Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 3: Đỏ Mặt Tim Đập
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:23
Editor: Yang Hy
Xong đời.
Thông tin chính xác, ông đàn anh này đúng là nghiêm khắc thật.
Cậu đang định giải thích cặn kẽ thì bên phía Quý Hành Xuyên lại có tin nhắn mới.
[Quý Hành Xuyên]: Ngoài cái "Duyên nợ nửa đời với Vật lý" ra thì những cái khác đều hiểu rồi phải không?
[Quý Hành Xuyên]: Quyển sách của thầy Quách đúng là khá cơ bản.
[Quý Hành Xuyên]: Hay là cậu xem thử cái này đi, xem có thích không?
Phương Tri Nhiên: "?"
Đồ tốt gì thế?
Lớp vỏ màu đỏ đặc trưng của file PDF lóe lên, Quý Hành Xuyên gửi cho cậu một bài báo tiếng Anh trên tạp chí chuyên ngành.
Phương Tri Nhiên: "..."
Tuy nhiên, so với quyển sách tham khảo nhập môn cho học viên cao học thiên về kiến thức cơ bản của lão Quách, thì Phương Tri Nhiên lướt qua một lượt, nghiên cứu được đề cập trong tài liệu này phức tạp hơn nhiều, cao hơn hệ thống kiến thức hiện tại của cậu, nên việc tìm hiểu nó cũng thử thách và thú vị hơn.
Cậu vừa đọc xong kết luận nghiên cứu, quay lại phần dẫn nhập, liếc mắt cái đã thấy tên tác giả đầu tiên dưới tiêu đề —
Xingchuan Ji
Ơ, là bài báo của đàn anh này.
[F]: Thích ạ thích ạ.
[Quý Hành Xuyên]: Thế mai đến văn phòng, giải thích xem cụ thể là thích cỡ nào nhé.
Phương Tri Nhiên: "..."
Vẫn phải đến văn phòng!
-
Gần mười hai giờ đêm, khu ký túc xá thạc sĩ - tiến sĩ vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Nhưng Phương Tri Nhiên định nằm trước một bước, khởi động điện thoại, nghi thức trước khi ngủ chính thức bắt đầu.
Tổn thương chịu đựng trong việc học hành phải được chữa lành bằng thế giới 2D, cậu nằm nghiêng mở Weibo, chuẩn bị tìm bát t.h.u.ố.c Đông y điện t.ử để dỗ giấc ngủ.
Đúng lúc đó, một bài đăng hot được đẩy lên trang chủ của cậu —
【Tài khoản @Game Moba - Bước Vào Ngàn Năm bạn đang theo dõi vừa đăng tải một bài viết mới: Video dỗ ngủ của "Lẫm Khâm", đêm nay cùng bạn chìm vào giấc mơ, cảm ơn diễn viên l.ồ.ng tiếng @Mùa Đông (đang bế quan) đã bớt chút thời gian quý báu tham gia thu âm.】
Phương Tri Nhiên: "!"
Trên đời có hàng ngàn giọng nói, cậu chỉ thích duy nhất cách diễn giải của thầy Mùa Đông.
Biết bao nhiêu đêm từ trước đến nay, đều là giọng nói của thầy Mùa Đông ru cậu vào giấc ngủ.
Chỉ là, bắt đầu từ năm ngoái, "Mùa Đông" hình như vì công việc ngoài đời bận rộn nên không nhận thêm việc l.ồ.ng tiếng mới nữa, thỉnh thoảng có ra tác phẩm mới thì cũng toàn là chế độ hậu mãi cho những hợp đồng trước đó.
Việc này khiến một đứa yêu giọng nói như Phương Tri Nhiên gào khóc vì đói cơm, thèm đến mức cào gan cào ruột.
Tạm dừng việc đi ngủ, cậu hỏa tốc bấm vào đoạn ghi âm này, đeo tai nghe, chui tọt vào sâu trong chăn.
Chất giọng hơi lạnh, ngày thường như mang theo hơi thở của sương tuyết, nhưng trong đoạn ghi âm dỗ ngủ này lại được nén xuống thành những lời thì thầm đầy mập mờ, khiến cho mệnh lệnh vốn mang ý áp đặt cũng trở nên dịu dàng lạ thường.
