Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 33: Cuộc Gọi Dỗ Ngủ
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:34
Editor: Yang Hy
"Nhà anh đi..." Quý Hành Xuyên khựng lại một chút,
"Thôi bỏ đi, khi nào em rảnh? Anh lái xe đưa em đi luôn."
"Sắp có một cuộc gặp gỡ 2D rồi sao?" Phương Tri Nhiên phấn khích, "Cuối tuần này em có buổi chụp hình, tuần sau có Comic Con, sau đó thì rảnh ạ."
"Được, lúc đó anh gọi em." Quý Hành Xuyên nói.
"A a a a." Phương Tri Nhiên ôm mặt bắt đầu la hét quái dị, "Bông Tuyết Nhỏ sắp tan chảy rồi."
Cửa lại bị đẩy ra, Phan Hủ lảo đảo đứng ở cửa.
"Đàn anh, sách công cụ anh bảo mua ở đâu ạ?" Phương Tri Nhiên đẩy kính.
Quý Hành Xuyên: "..."
Em lật mặt nhanh phết nhỉ.
Phan Hủ loạng choạng lượn lờ vào văn phòng, mơ màng ghép ba cái ghế lại, nằm vật xuống ngủ.
"Viết không... ra." Phan Hủ nói mớ.
"Năm ba vất vả lắm ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Giây tiếp theo, Khương Phong năm hai cũng lảo đảo bay vào, ghép hai cái ghế, cảm thấy không đủ, nhìn trái nhìn phải, rút cái ghế dưới chân Phan Hủ ra, ghép thành cái giường nhỏ, nằm vật xuống ngủ.
"Đợi ch.ết tôi rồi... ra muộn thế." Khương Phong nói mớ, "Ngày nào cũng... nửa đêm mới ra chương mới."
"Năm hai mệt mỏi lắm ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Phương Tri Nhiên năm nhất: "Em không muốn lớn lên nữa đâu."
Quý Hành Xuyên: "..."
"A a a a buồn ngủ ch.ết mất, còn chỗ ngủ trưa không?" Sở Hi năm hai nhẹ nhàng đẩy cửa vào.
"Hết rồi ạ." Phương Tri Nhiên nói, "Đàn chị Sở Hi, muốn mua chỗ ngày mai không, có dịch vụ xếp hàng hộ, chỉ lấy ba cái kẹo mút thôi."
Sở Hi: "..."
Quý Hành Xuyên cảm thấy hơi mất mặt, giơ tay cốc đầu đàn em một cái.
"Sao?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Anh là đồng nghiệp tranh mối của em à?"
"Thế mai xếp hàng giúp chị một chỗ nhé." Sở Hi vừa ngáp vừa đi,
"Chị về ký túc xá ngủ đây."
Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)
[Phan Hủ]: Trưa nay tôi đang ngủ ngon lành, ai rút cái ghế thứ ba của tôi thế?
[Khương Phong]: Không biết.
[F]: (^▽^)
[Khương Phong]: [Chuyển cho F 1 tệ]
[F]: Ok
[F]: Em cũng không biết. Thỏ thà ch.ết không khai.jpg
[Phan Hủ]: @Khương Phong, quyết đấu đi.
*
Phương Tri Nhiên mượn bàn làm việc chợp mắt một lúc, lại vào phòng thí nghiệm giúp một chút, trơ mắt nhìn mặt trời ngoài cửa sổ lặn dần về phía tây.
Đến giờ tan làm rồi.
Phương Tri Nhiên ngó nghiêng một lúc, thầy Mùa Đông vẫn chưa có ý định về.
Cậu lấy thầy Mùa Đông làm tâm, quay quanh quỹ đạo năm vòng.
Quý Hành Xuyên đang nhìn chằm chằm vào số liệu trên máy bỗng cảm thấy có người đang nhìn mình.
"Nhiên Nhiên, sao thế?" Anh hỏi.
"Muốn uống chút nước không ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Hai tiếng rồi anh chưa uống nước."
Quý Hành Xuyên: "Được..."
"Tối nay anh có ở ký túc xá không?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Em muốn tặng anh món quà nhỏ em chuẩn bị cho fan meeting."
"Chắc khoảng mười một giờ anh mới về ký túc xá." Quý Hành Xuyên nói, "Anh tự đi lấy nhé?"
