Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 32: Tìm Thấy Rồi, Vùng An Toàn!

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:33

Editor: Yang Hy

[Chú Hề]: Thầy Hành Xuyên, em bây giờ hiểu tại sao hồi đó ở thế giới 3D anh lại gọi nghệ danh trong giới của em rồi.

[Chú Hề]: Hóa ra anh không cố ý, thật sự là sẽ bị nhầm lẫn đấy.

[Quý Hành Xuyên]: Anh...

[Chú Hề]: Em tha thứ cho Quý Hành Xuyên rồi.

[Quý Hành Xuyên]: Anh không cố ý.

[Chú Hề]: Biển người mênh m.ô.n.g, xác suất để hai ông lớn 2D xuất hiện trong cùng một nhóm, còn thấp hơn xác suất Quý Hành Xuyên đi đường bằng cũng ngã.

[Quý Hành Xuyên]: Em thật sự tha thứ rồi?

[Chú Hề]: Dạ dạ! Thầy Mùa Đông, thế giới 2D là một gia đình lớn ấm áp, chúng ta hãy sống hòa thuận như người một nhà nhé.

[Chú Hề]: Bông Tuyết Nhỏ sẽ bảo vệ tốt giọng nói của thầy. (^▽ ^)

Phương Tri Nhiên lại hừng hực khí thế rồi.

"Hai người các cậu, sao cứ cúi gằm mặt xuống thế." Bên cạnh, giọng Cam Uyển Hòa vang lên, "Điện thoại vui thế cơ à?"

"Điện thoại mà không vui à?" Phương Tri Nhiên nói.

Cam Uyển Hòa: "..."

Không thể phản bác.

"Mau ăn chút gì đi." Cam Uyển Hòa giục, "Phan Hủ sắp bê cả đĩa đi rồi kìa."

Phan Hủ đặt lại cái đĩa trên tay xuống.

"Đàn anh." Phan Hủ nhiệt tình đứng dậy, "Món cá vừa lên, ăn chút không?"

Phan Hủ lấy một cái bát mới, dùng đũa chung gắp một miếng cá, đưa cho Quý Hành Xuyên.

"Khoan." Phương Tri Nhiên giơ tay lên, cướp lấy cái bát nhỏ.

Cậu bưng cái bát nhỏ, lôi tinh thần nghiên cứu khoa học làm thí nghiệm ra, quan sát kỹ lưỡng.

"Có ớt, không tốt." Cậu quay sang nói với Quý Hành Xuyên, "Em ăn hộ anh."

Phan Hủ tiếp tục cố gắng, tiếp tục lấy lòng Quý Hành Xuyên - người trả tiền hôm nay: "Đàn anh, món ngó sen xào này ngon lắm, em gắp cho anh chút nhé."

"Khoan." Phương Tri Nhiên lại cướp cái bát nhỏ, quan sát kỹ lưỡng.

"Thái y Phương." Phan Hủ nói,

"Có cần anh đưa cho cây kim bạc không, dùng mắt nhìn tốn sức lắm."

Phương Tri Nhiên: "..."

"Phương Tri Nhiên, anh vẫn chưa ăn gì đâu." Quý Hành Xuyên hạ giọng xuống cực thấp, "Đói ch.ết mất, dây thanh quản đi tong luôn bây giờ."

Thái y Phương thấy có lý, cậu lùi lại, nhưng vẫn nhìn chằm chằm.

Ừm, thầy Mùa Đông không uống nước đá, nhưng hình như ăn được một chút xíu cay.

"Cay ngon không ạ?" Cậu hỏi.

"Cay thì không biết." Quý Hành Xuyên nói, "Nhưng em nhìn chằm chằm thế này, anh thấy như đang nhai sáp ấy."

Phương Tri Nhiên: "."

Được thôi.

"Lát nữa ăn xong, có muốn đi đâu chơi không?" Khương Phong hỏi, "Bình thường mọi người ru rú trong trường, cũng chán lắm."

"Mọi người đi đi." Phan Hủ nói, "Tôi viết không xong rồi."

"Tiểu luận của cậu vẫn chưa viết xong à?" Cam Uyển Hòa kinh ngạc, "Thế bọn này đi chơi đây."

"Em cũng không đi." Phương Tri Nhiên nói, "Em muốn về học bài."

Học kỹ năng thao tác mới nhất của Lẫm Khâm.

"A, đàn anh Quý đi không? Anh chắc là không đi đâu nhỉ." Cam Uyển Hòa hỏi, "Thế để em đếm xem số người đi KTV."

Phương Tri Nhiên: "?"

KTV à.

"Tổng cộng 10 người." Cam Uyển Hòa đếm xong, "Vậy thì..."

