Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 29: Thích Giọng Gì
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:32
Editor: Yang Hy
Phương Tri Nhiên mở web X, tìm kiếm bí kíp săn vé, sau khi sàng lọc, chọn ra 10 phương án hot nhất, 5 phương án tà đạo nhất, tổng hợp thành tài liệu, gửi cho Tô Gia.
[F]: Nhanh, nhét đống kiến thức này vào não cậu đi.
[Tô Gia]: Xè xè... dung lượng não đã đầy, từ chối tiếp nhận.
[F]: Nâng cấp đi, nhanh lên.
[Tô Gia]: , a a a Bông Tuyết Nhỏ, cái quái gì thế này, cậu gửi cả tâm linh sang đây à.
[Tô Gia]: Có khả năng nào, cái chúng ta thiếu không phải là bí kíp, mà là mạng xịn không.
[Tô Gia]: Tui chịu thôi, tui giúp mẹ tranh mua khăn giấy trên livestream còn không lại mấy bà già. Để tui đi tìm người săn vé thủ công cho cậu nhé.
Phương Tri Nhiên sốt ruột chờ đợi.
Trong lúc đó, tài khoản Tương Nguyệt Media còn bổ sung thêm một tin nhắn.
@Tương Nguyệt Media: Thời gian fan meeting của @Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông chính thức định ra vào tháng 3 năm sau, người mua vé cần mang theo thẻ căn cước chính chủ, thông qua xác minh khuôn mặt mới được vào cửa nhé. Chúng tôi hoan nghênh những người bạn thật sự yêu thích giọng nói của thầy Mùa Đông! Hoa hồng.jpg
Phương Tri Nhiên mở lịch điện thoại, bây giờ là cuối tháng 11, chỉ cần có vé, còn hơn ba tháng nữa thôi là cậu có thể đến tận nơi thăm thầy Mùa Đông rồi.
Cậu đã chuẩn bị mười mấy cân quà tặng các loại, còn có một cuốn lời chúc viết tay dày như quyển sách, chắc chắn sẽ khiến thầy Mùa Đông cảm động đến rơi nước mắt.
Tô Gia gửi cho cậu danh thiếp WeChat của [Có Tay Là Được].
[Tô Gia]: Bông Tuyết, mau add anh này, anh này giỏi lắm.
Phương Tri Nhiên mở danh thiếp WeChat của [Có Tay Là Được], gửi lời mời kết bạn, người này đúng là tay nhanh thật, cậu vừa gửi, bên kia đã đồng ý.
[F]: Săn vé fan meeting diễn viên l.ồ.ng tiếng Mùa Đông ngày 21 tháng 3, báo giá đi.
[Có Tay Là Được]: Lại thêm một đứa nữa.
[F]: Hiện tại có bao nhiêu người tìm anh rồi?
[Có Tay Là Được]: 53 người rồi.
[F]: Bọn họ trả giá bao nhiêu?
[Có Tay Là Được]: Người anh em, tôi nói với mọi người rồi, 20 giờ tối nay, tôi mở một suất săn vé trước, ai săn được, tôi sẽ nhận đơn của người đó.
Phương Tri Nhiên: "...?"
[Tô Gia]: Sao rồi Bông Tuyết Nhỏ, đại gia Có Tay nói thế nào?
[F]: Tui phải tìm người săn vé săn suất săn vé trước rồi mới nhờ đi săn vé fan meeting của thầy Mùa Đông được.
[Tô Gia]: Mắt tròn xoe.jpg
Dù sao cũng là một nghề, chắc không đến mức chỉ có một người nhận đơn.
Phương Tri Nhiên tìm kiếm trên web X, tìm được một người săn vé khác, và kết bạn WeChat với người đó.
[F]: Nhận săn vé fan meeting Mùa Đông không?
[Tay Chân Luống Cuống]: Nhận, có tiền là nhận.
[F]: Được, sáu giờ chiều thứ bảy, tôi gửi link và thông tin giấy tờ cho anh, đến lúc đó tôi cũng cùng tranh, chỉ cần tranh được, cậu sẽ có tiền lương.
[Tay Chân Luống Cuống]: Đừng lo, tôi chuyên nghiệp lắm.
