Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 40: Ngủ Chung
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:38
Editor: Yang Hy
【Bạn bè follow chéo "Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Mùa Đông" của bạn đang xem video [Mùa Đông x Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]】
Phương Tri Nhiên đang sứt đầu mẻ trán: "? Anh xem cái này làm gì?"
"Vui mà." Quý Hành Xuyên nói, "Em xem này, đây là cuộc gặp gỡ có ý nghĩa trọng đại giữa em và đồng minh 2D của em đấy."
Cũng có lý phết, Phương Tri Nhiên ghé lại gần xem.
Một đoạn video quay màn hình ngắn ngủi, lúc này đã ngập tràn bình luận —
[Mùa Đông, Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, ID của hai người này tôi đã thấy có vấn đề từ lâu rồi.]
[Bông Tuyết Nhỏ, Mùa Đông trông thế nào, có phải là ông béo như lời đồn không?]
[Hơn nữa Bông Tuyết Nhỏ quanh năm suốt tháng canh giữ đài radio của Mùa Đông, một mình cân hết đám antifan đến gây sự.]
[Đúng đúng đúng, lần trước Bông Tuyết Nhỏ đ.á.n.h PK suýt thua, Mùa Đông nhảy dù vào phòng livestream, tặng quà mỏi tay luôn.]
[Không, mấy người không hiểu đâu, ngon nhất là lúc này anh ấy đang ở ngay cạnh Bông Tuyết Nhỏ, hôm nay cậu ấy là nam sinh trung học ngây thơ đáng yêu thế kia, anh ấy có thể ngắm cả đêm.]
"Anh Quý, anh có nhiều tin nhắn quá kìa." Phương Tri Nhiên chỉ vào thông báo tin nhắn mới liên tục hiện lên trên giao diện Weibo, "Xem nhanh đi."
Anh Quý mở Weibo.
@Linh Cảnh Culture: Chào thầy Mùa Đông, tài năng của thầy như viên ngọc quý bị bỏ quên. Mời thầy tham gia kịch truyền thanh đam mỹ 《Sau khi m.a.n.g t.h.a.i bỏ chạy, tổng tài bá đạo quỳ xuống cầu xin tôi về nhà》.
@Dữ Thanh Media: Có đó không? 《Sếp Bạch Theo Đuổi Vợ Có Một Chiêu》, thầy ra giọng tôi ra giá. Inbox tôi xem tiểu thuyết gốc, bản đầy đủ ngon lắm.
@Bách Linh Group: Lồng tiếng phim ngắn, tìm hiểu chút không? Bấm vào xem tiểu thuyết gốc 《Sư tôn con không dám nữa》.
Quý Hành Xuyên: "..."
Gián tiếp đồng cảm với cảm giác bị Lộc Trúc oanh tạc của Bông Tuyết Nhỏ.
"Lão Quý, anh ổn không?" Phương Tri Nhiên quan tâm hỏi, "Anh đau đầu à?"
"Không sao." Quý Hành Xuyên nói, "Quen rồi."
Phương Tri Nhiên nghĩ ngợi một chút, dùng điện thoại kéo giao diện web X xuống dưới cùng, bấm vào mục chăm sóc khách hàng của web X.
[Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]: CSKH.
[CSKH AI 250]: Chào bạn, 250 hân hạnh phục vụ bạn, xin hỏi bạn cần hỗ trợ gì?
[Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]: Không cần AI, đổi người thật có tình người chút đi.
[CSKH Nhân tạo 6]: Có việc gì?
[Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]: Xin hãy gỡ bỏ video [Mùa Đông x Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]
[CSKH Nhân tạo 6]: Tại sao?! Tôi còn chưa xem xong!
Phương Tri Nhiên: "?"
Cái tình người của bạn CSKH này có phải hơi quá đà rồi không?
[Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]: Làm ảnh hưởng đến hình tượng thầy Mùa Đông của chúng tui.
[Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]: Hơn nữa, chúng tui chẳng có gì cả, chúng tui là đồng minh 2D trong sáng.
