Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 30: Sao Anh Thù Dai Thế
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:33
Editor: Yang Hy
Diễn đàn Thạc sĩ - Tiến sĩ Đại học A - Box Viện Vật lý
【Nhóm thầy Quách Lân mạnh thật, tôi yêu nhóm thầy Quách Lân, toàn học bá cả.】
1L (Không muốn dậy): Hội nghị học thuật lần này nhóm thầy Quách Lân nộp bốn bài báo, tôi nghe thấy đều thú vị cả, lần sau nhóm thầy Quách Lân solo luôn đi, tổ chức một buổi hội thảo chuyên đề của nhóm luôn. Đầu ch.ó.jpg
2L (Xịt dưỡng ẩm điểm cao): Nhan sắc nhóm thầy này cao thật đấy, chụp bừa một tấm cũng thành ảnh nghệ thuật, làm mấy người trường ngoài ngẩn tò te luôn. Cơ mà phong cách báo cáo thì hơi dị.
3L (Vua thi cử): Đồng ý. Điểm danh Phan Hủ, dùng tính từ bay bổng, cái gì mà biểu đồ xinh đẹp, số liệu thanh tú, kết luận mỹ miều, điểm sáng tạo yêu kiều, nghe mà tôi ngơ ngác luôn.
4L (Tiến thẳng vào nhóm thầy Tiền Nam Chính · Nhóm thầy Tiền tất thắng): Điểm danh Quý Hành Xuyên, báo cáo toàn thuật ngữ chuyên ngành, nói gì nghe chẳng hiểu, cái bộ dạng lạnh lùng kiểu "cậu nghe không hiểu là do vấn đề của cậu", chỉ có mấy giáo sư đầu ngành mới dám đặt câu hỏi cho anh ấy, tôi sợ tôi hỏi xong anh ấy trả lời tôi vẫn đếch hiểu gì.
5L (Gừng tươi): Chẳng lẽ không phải là vấn đề của cậu sao?
6L (Nhiều mây chuyển nắng): Phương Tri Nhiên mới là center dị hợm nhé, cậu ta chỉ sợ chúng ta nghe rõ hay sao ấy.
7L (Húc Dương ở nơi nao): Thôi thôi, đừng nói nữa, bạn cùng phòng của tôi vất vả lắm, nửa đêm hôm qua còn căng thẳng đến mức đ.ấ.m giường, vừa nãy tôi đi qua hành lang, thấy cậu ấy mệt mỏi như sắp ngã quỵ đến nơi rồi, lại còn bị Quý Hành Xuyên gọi đi làm việc nữa. Mặt vàng khinh bỉ.jpg
8L (Tóc mọc nhiều hơn): Đáng thương thế à? Lần trước nửa đêm thấy hai người đi cùng nhau về ký túc xá, còn tưởng cặp này cũng ngọt ngào lắm chứ. Template PPT của Phương Tri Nhiên có phải lấy của Quý Hành Xuyên sửa lại không, tên Quý Hành Xuyên ở góc dưới bên phải trang Cảm ơn chưa xóa kìa ha ha ha ha, khu vực chúng tôi vừa nãy cười trộm mãi.
*
Trong phòng tư liệu, não bộ Phương Tri Nhiên đã ngừng hoạt động năm phút rồi.
Từ góc độ của Quý Hành Xuyên nhìn sang, vòng tròn "đang chờ khởi động lại" trên đầu cậu nam sinh đã quay tít mù từ lâu, thỉnh thoảng còn bị giật lag.
【Bây giờ ngoan ngoãn rồi chứ?】
【Muốn sống rồi chứ gì?】
Anh dùng giọng "Mùa Đông" hỏi.
Xong, vòng tròn biến mất, khởi động lại thất bại, lại ngừng hoạt động tiếp.
【Tỉnh lại đi.】
"Thầy Mùa Đông." Phương Tri Nhiên nói, "Thầy đi vào giấc mơ của em, cứ nhất thiết phải chọn cái vỏ bọc này à?"
Trong mơ có hoa có cỏ, bao nhiêu là vật liệu, cứ phải nhập vào cái người này à?
Quý Hành Xuyên: "?"
Quý Hành Xuyên: "Đây là vỏ zin của tôi."
Sau đó anh trơ mắt nhìn cậu nam sinh lảo đảo đứng dậy, nhặt một cuốn sách tham khảo siêu dày trên bàn lên, tự đập vào đầu mình một cái.
Quý Hành Xuyên: "..."
Bị choáng ngợp bởi sức mạnh của tri thức, Phương Tri Nhiên xoa đầu, từ sợ hãi đến mức hoa mắt ch.óng mặt chuyển sang đau đến mức hoa mắt ch.óng mặt.
"Đệch, không phải mơ." Cậu ngồi phịch xuống, "Đau thật."