Cái tai nghe bỏ đống tiền ra mua về trung thành truyền từng câu từng chữ vào tai, làm vành tai tê dại, cứ như có người đang nằm bên cạnh, nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng —
"Mau ngủ đi, nếu không..."
Cái chăn thiếu dưỡng khí càng làm tăng thêm sự đỏ mặt tim đập, cho đến tận lúc chìm vào giấc mơ, Phương Tri Nhiên vẫn còn đang nghĩ —
Nếu là giọng nói này, thì bắt mình làm gì mình cũng chịu.
-
"Họp nhóm cuối tuần này cậu báo cáo tài liệu, có được không?"
Hôm sau, trong văn phòng, Quý Hành Xuyên nhìn Phương Tri Nhiên trước mặt hỏi.
"...Dạ? Thứ mấy ạ?" Cậu hỏi.
"Thứ bảy." Quý Hành Xuyên nói, "Thầy Quách bảo sẽ nói chuyện với chúng ta qua cuộc gọi video."
"Dạ..." Phương Tri Nhiên nói, "Chắc là được ạ, cảm ơn đàn anh đã cho em cơ hội thể hiện này."
"Không cần cảm ơn, tôi vốn định tự mình thể hiện, để cậu lên báo cáo là ý của thầy Quách đấy." Quý Hành Xuyên nói, "Cậu đợi tôi một lát."
Bàn làm việc của Quý Hành Xuyên được dọn dẹp rất gọn gàng, bên trái là một hàng kẹp tài liệu màu xanh nhạt, bên phải là hai chậu cây cảnh nhỏ và một hộp kẹo ngậm thông họng Ryukakusan.
Trên màn hình máy tính là một bài luận văn gửi đến tạp chí của viện, lời phê bình là ý kiến thẩm định mà Quý Hành Xuyên viết hộ thầy Quách —
"Chủ đề nghiên cứu có tính sáng tạo quá cao, thí nghiệm được chọn không đủ để chứng minh, đề nghị gửi sang tạp chí khoa học viễn tưởng."
Phương Tri Nhiên: "..."
"Ơ, Tiểu Nhiên." Bên cửa văn phòng truyền đến giọng nữ.
Phương Tri Nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy một chồng sách mọc chân đang đi vào.
Ồ, không đúng, là đàn chị Cam Uyển Hòa năm nhất tiến sĩ đang ôm một núi bản thảo in ấn lết từng bước.
"Để em." Cậu đứng dậy, bê chồng giấy từ tay Cam Uyển Hòa, "Để đâu ạ?"
"Để bên cửa sổ là được." Cam Uyển Hòa ngồi xuống cạnh bàn thở hổn hển, "Mệt ch.ết bà rồi, bê được nửa đường thì dây buộc tóc đứt, chỉ muốn vứt toẹt tại chỗ, nhưng mà ném xuống lại trúng chân mình."
Mái tóc đen của cô xõa tung, rối bù phủ đầy vai.
"Phòng thí nghiệm giờ này có ai không, bà đây phải đi tìm hai sợi dây điện..." Cam Uyển Hòa đang nói dở thì trước mặt chìa ra một bàn tay trắng trẻo thon dài.
Trong lòng bàn tay Phương Tri Nhiên nằm gọn hai cái dây buộc tóc và mấy cái kẹp tóc chữ U.
Cam Uyển Hòa cầm lấy kẹp tóc, nhanh ch.óng buộc tóc lên, rồi dùng kẹp tăm kẹp gọn tóc con: "Đầy đủ ghê!"
"Nên làm mà ạ." Phương Tri Nhiên kiêu ngạo nói.
Là một coser trưởng thành thường xuyên đi chụp ngoại cảnh, việc luôn mang theo kẹp tóc, dây buộc tóc, kim băng bên người là chấp niệm khắc sâu vào trong xương tủy.
"Nên làm? Quào, Tiểu Nhiên có bạn gái rồi hả? Chu đáo thế, mang theo bên người luôn." Cam Uyển Hòa nói, "Cũng phải, Tiểu Nhiên đẹp trai thế này, chắc chắn có nhiều người theo đuổi lắm."
Phương Tri Nhiên: "..."