"Chị đếm sai rồi." Phương Tri Nhiên nói, "12 người!"

Quý Hành Xuyên: "?"

"Sau bữa ăn đi bộ cho tiêu cơm." Phương Tri Nhiên thì thầm, "Tốt cho giọng của anh."

"Anh không biết hát lắm." Quý Hành Xuyên nói.

Phương Tri Nhiên: "Không, anh biết."

Quý Hành Xuyên: "..."

Bữa cơm kết thúc, Phan Hủ gạt nước mắt tạm biệt mọi người, đoàn người còn lại tiếp tục tăng hai tối nay, dưới sự dẫn dắt của Cam Uyển Hòa, chui vào một quán KTV gần trường.

Phương Tri Nhiên vừa vào KTV, tin nhắn của bạn cùng phòng đã đến.

[Hà Húc Dương]: Mấy giờ về?

[Chú Hề]: Không biết nữa, đi hát với các anh chị rồi.

[Hà Húc Dương]: Ơ, tôi nhớ cậu vốn không thích đi KTV mà, lần trước cậu bảo gần như chẳng có bài nào cậu thích.

[Chú Hề]: Nhưng bây giờ có ca sĩ tôi thích rồi.

[Hà Húc Dương]: ?

Phương Tri Nhiên đúng là không thích đến KTV, vì cậu chỉ biết hát mấy bài mở đầu và kết thúc của anime, cộng thêm mấy bài cổ phong, thường xuyên biến cái phòng riêng đang náo nhiệt thành cái tủ lạnh.

Tuy nhiên, cậu muốn nghe thầy Mùa Đông hát vài câu.

"Mọi người muốn uống gì không ạ?" Nhân viên phục vụ KTV đến.

"Bọn mình lấy nước trái cây." Cam Uyển Hòa nói, "Tiểu Nhiên, em với đàn anh Quý uống gì?"

"Nước ấm." Phương Tri Nhiên đẩy menu đồ uống ra.

"Đồ ăn nhẹ thì sao?" Nhân viên phục vụ hỏi, "Có cần gì không ạ?"

Cam Uyển Hòa theo lệ thường hỏi Quý Hành Xuyên: "Bim bim, gà popcorn, khoai tây chiên..."

"Cho anh ấy nắm kẹo ngậm thông họng." Phương Tri Nhiên nói.

Quý Hành Xuyên: "..."

"Em gọi cho anh ly lê chưng đường phèn nhé." Cam Uyển Hòa nói.

Cam Uyển Hòa đặt túi xuống ghế sofa, quay người gọi mọi người chọn bài hát.

"Tiểu Nhiên hát bài gì?" Cam Uyển Hòa hỏi, "Bài hot độ khó cao khoe kỹ thuật, quẩy tung nóc nhà nhé?"

"Được ạ." Phương Tri Nhiên nói.

Phương Tri Nhiên: "Cho em bài 《Đếm Vịt》."

Cam Uyển Hòa: "..."

Bên tai bỗng vang lên tiếng cười rất nhẹ, Phương Tri Nhiên đưa tay lên, xoa xoa tai, nghiêng đầu nhìn thầy Mùa Đông.

Giọng thật nghe cũng hay lắm.

Trên mặt Phương Tri Nhiên cứ thế nở nụ cười nguy hiểm.

"Đàn anh Quý, em chọn bừa cho anh đấy nhé." Cam Uyển Hòa chọc chọc vào màn hình chọn bài, "Mấy bài kinh điển chắc anh biết hát vài bài."

Một lúc sau, trong phòng KTV tràn ngập tiếng hát.

Phương Tri Nhiên hát xong, dùng khuỷu tay huých huých thầy Mùa Đông.

"Làm hai câu không ạ?" Cậu hỏi.

Quý Hành Xuyên: "..."

Vừa đếm vịt xong đã bắt đầu lùa vịt lên giá rồi chứ gì.

Cái lợi của việc bức tường ngăn cách không gian bị phá vỡ là, Phương Tri Nhiên đối với "Quý Hành Xuyên" không còn "hiếu thảo" như trước nữa, đối với "thầy Mùa Đông" cũng không còn cẩn trọng dè dặt nữa.

Cái hại là, cái hại là đầu anh có lẽ sẽ thường xuyên phải đau một chút.

Quý Hành Xuyên liếc nhìn tên bài hát trên màn hình, bài hát cuối phim của một bộ phim truyền hình hot nào đó, anh từng nghe bà Du Kim hát vài lần, chỉ có thể nói là không xa lạ lắm.

"Thầy ơi, tự tin lên nào." Phương Tri Nhiên nói.