"Thế thì anh đúng là người đầu tiên trong giới đến tận nhà fan lấy quà đấy." Phương Tri Nhiên nói.
Quý Hành Xuyên: "..."
Lúc này tay anh đang bận, nếu không anh muốn quay thanh tiến độ như quay gậy như ý, rồi gõ cho người nào đó hai cái.
"Hay em mang đến ký túc xá anh đi?" Quý Hành Xuyên đề nghị, "Trong ngăn kéo bàn làm việc có chìa khóa dự phòng phòng anh đấy."
"Được đấy, Quý Hành Xuyên." Phương Tri Nhiên nói to.
Phương Tri Nhiên ngâm nga hát, đi qua hành lang, về văn phòng lão Quách.
Cậu không chỉ tìm thấy chìa khóa dự phòng của thầy Mùa Đông trong ngăn kéo, mà còn tìm thấy hai mảnh vỡ của thầy Mùa Đông nữa.
Phương Tri Nhiên đi xuống lầu, đi qua trạm chuyển phát nhanh của trường, mượn xe đẩy nhỏ.
Trong trạm chuyển phát, hai nhân viên đang nói chuyện.
"Lần trước tôi nhận một đơn, cách có mỗi con phố, tôi đạp xe đi giao luôn, ha ha ha lời to." Nhân viên số một nói.
"Cái đó ăn thua gì?" Nhân viên số hai nói, "Người thật việc thật đây này, lần trước chỗ tôi có người trả tiền xong, tự mình đi giao luôn ha ha ha ha, trai đẹp đúng là dễ tính."
Phương Tri Nhiên: "Ha ha ha ha ha."
Phương Tri Nhiên: "?"
Cái bánh bao phát ra tiếng Lẫm Khâm tem vàng của cậu, là Mùa Đông bao ship hỏa tốc à?
"Cậu đẹp trai, có việc gì không?" Nhân viên hỏi.
"Em muốn mượn cái xe đẩy nhỏ." Phương Tri Nhiên nói, "Chở ít đồ."
"Không thành vấn đề." Nhân viên dẫn cậu ra bên cạnh trạm, "Chọn một cái em thích đi."
Nhân viên: "Đề cử mẫu này, xe đẩy mẫu này hôm nay đắt hàng lắm."
Phương Tri Nhiên: "..."
Cậu chọn bừa một cái vừa mắt gần đó, kéo về ký túc xá.
Được rồi, đến lúc chuẩn bị chút quà cho thầy Mùa Đông rồi.
*
Quý Hành Xuyên ở lại phòng thí nghiệm đến mười rưỡi tối, trông chừng thí nghiệm xong xuôi.
Anh cởi áo blouse và găng tay, lấy điện thoại từ tủ đồ, bắt đầu đi về.
Đúng lúc này, Du Kim gọi video đến.
"Con trai mẹ đẹp trai quá." Du Kim nói, "Dạo này gu ăn mặc ngày càng tốt rồi."
"Trước đây cũng tốt mà." Quý Hành Xuyên nói.
Du Kim: "Da mặt cũng ngày càng dày rồi."
Quý Hành Xuyên: "..."
"Sao giờ này vẫn còn đi ngoài đường thế." Du Kim hỏi, "Nhóm đề tài bận lắm à, hay là mẹ giúp con từ chối hết mấy công việc part-time gần đây nhé?"
"Không cần đâu ạ." Quý Hành Xuyên nói, "Con muốn đóng góp chút cho công ty, Tương Nguyệt Media không thể thiếu con được."
Du Kim: "?" Động cơ của con có trong sáng không đấy?
Trong lúc nói chuyện, Quý Hành Xuyên đã đi đến dưới lầu ký túc xá tiến sĩ, lúc vào thang máy, tín hiệu video hơi gián đoạn một chút.
Thang máy dừng lại, tín hiệu khôi phục, giọng nói của Du Kim lại vang lên: "Con ở một mình, nhất định phải dọn dẹp phòng ốc cho gọn gàng, không được biến thành cái ổ ch.ó đâu đấy."
Quý Hành Xuyên: "Vâng."
"Đừng có coi lời mẹ như gió thoảng bên tai." Du Kim nói.