Không, chị im đi.
"Theo đuổi cái gì?" Ở cửa văn phòng, Quý Hành Xuyên xách cái máy tính xách tay, không biết đã đứng đó bao lâu.
"Truy sát cậu đấy." Cam Uyển Hòa nói, "Tài liệu cậu nhờ tôi in giúp dày quá thể đáng."
"Đa tạ." Quý Hành Xuyên nói, "Cái lò nung mẫu của tôi cho cậu mượn thêm hai ngày."
"Hai người đúng là cha mẹ tái sinh của con trâu ngựa này." Cam Uyển Hòa cầm kẹp tóc, vui vẻ đẩy cửa đi ra, "Có việc gì cứ gọi tôi, việc bẩn việc mệt hay việc tấu hài tôi đều cân tất."
Khóe miệng Phương Tri Nhiên giật giật.
"Đàn anh." Cậu nói, "Mấy việc vặt như in tài liệu này, lần sau có thể gọi em."
"Mấy việc vặt này á." Quý Hành Xuyên nói, "Dễ quá sợ cậu chán."
Phương Tri Nhiên: "..."
Là đang ghim thù vụ tối qua đấy à?
"Cái này cho cậu." Quý Hành Xuyên đẩy quyển sổ tay đến trước mặt cậu, "Cậu xem đi."
Cuốn sổ tay này vậy mà lại được viết tay toàn bộ, từ đề tài nghiên cứu đến giả thuyết, rồi đến từng thí nghiệm đã làm, đều được ghi chép rõ ràng rành mạch.
Phương Tri Nhiên lướt qua vài lần, mấy thuật ngữ chuyên ngành trông hơi quen quen, cái này là... ghi chép nghiên cứu của bài luận văn tối qua Quý Hành Xuyên gửi cho cậu.
"Đại khái là theo hướng tư duy này." Quý Hành Xuyên nói, "Cậu làm báo cáo trong buổi họp nhóm kia, có thể chọn tài liệu cậu hứng thú, làm theo hướng tư duy này."
"Dạ... vâng." Phương Tri Nhiên nói.
Cậu trịnh trọng cất cuốn sổ tay của đàn anh vào trong ba lô.
Một lúc sau, cậu ngẫm nghĩ, mở miệng vá lỗi (tự đính chính) cho bản thân.
"Đàn anh." Cậu gọi.
Quý Hành Xuyên đang tiếp tục gõ ý kiến thẩm định: "Đàn em?"
Phương Tri Nhiên: "..."
"Em không có bạn gái." Phương Tri Nhiên nhấn mạnh, "Tuyệt đối, trong thời gian học cao học không có ý định yêu đương, sẽ chăm chỉ học tập."
Tay gõ chữ của Quý Hành Xuyên khựng lại.
Cậu nam sinh đang cúi đầu, mái tóc mái màu nâu nhạt rủ xuống, khóe miệng mím c.h.ặ.t, trông có vẻ hơi buồn bực.
Quý Hành Xuyên đang định mở miệng bảo ở đây không có quy định đó, thì cậu nam sinh lại lên tiếng —
Phương Tri Nhiên: "Dây buộc tóc là... mẹ em nhét vào túi em đấy, sợ em nhớ nhà, bảo em nhìn vật nhớ người."
Quý Hành Xuyên: "..."
Anh xua tay, ra hiệu cho người mau biến đi.
Phương Tri Nhiên ôm cuốn sổ tay chuồn lẹ.
Cửa văn phòng đóng lại, tư thế ngồi của Quý Hành Xuyên lập tức trở nên lười biếng, cười khẽ mấy tiếng.
Cậu đàn em này, hơi bị thú vị đấy.
Anh liếc nhìn màn hình điện thoại, ở đó có tin nhắn mới do đứa em họ gửi đến —
[Tsk tsk]: Anh! Anh ơi, em đến báo tin vui cho anh đây.
[Quý Hành Xuyên]: Không nhận, đi ra.
[Tsk tsk]: QAQ Anh trai vô tình quá!
[Tsk tsk]: Anh muốn đi thành phố C không, Comic Con do Tình Đăng Culture tổ chức ở thành phố C vào thứ bảy này, khách mời đặc biệt của gian hàng quảng bá game là thầy Bông Tuyết đấy!