【Nhìn thẳng vào tôi.】
Phương Tri Nhiên ngồi thẳng người, nhìn người đối diện.
"Fan meeting mở trước cho em rồi đấy." Quý Hành Xuyên nói, "Lát nữa đừng dọa đàn anh Phan và đàn chị Uyển Hòa của em sợ đấy nhé."
"Vừa nãy em, có thể chỉ là hơi điên thôi." Cậu nói.
Quý Hành Xuyên thân thiện tiếp lời: "Thế bây giờ thì sao?"
"Em sắp nứt ra rồi." Phương Tri Nhiên nói.
Bảo anh ngoại hình thế nào cũng được, anh cứ phải chọn cái vỏ bọc của người mà em sợ nhất, trở thành diện mạo của thiên địch.
"Chuyện này không khoa học." Nhà nghiên cứu khoa học Phương Tri Nhiên bắt đầu giãy giụa.
"Tại sao không khoa học?" Giọng thầy Mùa Đông hỏi, "Em ở sau lưng có thể là coser ngọt ngào Bông Tuyết Nhỏ, anh lại không thể là diễn viên l.ồ.ng tiếng à?"
Phương Tri Nhiên: "..."
"Tóm lại là, cư xử cho phải phép chút đi." Quý Hành Xuyên nói, "Gặp mặt không biết bao nhiêu lần rồi, em không cần thiết phải đi cướp tấm vé đó đâu."
Quý Hành Xuyên: "Nếu em chê gặp chưa đủ, ngày mai anh sắp xếp thêm cho em một buổi họp nhóm nữa nhé."
"Đủ lắm rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Nghẹn họng rồi."
Quý Hành Xuyên liếc nhìn cậu một cái: "Vậy anh đi đây, anh còn phải đi tìm Giáo sư Aiken nói chút chuyện."
Phương Tri Nhiên không động đậy, tứ chi không nghe lời cho lắm.
【Đứng dậy, đi thôi.】
Quý Hành Xuyên chuyển sang giọng "Mùa Đông" trong một nốt nhạc.
Phương Tri Nhiên cứng ngắc khởi động, đi cùng tay cùng chân theo sau lưng Quý Hành Xuyên ra khỏi phòng tư liệu.
Làm sao đây, vẫn không dám tin.
"Trời ơi đàn anh." Cam Uyển Hòa đang đợi ở cửa kinh hãi, "Anh làm gì Tiểu Nhiên ở trong đó thế, sao Tiểu Nhiên đi đứng loạng choạng lảo đảo thế kia, Tiểu Nhiên sao em lại phải vịn tường, tội nghiệp quá, hê..."
Phương Tri Nhiên: "?"
Hê?
Tại sao lại "hê"?
"Đàn chị Uyển Hòa, thu trí tưởng tượng của chị lại đi." Phan Hủ bất lực nhắc nhở.
"Em thì hiểu cái quần gì." Cam Uyển Hòa đá cho Phan Hủ một cái.
"Lát nữa thợ sửa chữa của Viện Vật lý sẽ đến sửa cửa văn phòng." Quý Hành Xuyên nói, "Đợi cửa sửa xong, mọi người có thể về rồi, mai nghỉ lễ, thứ hai gặp lại."
"Tuyệt vời." Khương Phong hoan hô, "Nghỉ lễ!"
Phương Tri Nhiên như con diều, được Phan Hủ dắt dây, bay một mạch về văn phòng.
"Em ngồi đây một lát nhé." Phan Hủ nói, "Anh quay lại ngay."
Thợ sửa chữa đã vác cái cửa mới đến, dựa vào khung cửa, đang chuẩn bị dụng cụ.
"Ra vào đóng mở cửa phải nhẹ nhàng thôi." Thợ sửa chữa nói với giọng điệu thấm thía, "Chú ở Viện Vật lý gần mười năm rồi, lần đầu tiên gặp trường hợp cửa bị rụng ra thế này, hơn nữa cái cửa của các cháu cả mặt trước mặt sau đều có vết lõm, bình thường chắc ăn đòn không ít đâu nhỉ."
Phương Tri Nhiên chột dạ nhìn trời.
Cậu chỉ thích đ.â.m sầm vào cửa mỗi khi vào văn phòng thôi, vết lõm sau cánh cửa chắc không phải do cậu làm đâu.
Màn hình điện thoại sáng lên.
[Quý Hành Xuyên]: Chụp ảnh bản thảo trên máy in gửi cho anh.
Cậu theo thói quen lờ đi tin nhắn.
Hai phút sau, màn hình điện thoại lại sáng lên lần nữa.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Bông Tuyết Nhỏ, chụp ảnh bản thảo trên máy in gửi cho anh, cần gấp.]
Phương Tri Nhiên: "?"
A a a a a anh cmn còn trèo qua bức tường ngăn cách không gian sang đây nói chuyện nữa hả?
