Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 39: Ngoan Ngoãn Để Tôi Ăn Sạch
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:37
Editor: Yang Hy
Cậu nam sinh trung học mặc đồng phục tóc trắng này là một nhân vật trong anime, tên là Tuế Hòa.
Ban ngày cậu ta là một học sinh ngoan ngoãn, ban đêm lại hóa thân thành đạo sĩ, xuất hiện ở những góc khuất của thành phố, phá giải đủ loại truyền thuyết đô thị.
Phương Tri Nhiên hơi cuồng tóc trắng, thích các nhân vật tóc trắng hơn cả.
Cậu đặt điện thoại lên bàn, mở tủ quần áo, bắt đầu công cuộc đào bới.
"Ưm... tìm thấy rồi." Cậu nói, "Mua lâu lắm rồi, chưa kịp mặc."
Phương Tri Nhiên: "Ui da em..."
"Sao thế?" Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Quý Hành Xuyên.
"Bị cung tên rơi trúng đầu rồi ạ." Phương Tri Nhiên ôm đầu.
"Đó là tủ quần áo hay kho v.ũ k.h.í thế?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Phương Tri Nhiên: "..."
"Hết cách rồi." Cậu nói, "Ký túc xá chật quá, chỉ đành bọc túi bảo vệ, chất đống lên nóc tủ thôi."
"Có thể mang sang chỗ anh để bớt." Quý Hành Xuyên nói, "Anh coi như là ngoại trú, không ở thường xuyên, không gian cũng đủ rộng, đúng không, đồng minh 2D của anh?"
Phương Tri Nhiên thấy có lý.
"Gương toàn thân ở chỗ anh to hơn, thầy Bông Tuyết thử đồ cũng tiện hơn." Quý Hành Xuyên nói, "Trăm lợi mà không một hại."
【Em còn do dự gì nữa?】
Đối phương nói, còn đổi sang giọng điệu sặc mùi sale.
【Làm phiền anh, chẳng phải tốt hơn làm phiền bạn cùng phòng à?】
【Đến làm phiền người cùng sở thích, dân 2D đều là người nhà cả mà.】
Phương Tri Nhiên thấy cực kỳ có lý, cái ký túc xá này của cậu đúng là không nhét nổi nữa rồi.
"Vậy hai hôm nay em chuyển bớt đồ sang nhé." Cậu nói, "Làm phiền đồng hương Mùa Đông rồi."
Quý Hành Xuyên: "..."
Thôi bỏ đi, sao cũng được, miễn không gọi là lão già.
Hôm sau là thứ sáu, buổi chiều, Phương Tri Nhiên tan học, nhân lúc bạn cùng phòng không có nhà, gói ghém đống đạo cụ cos của mình, chạy đến trạm chuyển phát nhanh gần đó mượn xe đẩy nhỏ.
Vừa xuống lầu, Tô Gia nhắn tin cho cậu —
[Tô Gia]: Sao dạo này ngày nào cậu cũng nghe kịch truyền thanh của Lộc Trúc thế, cậu trèo tường (thoát fan) rồi à?
[F]: Tui không...
Lộc Trúc không phải là tường, là cái hố thì có, hai hôm nay cứ động một tí là ném cho cậu mấy bộ kịch truyền thanh 18+, rồi bảo là anh em thì phải nạp tiền nhảy hố.
[Tô Gia]: Cũng tốt, giọng hay nhiều vô kể, không cần thiết phải treo cổ trên một cái cây.
[Tô Gia]: À đúng rồi, nói chuyện chính.
[Tô Gia]: Có cuốn tiểu thuyết, tên là 《Sẽ Có Ngày》, gần đây có vẻ muốn mời coser quảng bá, trước đó tác giả Văn Nghiêu của nó từng nhắc trong phần bình luận là muốn mời cậu cos nhân vật trong truyện.
[F]: Tiếng thơm của tui vang xa phết nhỉ.
[Tô Gia]: Đừng đắc ý vội, nhưng khu bình luận của người ta hôm nay bắt đầu c.h.ử.i cậu rồi đấy, bảo cậu không xứng cos nhân vật này.
[F]: Tui xứng làm bố nó, dạy nó làm con.
[Tô Gia]: Ngón cái.jpg
[F]: Tui từ chối rồi, không thích loại tiểu thuyết đạo văn còn dìm hàng tác phẩm gốc này.