[Quý Hành Xuyên]: Thứ bảy?
[Tsk tsk]: Đúng! Mới công bố xong, cho anh xem nè.
Em họ gửi đến là thông báo chính thức do công ty quản lý đăng tải.
@Tình Đăng Culture: Sự kiện thứ bảy này, cùng đến gặp gỡ thầy Bông Tuyết của chúng mình nhé. @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông
Khu bình luận —
@Goods Mua Xong Thành Biệt Thự View Biển: Trước bảo chủ nhật mà? Đổi rồi à?
@Sở Thích Vô Biên Ví Tiền Trống Rỗng: Đã bàn bạc kỹ với bé Bông Tuyết nhà chúng tôi chưa đấy?
@Bình Bình (Nửa Mùa Chỉ Xem Bông Tuyết): Chắc là xong rồi? Thông báo chính thức cũng ra rồi mà. Yeah, thứ bảy phải đi chụp ảnh chung với thầy Bông Tuyết!
Ánh mắt Quý Hành Xuyên lướt qua những dòng chữ trong khu bình luận, lông mày khẽ nhướng lên.
[Tsk tsk]: Anh đi không anh, tuy là con trai, nhưng mặt đẹp xuất sắc luôn.
[Tsk tsk]: Anh em mình gặp mặt trực tiếp xem sao?
[Quý Hành Xuyên]: Gặp mặt trực tiếp? Không cần thiết đâu.
[Tsk tsk]: Cũng phải. Có những vẻ đẹp, chỉ tồn tại trên mạng thôi. Cảm ơn anh, em ngộ ra rồi!
-
Sinh viên năm nhất cao học khoa Vật lý mỗi tuần có một buổi học tối.
Lúc Phương Tri Nhiên vào lớp, mấy sinh viên ngồi bàn đầu đang túm tụm lại một chỗ, một người trong số đó đang kêu gào t.h.ả.m thiết: "Tôi mới đến mà đã bắt tôi báo cáo trong buổi họp nhóm, báo cáo trước mặt bao nhiêu đàn anh đàn chị tiến sĩ trong nhóm đề tài, tôi còn chưa có ý tưởng gì nữa hu hu hu."
Phương Tri Nhiên cân nhắc cuốn sổ tay trong tay, thầm nghĩ ý tưởng thì mình vẫn có một chút.
Cậu tìm một góc, tranh thủ lúc giáo viên chưa đến, nhắn tin với bạn thân Tô Gia.
[F]: Cái tranh cát chảy (quicksand mahjong) trong mơ của tui, cậu mua được chưa?
[F]: Không được thì tui thêm lên 600 cũng được.
[Tô Gia]: Mất rồi, tôi đang hỏi dở thì người bán gỡ xuống.
[Tô Gia]: Bảo là fan ruột của cậu tự trả giá, 2000 tệ hốt luôn rồi.
[F]: ...
[F]: Đau đớn, lại xa thầy Mùa Đông thêm một bước.
[Tô Gia]: Khuyên cậu tỉnh táo lại đi, theo lời đồn thì mấy người giọng hay đa phần đều là người béo, hơn nữa thầy Mùa Đông nhà cậu chưa bao giờ lộ mặt.
[F]: Tui tỉnh táo lắm, tui thi được hạng nhất mà. Tui chỉ nghe giọng thôi, tiện thể cưng chiều tất cả các nhân vật mà thầy Mùa Đông từng l.ồ.ng tiếng.
Điện thoại rung lên, có cuộc gọi đến, là người của công ty quản lý, cậu ra khỏi lớp nghe điện thoại.
"Bông Tuyết." Người của Tình Đăng Culture nói, "Ngại quá, lịch trình Comic Con ở thành phố C chủ nhật có thay đổi, chuyển sang thứ bảy cho cậu nhé."
"Hả? Thứ bảy không được." Cậu nói, "Tôi có việc."
"Cậu sắp xếp chút đi mà, còn việc gì quan trọng hơn Comic Con chứ?" Bên kia nói.
Phương Tri Nhiên: "Có."
Họp nhóm* và cái mạng cờ hó của tui đây.