Cậu đứng dậy với vẻ mặt cạn lời, lê bước đến bên máy in, dùng máy in scan bản thảo, gửi bản scan rõ nét hơn cả ảnh chụp cho Quý Hành Xuyên.
[Quý Hành Xuyên]: Cảm ơn.
[F]: .
Phương Tri Nhiên tiếp tục suy ngẫm về cuộc đời, chưa được bao lâu, điện thoại lại có tin nhắn mới.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Đến giọng thật của anh cũng không nghe ra, đồ fan giả.]
Phương Tri Nhiên: "???"
Ơ không phải, ai mà biết được giọng thật của anh là cái tông này chứ.
Tay phải từ từ giơ lên, muốn tự tát mình một cái.
Tao không cho phép mày ăn nói bất kính với thầy Mùa Đông.
Tay trái cũng giơ lên, chuẩn bị kẹp cổ tay phải.
Tao không cho phép mày đối xử với Bông Tuyết Nhỏ đáng thương như thế.
Thợ sửa chữa đang gõ cửa dở, cậu nam sinh bên bàn làm việc bắt đầu vật tay trái phải, kết quả khó mà đoán trước được.
Hai phút sau.
WeChat của Phương Tri Nhiên có tin nhắn mới.
Cậu hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh trước biến cố.
[Quý Hành Xuyên]: Đồ fan giả, đến giọng thật của anh cũng không nghe ra.]
Phương Tri Nhiên: "..."
A a a a a, Quý Hành Xuyên không chỉ trèo tường, anh ta còn dùng chân đạp đổ tường.
Cái b.úa nhỏ trong tay thợ sửa chữa gõ càng lúc càng nhanh, đinh đinh đang đang, mỗi nhát b.úa như nện vào bức tường ngăn cách không gian đang lung lay sắp đổ của cậu.
[F]: Thật ra anh không cần phải chat hai lần mỗi ngày đâu.
[Quý Hành Xuyên]: Ha ha.
[Quý Hành Xuyên]: Trả thù tí thôi. :)
Phương Tri Nhiên nhíu mày, Phương Tri Nhiên hồi tưởng, Phương Tri Nhiên đờ người ra.
"Cậu đẹp trai." Thợ sửa chữa nói, "Sau này cẩn thận chút nhé, cửa này chú sửa xong cho các cháu rồi đấy."
Cửa sửa xong rồi, nhưng cháu hỏng rồi.
Phương Tri Nhiên nghĩ.
"Đây là danh thiếp của chú, sau này có cái gì hỏng, cứ gọi cho chú." Thợ sửa chữa móc ra một tấm danh thiếp đưa cho cậu.
"Chú ơi, người có sửa được không ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Thợ sửa chữa: "?"
"Được." Một giọng nam vang dội truyền đến từ cửa.
Phan Hủ dẫn theo ba sinh viên tâm lý đến.
Ba sinh viên tâm lý vây quanh Phương Tri Nhiên ngồi xuống, trong mắt lóe lên tia sáng hung dữ như nhìn thấy vật mẫu thí nghiệm.
"Hít sâu." Sinh viên tâm lý cầm đầu nói, "Khó chịu ở đâu?"
Phương Tri Nhiên: "Hoảng."
"Còn cảm giác gì khác không?" Sinh viên tâm lý hỏi.
Phương Tri Nhiên: "Sợ."
"Còn gì nữa không? Nói kỹ xem nào." Sinh viên tâm lý hỏi, "Hồi tưởng lại xem, hôm nay đã trải qua những cảm xúc gì?"
Phương Tri Nhiên: "Buồn, vui, sợ hãi tột độ."
Ba sinh viên tâm lý nhìn nhau, sau khi giao tiếp bằng ánh mắt, cùng nhau gật đầu, lôi cuốn "Tâm lý học biến thái" ra.
"Cảm ơn mọi người, tôi không sao." Phương Tri Nhiên ôm đầu đứng dậy, "Tôi về ký túc xá đây, ngủ một giấc là khỏi thôi."
Phan Hủ nhìn quanh bốn phía, cái văn phòng này dạo gần đây số lượng vịt Psyduck đau đầu hình như hơi vượt mức quy định rồi đấy.
*
Phương Tri Nhiên xuống nhà ăn mua hai cái bánh mì, vác ba lô về ký túc xá.
Lúc mở cửa, chùm chìa khóa trên tay hơi nhẹ, thiếu mất chút đồ, cậu ngẩn người một chút mới nhớ ra móc khóa phát ra tiếng và bánh bao của mình đều bị Quý Hành Xuyên tạm giữ.
Cậu cầm điện thoại lên, định đòi Quý Hành Xuyên.
Không đúng, không đúng.