Trong lúc nhắn tin, cậu đã đi đến trạm chuyển phát nhanh.
"Chào anh, em lại đến mượn xe đẩy đây." Cậu nói.
"Tự lấy tự lấy đi." Nhân viên nhiệt tình chào mời, "Vừa khéo, thầy Tiền bên Viện Vật lý vừa trả một chiếc, đúng không thầy...?"
Thầy Tiền đã tốc biến ra xa hai mươi mét, tiêu sái rời đi.
Phương Tri Nhiên coi xe đẩy nhỏ như xe trượt scooter, chở cả gia tài 2D của mình, tiến về ký túc xá đơn của Quý Hành Xuyên.
Cậu lấy chìa khóa dự phòng ra, mở cửa ký túc xá.
Ký túc xá (mới tinh) mở rộng chào đón cậu.
Phương Tri Nhiên lấy tay che mắt, oa, ch.ói quá, cái sàn nhà sạch bong kin kít phản chiếu ánh sáng ch.ói mắt này.
Cậu thậm chí còn không dám đẩy xe vào, chỉ dừng ở cửa, bắt đầu dỡ hàng.
Phương Tri Nhiên bị nhiệt huyết 2D làm cho bỏng rát.
Thầy Mùa Đông đúng là quá có tâm, sao còn dọn dẹp lại phòng ốc sạch sẽ thế này chứ.
Cậu bóc tem đống đao kiếm đũa phép của mình, bày vào góc phòng, tiếp theo, còn một cái lưỡi hái t.ử thần siêu to khổng lồ nữa.
Cậu ngân nga bài hát ngọt ngào trong kịch truyền thanh, nhấc cái lưỡi hái từ trên xe xuống...
"Cần giúp không?" Cửa phòng tắm bị đẩy ra, Quý Hành Xuyên mặc áo phông trắng vừa lau tóc vừa bước ra.
Những giọt nước trượt dọc yết hầu anh lăn xuống, làm ướt vạt áo trước n.g.ự.c, thấp thoáng lộ ra đường nét cơ n.g.ự.c và cơ bụng săn chắc.
Phương Tri Nhiên nhấc lưỡi hái lên... đập trúng chân mình.
"Anh ở ký túc xá ạ!" Cậu nói.
"Đang bàn bạc với lão Quách về dự án nhóm thi đấu Vật lý quốc tế, không cần thiết phải ở văn phòng." Quý Hành Xuyên nói, "Em..."
Ánh mắt anh lướt qua đống cưa máy, rìu, lưỡi hái t.ử thần trong góc tường, khóe miệng giật giật.
"Cái lưỡi hái này của em ngầu lắm đấy." Phương Tri Nhiên đóng cửa lại, lắp ráp mấy đoạn cán lưỡi hái lại với nhau, "Xem này."
Cậu nắm cán đao bằng hai tay, vung lưỡi hái một đường vòng cung đẹp mắt: "Bông Tuyết Nhỏ ngầu ch.ết người."
"Ở ký túc xá thiệt thòi cho em rồi." Quý Hành Xuyên liếc nhìn cái gối thủng một lỗ của mình, "Ngồi một lát đi, anh sấy tóc."
Phương Tri Nhiên xếp hàng đống đạo cụ của mình ngay ngắn, bọc túi bảo vệ, lúc này mới đi chuyển quần áo.
"Tủ quần áo bên kia trống đấy, em cứ để thoải mái." Quý Hành Xuyên nói.
"Em không khách sáo đâu nhé." Phương Tri Nhiên nói, cúi người mở khóa vali, mấy bộ đồ cos bung ra.
"Sao em còn có sườn xám nữa?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Phương Tri Nhiên: "? Mắt anh tinh thế."
"Em có người bạn đam mê nhiếp ảnh muốn chụp, em phối hợp với cậu ấy chút." Cậu bọc bộ sườn xám Tô Gia gửi bằng túi chống bụi, treo vào tủ quần áo của Mùa Đông.
"Là người chụp bộ váy cưới cho em đấy à?" Ánh mắt Quý Hành Xuyên lóe lên.
"Đúng rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Cậu ấy dùng file ghi âm hát lệch tông của thầy Mùa Đông để dụ dỗ em."