Tìm được người săn vé rồi, Phương Tri Nhiên yên tâm, việc tốt thường trắc trở, không sợ khó khăn, cuối cùng có thể gặp thầy Mùa Đông, gửi lời chúc đến thầy là được rồi.
Thầy Mùa Đông, giữ giọng cho kỹ nhé, fan chân chính đến đây.
*
Tối thứ sáu, trong văn phòng lão Quách, hai người vây quanh máy tính, gấp rút làm PowerPoint báo cáo.
"Em còn chưa bắt đầu làm." Phương Tri Nhiên ngậm kẹo mút, "Đàn anh Phan làm chưa?"
"Chưa, tuần này anh hơi bận." Phan Hủ với mái tóc rối bù nói, "Tìm một cái template PowerPoint, giờ chúng ta làm, cái này nhanh lắm."
Phương Tri Nhiên đến thời gian tìm template cũng chẳng muốn tốn, cậu xin Quý Hành Xuyên một cái PowerPoint báo cáo, đổi tên người báo cáo từ Quý Hành Xuyên thành Phương Tri Nhiên.
"Thế anh cũng dùng cái này." Phan Hủ nói, "Đến lúc đó nhìn cái là biết ngay chúng ta cùng một thầy, nhóm thầy Quách Lân hùng mạnh muôn năm!"
Phương Tri Nhiên xóa từng dòng nội dung của Quý Hành Xuyên, thay bằng biểu đồ của mình, chưa đến hai mươi phút đã hoàn thành PowerPoint báo cáo.
"Biểu đồ đầy đủ là được rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Anh để nhiều chữ thế kia chẳng ai thèm đọc đâu."
"Xong việc, rút lui." Phan Hủ giơ ba lô lên, "Em đi không? Đàn anh mời em đi thang máy."
"Tự hưởng thụ đi ạ." Phương Tri Nhiên từ chối, "Em phải tập thuyết trình thử một lần đã."
Cậu phải xem thời gian báo cáo, kiểm soát nghiêm ngặt trong vòng 10 phút, tuyệt đối không được lố giờ. Đến lúc đó chỉ cần cậu có thể xuống sân khấu sớm, là có hy vọng tham gia cướp vé.
"...Trên đây là báo cáo của em về nghiên cứu lần này, cảm ơn các thầy cô và các bạn." Phương Tri Nhiên nói xong, liếc nhìn đồng hồ bấm giờ, rất tốt, mới 8 phút.
Đợi đến ngày mai, cậu còn có thể nhanh hơn nữa!
Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)
[F]: @Lão Quách, cửa văn phòng bao giờ mới sửa thế thầy, không có cửa không có cảm giác an toàn ạ.
[F]: Nhóm Quách Lân không có cửa rồi.
[Lão Quách]: Phải đợi tuần sau rồi, bác thợ sửa chữa của viện tuần này không có mặt.
[Lão Quách]: @Quý Hành Xuyên
[Quý Hành Xuyên]: Em học Vật lý, không phải học sửa chữa. Nghề nào nghiệp nấy, em không chuyên món này.
[Lão Quách]: Ngày mai hội nghị học thuật do viện mình tổ chức, mọi người xông lên! Mặc dù thầy không có mặt, nhưng tinh thần của thầy luôn ở bên các em!
[Cam Uyển Hòa]: Ngáp.jpg
Để chuẩn bị cho việc săn vé, Phương Tri Nhiên tập giảng xong là về ký túc xá ngay.
Cậu xem anime một lúc, đặt báo thức, nhắm mắt đi ngủ sớm, gặp ác mộng.
Cậu mơ thấy mình mở phần mềm săn vé, chọc ngón tay đến bốc khói, cuối cùng cũng cướp được một tấm vé, nhìn kỹ lại, trên đó viết là fan meeting diễn viên l.ồ.ng tiếng Trà Mộc.
Phương Tri Nhiên giật mình tỉnh dậy, thời gian trên màn hình điện thoại đã là tám giờ sáng.
"Phương Tri Nhiên." Bạn cùng phòng vẫn còn ở trong phòng, "Tâm trạng của cậu không tốt à, nửa đêm hôm qua tôi hình như nghe thấy cậu c.h.ử.i câu gì đó."
"Không có." Phương Tri Nhiên nói, "Tui thích c.h.ử.i người trong mơ thôi."
Hà Húc Dương: "..."
