Thế nên là, lão Quách chạy rồi đấy."
Phương Tri Nhiên: "..."
"Tóm lại là cố lên." Phan Hủ vỗ vai cậu đầy thông cảm, "Thể hiện cho tốt, học hành chăm chỉ là được, đàn anh Quý nhà mình hình như không thích mấy người không làm việc đàng hoàng đâu."
Phương Tri Nhiên: "Dạ..."
Hiểu rồi.
Vậy thì, tuyệt đối không được để đàn anh biết sau lưng anh ấy cậu là một coser tích cực hoạt động.
Phan Hủ vội đi bổ sung số liệu thí nghiệm, nói chuyện với cậu vài câu rồi cũng vội vàng đi mất.
Điện thoại trong túi rung lên, cậu bắt máy, là Tô Gia, người bạn hôm nay cùng đi Comic Con.
"Cứu tui với, đau ch.ết mất." Phương Tri Nhiên vừa đi vừa nghe điện thoại, "Mấy bộ đồ cos này lúc làm ra có thể cân nhắc chút việc người mặc nó là con người được không."
"Dân 2D không được tính là người, tính là cây hẹ cho tư bản cắt thôi." Tô Gia nói, "Nhắc mới nhớ, đều tại đàn anh cậu, tự dưng gọi cậu về..."
"Không trách ảnh được." Phương Tri Nhiên nói, "Phận học cao học là thế mà, giáo sư hướng dẫn mà triệu hồi, thì dù có ch.ết nằm trong mộ rồi cũng phải đội mồ sống dậy mà nhảy ra họp nhóm, xong tiện thể khắc luôn giờ họp lần sau lên bia mộ."
Tô Gia: "..."
"Với lại, đàn anh tui khó gặp lắm." Phương Tri Nhiên nói, "Hotboy khoa Vật lý, nhân vật siêu hot trên diễn đàn trường, bao nhiêu người muốn theo đuổi còn chẳng thấy mặt đâu, tui đã đ.á.n.h bại 90% thành viên diễn đàn rồi đấy."
Hơn nữa, giọng đàn anh cũng hay, chất giọng sạch sẽ, nhàn nhạt như mây trôi trên bầu trời quang đãng.
Cậu vốn không có sức đề kháng với những người có giọng nói hay.
Có điều, sao Quý Hành Xuyên lại dùng kẹo để tống khứ cậu nhỉ, cho chút ngọt ngào, tiên lễ hậu binh à?
Hai người nói chuyện trên trời dưới biển, Phương Tri Nhiên chẳng biết từ lúc nào đã đi về tới dưới lầu ký túc xá.
Tiệm trà sữa mới mở đang bật đèn biển hiệu sáng trưng, trong không khí thoang thoảng mùi trà dâu tây nhàn nhạt.
"Mua một ly không bạn?" Cô sinh viên làm thêm đưa tờ rơi cho cậu, lúc nhìn thấy mặt cậu thì ngẩn ra một chút, "Khai trương giảm giá, trà dâu tây chỉ 20 tệ một ly thôi."
"Không cần đâu, cảm ơn bạn." Phương Tri Nhiên nói.
Hai mươi tệ, đắt thật, uống vào có sống lâu thêm được mấy giây hay khôn ra được tí nào không?
Vật giá ở đại học A đúng là cũng tăng vùn vụt như điểm chuẩn đầu vào vậy.
Thang máy dừng ở tầng mười, cậu lục chìa khóa trong túi, mở cửa phòng ký túc xá.
Bạn cùng phòng đi họp ở tỉnh khác với nhóm đề tài bên cạnh rồi, tuần này đều không có nhà, căn phòng hai người trống huơ trống hoác.
Cậu đặt ba lô xuống, ngồi bên mép giường, cởi cái quần thể thao màu đen rộng thùng thình ra, đi khập khiễng đến trước gương soi toàn thân.
Phần da đùi vốn trắng như tuyết bị chất liệu da cứng cọ xát đỏ ửng một mảng, mặt đùi cũng bị lớp voan cứng của vớ kẹp trong bộ đồ cos cứa cho mấy vệt đỏ, cậu cúi đầu, tháo móc cài vòng đùi ra, coi như giải phóng cho đôi chân, chỉ là bên đùi rướm chút m.á.u bầm, nhìn hơi t.h.ả.m thương.
Cậu nằm sấp bên mép giường, phơi hai cái chân dài ra, định tìm ít t.h.u.ố.c mỡ tan m.á.u bầm bôi lên.