Quý Hành Xuyên cử động ngón tay, thêm người nào đó vào danh sách ám sát.
"Mệt quá mệt quá." Phương Tri Nhiên thu dọn xong xuôi mọi thứ, chỉ để lại bộ đồng phục và tóc giả trắng dùng để livestream bên ngoài, "Cho em ngồi chút."
Giường trông sạch sẽ quá, cậu ngại không dám ngồi, chỉ chiếm một cái ghế.
"Anh đi giặt quần áo." Quý Hành Xuyên nói, "Quay lại ngay."
Ký túc xá đơn đúng là thoải mái, Phương Tri Nhiên nằm bò ra bàn học, trên máy tính vẫn còn lưu đoạn chat giữa Quý Hành Xuyên và lão Quách.
[Lão Quách]: Văn phòng thầy hình như báo mộng cho thầy, bảo là nó nhớ thầy.
[Quý Hành Xuyên]: 12.9, kết quả kiểm tra lần thứ mười chín khá tốt.
[Lão Quách]: Cuối năm nếu không bận, thầy muốn về một chuyến, thăm văn phòng, thăm học trò mới Tiểu Nhiên của thầy.
[Quý Hành Xuyên]: Nhóm đề tài Cam Uyển Hòa, Phương Tri Nhiên mỗi người có thêm một bài SCI.
Phương Tri Nhiên: "..."
Hai người này làm thế nào mà trong cùng một khung chat lại nói chuyện ông nói gà bà nói vịt thế được nhỉ?
Điện thoại rung lên, Phương Tri Nhiên cúi đầu, bắt đầu nhíu mày, Hoàng Trúc, à không Lộc Trúc, sao lại tìm cậu nữa rồi.
Để giữ gìn sự trong sáng của não bộ, lần này thấy cái gì cậu cũng sẽ không bấm vào xem nữa đâu.
[Lộc Trúc]: [Link · Bài toán khó này nên giải thế nào...]
[F]: ?
Giải toán? Tính hiếu thắng trỗi dậy rồi.
Phương Tri Nhiên bấm vào.
[Bài toán khó này nên giải thế nào, đêm khuya, bạn cùng phòng xuất hiện trong phòng anh ấy, gửi đến anh ấy lời mời *&#, anh ấy nên phản ứng ra sao?]
[Chỉ với 23.99 tệ, mời bạn đón nghe 《Sống Chung Với Nam Thần》.]
Phương Tri Nhiên: "..."
Phòng không nổi.
"Sao thế?" Cửa ban công mở ra, Quý Hành Xuyên đẩy cửa bước vào, cậu nam sinh mặt hơi đỏ, ảo não ngồi trước bàn học, "Đang nói chuyện với ai đấy?"
Phương Tri Nhiên chỉ chỉ màn hình điện thoại, tố cáo Lộc Trúc.
"Đúng là hơi quá đáng thật." Quý Hành Xuyên dang tay, "Đưa điện thoại đây, để anh nói nó."
Quý Hành Xuyên nhấn nút ghi âm —
"Cậu đang làm cái trò gì thế?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Quá đáng lắm rồi đấy, sao cậu có thể đòi tiền Bông Tuyết Nhỏ?"
Phương Tri Nhiên: "...?"
[Lộc Trúc]: QAQ
[Lộc Trúc]: [Trọn bộ · Sống chung với nam thần] [Trọn bộ · Nam thần yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên] [Trọn bộ · Tổng tài và thư ký] [Trọn bộ · Ông xã em không muốn]
[F]: Thỏ vung nắm đ.ấ.m.jpg
[Lộc Trúc]: [Ngoại truyện · Cám dỗ đồng phục] [Ngoại truyện · XXX] [Ngoại truyện · Ma tôn và tiểu đồ đệ ngây thơ]
[Lộc Trúc]: Ngã ra đất há mồm hồn lìa khỏi xác.jpg
"Của em đây." Quý Hành Xuyên trả điện thoại, "Cầm lấy mà nghe."
Phương Tri Nhiên: "..."
A a a a a.
Điện thoại tui bẩn mất rồi.
"Dạo này thích nghe thể loại này à?" Quý Hành Xuyên đứng sau lưng cậu, cúi người gõ vài cái lên bàn phím, trả lời lão Quách bằng icon hoa hồng.