Phương Tri Nhiên xoa cái cổ hơi đau vì sái cổ, vươn vai, bắt đầu suy nghĩ xem hôm nay mặc gì.
Lộ mặt trước một đám mọt sách, không cần thiết phải đẹp.
Cậu mở tủ quần áo, lấy một bộ đồ thể thao đơn giản, mặc vào người.
"Nhóm thầy Quách Lân các cậu mạnh thật." Hà Húc Dương ngậm bàn chải đ.á.n.h răng nói, "Chỉ riêng hội nghị học thuật lần này đã có bốn bài báo rồi."
"Cũng mạnh phết." Phương Tri Nhiên nói, "Mấy người còn lại không có bài là vì không nộp, chứ không phải vì không qua."
"Nghe đồn rằng nhóm các cậu kỷ luật lỏng lẻo, vui như Tết." Hà Húc Dương nói, "Tôi đã bảo rồi, không trải qua mưa gió làm sao có thành công lớn được chứ."
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, đi một mạch đến tòa nhà Viện Vật lý.
Trong tòa nhà viện, Viện trưởng Viện Vật lý đang dẫn thầy trò trường ngoài đi tham quan viện mình.
"Đây là phòng thí nghiệm của chúng tôi, năm nay lại chi một khoản tiền lớn mua thêm không ít thiết bị, cung cấp điều kiện thí nghiệm tốt cho giảng viên và sinh viên." Viện trưởng nói, "Đây là phòng tư liệu, tư liệu đầy đủ."
"Đại học A đúng là giàu nứt đố đổ vách." Một giáo viên trường ngoài khen ngợi.
Viện trưởng: "Không dám nhận không dám nhận, mời mọi người qua đây, đây là văn phòng giáo viên và nghiên cứu sinh của chúng tôi, mỗi nhóm một phòng, đây là nhóm thầy Trần, đây là nhóm thầy Tiền, đây là không có cửa..."
Viện trưởng: "?"
Mấy người trong văn phòng ngẩng đầu lên.
Phương Tri Nhiên: "Chào các thầy cô, 'không có cửa' có nghĩa là không có rào cản, chỉ cần nỗ lực, cánh cửa Vật lý học sẽ mở ra chào đón bạn."
Viện trưởng: "..."
"Chúng, chúng ta đi xem phòng học đa phương tiện của viện nhé." Khóe miệng Viện trưởng giật giật, dẫn thầy trò trường ngoài đi mất.
"Thật ra có thể dán cái cửa hỏng đó lên mà." Phương Tri Nhiên đề nghị, "Dù sao trông cũng đỡ hơn."
"Không được." Quý Hành Xuyên không đồng ý, "Dễ xảy ra nguy hiểm."
"Dạ." Phương Tri Nhiên nói.
"Đến phòng họp sớm chút đi." Phan Hủ đề nghị, "Chiếm chỗ hàng đầu, anh vừa thấy tea break sinh viên chuẩn bị phong phú lắm, chúng ta đi càn quét thôi."
Phương Tri Nhiên không hứng thú lắm với đồ ăn vặt, nhưng cậu muốn chiếm một vị trí tốt ở lối đi để tiện di chuyển, chiều báo cáo xong là co cẳng chạy luôn.
Hai giờ chiều, Quý Hành Xuyên dẫn theo đoàn quân hùng hậu hơn mười người của nhóm Quách Lân, chiếm đóng hàng một hàng hai bên cánh gà phòng họp.
Thầy Tiền ngồi ở mép hàng đầu tự dưng thấy lạnh sống lưng.
"Quý Hành Xuyên, người của nhóm các em có muốn ngồi tách ra không?" Thầy Tiền hỏi.
"Thầy ạ." Quý Hành Xuyên nói, "Bọn em là nghiên cứu sinh, không phải học sinh cấp ba nữa, không chơi cái trò đổi chỗ ngồi đâu ạ."
Nghĩ ngợi một chút, Quý Hành Xuyên vỗ vỗ Phương Tri Nhiên: "Đưa cái bánh bao trên ba lô và cái móc khóa của em cho anh."
Phương Tri Nhiên: "..."
Phương Tri Nhiên: "Cầm nhẹ tay thôi nhé anh."