"Vì giọng của anh à?" Quý Hành Xuyên hỏi.

"Không phải." Phương Tri Nhiên nói, "Bài này em chưa nghe bao giờ, không gian để thầy sáng tạo lớn lắm."

Quý Hành Xuyên cầm micro lên, bắt đầu sáng tác nhạc.

Khương Phong đang bưng ly soda mận, định đưa lên miệng uống, bỗng sững người.

Cam Uyển Hòa đang nhai bim bim, cũng sững sờ.

"Hay, giọng ca tuyệt vời." Phương Tri Nhiên vỗ tay, "Giọng ca vàng Viện Vật lý."

Cam Uyển Hòa: "..."

Quý Hành Xuyên từ từ hạ micro xuống.

Đàn em nhỏ nhìn chằm chằm anh, mắt trái là kính lọc làm đẹp, mắt phải là kính lọc hào quang, trong hình ảnh phản chiếu của đôi mắt đó, Quý Hành Xuyên thấy mình như đã đứng trên bục nhận giải thưởng âm nhạc rồi.

Quý Hành Xuyên lặng lẽ cử động ngón tay, đẩy thanh tiến độ vào vùng an toàn.

"Hay quá đi mất." Phương Tri Nhiên gật đầu lia lịa.

Cam Uyển Hòa: "?"

Đám người nghiên cứu khoa học này bình thường bị nhốt lâu quá rồi, được thả ra là quẩy tưng bừng, bài hát cuối cùng trong phòng bao kết thúc, đã gần một giờ sáng.

"Nên về thôi." Quý Hành Xuyên nói, "Nghỉ ngơi sớm đi, hai giờ chiều mai vào phòng thí nghiệm."

Phương Tri Nhiên: "Dạ."

Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)

[Lão Quách]: [Hình ảnh], ánh nắng đẹp thật.

[Chú Hề]: Thầy ơi, chỗ bọn em bây giờ là đêm khuya đấy ạ.

[Lão Quách]: Thầy thấy bài đăng của Uyển Hòa rồi, Chú Hề hôm nay chơi có vui không?

[Lão Quách] đã thu hồi một tin nhắn.

[Lão Quách]: Tiểu Nhiên hôm nay chơi có vui không?

[Chú Hề]: (^▽^) Vui lắm ạ.

[Chú Hề]: Em đi ngủ đây, thầy Quách ngủ ngon.

[Khương Phong]: 0.0

[Chú Hề]: Đàn anh Phong vẫn chưa ngủ à?

[Khương Phong]: Gọi là đàn anh Khương.

[Khương Phong]: Dạo này đang đọc một bộ tiểu thuyết, đợi chương mới rồi anh ngủ.

[Chú Hề]: Đàn anh Khương ngủ ngon nha.

*

Giọng nói của thầy Mùa Đông là liều t.h.u.ố.c ngủ điện t.ử.

Ban ngày bị chuốc quá nhiều t.h.u.ố.c, Phương Tri Nhiên hai giờ sáng vừa về đến ký túc xá, đã bật chế độ ngủ ngay lập tức.

Sáng sớm, lúc cậu tỉnh dậy, trên màn hình điện thoại có một hàng tin nhắn.

[Quý Hành Xuyên]: [Một đoạn tin nhắn thoại]

[Quý Hành Xuyên]: [Lại một đoạn tin nhắn thoại nữa]

Phương Tri Nhiên tỉnh cả ngủ, ngồi bật dậy trên giường, đeo tai nghe vào.

Lời chào buổi sáng kiểu gì đây?

"Nhóm đề tài chúng ta có một dự án quỹ cần đẩy nhanh tiến độ, hai giờ chiều em qua giúp một tay nhé."

"Dựa theo từ khóa anh gửi, tra cứu tài liệu hiện có một chút."

Phương Tri Nhiên: "..."

Phương Tri Nhiên tháo tai nghe ra, ném điện thoại lên giường, để Quý Hành Xuyên từ từ mà nói.

"Quý Hành Xuyên đáng sợ thật đấy." Hà Húc Dương cảm thán, "Sáng sớm tinh mơ đã gửi tin nhắn thoại giao bao nhiêu là việc."

Hà Húc Dương: "Cậu sắp mệt ch.ết rồi phải không?"

Phương Tri Nhiên đang trả lời tin nhắn —

[Tiểu Mỹ]: (^▽ ^) Em đến ngay đây.

Cậu bò dậy, lao về phía tòa nhà viện, chạy một mạch lên lầu, đ.â.m sầm mở cửa văn phòng.

"Chào buổi sáng." Cậu nói, "Chỉ có mình em đến thôi ạ?"