"Cũng không hẳn là thích." Phương Tri Nhiên nói.
Là Lộc Trúc cứ nhét vào miệng em đấy chứ.
"Thích nghe là bình thường mà." Quý Hành Xuyên nói, "Có rất nhiều câu chuyện chất lượng tốt."
Phương Tri Nhiên: "Ồ..."
Lòng đầy kính nể.
Góc độ nhìn vấn đề của người trong nghề đúng là khác biệt.
Sau đó cậu nhìn thấy Quý Hành Xuyên vươn tay bấm vào gói tin nhắn thoại Lộc Trúc gửi.
Trong điện thoại truyền ra giọng thiếu niên ấm áp mềm mại đặc trưng của Lộc Trúc: "Anh ơi, cho em mượn phòng tắm chút được không?"
Phương Tri Nhiên: "..."
"..." Quý Hành Xuyên ghét bỏ đưa điện thoại ra xa một chút, "Nếu anh là đạo diễn l.ồ.ng tiếng, anh sẽ bảo sếp trừ lương nó."
"Câu này không được ạ?" Phương Tri Nhiên tò mò hỏi.
"Toàn là kỹ thuật, chẳng có tí cảm xúc nào." Quý Hành Xuyên phê bình gay gắt, "Người nghe rất dễ bị tuột mood."
Anh lại nghe thêm vài câu, đ.á.n.h giá: "Đoạn sau gỡ lại được chút, tàm tạm."
"Thú vị thật." Phương Tri Nhiên vỗ bàn, "Lồng tiếng thú vị quá đi."
"Phải nói thế nào mới có cảm xúc?" Phương Tri Nhiên kẹp giọng chơi đùa, "Anh ơi? Cho em mượn phòng tắm chút được không?"
Phương Tri Nhiên đổi tông giọng: "Anh, cho em mượn phòng tắm đi mà, kiểu này có bị tuột mood không?"
"Bép" một bàn tay bịt miệng cậu lại.
Phương Tri Nhiên: "?"
Sao? Khó nghe à?
Nhưng mà vui phết đấy chứ.
Quý Hành Xuyên rụt tay về, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình nửa giây, vành tai hơi nóng.
Giọng rất ngọt, miệng cũng rất mềm.
"Anh biết kiểu này không?" Phương Tri Nhiên nhớ lại bình luận trong kịch truyền thanh, "Kiểu mà họ gọi là, giọng công ấy?"
"Biết." Quý Hành Xuyên ấn nút tạm dừng, nghe thêm vài giây, đợi một câu thoại, anh đổi sang phong cách của mình, lặp lại một lần.
【Được, có cần mượn cả khăn tắm không?】
Nụ cười bí hiểm xuất hiện trên mặt Phương Tri Nhiên.
"Tiểu Đông à." Phương Tri Nhiên vỗ vai Quý Hành Xuyên chan chát, "Anh không đi l.ồ.ng kịch truyền thanh là tổn thất lớn của giới kịch truyền thanh đấy."
Tiểu Đông (HP -5): "..."
"Không có... bạn diễn phù hợp." Quý Hành Xuyên nói.
"Tiếc quá đi mất." Phương Tri Nhiên tặc lưỡi lắc đầu.
"Đừng nói chuyện của anh nữa." Quý Hành Xuyên chuyển chủ đề, "Anh giúp em tiết kiệm được một khoản tiền lớn, em định cảm ơn anh thế nào?"
Phương Tri Nhiên: "?"
Không phải chứ, không miễn phí à?
Thế thì anh đâu gọi là giúp, anh gọi là cướp về rồi bán giá cao, kinh doanh một vốn bốn lời à.
"Còn cho em mượn phòng nữa." Quý Hành Xuyên nhắc nhở.
Có lý, Phương Tri Nhiên nghiêng đầu nghĩ ngợi: "Anh có nhân vật nào yêu thích không? Em có thể nhận một cos ủy thác cho anh."
Thầy Bông Tuyết đến giờ vẫn chưa nhận đơn cos ủy thác nào đâu nhé.
Thưởng cho anh đấy.
Hàng loạt bức ảnh "xem xong lưu ngay" lướt qua trước mắt Quý Hành Xuyên.
Quý Hành Xuyên: "Có một số."
Phương Tri Nhiên: "?"