"Mọi người cứ ngồi đi." Quý Hành Xuyên nói, "Anh đi gửi đồ nguy hiểm đã."
Phương Tri Nhiên nhìn theo bóng lưng đàn anh đi xa, mở link cướp vé lên.
Còn hơn bốn tiếng nữa là mở bán vé fan meeting.
Cậu nhắn tin cho người săn vé của mình.
[F]: Chuẩn bị xong chưa?
[Tay Chân Luống Cuống]: Ông chủ yên tâm, đang chuẩn bị rồi.
[F]: Anh chuẩn bị kiểu gì? Dập đầu lạy cái điện thoại ba cái chín lạy à?
[Tay Chân Luống Cuống]: Cái bí kíp đó là do tôi viết đấy, hì hì.
[F]: Tôi tin tưởng anh.
Tay áo khoác thể thao bị người ta kéo kéo, Phương Tri Nhiên không nhúc nhích.
Một lúc sau, tay áo lại bị kéo kéo.
Phương Tri Nhiên mất kiên nhẫn quay đầu lại: "Làm cái gì!"
Phó Vũ Trác cầm bản in luận văn, đứng ở lối đi bên cạnh cậu: "Hi."
"Cút." Phương Tri Nhiên nói, "Không ai muốn chào hỏi cậu cả."
"Tôi không đến chào cậu." Phó Vũ Trác nói, "Bố đến đ.á.n.h bại cậu đấy."
"Dựa vào cậu á?" Phương Tri Nhiên ngẩng đầu, "Bố cho cậu bò về Đại học B luôn."
"Đừng có nói khoác sớm, lát nữa xem kết quả." Phó Vũ Trác nói.
Cam Uyển Hòa cúi đầu một lúc, cảm thấy bên tai có hai đứa học sinh tiểu học đang vo ve cãi nhau.
"Tuổi trẻ tốt thật đấy." Phan Hủ tặc lưỡi, "Kiêu ngạo."
"Tốt mà." Khương Phong nói, "Lát nữa xem Tiểu Nhiên kiêu ngạo."
"Xin lỗi, nhường đường chút." Một giọng nói vang lên.
Ánh mắt lạnh lùng của Quý Hành Xuyên lướt qua người Phó Vũ Trác: "Hội nghị sắp bắt đầu rồi, mời về chỗ ngồi đi."
Phó Vũ Trác ngẩn người, lại nhìn Phương Tri Nhiên một cái, xoay người về chỗ ngồi.
Khóe mắt Quý Hành Xuyên liếc nhìn bóng lưng Phó Vũ Trác lần nữa.
"Tĩnh tâm chuẩn bị nghe họp đi." Quý Hành Xuyên nói.
*
Diễn đàn Thạc sĩ - Tiến sĩ Đại học A - Box Viện Vật lý
【Người đang ở nơi xa, không đến hiện trường được, ai miêu tả cho tôi nghe không khí hoành tráng của hội nghị học thuật hôm nay với?】
1L (Giáo sư nổi tiếng): Thầy đăng đấy.
2L (Nỗ lực nghiên cứu): [Hình ảnh] x12, Thầy Quách ơi, em bên Hội sinh viên ạ, hôm nay tham gia đều là luận văn chất lượng cao, còn có không ít nhóm đề tài thực lực mạnh nữa ạ.
3L (Luận văn cứng nhắc): Công việc của Hội sinh viên hôm nay nhàn ghê. Em phụ trách bấm giờ, vốn đang nghĩ nếu mấy thầy cô sinh viên này quá giờ thì nhắc thế nào. Kết quả cạnh hàng đầu có một anh đẹp trai, ai quá giờ là anh ấy lườm người đó, vừa lạnh lùng vừa đẹp trai.
4L (Không muốn họp nhóm): Đấy không phải là Phương Tri Nhiên sao ha ha ha, tôi còn tưởng cậu ấy đi làm thêm cho Hội sinh viên chứ.
5L (Giáo sư nổi tiếng): ...
"Người tiếp theo, chúng ta chào mừng bạn Phó Vũ Trác đến từ Học viện Vật lý Đại học B." MC hội nghị nói.
Phó Vũ Trác kiêu hãnh bước lên sân khấu, liếc nhìn về hướng Phương Tri Nhiên, bật chế độ chiến đấu.