[CSKH Nhân tạo 6]: Thời buổi này, không cùng thời đại, thậm chí không cùng thế giới quan còn ghép CP được, đừng nói là anh ấy còn đang ở trong phòng bạn. Cười liếc mắt.jpg
Phương Tri Nhiên: "???"
Quý Hành Xuyên giữ tay Phương Tri Nhiên đang điên cuồng bấm nút báo cáo lại.
"Không sao đâu." Quý Hành Xuyên nói, "Chỉ là một video thôi mà, không đại diện cho việc chúng ta thật sự có gì."
Mùa Đông, đổi giọng!
Giọng sales!
【Thầy Bông Tuyết hôm nay đẹp trai thế, mọi người thích em, cũng thích anh, nên mới ghép đôi hai chúng ta.】
【Mọi người đều thích những người thú vị, trong lòng em không có gì giấu giếm, cứ để họ ship chút đi, không sao đâu.】
【CSKH giờ này còn tăng ca, t.h.ả.m lắm rồi, để cô ấy vui vẻ chút đi.】
"Trăm lợi mà không một hại." Quý Hành Xuyên dùng giọng thật nói, "Em nghĩ xem, bạn thân cùng giới, trong giới 2D chẳng phải rất phổ biến sao?"
"Bạn thân cùng giới, là do em thiển cận rồi." Phương Tri Nhiên chắp tay.
"Bây giờ tẩy trang luôn à?" Quý Hành Xuyên nhìn thêm mấy lần.
Nam sinh trung học dùng một lần, sắp không được nhìn thấy nữa rồi.
"Bây giờ chưa được." Phương Tri Nhiên rầu rĩ nói, "Phải chụp vài tấm ảnh, hướng dẫn trang điểm đơn giản cho fan đã."
Không ít bạn bè chơi cos vẫn đang đợi hướng dẫn của cậu.
"Tốt quá." Quý Hành Xuyên nói, "Vừa khéo anh có máy ảnh."
"Đúng lúc ghê." Phương Tri Nhiên nói, "Anh biết chụp ảnh cận mặt không? Chụp cả mặt trước, rồi chụp mắt."
Phương Tri Nhiên ngồi trên ghế, hơi ngửa đầu, đợi ống kính máy ảnh tiến lại gần.
Quý Hành Xuyên điều chỉnh tiêu cự, trong ống kính xuất hiện đôi mắt của cậu nam sinh. Mắt Phương Tri Nhiên cực kỳ trong trẻo, hoàn toàn không có tơ m.á.u do nghiên cứu sinh thức đêm viết luận văn để lại.
Khoảnh khắc ống kính bắt được hình ảnh, cậu nam sinh chớp mắt, ánh mắt đó như có móc câu nhỏ, móc vào tim người ta ngứa ngáy.
@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: [Hình ảnh] x9, Trang điểm mắt của Tuế Hòa, đã chụp chi tiết cho mọi người tham khảo. (^▽ ^)
@Kẹo Bông Tuyết (Thứ sáu đừng quên mua goods): Thầy Mùa Đông chụp cho cậu à?
@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông trả lời @Kẹo Bông Tuyết: Đúng thế! Là người bạn thân tốt thầy Mùa Đông của tui chụp đấy!
@Kẹo Bông Tuyết (Thứ sáu đừng quên mua goods): A a a trả lời tôi rồi! Bông Tuyết Nhỏ tuyệt vời.
Đúng vậy, thầy Mùa Đông nói không sai, bị ship CP chút thôi mà, chẳng ảnh hưởng gì sất.
Không còn sớm nữa, tẩy trang thôi.
Phương Tri Nhiên nghĩ vậy, đặt tay lên khóa kéo áo đồng phục, vừa cởi vừa hỏi Quý Hành Xuyên: "Anh Hành Xuyên, cho em mượn phòng tắm chút được không?"
Phương Tri Nhiên hai tay bịt miệng: "..."
Kỳ cục quá.
Anh Hành Xuyên vẻ mặt thản nhiên: "Đi đi, cứ dùng tự nhiên."
Phương Tri Nhiên xoa đầu, xác định lòng mình không có quỷ, đẩy cửa bước vào phòng tắm, rất nhanh trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy rào rào.
