Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 38: Sẽ Nóng Lắm Đấy?
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:36
Editor: Yang Hy
"Cái văn phòng này..." Quý Hành Xuyên nói, "Hơi cũ kỹ rồi, nghe nói là hai mươi năm thanh xuân của lão Quách, mấy đứa có thể dành chút tôn trọng cho thanh xuân của lão Quách không?"
Phan Hủ: "Tụi... em?"
"Biết rồi, Quý Hành Xuyên." Phương Tri Nhiên nói.
"Em giai, em gan thật đấy." Phan Hủ khoác vai cậu, "Đảo lộn tôn ti trật tự, em không thèm gọi đàn anh nữa à."
"Để hôm khác đi ạ." Phương Tri Nhiên nói.
Não lúc này đang đình công.
Ở cái nơi nồng nặc không khí nghiên cứu khoa học thế này mà cứ tua đi tua lại cái thứ đó, đúng là đại nghịch bất đạo.
Phan Hủ hăng hái: "Quý Hành Xuyên, rót cho em cốc nước."
"Tuần sau bảo vệ giữa kỳ, phải kiểm tra tiến độ luận văn." Quý Hành Xuyên nói, "Thấy cậu ngày nào cũng chăm chỉ lắm mà, tối nay gửi tiến độ vào email cho anh, anh kiểm tra một chút."
Phan Hủ đau khổ ôm đầu lắc lư.
Phương Tri Nhiên nghênh ngang đi theo sau đàn anh vào phòng thí nghiệm.
"Đông Quý Hành Xuyên, bảo vệ giữa kỳ có khó không?" Cậu hỏi, "Em thấy vì vụ này mà dạo gần đây mọi người trên diễn đàn than thở miết."
Bước chân Quý Hành Xuyên khựng lại: "Gọi đàn anh, anh sinh ra lâu rồi, không cần đặt tên mới đâu."
Phương Tri Nhiên chột dạ nhìn trời.
"Đối với em thì không khó, mấy bài báo lớn em đã đăng, tùy tiện lấy một bài, phát triển thêm chút kết quả nhỏ từ đó là đủ để tốt nghiệp." Quý Hành Xuyên nói, "Em không cần lo lắng cái này."
"Em đâu có lo cái này." Phương Tri Nhiên nói, "Anh Phan cũng không cần lo, Tần Phàm bên cạnh còn chưa vội, anh ấy vội cái gì."
Trong văn phòng nhóm thầy Tiền vang lên một tiếng gầm rú.
Phương Tri Nhiên thiết lập từ khóa "đàn anh" vào danh sách chặn của não bộ, đang định đẩy cửa phòng thí nghiệm thì vai bị Quý Hành Xuyên nhẹ nhàng giữ lại.
"Đợi chút." Quý Hành Xuyên nói.
Dây buộc kính bảo hộ được thắt c.h.ặ.t lại một chút, Quý Hành Xuyên giúp cậu đẩy gọng kính lên cao hơn.
"Chú ý an toàn." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên ngẩn ra: "Dạ..."
Làm nghiên cứu là niềm vui của đời người.
Sau một buổi làm thí nghiệm, Phương Tri Nhiên cảm thấy tinh thần sảng khoái, không còn ham muốn trần tục gì nữa.
Buổi trưa, cậu lẻn đến cửa sổ mới mở ở nhà ăn, mua một suất bánh xèo chuối, đang định về văn phòng thì điện thoại có cuộc gọi đến.
"Đừng về văn phòng." Giọng Quý Hành Xuyên hạ xuống rất thấp, "Chỗ ngủ trưa hết rồi, đàn chị Sở Hi của em vác cái giường gấp đến, chiếm mất hai chỗ."
"Thầy Mùa Đông!" Phương Tri Nhiên cũng hạ thấp giọng, "Cái giọng trầm này của thầy nghe hay phết đấy!"
"Thế à, vậy còn cái này thì sao?" Quý Hành Xuyên đổi sang giọng trầm khàn (vocal fry) kiểu trai đểu cho cậu nghe.