Điện thoại rung lên, Tô Gia gửi cho cậu một tin nhắn mới.
[Tô Gia]: Bông Tuyết, vừa xong luôn, goods (đồ lưu niệm) mới của "Lẫm Khâm" âm thầm tung ra rồi.
[Tô Gia]: Là cái tên 2D tóc trắng điên khùng cậu thích gần đây đúng không, game này ra goods cho anh ta tần suất cũng cao phết.
"!" Eo hết mỏi, chân hết đau, Phương Tri Nhiên bật dậy khỏi giường, mở link mua hàng.
Tranh giấy màu (Shikishi), một tấm to đùng thế này có hai mươi tệ, rẻ, mua.
Huy hiệu (Badge), tinh xảo thế này, có ba mươi tệ, mua, chốt đơn số lượng lớn luôn.
Hàng đặt trước phải chờ ba tháng? Lâu không? Không lâu. Đây không phải chờ đợi, là niềm mong mỏi cho cuộc sống.
Phương Tri Nhiên chốt đơn đầy nhiệt huyết.
[Tô Gia]: All luôn à? (Mua hết các mẫu)
[F]: Ừ, mỗi loại đều mua rồi, hồi m.á.u thành công.
[Tô Gia]: Ký túc xá bọn cậu bảo vệ môi trường gớm nhỉ.
[F]: Sao cơ?
[Tô Gia]: Nuôi được cây hẹ to đùng là cậu còn gì.
[F]: .
[Tô Gia]: Nhắc mới nhớ, trước đây tui cứ thắc mắc mãi sao cậu lại yêu thích nhân vật. Mấy tên 2D cậu thích, có đứa thì điềm đạm, có đứa thì điên tình, có đứa còn điên khùng, gu cậu đúng là ăn tạp.
[Tô Gia]: Giờ tui hiểu rồi, cứ nhân vật nào diễn viên l.ồ.ng tiếng "Mùa Đông" l.ồ.ng, là cậu thích hết chứ gì!
[F]: (°▽^*))
[F]: Thôi không chat nữa, đi học đây. Xin chú ý, có một nghiên cứu sinh sắp bắt đầu nghiên cứu rồi.
Sách Quý Hành Xuyên đưa cho cậu là do giáo sư hướng dẫn chung của hai người - Quách Lân viết, nội dung chuyên sâu nhưng không khó hiểu, kiến thức cực kỳ chất lượng.
Phương Tri Nhiên gặm được non nửa quyển, tiện tay ghi chép lại ít ghi chú.
Thấy thời gian không còn sớm, cậu đứng dậy lấy đồ ngủ, đang định đi tắm thì quyển sách mở trên bàn bị gió thổi lật trang.
Lời Phan Hủ nói ban ngày vẫn văng vẳng bên tai, cậu ngẫm nghĩ, cầm điện thoại lên, thuận tay chụp lại một trang sách —
Gửi tin nhắn cho Quý Hành Xuyên.
[F]: Đàn anh buổi tối vui vẻ! Trang này hơi khó, em chưa hiểu lắm, xin được giải đáp ạ.
Ổn rồi.
Dùng cách uyển chuyển để báo cho đàn anh biết: Kiến thức đã được nạp.
Cái hình tượng nghiên cứu sinh ưu tú chăm học hỏi, khát khao tri thức lại được xây đắp thêm một tầng nữa rồi.
-
Tối nay Quý Hành Xuyên ở lại phòng thí nghiệm thêm hai tiếng, lúc ra khỏi phòng thí nghiệm, màn hình điện thoại sáng lên mấy cái, báo có tin nhắn mới.
Anh ung dung tháo găng tay và khẩu trang, cởi áo blouse trắng ra, lúc này mới xem điện thoại.
Tin nhắn là do bên tổ làm game moba "Bước Vào Ngàn Năm" gửi đến, báo cho anh biết audio dỗ ngủ thu hôm qua đã lên sóng, còn gửi kèm cho anh mấy cái ảnh chụp màn hình phần bình luận.
[Mùa Đông, đúng là anh rồi, vừa mở miệng là em quỳ luôn được không? Trước khi ngủ cuối cùng cũng được ăn đồ ngon.]
[Không nhận việc mới nữa là em tưởng anh bị câm rồi đấy.]
[Chồng ơi, giọng nghe nhũn cả chân.]
Quý Hành Xuyên nhướng mày, đang định trả lời tin nhắn thì phía trên màn hình điện thoại đẩy đến một tin nóng —
【Comic Con thành phố S, coser đẹp tuyệt trần, không đẹp tôi trồng cây chuối gội đầu.】
Ngón tay anh khựng lại, tin tức đã lỡ bấm vào rồi.