Phương Tri Nhiên chắc chuẩn bị không ít câu hỏi hóc b.úa để bắt bẻ cậu ta rồi, cậu ta không sợ, cậu ta đảm bảo sẽ ứng phó được hết.
Phó Vũ Trác bình tĩnh mở PowerPoint của mình, bắt đầu giới thiệu luận văn, giọng nói bình ổn, trình bày rõ ràng, hoàn thành bài báo cáo luận văn ngay sát mép 10 phút.
"Đúng là sinh viên Đại học B, nghiên cứu này làm tốt thật."
"Đúng vậy, luận văn này chất lượng cao đấy."
"Tiếp theo là phần giải đáp thắc mắc, tổng cộng mười lăm phút." MC nói.
Hàng trước bắt đầu có người giơ tay, Phương Tri Nhiên ngước mắt nhìn thời gian, liếc nhìn thầy Tiền vừa giơ tay lên.
Thầy Tiền rùng mình một cái.
Phó Vũ Trác cũng từng trải qua không ít sự kiện lớn nhỏ, đối mặt với câu hỏi của thầy cô và các bạn sinh viên không hề e sợ, chỉ là trả lời chưa đã nghiền.
Cậu ta đã bật hết chế độ chiến đấu rồi, sao đối thủ không đội trời chung không ra tay thế.
Thời gian giải đáp còn lại năm phút.
"Còn thầy cô và bạn học nào muốn cùng bạn Phó Vũ Trác thảo luận vấn đề gì không ạ?" MC hỏi.
Phó Vũ Trác tự giơ tay.
MC: "?"
Sao thế, định tự hỏi tự trả lời à.
Phó Vũ Trác nhận lấy micro: "Bạn Phương Tri Nhiên của Viện Vật lý Đại học A, cậu có câu hỏi gì muốn hỏi tôi không?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Tôi muốn hỏi cậu có bị ngu không.
"Không có câu hỏi." Phương Tri Nhiên ngồi ngay ngắn, đẩy kính, "Luận văn của bạn Phó vô cùng xuất sắc, tôi sẽ không bới lông tìm vết đâu."
Phó Vũ Trác: "..."
Cậu là ai?
Cái thằng Phương Tri Nhiên vừa nãy đòi làm bố tôi đâu rồi, cậu trả lại đây!
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, thời gian săn vé đang đến gần.
Phương Tri Nhiên căng thẳng xoa tay, cầm bản thảo luận văn của mình, bước lên sân khấu.
"Nào, Giáo sư Aiken, mời ngài đi bên này." Viện trưởng Viện Vật lý dẫn một vị giáo sư nước ngoài vào, "Đây là bài luận văn cuối cùng trong hội nghị học thuật hôm nay của chúng tôi, là nghiên cứu xuất sắc được tổ hội nghị đ.á.n.h giá giải nhất."
Viện trưởng: "Có cần tôi phiên dịch cho ngài không?"
"Không cần." Giáo sư Aiken nói tiếng Trung tròn vành rõ chữ, "Khả năng nghe tiếng Trung của tôi rất tốt, cậu ấy đang nói... nói..."
Viện trưởng: "..."
Chuyện gì thế này? Sao bài báo cáo này lại tua nhanh gấp đôi thế?
Phương Tri Nhiên: "&%¥...&ba ba ba..."
Khán giả dưới đài: "@.@"
Giáo sư Aiken: "Hình như tôi lại không hiểu tiếng Trung nữa rồi."
Viện trưởng: "..."
"Là ảo giác của chị à?" Dưới đài, Cam Uyển Hòa hỏi, "Tốc độ nói của Tiểu Nhiên có phải hơi nhanh không?"
"Không phải hơi nhanh đâu." Phan Hủ nói, "Em còn sợ nó c.ắ.n vào lưỡi ấy."
Khương Phong bắt đầu lắc lư đầu theo nhịp điệu rap rồi.
"Lát nữa em ấy có việc gấp gì à?" Phan Hủ hỏi.
Quý Hành Xuyên nghiêng đầu suy nghĩ một chút, Quý Hành Xuyên sững người.
Quý Hành Xuyên: "..."
Phương Tri Nhiên vừa báo cáo xong, điện thoại trong túi bắt đầu rung.