Phương Tri Nhiên xoa tay: "Giống, giống thật đấy, muốn tát cho hai cái cho sướng tay ghê."
"...Mau về ngủ đi." Quý Hành Xuyên nói, "Chiều không cần đến đâu."
"Dạ." Phương Tri Nhiên nói.
Cậu bẻ lái, chuyển làn, về ký túc xá.
Hà Húc Dương không có nhà, tờ giấy nháp viết phương án thí nghiệm trên bàn cũng không thấy đâu, nhưng trên bàn cậu lại có một túi kẹo mút to đùng.
Ừm, sự đền ơn của Hà Húc Dương.
Phương Tri Nhiên vừa c.ắ.n miếng bánh kếp, điện thoại đã có tin nhắn.
[Lộc Trúc]: [File âm thanh ngoại truyện 《Phần Hiện đại · Không được đâu, đây là văn phòng mà》]
[F]: ?
[Lộc Trúc]: Dịch vụ hậu mãi.
[Lộc Trúc]: Đồ miễn phí thì không lừa người đâu, đúng không?
Phương Tri Nhiên: "..."
Cũng có lý.
Thế thì nghe thử.
【Đàn anh, có thể... giúp em xem luận văn được không?】
Hửm? Nghe cũng bình thường mà.
【Xem luận văn à, không xem miễn phí đâu nhé.】
【Lại đây, ngồi lên đùi anh.】
Tiếp theo là một loạt âm thanh khiến người ta phải suy diễn lung tung.
Phương Tri Nhiên: "...?"
Hả?
Cậu luống cuống tắt file âm thanh.
Thật là... lần đầu tiên tiếp xúc với thể loại nam x nam thế này, cái cảm giác vừa ngượng ngùng vừa tò mò này là sao đây?
Phương Tri Nhiên lại mở ra, lại bị sự ngượng ngùng đ.á.n.h bại, rồi lại mở ra.
[F]: Giơ tay.jpg
[Lộc Trúc]: Đưa micro.jpg
[F]: (Không có ý xấu) (Không phải xúc phạm) Mấy lời thoại hổ báo cáo chồn thế này, lúc cậu l.ồ.ng tiếng có thấy ngại không?
[Lộc Trúc]: Câu nào?
[F]: Tất cả.
Bộ kịch này chẳng có mấy câu bình thường cả?
[Lộc Trúc]: Cậu mua thêm một bộ kịch nữa của tôi đi rồi tôi nói cho. [Link nạp tiền], mở khóa chút nội dung trả phí nào.
[F]: [Ảnh chụp màn hình nạp tiền]
[Lộc Trúc]: Đã mở khóa trò chuyện cho quý khách, bắt tay.jpg
[Lộc Trúc]: Nhân vật là nhân vật, tôi là tôi, nhưng mà bạn diễn với tôi trong bộ này hình như cứ co quắp ngón chân suốt, chắc là lời thoại của cậu ấy xấu hổ quá?
[F]: Thầy Mùa Đông có l.ồ.ng mấy lời thoại táo bạo thế này không? (^▽ ^)
[Lộc Trúc]: Anh ấy giữ kẽ lắm, kiêu cực kỳ, nhiều kịch ảnh không nhận đâu.
[Lộc Trúc]: Cậu hỏi thử anh ấy xem có nhận không.
[Lộc Trúc] đã thu hồi một tin nhắn.
[Lộc Trúc]: Anh ấy không giống tôi, tôi là diễn viên l.ồ.ng tiếng toàn thời gian, còn anh ấy đến bán thời gian cũng chẳng tính, toàn dựa vào sở thích và sự tự giác thôi.
[Lộc Trúc]: Cậu nhìn cái đài radio của anh ấy xem, vốn dĩ đã bữa đực bữa cái, sau này dứt khoát vứt luôn.
Phương Tri Nhiên: "..."
Đúng thật.