Không phải là "tạm giữ", hai đứa nó bây giờ phải gọi là "nhận tổ quy tông" rồi.
Sau hội nghị học thuật, các giáo sư hướng dẫn và nghiên cứu sinh tiến sĩ đều đi ăn cùng thầy trò trường ngoài, viện trưởng có thể còn dẫn khách đi tham quan thành phố S, Phương Tri Nhiên đoán Quý Hành Xuyên lúc này đang bận, nên không nhắn tin làm phiền nữa.
[Tô Gia]: Bông Tuyết Nhỏ, sao cậu không nói gì thế.
[Tô Gia]: Đừng buồn mà, lần này fan meeting hot như thế, Tương Nguyệt Media chắc chắn sẽ lại bào thêm một đợt nữa thôi.
[Tô Gia]: Nắm tay.jpg, lòng thành của cậu chắc chắn sẽ làm cảm động trời xanh, sẽ cho cậu cơ hội gặp thầy Mùa Đông một lần thôi!
Cho thì cho rồi, nhưng mà cho hơi nhiều.
Phương Tri Nhiên thầm nghĩ.
Quý Hành Xuyên, Quý (Mùa).
Sao cậu lại không nghĩ ra nhỉ?
Có quỷ mới nghĩ ra được.
Nghĩ kỹ lại thì, thầy Mùa Đông ở ngay bên cạnh, là chuyện tốt mà!
Khoan đã, sao Quý Hành Xuyên biết cậu thích thầy Mùa Đông.
Suy nghĩ của Phương Tri Nhiên không kiểm soát được trôi ngược dòng thời gian, trôi về cái buổi tối thầy Tiền nói không ngừng và kéo dài giờ học muốn ch.ết đi sống lại.
Hồi ức phát lại, số người xem: 1.
Cái bánh bao phát ra tiếng của cậu bị đàn chị bóp cho mở miệng nói chuyện, giọng l.ồ.ng tiếng của Mùa Đông rõ ràng chất lượng cao, dọa bay màu cả cái phòng họp.
Lúc đó ai cũng tưởng Quý Hành Xuyên bị vạ lây là trong sạch, vô tội đáng thương.
Bây giờ nghĩ lại.
Phương Tri Nhiên: "..."
Không được, không được nghĩ nữa.
Thầy Mùa Đông, hóa ra thầy có mặt ở hiện trường à!
Và cả những tin nhắn điện thoại cậu mắng Quý Hành Xuyên ngớ người ra nữa.
Thầy Mùa Đông, thầy tự mình mắng mình rồi đấy!
Còn cả cái móc khóa phát ra tiếng sống sót sau đợt rà mìn của đàn anh nữa.
Thầy Mùa Đông, hóa ra thầy đang tự cứu mình à?
Tốc độ đôi chân ngày càng nhanh, Phương Tri Nhiên cảm thấy chẳng mấy chốc nữa, sàn nhà có thể sẽ bị cào thủng.
Còn lần trước nữa, cậu còn xúi giục thầy Mùa Đông bật mic "gáy" trong game, dùng giọng Lẫm Khâm lừa một đám người, khiến thầy Mùa Đông biến thành gấu trúc trên mạng (động vật quý hiếm bị vây xem), treo trên bảng xếp hạng web X suốt ba ngày.
Phương Tri Nhiên: "Ưm..."
Anh ấy có thể không phải đến mở fan meeting cho mình đâu, anh ấy có thể là đến gi.ết mình đấy.
Không được rồi, không thể nghĩ kỹ thêm nữa.
Phương Tri Nhiên điên cuồng đọc mười mấy bài báo tiếng Anh, để kiến thức chiếm đóng não bộ, vừa qua mười một giờ, cậu ch.óng mặt hoa mắt leo lên giường.
Ngủ một giấc, có thể sẽ quên hết.
Cậu còn chưa kịp nhắm mắt, điện thoại báo tin nhắn đến.
[Quý Hành Xuyên]: Cuối cùng cũng ăn xong cơm, viện trưởng hôm nay phấn khích quá, nói mãi không ngừng. Toát mồ hôi.jpg
Phương Tri Nhiên giả vờ ngủ.
[Quý Hành Xuyên]: Ngủ rồi à?
[Quý Hành Xuyên]: Chắc không muốn úp thùng rác lên đầu anh đâu nhỉ?
Phương Tri Nhiên: "..."
A a a a anh nhìn thấy bao nhiêu rồi.
Giây tiếp theo, tin nhắn Weibo cũng đến.
[@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông: Kẹo ngậm em giới thiệu hiệu quả tốt phết, cảm ơn em đã lấy tính mạng đàn anh ra đảm bảo nhé.]
Phương Tri Nhiên: "..."
Bức tường ngăn cách không gian này lung lay sắp đổ, rách nát tơi tả, cuối cùng cũng vỡ tan tành rồi.