"Thế anh từ từ nghĩ đi." Phương Tri Nhiên nói, "Em đi trả xe đẩy đây, tối mai em lại đến làm phiền."
Nhìn quanh căn phòng lúc này đậm chất "ảo tưởng sức mạnh”, Phương Tri Nhiên hài lòng đạp xe đẩy xuống lầu.
Cậu đeo tai nghe, bên tai đang phát vở kịch 《Sống Chung Với Nam Thần》 do Lộc Trúc tuyển chọn.
Thầy Mùa Đông nói đúng, cũng đều là tác phẩm được các diễn viên l.ồ.ng tiếng dốc lòng chế biến, cơm bưng tận miệng thì cứ há mồm ăn thôi, có gì mà ngại.
【Quần áo của em sao lại để trong tủ của anh?】
【Không tìm thấy à? Muốn mặc của anh không?】
Ch.ết dở, lại đến rồi, cái cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ này.
Phương Tri Nhiên cắm đầu đi về phía trước, sau lưng kéo theo chiếc xe đẩy nhỏ, nghe thấy bước chân ngày càng nặng nề, dường như đang gánh vác vật gì đó rất nặng.
Quãng đường vỏn vẹn năm trăm mét, cậu đi mất hai mươi phút.
"Phù... mệt ch.ết đi được." Phương Tri Nhiên cuối cùng cũng đến trạm chuyển phát nhanh, "Trả các anh này."
"Đi nhờ xe, sướng." Bạn cùng phòng Hà Húc Dương nhảy xuống từ xe đẩy.
Phương Tri Nhiên: "..."
Phương Tri Nhiên: "Tui gi.ết cậu!"
—
Cosplay không phải chuyện dễ dàng, quần áo phải sát nguyên tác, tính cách biểu cảm phải phù hợp, trang điểm làm tóc cũng phải chú ý chi tiết.
Thế nên chiều hôm sau, Phương Tri Nhiên giúp đàn anh Phan đang rối tinh rối mù tìm chút tài liệu, viết một bản tổng quan tài liệu sơ sài gửi qua, rồi kéo vali hành lý của mình đến ký túc xá Quý Hành Xuyên.
Đồng hương 2D đúng là rất hiểu chuyện, Quý Hành Xuyên thậm chí còn dựng cho cậu một phông nền livestream tạm thời.
Thầy Bông Tuyết mở vali, lấy cốp trang điểm ra: "Đông, để em cho anh mở mang tầm mắt xem thế nào gọi là trang điểm cos chân chính."
"Được thôi, Tuyết." Quý Hành Xuyên trả lời với giọng điệu kỳ quái.
Phương Tri Nhiên: "..."
Mau im miệng, cách gọi tên một chữ đúng là có thể khiến người ta nổi da gà da vịt.
Cậu chiếm dụng bàn học của Quý Hành Xuyên, bày một đống mỹ phẩm thành hàng ngang.
Quý Hành Xuyên kéo một cái ghế, ngồi bên cạnh xem cậu nam sinh "gia công" bản thân.
Để lên hình, cũng để phù hợp với nhân vật hơn, trang điểm cos thường khá đậm, Quý Hành Xuyên trước đây không có cảm giác gì với cosplay, bây giờ cảm thấy mình trước kia đúng là khá kiểu cách.
Trước đây anh cứ cảm thấy đa phần các kiểu trang điểm mình từng gặp đều quá dày, lên hình trông bẩn, không đẹp. Nhưng kiểu trang điểm này đặt lên mặt Phương Tri Nhiên, dường như lại không phải như vậy.
Da cậu nam sinh rất trắng, chất da cũng tốt, lớp nền chỉ cần một lớp mỏng, tạo cảm giác trong trẻo là được.
Phương Tri Nhiên không mất nhiều thời gian để hoàn thành bước này, trọng điểm tiếp theo là trang điểm mắt.
"Em mua cái lens này, siêu siêu đẹp luôn." Phương Tri Nhiên tâng bốc hết lời, "Lên màu cực chuẩn."
"Cần anh đeo giúp không?" Quý Hành Xuyên lờ mờ nhớ lại, Cam Uyển Hòa lần trước trước khi đi chơi, ngồi trong văn phòng chọc lens vào mắt, chọc đến mức nước mắt giàn giụa, còn đ.ấ.m bàn một cái.