"...Sau cánh cửa còn một người nữa." Quý Hành Xuyên nói.

Khương Phong dẹp lép rơi xuống đất.

"Tiểu Nhiên, lần sau mở cửa nhẹ tay chút." Quý Hành Xuyên đưa ra lời khuyên.

Phương Tri Nhiên lùi ra khỏi văn phòng, vuốt ve tay nắm cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Quý Hành Xuyên: "..."

"Sữa chua và bánh ngọt trên bàn là cho em đấy." Quý Hành Xuyên quay người đi mặc áo blouse, "Ăn xong thì vào phòng thí nghiệm tìm anh."

Phương Tri Nhiên gật đầu.

Thầy Mùa Đông, biết cậu chưa ăn sáng luôn.

Cả buổi sáng cậu đều ngâm mình trong phòng thí nghiệm, giúp Quý Hành Xuyên, cũng sửa sang lại thí nghiệm của mình.

Vừa qua buổi trưa, cậu từ nhà ăn trở về, cầm tài liệu đã sắp xếp xong đi tìm Quý Hành Xuyên.

"Quý (Mùa), quá trình thí nghiệm này em xem không hiểu lắm." Cậu nói.

Quý Hành Xuyên: "..."

Thông minh thật đấy.

Chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, cậu đã tìm ra điểm chung giữa "Mùa Đông" và "Quý Hành Xuyên", và chính thức bắt đầu vận dụng rồi.

"Đưa anh." Quý Hành Xuyên nhận lấy bản thảo, "Để anh xem."

Phương Tri Nhiên kéo ghế, ngồi sát cạnh bàn, nhìn Quý Hành Xuyên vẽ sơ đồ minh họa trên giấy, tách nhỏ thí nghiệm ra giảng giải cho cậu nghe.

"Em không hiểu cũng đúng, các bước thí nghiệm cậu ta đưa ra không đầy đủ lắm, em xem, chỗ này, chúng ta phải..." Giọng Quý Hành Xuyên khựng lại.

Phương Tri Nhiên mắt nhắm mắt mở, đầu gật gà gật gù.

【Chúng ta phải tiến hành thí nghiệm nhiều lần, mới có thể đưa ra kết quả.】

Phương Tri Nhiên đột ngột mở mắt.

Ai? Giọng Nặc Nghiêu?!

Khóe miệng Quý Hành Xuyên khẽ nhếch lên.

【Về hướng tư duy này, có một cuốn sách chuyên nói về nó, lát nữa anh lấy cho em.】

Phương Tri Nhiên: "..."

"Hết buồn ngủ chưa?" Quý Hành Xuyên chuyển về giọng thật.

Phương Tri Nhiên: "..."

Vốn dĩ là hơi buồn ngủ, giờ thì tỉnh như sáo rồi.

Thầy Mùa Đông, thầy đang dùng dây thanh quản của thầy làm cái gì thế?

Nghe qua tai nghe và nghe người thật tại hiện trường có sự khác biệt, với lại đây còn là người thật ngay bên tai cậu.

Quý Hành Xuyên dọa người xong, nhìn sang lần nữa thì thấy trong mắt đàn em nhỏ đã từ zzzz biến thành QvQ.

"Giỏi quá đi mất." Phương Tri Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y, "Hu..."

"Hả? Thế này đã tính là giỏi rồi à?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Đây chỉ là cơ bản thôi mà."

"Cơ bản đã phê lắm rồi ạ!" Phương Tri Nhiên xoa tai.

Bị dán mặt vào làm một cú như thế, thật sự sẽ nhũn cả tai đấy.

Quý Hành Xuyên: "Ở đây đơn sơ quá, lần sau có thể đến nhà anh..."

Cửa văn phòng bị đẩy nhẹ ra, Cam Uyển Hòa khoác áo làm việc màu trắng đi vào, tiêu sái tháo găng tay, nở nụ cười về phía hai người họ.

Sau một tiếng "hê" như có như không, Cam Uyển Hòa quay người rời khỏi văn phòng.

Quý Hành Xuyên: "..."

Phương Tri Nhiên: "?"

"Nếu em muốn nghe, lần sau có thể đến nhà anh." Quý Hành Xuyên tiếp tục câu nói dang dở lúc nãy, "Hoặc đi cùng anh đến phòng thu âm, hiệu quả âm thanh sẽ tốt hơn nhiều."

Phương Tri Nhiên: "Thế thì ngại lắm ạ."

"Là fan, sao có thể làm phiền thầy Mùa Đông được chứ." Phương Tri Nhiên mở bản đồ trên điện thoại, "Quý Hành Xuyên, nhà anh đi tàu điện ngầm tuyến số mấy thì đến?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.