"Con không có." Quý Hành Xuyên nói, "Thế mẹ kiểm tra đột xuất đi, con đang định mở cửa đây."
Anh chuyển camera sang camera sau: "Mẹ cũng không phải không biết tính con..."
Quý Hành Xuyên đẩy cửa ra.
Quý Hành Xuyên: "..."
Quý Hành Xuyên bịt camera lại.
"Trời ơi, cái ổ ch.ó." Du Kim hoảng hốt, "Quý Hành Xuyên, mẹ không có đứa con trai như..."
Trước khi Du Kim nói hết câu, Quý Hành Xuyên đã ngắt cuộc gọi, bảo vệ thành công mối quan hệ mẹ con.
Trên bàn trong phòng ký túc xá là ba lẵng hoa, trên ghế là hai đống mạt chược cát lún tự làm, trên giường có bảy con gấu bông nằm xếp hàng ngay ngắn, dưới đất còn chất một chồng giấy cao ngất, trên giấy đặt mấy hộp kẹo ngậm anh hay dùng, trên kệ còn treo một túi đồ ăn vặt.
Ngoài ra, ở cửa còn dựng một cái túi to đùng.
Quý Hành Xuyên gỡ tờ giấy nhớ dán sau cánh cửa xuống.
【Chào thầy Mùa Đông thân mến, của ít lòng nhiều.】
【Chút tấm lòng thành đều là quà mừng thầy comeback.】
【Lẵng hoa là thầy tự chọn, mạt chược cát lún là em thuê người làm, gấu là thấy fan khác mua nên em bắt chước.】
【Giấy là thư viết tay của em, mười mấy cân đấy, nếu ở giữa có lẫn nhật ký thì thầy bỏ qua nhé.】
【Đồ ăn vặt thầy ăn đi, ăn xong không ch.ết thì chứng tỏ em không phải fan giả.】
Quý Hành Xuyên: "..."
Sao, quốc tịch fan của em còn phải dùng mạng anh để kiểm chứng à?
Trên giấy nhớ ghi cũng đầy đủ phết.
Khoan đã, thế cái túi to đùng dưới đất kia là gì?
*
Trong ký túc xá nam, Phương Tri Nhiên ngồi trên xe đẩy nhỏ, để Hà Húc Dương đẩy mình đi chơi.
"Năm vòng rồi." Hà Húc Dương nói, "Tự giác chút đi, vòng sau đến lượt tôi."
Phương Tri Nhiên chưa đã thèm: "Được thôi."
Vui thật sự, với trí tưởng tượng phong phú của dân Otaku, cái cậu đang ngồi là người máy cơ giáp khổng lồ đấy.
"Là ảo giác của tôi à?" Hà Húc Dương nói, "Sao tôi cảm thấy, không gian bên chỗ cậu bỗng nhiên rộng ra nhiều thế nhỉ?"
"Không phải ảo giác đâu." Phương Tri Nhiên nói, "Trước đây tôi mua ít đồ, hôm nay tặng đi hết rồi."
Phương Tri Nhiên: "Tiện thể thanh lọc, vứt ít đồ đi luôn."
Ví dụ như mấy cái váy ngắn mua về mặc không thoải mái chất lượng bình thường, tất kẹp bị đạo cụ móc rách, còn cả mấy bộ tóc giả rối tung không chải được, đạo cụ hỏng, và một cái vòng cổ hơi dặm.
Còn một cuốn sách giáo khoa do lão Tiền viết nữa, đối với cậu thì hơi cơ bản quá, cậu định mang ra trạm thu hồi sách cũ cạnh điểm tập kết rác, để bạn nào cần thì tự lấy.
Nhưng mà, lạ thật, sao cậu chẳng có ký ức gì về việc đi vứt đồ nhỉ?
Phương Tri Nhiên nghĩ mãi nghĩ mãi, tâm hồn treo ngược cành cây, chân vấp một cái, tay buông lỏng, xe đẩy nhỏ chở Hà Húc Dương lao đi.
Hà Húc Dương: "..."
Điện thoại reo đúng lúc này.
"Chỉ là vết thương nhẹ thôi, tôi không sao." Hà Húc Dương nói, "Cậu đi nghe điện thoại đi."
Phương Tri Nhiên đi nghe.