Ảnh là ảnh động, chụp chính là cô nàng coser mà ban ngày đứa em họ Quý Trạch khen lấy khen để, so với video xem ban ngày thì mấy tấm ảnh này hiệu ứng chụp đẹp xuất sắc.
@Không Muốn Khai Giảng: Bị cái vụ trồng cây chuối gội đầu dụ vào đây, vãi chưởng đẹp thật. Nhân vật Phi Lâm này hiếm khi thấy ai cosplay sát nguyên tác thế này.
@Nằm Yên Dưới Đáy Hố: Trang điểm làm tóc tinh tế ghê, eo nhỏ, chân trắng lại còn đẹp. Ơ kìa, sao màn hình điện thoại tôi ướt nhẹp thế này!
@Lag Nữa Là Xóa Game: Hôm nay cô này hình như đi cùng bạn đến chơi thôi, hì hì, tôi xin chụp ảnh cùng thành công rồi [Hình ảnh], tính cách bạn ấy tốt lắm.
@Trâu Ngựa Cày Cuốc Trả Tiền Hàng: A a a a là thầy Bông Tuyết của chúng tôi, @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, xem trang chủ của bạn ấy đi, tất cả tác phẩm đều đỉnh lắm.
@Muốn Yêu Một Lúc Mười Anh: Cái này... cái này... mặt đẹp như tượng tạc vậy, cos gì đẹp nấy, bạn ấy nạp thẻ VIP chỗ bà Nữ Oa rồi à? Đã follow.
Quý Hành Xuyên bấm vào xem ảnh lớn.
Đang định ấn giữ để lưu lại, Quý Hành Xuyên: "?"
Cậu ta?
Quý Hành Xuyên bấm vào cái ID được tag trong phần bình luận, vào trang chủ tài khoản của coser Bông Tuyết.
Tài khoản này khá mới, nhưng đã ký hợp đồng với công ty MCN, còn từng đăng khá nhiều ảnh đi sự kiện, đa số là cosplay nhân vật thiếu niên, thỉnh thoảng cũng có nhân vật nữ như Phi Lâm.
Tài khoản có 450 nghìn người theo dõi, giới tính trong mục thông tin là —
Nam.
Trang điểm cosplay thường khá đậm, rất khó nhìn ra mặt mộc của coser qua một bức ảnh.
Nhưng nốt ruồi lệ ở đuôi mắt nhân vật mà Bông Tuyết hóa trang hôm nay, lại trùng khớp hoàn toàn với nốt ruồi ở đuôi mắt của cậu đàn em.
Ừm, bây giờ giới tính cũng trùng khớp rồi.
Cái cậu đàn em có vẻ giác ngộ học thuật rất cao này, đêm hôm khuya khoắt, còn đang chụp ảnh hỏi bài anh.
Quý Hành Xuyên mở tấm ảnh Phương Tri Nhiên gửi tới.
-
Trong ký túc xá, màn hình điện thoại sáng lên, Phương Tri Nhiên liếc mắt nhìn điện thoại.
[Quý Hành Xuyên]: ?
Cuối cùng cũng trả lời rồi, tiến sĩ bận thật đấy, muộn thế này rồi.
Đúng là lạnh lùng, trả lời mỗi một dấu chấm hỏi.
Cậu thuận tay bấm vào tấm ảnh mình vừa gửi đi, liếc qua một cái.
Phương Tri Nhiên đứng hình.
Không phải... cái ông thầy tốt nào biên soạn sách mà soạn được một nửa lại đi viết cảm nhận cuộc đời thế này!
《Duyên Nợ Nửa Đời Của Tôi Với Vật Lý》 là cái quái gì vậy!
Sao cậu lại chụp trúng ngay cái trang này, còn bảo là hơi khó, không hiểu lắm, khó cái quần ấy, khó coi à?
Thu hồi? Không được, tám trăm năm trôi qua rồi, không thu hồi được nữa.
Hay là bảo gửi nhầm nhỉ, nhận một cái tội nhỏ là không cẩn thận.
Cậu đỏ mặt đang gõ chữ, bên phía Quý Hành Xuyên đã nhảy ra tin nhắn mới.
[Quý Hành Xuyên]: Cũng khó thật ha.
[Quý Hành Xuyên]: Hay là mai tan học qua văn phòng đi.
[Quý Hành Xuyên]: Tôi giải thích trực tiếp cho cậu?
Phương Tri Nhiên: "..."