Thầy Bông Tuyết nhìn vào gương mở to mắt, giơ tay, chọc, rồi quay đầu, đôi mắt màu tím nhạt chớp chớp về phía Quý Hành Xuyên: "Anh nói cái gì?"
Quý Hành Xuyên: "...Không có gì."
"Trang điểm mắt của thầy Bông Tuyết ít nhất cũng đáng giá năm trăm tệ." Tay Phương Tri Nhiên đang trang điểm, miệng không ngừng nghỉ, "Lần trước trang điểm cho đàn anh Phan, anh ấy nên trả em năm trăm tệ."
Lần bảo vệ đó, ảnh chụp Phan Hủ đến giờ vẫn còn treo trên website của viện, ai nhìn thấy cũng khen đẹp trai.
Phương Tri Nhiên mở ảnh HD của nhân vật, pha một màu phấn mắt rất nhạt.
"Diễn viên l.ồ.ng tiếng, anh nhìn mắt cậu ấy này." Phương Tri Nhiên nói, "Đôi mắt cụp rất dịu dàng, mắt khác nhau có cách vẽ khác nhau."
Diễn viên l.ồ.ng tiếng: "..."
Tay phải Phương Tri Nhiên cực kỳ vững vàng kẻ xong đường eyeliner, đường nét sắc sảo sạch sẽ, màu mắt tán cũng rất đẹp.
Quý Hành Xuyên coi như đã hiểu, anh cũng không phải là không thích cosplay, là do trước đây chưa gặp được coser khiến anh rung động thôi.
Chỉ vài nét vẽ đơn giản, dáng mắt đã không còn là đôi mắt hạnh của Phương Tri Nhiên nữa, dáng mắt trở nên hơi dài, thêm vài phần khí chất thanh lãnh dịu dàng.
Và thần thái của cậu nam sinh, cũng dần dần đồng nhất với nhân vật, khi ngước mắt nhìn sang, hàng mi dài che đi nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt, còn mang theo vẻ ngây thơ chưa trải sự đời của học sinh.
Ánh mắt Quý Hành Xuyên dừng lại bên nốt ruồi lệ đó một chút: "Em bắt đầu chơi từ bao giờ?"
"Ưm..." Phương Tri Nhiên khựng lại, bị nhìn chằm chằm có chút không tự nhiên.
Cậu là Bông Tuyết Nhỏ, không phải Bánh Gạo Nhỏ, sao ánh mắt người này nhìn cậu cứ như nhìn đồ ăn ngon thế nhỉ.
Cậu nhớ lại: "Năm hai đại học thì phải, trước đó toàn chơi trong tưởng tượng."
Khóe miệng Quý Hành Xuyên giật giật.
"Tại tốn kém lắm mà." Phương Tri Nhiên nói, "Lúc không có tiền toàn nhặt cành cây tưởng tượng là kiếm, hò hét lung tung vài câu, hồi bé anh chưa làm thế bao giờ à?"
Quý Hành Xuyên: "Hồi bé anh chưa làm bao giờ, nhưng anh thấy em bây giờ cũng không còn nhỏ nữa, mà cũng múa cái chổi trong văn phòng đến trụi lông rồi đấy."
Phương Tri Nhiên: "Ờ..."
Cậu tròng lưới tóc lên đầu, chải lại bộ tóc giả màu trắng, đội lên đầu.
"Phải chải chuốt kỹ càng, rồi đội lên chỉnh lại." Cậu nói, "Nếu không đầu sẽ to lắm, chải chuốt kỹ thì thật ra sẽ rất giống nhân vật."
Phương Tri Nhiên: "Nhìn này!"
Thiếu niên tóc ngắn trắng bạc, mặc bộ đồng phục học sinh màu đen, đứng ngay ngắn, vai trái đeo một chiếc ba lô một quai.
Cậu nhìn quanh, tựa như thiếu niên trong anime, bước một chân vào thế giới thực.
"Thế nào?" Phương Tri Nhiên nói, "Có cảm giác non nớt của nam sinh trung học không?"
"Non." Đối phương nói.
"Mỗi coser đều là chiến binh đa năng, trước đây em còn tự làm đạo cụ nữa cơ." Phương Tri Nhiên bắt đầu chỉnh thiết bị livestream, "Đàn anh Mùa Đông, lát nữa giúp em đưa đạo cụ được không? Mấy lá bùa kia, với cả cái lưỡi hái siêu to khổng lồ đó nữa."