Tên người gọi: 【Cảnh báo, cảnh báo, nguy hiểm đang đến gần】
Phương Tri Nhiên: "?"
À, Quý Hành Xuyên.
Lưu lúc mới quen, hôm nào đổi lại.
Cậu bắt máy, "Chuyện gì?"
Anh nói chuyện gì trước đã, tui mới quyết định dùng xưng hô gì gọi anh.
Bên kia dường như dùng giọng thật để nói chuyện, nhưng khác với bình thường, hình như có pha trộn chút kỹ thuật, cậu không kìm được ghé sát tai vào loa, muốn nghe rõ hơn.
"Bông Tuyết Nhỏ, em vứt rác vào phòng anh đấy à?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Phương Tri Nhiên ngẩn người: "Hả? Ở chỗ anh ạ?"
Thế chắc là đồ nhiều quá, lúc dỡ hàng đặt xuống cùng nhau luôn rồi.
Bên kia khẽ cười một tiếng.
"Nể em thật đấy." Quý Hành Xuyên nói, "May mà anh quen rồi."
Cười ngọt thật đấy, muốn nghe thầy Mùa Đông cười thêm hai tiếng nữa ghê.
"Váy này đẹp phết." Thầy Mùa Đông nói, "Không mặc nữa à?"
Phương Tri Nhiên: "..."
"Màu này có vẻ hợp với em đấy." Thầy Mùa Đông nói.
Phương Tri Nhiên: "..."
Anh còn có sở thích này nữa cơ à? Thế hay là lần sau mua cái xịn hơn?
"Em có cái đẹp hơn." Phương Tri Nhiên nói, "Em không quay lại lấy đâu, anh xuống lầu một chuyến, giúp em vứt đống đó ra trạm rác nhé, mấy cái váy ấy, với cả quyển sách nữa."
"Mỗi tầng đều có thùng rác mà?" Thầy Mùa Đông hỏi, "Không cần đặc biệt ra trạm rác đâu."
"Ký túc xá nam mà." Phương Tri Nhiên vừa nghe điện thoại vừa ra ban công, "Đương nhiên bây giờ coi như anh vứt, em không ngại đâu."
Thầy Mùa Đông: "..."
"Bông Tuyết Nhỏ, em tặng quà tiện thể tặng luôn cục nợ cho anh đấy à?" Thầy Mùa Đông hỏi.
Ừm, trở về giọng thật không chút kỹ thuật nào rồi, Phương Tri Nhiên nghĩ.
"Thôi được rồi, anh vứt cho em." Thầy Mùa Đông nói.
Điện thoại chưa cúp, hai người cứ thế nói chuyện.
Phương Tri Nhiên hóng gió đêm, nghe giọng thầy Mùa Đông, cảm thấy cuộc sống của mình được thăng hoa.
"Thư tay của em sao nhiều thế?" Thầy Mùa Đông hỏi.
"Không sao, dễ đọc lắm." Phương Tri Nhiên nói, "Cơ bản toàn là 'a' với 'oa', còn có 'yêu thầy' nữa."
Phương Tri Nhiên: "Nếu anh không muốn đọc, đợi bạn cùng phòng em ngủ rồi, em có thể gào bức thư thành phiên bản audio cho anh nghe."
Quý Hành Xuyên: "..."
"Cảm ơn quà của em."
Chắc là đã xuống đến dưới lầu, Quý Hành Xuyên lại chỉnh giọng về tông giọng thường dùng trên đài radio.
Ngoài trời thoáng đãng, giọng nói truyền qua loa điện thoại, Phương Tri Nhiên nghe mà vành tai tê dại.
Cảm ơn thầy Mùa Đông phát cơm.
"Mạt chược cát lún làm đẹp lắm, em còn đặc biệt thuê người làm cho anh nữa." Quý Hành Xuyên nói.
"Vốn định đưa anh ở fan meeting." Phương Tri Nhiên nói, "Bây giờ coi như cho anh xem trước vậy."
"Gấu bông cũng đẹp, hoa anh tháo ra cắm vào bình rồi." Anh cứ thế nói chuyện không nhanh không chậm, giống hệt như đang phát sóng một chương trình radio 1-1.