[Lộc Trúc]: Gần đây nghe nói có một fan bự vẫn luôn đợi giọng của anh ấy, nên quay lại live rồi!
Phương Tri Nhiên: "A..."
Vậy là cậu canh giữ cái đài radio ngày càng hoang vắng, thật sự đợi được đến ngày avatar sáng đèn trở lại.
[Lộc Trúc]: Bông Hoa Tuyết, cậu có bận không? Tôi gọi điện cho cậu nhé, chúng ta thảo luận về nhân vật "Mười Bốn" chút?
Phương Tri Nhiên ngẩn người, cứ như đã qua mấy kiếp.
Cứu mạng, cậu sắp quên mất đây là đối tác hợp tác, chứ không phải cái kho chứa phế liệu vàng (văn hóa phẩm đồi trụy).
Màn hình điện thoại hiện lên yêu cầu gọi thoại, Phương Tri Nhiên bấm "Nghe".
"Hello, xin chào, nghe thấy không? Bông Hoa Tuyết?" Giọng Lộc Trúc vang lên, "Tôi là Lộc Trúc."
Lộc Trúc: "Sao cậu không nói gì?"
"Bây giờ tui nghe thấy giọng cậu, cứ cảm giác như có hai người sắp ‘do’ đến nơi rồi ấy." Phương Tri Nhiên nói giọng u ám.
Lộc Trúc: "..."
Hai bên vốn không phải người ít nói cùng im lặng một lúc.
"Chúng ta thảo luận về nhân vật đi." Phương Tri Nhiên nói, "Hợp tác cùng một nhân vật cũng là duyên phận."
"Duyên phận cái gì, tự tin lên chút đi, ngoài hai ta ra, còn ai làm được nữa?" Lộc Trúc nói, "Giọng tôi gợi tình, tạo hình của cậu gợi tình."
Phương Tri Nhiên: "...?" Tui cái gì cơ?
Không phải, tui là người đứng đắn mà.
"Nói chuyện nhân vật." Phương Tri Nhiên nắn chỉnh chủ đề về đúng hướng, "Tui đã lật xem lại tiểu thuyết gốc, tác giả dùng cùng một từ để miêu tả giọng của ‘Mười Bốn’ đến năm mươi lần."
"Là 'êm tai’ đúng không." Lộc Trúc nói, "Đọc đến cuối, tôi sắp không nhận ra hai chữ đấy nữa rồi."
"Cho nên cậu đúng là chỉ có thể dựa vào bản thân tìm ra câu trả lời thôi." Phương Tri Nhiên nói, "Tui cảm thấy giọng cậu ấy chắc là kiểu khá ngọt ngào trong trẻo."
"Kiểu như cậu á?" Lộc Trúc hỏi.
"Giọng tui ngọt á?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Người ta bảo với tôi thế." Lộc Trúc lầm bầm một câu, "Tôi làm con vẹt nhại lại cho cậu nghe nhé."
"Đàn anh." Lộc Trúc mở miệng, bắt chước giọng điệu của cậu, "Đàn anh Hành Xuyên!"
Phương Tri Nhiên: "..."
Vãi, cái đám sinh vật kỳ lạ này.
Mau dừng lại, hôm nay không nghe được hai chữ "Đàn anh" đâu.
"Nhưng giọng ‘Mười Bốn' không hoàn toàn ngọt, tui cảm thấy cậu ấy có thể sẽ hơi 'thả thính’ một chút." Phương Tri Nhiên nói, "Đây là lúc bình thường chung sống với người chơi, một khi đã đạt được mục đích, tui nghĩ với tính cách của cậu ấy, cậu ấy sẽ không giấu được sự vui vẻ, khi nói chuyện ý cười sẽ rất rõ ràng, kiểu cười tàn nhẫn ấy?"
Phương Tri Nhiên: "Tui cố gắng dùng tiếng người để miêu tả cho cậu đấy."