Đây là báo thức săn vé đầu tiên của cậu, chứng tỏ lúc này còn 20 phút nữa là mở bán vé fan meeting.
A, cậu thuyết trình xong trong vòng năm phút, tuyệt quá, hiệu suất quá cao.
Thế thì kết thúc nhanh đi, cậu muốn tự mình tham gia vào quá trình này.
"Cảm ơn bài báo cáo... của bạn Phương Tri Nhiên Viện Vật lý trường ta." MC nói, "Các thầy cô và các bạn có câu hỏi gì muốn cùng thảo luận với bạn Phương Tri Nhiên không ạ?"
"Không nhìn thấy tôi không nhìn thấy tôi." Phương Tri Nhiên thầm niệm trong lòng, "Sắp sáu giờ rồi, mọi người đói rồi, mọi người muốn ra ngoài."
Giây tiếp theo, dưới đài lác đác, rồi như nấm mọc sau mưa, giơ lên vô số cánh tay.
Phương Tri Nhiên: "..."
"Tôi rất thích luận văn của em, có thể nói rõ hơn về hướng nghiên cứu tiếp theo của em không?"
"Nghiên cứu thú vị quá, tôi muốn biết xuất phát từ đâu mà em muốn làm cái này?"
"Có một số điểm trùng hợp với hướng nghiên cứu của nhóm đề tài chúng tôi, có hứng thú tìm hiểu về nghiên cứu của nhóm tôi không?"
Điện thoại rung lên báo thức thứ hai, Phương Tri Nhiên lại bị bao vây.
Ngay cả tên đối thủ không đội trời chung Phó Vũ Trác cũng đến góp vui, soi mói từng số liệu trong bài, hỏi cậu về quá trình nghiên cứu.
Báo thức thứ ba vang lên, còn năm phút nữa là mở bán vé "Fan meeting thầy Mùa Đông".
Thôi bỏ đi, Phương Tri Nhiên bình tĩnh nghĩ, mình có người săn vé mà, không cần tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân.
"Tôi thích nghiên cứu của cậu." Giáo sư già người nước ngoài nói, "Có thể nói kỹ hơn không?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Phương Tri Nhiên đẩy kính, chuyển hệ thống ngôn ngữ sang tiếng Anh, trình bày lại cốt lõi nghiên cứu của mình một lần nữa.
Giáo sư Aiken nghe đến mức hai mắt sáng rực, liên tục khen ngợi thế hệ mới của Đại học A có tiền đồ, lại đuổi theo thảo luận thêm vài vấn đề, còn mời cậu đi du học nước ngoài.
18 giờ 02 phút, Phương Tri Nhiên như con cún xám xịt, chui ra khỏi phòng họp.
Điện thoại tràn ngập tin nhắn —
[Tô Gia]: A a a tui không cướp được, thầy Mùa Đông của cậu hot quá, tui thậm chí còn chưa nhìn thấy trang thanh toán.
[Tô Gia]: Hy vọng người săn vé của cậu làm ăn được.
Người săn vé, người săn vé anh nói gì đi chứ, người săn vé.
Phương Tri Nhiên mở WeChat của người săn vé.
[F]: Cậu thấy giao diện thanh toán chưa?
[Tay Chân Luống Cuống]: Thấy rồi, cũng thanh toán rồi.
[F]: Người anh em, tôi chuyển tiền cho anh ngay đây!
[Tay Chân Luống Cuống]: Tin xấu, trong lúc hoảng loạn tôi chọn nhầm thành thẻ căn cước của mẹ tôi rồi.
[F]: ...
[Tay Chân Luống Cuống]: Bạn ơi, không cần trả tiền cho tôi đâu, tôi có lỗi với bạn QAQ
[F]: ...
Phương Tri Nhiên lảo đảo vịn tường, loạng choạng đi đến cuối hành lang.
"Nỗi sầu đè nặng trong lòng thiếu niên cuối cùng cũng bùng nổ, sức nặng của cọng rơm cuối cùng không thể chịu đựng nổi." Phan Hủ nói, "Em ấy giơ tay, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nơi đuôi mắt... Mẹ ơi, em ấy cười kìa."
Phương Tri Nhiên vịn tường, cười khà khà quái dị.
Tốt, tốt lắm, là chuyện tốt.
Có nhiều người thích thầy Mùa Đông như vậy.