"Không vấn đề." Quý Hành Xuyên - người có rất nhiều tên gọi - nói.
"A, quên mang chuột rồi." Phương Tri Nhiên nói.
"Dùng của anh đi." Quý Hành Xuyên hào phóng nói, "Chuột trái hơi không nhạy, lúc bấm dùng sức chút."
Chập tối sáu giờ rưỡi.
【(Đại quý tộc lv109) Chủ phòng khu Visual 2D "Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông" lái siêu xe sang chảnh đến mở livestream!】
Phương Tri Nhiên mở màn hình livestream, bình luận của fan ùa vào —
[A a a là Tuế Hòa, tuần này được ăn ngon thế sao?]
[Đẹp quá đi, tôi chụp màn hình điên cuồng.]
[Thấy Incubus "Mười Bốn" cậu cos rồi, hoàn toàn khớp với tưởng tượng của tôi khi đọc truyện, cậu đúng là biết rù quến người ta thật đấy.]
"? Tui cũng rất biết gi.ết người đấy." Phương Tri Nhiên nói.
【Hệ thống web X thông báo, "gi.ết người" thuộc từ cấm của chủ phòng, trừ 1 điểm uy tín.】
Phương Tri Nhiên: "..."
[Nhân vật hôm nay đẹp thật đấy, là tự chọn à?]
"Là..." Phương Tri Nhiên liếc nhìn Quý Hành Xuyên bên cạnh, "Bạn gợi ý, cũng là nhân vật tui thích."
[Mắt đẹp quá, màu như những vì sao vậy.]
"Đẹp trai thì chịu thôi." Phương Tri Nhiên nói.
[Ai chuốc t.h.u.ố.c cho cậu ta im đi, để cậu ta đừng mở miệng nữa.]
Phương Tri Nhiên bất lực dang tay, bắt chước vẻ mặt nhẹ nhàng như mây gió của Tuế Hòa, làm bình hoa cho mọi người trong phòng livestream ngắm.
[Đúng, cứ thế, đừng nói gì cả, người nhà sẽ ném quà cho cậu.]
[Oa, mới đến, ăn ngon quá, mấy hôm trước xem Incubus, hôm nay xem nam sinh trung học.]
[Đánh PK không?]
"Hôm nay không đ.á.n.h PK ha." Phương Tri Nhiên nói, "Để cho người khác con đường sống."
Cậu quay sang hỏi Quý Hành Xuyên: "Đưa em cái lưỡi hái siêu to khổng lồ đây, em biểu diễn cho họ xem chút tuyệt chiêu hàng độc."
"Đợi chút." Quý Hành Xuyên nói.
[Bên cạnh có người à?]
[Trợ lý sao, giọng hay thế.]
Phương Tri Nhiên cầm lấy lưỡi hái lớn của mình: "Tái hiện cho mọi người một đoạn trong anime nhé, múa lưỡi hái cho mọi người xem."
Phương Tri Nhiên múa lưỡi hái vù vù tạo ra tiếng gió.
"Chỗ này hơi chật." Phương Tri Nhiên nói, "Nếu ở Comic Con, có thể quay video động cho mọi người xem."
Quý Hành Xuyên (HP -5) quay đầu nhìn cái chăn (phiên bản rách) và cái gối (phiên bản thủng).
"Lưỡi hái không phải tự làm đâu." Phương Tri Nhiên nói, "Trước đây biết tự làm, giờ cuộc sống đời thực bận quá, không có thời gian làm đạo cụ nữa."
Thiếu niên tóc trắng mặc đồng phục đen, chỉ cần ngồi đó thôi, cũng đẹp đến lạ thường.
Quà tặng trong phòng livestream chạy liên tục không ngừng.
【(Đại quý tộc lv100) Chủ phòng radio - Mùa Đông lái siêu xe vào phòng livestream của bạn.】
【"Mùa Đông" tặng "Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông" 100 bó hoa tươi.】
Hiệu ứng 100 bó hoa tươi đẹp rực rỡ.
"Đừng tặng nữa." Phương Tri Nhiên nhỏ giọng chọc chọc Quý Hành Xuyên bên cạnh, "Web X ăn tiền chênh lệch kinh lắm."