"A, em nhìn thấy anh rồi, em vẫy tay với anh này." Phương Tri Nhiên nằm bò ra ban công nói, "Điểm tập kết rác ở sau tòa nhà ký túc xá thạc sĩ, chỗ gần ký túc xá giảng viên ấy."
"Thấy em rồi, anh biết." Giọng nói trong điện thoại vang lên, "Anh ở trường này lâu hơn em mà."
"Vứt túi rác thôi mà, không phiền." Giọng nói dịu dàng độc quyền của Mùa Đông truyền đến.
Phương Tri Nhiên treo mình trên ban công, cảm giác như mình đang được thưởng thức một bữa tiệc thịnh soạn về âm thanh.
Muốn ngày nào cũng được gọi điện thoại với thầy Mùa Đông quá đi.
Cậu lại muốn kẹp giọng một chút, nhưng hình như không kịp nữa rồi.
Bông Tuyết Nhỏ dịu dàng chỉ là bong bóng xà phòng thôi.
Dưới lầu, Quý Hành Xuyên vừa nói chuyện, trên môi vừa nở nụ cười.
"Đến rồi." Anh chuyển về giọng thật, "Để anh vứt."
Gần mười hai giờ đêm, gần trạm thu hồi không có ai, chỉ có một bóng người đang thở hổn hển đẩy xe đẩy nhỏ.
Tiền Nam Chính bê cái tivi cũ từ trên xe đẩy xuống, tìm đúng chỗ phân loại, đặt cạnh trạm thu hồi.
Ông quay đầu lại.
"Ơ? Tiểu Quý." Thầy Tiền cười tít mắt.
Thứ nhất Quý Hành Xuyên là sinh viên giỏi, thầy cô đều thích sinh viên giỏi, thứ hai nhóm Quách Lân hình như chỉ có mỗi Quý Hành Xuyên là người bình thường.
"Thầy Tiền, buổi tối tốt lành ạ." Quý Hành Xuyên lễ phép chào hỏi, "Muộn thế này rồi thầy vẫn chưa ngủ ạ?"
"Thầy đi vứt cái tivi." Thầy Tiền thở hổn hển, "Vừa mua cái tivi màu màn hình lớn mới."
"Chúc mừng thầy." Quý Hành Xuyên lạnh nhạt nói.
"Mấy hôm nay không gặp em, dự án quỹ của nhóm các em dạo này tiến triển thế nào rồi?" Thầy Tiền thăm dò.
"Vẫn đang tiến hành theo quy trình trong hồ sơ dự án ạ." Quý Hành Xuyên trả lời kín kẽ không lọt giọt nước.
"Ủa, em đi vứt cái gì thế?" Thầy Tiền tò mò hỏi.
Quý Hành Xuyên: "Em đi vứt..."
Quý Hành Xuyên: "Vứt..."
Phương Tri Nhiên đang giữ máy: "..."
"Em... lát nữa vứt sau." Quý Hành Xuyên nói, "Thầy Tiền không về ạ?"
Cái túi váy này, ngại ch.ết đi được.
"Xoạt."
Quý Hành Xuyên: "?"
Tiếng gì thế, cái gì rách rồi?
"À à." Thầy Tiền tiếp tục chủ đề vừa nãy, "Thầy mà có được sinh viên như em thì tốt biết mấy, đỡ lo bao nhiêu, thành tích lại tốt, nằm mơ thầy cũng cười đến tỉnh ngủ."
"Thầy quá khen ạ." Quý Hành Xuyên lựa lời mà nói, "Thầy Tiền cũng rất giỏi, đợt trước thầy lại ra sách mới, nhóm bọn em đều mua về học tập đấy ạ."
Thầy Tiền cười tươi như hoa: "Ha ha ha quá khen quá khen."
"Toạc".
Cây kiếm ngắn đạo cụ Phương Tri Nhiên bẻ gãy nằm ngang trong túi nilon to đ.â.m thủng túi một lỗ.
Vật nặng nằm dưới cùng rơi xuống đất trước.
"Ái chà, em vứt nhanh đi, rơi ra hết rồi kìa." Ánh mắt thầy Tiền di chuyển xuống, "Dô, còn là một quyển sách nữa."
○ Tiền Nam Chính biên soạn
Thầy Tiền: "..."
Quý Hành Xuyên: "..."