"Cậu giống người hơn tác giả." Lộc Trúc nói, "Tôi hiểu đại khái rồi, hỏi người hiểu về l.ồ.ng tiếng đúng là thoải mái."
Lộc Trúc điều chỉnh giọng vài lần, đọc vài câu thoại, Phương Tri Nhiên chọn ra một kiểu cậu thấy khá khớp.
"Được rồi." Lộc Trúc nói, "Đợi video quay chụp của cậu gửi sang, tôi mài giũa thêm với đạo diễn l.ồ.ng tiếng chút nữa là ổn."
"Cảm ơn cậu." Lộc Trúc nói, "Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông."
Cuộc gọi kết thúc.
Công việc xong xuôi, Phương Tri Nhiên gấp cuốn sổ tay ghi chép nhân vật lại.
Đến giờ ngủ trưa rồi.
Vừa nãy... hình như lại mua thêm một bộ kịch nữa à? Thế thì nghe thử xem?
Không nghe thì phí, Bông Tuyết Nhỏ ki bo lắm, dù sao là mê giọng nói thì cái gì cũng nghe được chút.
Lần này là gì?
Phương Tri Nhiên tò mò bấm vào đường link.
《Những Đêm Ngày Quấn Quýt Bên Thần Tượng》
Phương Tri Nhiên: "..."
*
Phương Tri Nhiên nằm ở ký túc xá nửa tiếng, nhét hai quyển sách vào ba lô, đi đến thư viện.
Thư viện Đại học A có thiết kế độc đáo, cứ cách một khoảng thời gian lại nhận được một làn sóng khen ngợi từ cư dân mạng.
Cậu tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, vừa mở máy tính lên, trên tài khoản công việc, trợ lý của công ty quản lý đã gửi tin nhắn đến.
[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Bông Tuyết, hậu kỳ xử lý ảnh xong rồi, cậu xem đi.
Phương Tri Nhiên mở file nén ra, không tồi, bố cục đẹp, chụp rất có không khí.
[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Nếu không có vấn đề gì thì bước tuyên truyền đầu tiên hợp tác với bên kia bắt đầu nhé.
[Bông Tuyết]: Okok.
Phương Tri Nhiên gặm ngấu nghiến ba bài báo cáo, gõ điên cuồng hai nghìn chữ luận văn, học đến hoa mắt ch.óng mặt xong, đeo tai nghe lên, kịch truyền thanh bắt đầu phát.
【Thầy ơi, em theo dõi thầy lâu lắm rồi, em siêu thích thầy!】
【Thầy ơi, cho em xin chữ ký được không ạ!】
Cái này hay, khá bình thường, fan nhỏ và thần tượng mà cậu ấy sùng bái đã lâu.
Cậu cũng khá đồng cảm.
【Được, ký ở đâu? Sổ tay à?】
【Chỗ này... được không ạ?】
Phương Tri Nhiên: "?"
【Tiếng hôn môi】
【Tiếng &%¥#……&】
Phương Tri Nhiên: "..."
A a a a a a, cái gì thế này.
Thế giới của Phương Tri Nhiên sụp đổ tan tành.
Phương Tri Nhiên thoát khỏi kịch truyền thanh.
*
Chập tối, Quý Hành Xuyên ra khỏi phòng thí nghiệm, lấy lại điện thoại.
Đài radio 1-1 của thầy Mùa Đông, tối nay chắc mở được rồi chứ nhỉ?
Phương Tri Nhiên lúc này đang ở cái app nào đây?
Anh mở web X, bấm vào danh sách bạn bè follow chéo.
【"Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông" đang nghe kịch truyền thanh 《Những Đêm Ngày Quấn Quýt Bên Thần Tượng》】
【"Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông" cạn lời thoát khỏi kịch truyền thanh.】
【"Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông" dậm chân, lại bấm vào kịch truyền thanh.】
【"Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông" tặng cho kịch truyền thanh 100 đóa hoa tươi.】
Quý Hành Xuyên: "...?"