*Họp nhóm (seminar): một dạng hội thảo trình bày về nghiên cứu chuyên đề hoặc đơn giản là một buổi báo cáo kết quả học tập. Người học chính là người phải chủ động hoàn toàn trong quá trình chuẩn bị tài liệu đến trình bày nội dung và đưa ra dẫn chứng.
Các thành viên tham gia buổi seminar sẽ trao đổi và thảo luận với nhau để rút ra kết luận về nội dung hoặc vấn đề khoa học vừa được đề cập. Cuối cùng là đề xuất các phương án hoặc hướng phát triển mới để mở rộng nội dung cũng như khắc phục nhược điểm.
"Lịch trình công bố rồi." Bên kia nói, "Cậu không đến thì bao nhiêu fan mong chờ cậu biết làm sao?"
"Ai công bố thì người đó đi mà làm." Phương Tri Nhiên nói, "Tạm thời thay đổi lịch trình, mấy anh có hỏi ý kiến tôi chưa?"
Cậu là lính mới, lại còn là người báo cáo, không tiện xin nghỉ buổi họp nhóm lắm.
"Cậu đừng giận mà, là lỗi của tôi." Giọng bên kia mềm xuống, "Để tôi đi hỏi lại xem, cậu cũng đi hỏi xem, chúng ta xem có sắp xếp được không. Chỉ là, Bông Tuyết à, bây giờ mà sửa thông báo chính thức thì fan chắc chắn không vui đâu, tốt nhất chúng ta vẫn nên đi Comic Con vào thứ bảy."
Điện thoại cúp máy.
Phương Tri Nhiên nhìn điện thoại, trong nhóm chat của nhóm đề tài bọn họ, tối nay khá náo nhiệt.
Đàn chị Cam Uyển Hòa đang lo liệu việc mua đồ ăn vặt cho buổi họp nhóm thứ bảy, đang hỏi mọi người thích ăn gì.
Nhóm chat 【Cứ Thi Là Qua】 (27)
[NCS1 Cam Uyển Hòa]: Họp nhóm thứ bảy lão Quách không có mặt trực tiếp, mua nhiều đồ ăn vặt chút, họp hành cho chill.
[Thầy Quách]: Nhưng tinh thần thầy vẫn ở trong nhóm nha. Cười nhe răng.jpg
Khóe miệng Phương Tri Nhiên cong lên.
Một lát sau, trong nhóm lại nhảy ra một tin nhắn mới —
[Thầy Quách]: Ấy, hay là chúng ta chuyển buổi họp nhóm sang chủ nhật nhỉ? Mọi người thấy được không?
[Nghiên cứu sinh 1 Cam Uyển Hòa]: Em lúc nào cũng sẵn sàng.
Mọi người trong nhóm lần lượt đều bảo được.
[Thạc sĩ 3 Phan Hủ]: Em sao cũng được, đều ok, sao thế ạ, lão Quách định đi đâu chơi à.
[Thầy Quách]: Không phải thầy! Là Quý Hành Xuyên.
[Thầy Quách]: Cậu ấy vừa bảo với thầy dạo này áp lực học tập lớn quá, muốn về nhà thăm mẹ, chủ nhật mới về. Cười toét miệng.jpg
[Thạc sĩ 3 Phan Hủ]: Thật hay đùa đấy, cậu ta cũng có ngày hôm nay cơ à.
"Thạc sĩ 3 Phan Hủ" đã thu hồi một tin nhắn.
[Thạc sĩ 3 Phan Hủ]: Đàn anh Quý, nghỉ ngơi cho tốt nhé.
[Thầy Quách]: Tiểu Nhiên, @Thạc sĩ 1 Phương Tri Nhiên, có đó không?
[Thầy Quách]: Em thấy thế nào?
Phương Tri Nhiên: "..."
Ông này có việc thì cứ nói có việc, tìm cái lý do củ chuối gì thế không biết.
Nhưng mà —
[Thầy Quách]: Hay là em thích thứ bảy hơn?
[Thạc sĩ 1 Phương Tri Nhiên]: Em chọn họp nhóm chủ nhật ạ, thứ bảy... ưm, cũng khơi dậy nỗi nhớ quê hương trong lòng em. Mặt vàng rưng rưng.jpg