Phương Tri Nhiên: "Ha ha ha ha."
Tốt lắm.
Phương Tri Nhiên ngồi phịch xuống đất, lại không muốn sống nữa rồi.
"Phương Tri Nhiên!" Phó Vũ Trác đuổi theo ra, "Lôi luận văn ra, đại chiến ba..."
Phương Tri Nhiên cuộn luận văn thành ống, nhảy lên phang cho Phó Vũ Trác mấy cái túi bụi, K.O.
Phan Hủ nói thì thầm: "Kẻ địch cầu chiến được chiến, thiếu niên tung ra một loạt sát thương vật lý, thu kiếm vào bao, ánh mắt dần trở nên trống rỗng, mất đi thần thái..."
Phương Tri Nhiên quay đầu lại.
Phan Hủ: "..."
Cam Uyển Hòa: "..."
[Tô Gia]: Nghĩ thoáng ra đi.
[Tô Gia]: Trận này hot thế, cho dù cậu không bị lỡ vì tham gia hội nghị học thuật, cậu cũng chẳng cướp được đâu.
[F]: ? Cậu an ủi người khác giỏi thật đấy.
Thôi bỏ đi, Phương Tri Nhiên lại ổn rồi.
Hâm mộ giọng nói, chứ có phải hâm mộ con người đâu, dăm ba cái fan meeting, có gì mà hiếm lạ.
Tuy các người có vé, nhưng tôi có follow chéo của thầy Mùa Đông đấy.
"Phương Tri Nhiên." Đầu kia hành lang, Quý Hành Xuyên đang gọi cậu, "Lại đây."
Phương Tri Nhiên: "Làm gì thế ạ?"
Tôn trọng tuyển thủ giành giải nhất luận văn chút đi.
"Đi với anh đến phòng tư liệu, lấy mấy quyển sách." Quý Hành Xuyên nói.
Linh hồn mang hình dáng Phương Tri Nhiên bay qua trước mặt Phan Hủ và Cam Uyển Hòa.
"Mấy quyển sách cũng phải đi cùng nhau ạ." Phương Tri Nhiên yếu ớt mở miệng, "Đàn anh hôm nay anh có phải hơi yếu đuối quá rồi không?"
Quý Hành Xuyên: "..."
"Bông Tuyết Nhỏ, đi theo anh." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên tỉnh táo lại một chút: "Dạ, vâng."
Phòng tư liệu không lớn lắm, coi như là thư viện nhỏ trong Viện Vật lý, bình thường ít người lui tới.
"Đàn anh, cần quyển nào, anh đọc tên em tìm cho." Phương Tri Nhiên nghênh ngang đi vào, quay đầu lại thấy đàn anh khóa cửa.
Sao? Đóng cửa đ.á.n.h ch.ó à?
Đứng mệt quá, Phương Tri Nhiên ôm luận văn của mình, kéo cái ghế ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn bóng đèn tròn tròn, hơi muốn tru lên một tiếng sói.
Không được, vẫn tức lắm, cậu sắp không duy trì được vẻ ngoài lý trí nữa rồi.
Cậu phải online nói chuyện với thầy Mùa Đông hai câu, giải tỏa nỗi buồn.
Cậu xoay người, đang định đi thì sau lưng vang lên tiếng ghế kêu két một cái.
Quý Hành Xuyên kéo một cái ghế, ngồi xuống đối diện cậu.
"Không phải muốn đi fan meeting sao?" Đàn anh cậu nói, "Gặp đi."
Phương Tri Nhiên: "???"
Phương Tri Nhiên quay đầu: "Sao anh biế..."
【Ngồi xuống.】
Cậu đứng chôn chân tại chỗ, trơ mắt nhìn khóe miệng người đối diện hơi nhếch lên, đàn anh cậu dường như trong khoảnh khắc đó, thay đổi khí chất một chút.
Tông giọng lười biếng nghe quen tai bỗng nhiên thay đổi, biến thành chất giọng lạnh lùng quen thuộc với cậu.
Phương Tri Nhiên: "...?"
Tập luận văn trong tay cậu rơi "bộp" xuống đất.
【Thích giọng gì?】
【Chọn đi.】
Phương Tri Nhiên: "?"
Phương Tri Nhiên: "!"
Phương Tri Nhiên: "??"