Phương Tri Nhiên từ thư viện về ký túc xá, nghe hết một bộ nữa, mới giật mình nhận ra trời đã tối.
Điện thoại có mấy tin nhắn bị bỏ lỡ.
[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Bông Tuyết, bài tuyên truyền đã đăng, hiệu quả tuyên truyền của tác phẩm 《Sẽ Có Lúc》 rất tốt.
[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Chúng ta nhận được lời mời hợp tác tuyên truyền cosplay cho một cuốn sách khác.
[Bông Tuyết]: Tên gì?
[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: 《Sẽ Có Ngày》.
[Bông Tuyết]: ...?
Cậu mở máy tính, tìm kiếm thông tin liên quan đến cuốn sách này.
Nhận được các từ khóa: đạo văn, marketing ké fame, sao chép đoạn văn.
[Bông Tuyết]: Từ chối.
[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Ok, để tôi trả lời họ. Còn chuyện nữa, Bông Tuyết Nhỏ, Comic Con cuối tuần này, ban tổ chức điều chỉnh thời gian, lùi lại đến cuối tháng 1, tuần này chúng ta đổi thành livestream nhé.
Ban tổ chức đổi thời gian là chuyện thường, quý này Phương Tri Nhiên tham gia nhiều hội chợ, được nghỉ ngơi một cuối tuần cậu rất vui lòng.
Nên cậu trả lời "ok", cầm điện thoại lên, bắt đầu đặt khách sạn quanh trường.
Khách sạn bình thường cậu tha hồ chọn, vậy mà hiển thị hết phòng toàn bộ.
Màn hình hiện lên cuộc gọi thoại, cậu không do dự bắt máy.
"Anh Mùa Đông..." Phương Tri Nhiên rút lại cách xưng hô.
Anh Mùa Đông: "?"
Anh Mùa Đông: "Hôm nay xưng hô của em với anh sao đa dạng thế?"
"Giữ chút cảm giác tươi mới giữa anh em cùng thầy với nhau mà." Phương Tri Nhiên bịa chuyện một cách nghiêm túc.
"Vừa nghe xong kịch truyền thanh à?" Giọng Quý Hành Xuyên truyền đến.
"A, anh lại nhìn trộm em." Phương Tri Nhiên tiếp tục lướt tìm khách sạn.
"Hay không?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Giọng của người khác."
【Hay không? Phim truyền hình của người khác.】
Phương Tri Nhiên giơ tay vỗ đầu một cái, cái não này, sao vẫn còn rò rỉ kịch truyền thanh thế.
"Quý Hành Xuyên." Phương Tri Nhiên hỏi, "Tuần này quanh trường có hoạt động gì à? Sao khách sạn hết sạch phòng thế."
"Tuần này có concert, đàn chị Uyển Hòa của em mua vé từ lâu rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Đừng nói là quanh trường, cả khu vực này của chúng ta, chắc khách sạn đều bị đặt hết rồi."
Phương Tri Nhiên: "..."
"Em định livestream à?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Có thể mượn ký túc xá của anh."
"Hả? Được ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Cậu đúng là chưa nghĩ đến cái này thật.
"Tại sao lại không được." Quý Hành Xuyên nói, "Em đã bảo rồi, chúng ta là đồng minh 2D mà."
Có lý.
"Vậy cho em mượn ba tiếng nhé." Phương Tri Nhiên nói, "Dùng xong em trả lại anh ngay."
"Không sao." Quý Hành Xuyên nói, "Dọn dẹp chút là được, không gian đủ rộng, có thể dùng chung, tuần này mặc gì thế?"
Phương Tri Nhiên: "Để em nghĩ xem, cổ trang?"
"Sẽ nóng lắm đấy." Quý Hành Xuyên nói.
"Cũng có lý." Phương Tri Nhiên ngẫm nghĩ, "Cos nam sinh trung học đồng phục tóc trắng đi, cái này nhẹ nhàng."
"Được đấy." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "?"
Được đấy?