【Hệ thống web X thông báo, chủ phòng nói từ cấm, trừ 5 điểm.】
Phương Tri Nhiên: "..."
Hôm nay không cần đ.á.n.h PK, cậu live thời gian ngắn, chỉ trò chuyện với fan, thỉnh thoảng bắt chước thần thái và kỹ năng nhân vật, rồi chuẩn bị offline.
"Tôi xuống đây." Phương Tri Nhiên nói, "Gần đây chắc sẽ ra video Incubus Mười Bốn, lót dép hóng đi nhé."
Cậu gõ vào máy tính, nhẹ nhàng live xong, kết thúc.
Cậu cầm điện thoại, cạn lời một chút, Lộc Trúc lại tới rồi.
[Lộc Trúc]: Lần trước cậu bảo lời thoại táo bạo, tôi thấy thế chưa là gì cả.
[Lộc Trúc]: Cậu xem bộ kịch này đi, lời thoại trên kịch bản mới gọi là táo bạo thật sự, hơn nữa nó còn rất sến.
[F]: Để tôi xem nào.
Phương Tri Nhiên mở file văn bản, và ngay lập tức nhận phải một loạt các đòn tấn công.
Giữa một rừng a á ớ ưm là vài câu cậu nhìn một cái là muốn nứt ra.
[Lộc Trúc]: Diễn viên l.ồ.ng tiếng có tố chất nghề nghiệp lắm, cậu đưa cho anh họ tôi, ảnh cũng có thể đọc cho cậu nghe mà không hề thay đổi biểu cảm.
Thật á?
Phương Tri Nhiên chọc chọc thầy Mùa Đông đang nghịch điện thoại bên cạnh.
"Thầy Mùa Đông, đọc thử xem." Phương Tri Nhiên nói.
Quý Hành Xuyên: "?"
Quý Hành Xuyên nhận lấy bản thảo, im lặng trong giây lát.
【Chạy đi, ha ha ha, cho dù em có chạy đến chân trời góc bể, tôi cũng sẽ bắt em về.】
【Hôm nay em cứ ngoan ngoãn để tôi ăn sạch đi.】
Quý Hành Xuyên: "..."
Ừm, sến thật.
"Giỏi quá." Phương Tri Nhiên kính nể, "Diễn viên l.ồ.ng tiếng đúng là cái gì cũng đọc được."
【Hệ thống web X thông báo: Phát hiện từ ngữ không phù hợp, trừ 0.01 điểm uy tín chủ phòng. Mặt đỏ.jpg】
[Đúng thế đúng thế.]
[Vừa sến vừa cuốn.]
[Diễn xuất đa dạng, châm t.h.u.ố.c.jpg]
[Ăn sạch ăn sạch! Cổ vũ.jpg]
Phương Tri Nhiên: "?"
Quý Hành Xuyên: "..."
Phương Tri Nhiên đứng dậy, bấm chuột trái điên cuồng, bấm 20 lần, bấm nát cả chuột, cuối cùng cũng bấm được, thoát khỏi phòng livestream.
Cơm của tui, ai cho các người ăn trộm!
Diễn viên l.ồ.ng tiếng chuyên nghiệp Quý Hành Xuyên mặt không đổi sắc trong miệng Lộc Trúc đang cầm bản thảo, mặt mày xám ngoét.
Phương Tri Nhiên tức giận thoát khỏi hệ thống livestream, lại chuẩn bị thoát trang chủ.
Lúc lướt qua danh sách bạn bè follow chéo, theo thói quen liếc nhìn tính năng mới —
【Xem xem bạn bè của bạn đang làm gì nào?】
【Bạn tốt coser Khiếu Lâm của bạn đang xem video [Bông Tuyết Nhỏ quên tắt livestream, ép Mùa Đông nói lời thoại không phù hợp]】
【Bạn tốt Tô Gia, coser Túc Nguyệt, diễn viên l.ồ.ng tiếng Lộc Trúc và 123 người khác đang xem video [Diễn viên l.ồ.ng tiếng Mùa Đông x Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, màn hình quay lại mới mẻ dễ ship, mới nhất toàn mạng]】
Phương Tri Nhiên: "?"
Láo xược, mấy người đang làm cái gì thế!!