Khóe miệng Quý Hành Xuyên vừa nhếch lên, liếc mắt đã thấy màn hình điện thoại sáng đèn.
Người gọi: Du Kim
Quý Hành Xuyên: "..."
Có dự cảm chẳng lành.
"Con trai cưng." Giọng oang oang của Du Kim truyền ra từ điện thoại, "Hóa ra con thích kiểu sến súa, đến kiếm tiền vàng cho mẹ đi, mẹ có bộ 《Sau khi đào hôn tổng tài lạnh lùng khóc lóc cầu xin tôi về nhà》..."
"Từ chối, học tiến sĩ bận lắm." Quý Hành Xuyên nói.
"Fan nhỏ của con đáng yêu phết đấy." Giọng Du Kim trở nên nghiêm túc hơn, "Coser Bông Tuyết, 21 tuổi, ba năm trước bắt đầu liên tục cho ra tác phẩm xuất sắc, chỉ dựa vào hơn 400 nghìn fan, gần như bao thầu tất cả các vai thiếu niên chính thức của các game mobile lớn, tất nhiên bây giờ đã hơn một triệu fan rồi."
"Mẹ điều tra hộ khẩu đấy à?" Quý Hành Xuyên hỏi.
"Tương Nguyệt Media từng cho người tiếp xúc với cậu ấy, nhưng lúc đó hợp đồng của cậu ấy với công ty quản lý hiện tại chưa hết hạn, tạm thời chưa thể quyết định." Du Kim nói, "Theo mẹ tìm hiểu, một công ty văn hóa 2D khác cũng đang liên hệ với cậu ấy."
"Quý Hành Xuyên." Du Kim chuyển sang giọng gian thương, "Con không kiếm tiền vàng cho mẹ, thì đi đào cho mẹ một người biết kiếm tiền vàng về đây đi."
"Con không quản." Quý Hành Xuyên nói, "Phải để em ấy tự quyết định, chuyện của con còn chưa giải quyết xong đây này."
"Mẹ đã bảo dạo này con với Du Trúc Dạ đang có âm mưu gì đó mà." Du Kim cười khẩy.
Nghe thấy tên thật của Lộc Trúc, mí mắt Quý Hành Xuyên giật nhẹ: "Mẹ không để ý à?"
"Mẹ chỉ quan tâm đến tiền vàng thôi." Du Kim nói, "Nhưng nếu con không kiếm tiền vàng cho mẹ nữa, mẹ sẽ cắt đứt..."
Quý Hành Xuyên cúp điện thoại, lại một lần nữa bảo vệ thành công mối quan hệ mẹ con.
"Đồng minh." Cửa phòng tắm nhẹ nhàng mở ra một khe nhỏ, thò ra cái đầu của Phương Tri Nhiên, "Quần áo em rơi xuống đất ướt hết rồi, anh cho em mượn cái máy sấy được không?"
"Thế thì sấy đến bao giờ?" Quý Hành Xuyên nói, "Đợi chút, anh tìm cho em bộ đồ mặc tạm."
Anh mở tủ quần áo Bông Tuyết, định xem có bộ nào phù hợp không.
Ánh mắt tự động di chuyển, dừng lại ở bộ sườn xám kia.
Tay trái tay phải ăn ý vỗ vào nhau, lấy bộ sườn xám xuống.
Chân trái chân phải đứng chôn chân tại chỗ, không nhúc nhích.
Trước khi tay chân đ.á.n.h nhau loạn xạ, Quý Hành Xuyên hít sâu một hơi, đ.á.n.h thức ý chí sắt đá của nghiên cứu sinh tiến sĩ, mở tủ quần áo của mình ra, lấy một bộ quần áo sạch sẽ, gõ cửa phòng tắm, đưa vào cho cậu.
"Mặc của anh đi." Anh nói.
"Bạn thân cùng giới, may mà lòng hai ta đều không có quỷ." Phương Tri Nhiên cười trộm, "Nếu không thì đúng là kịch truyền thanh chiếu vào đời thực rồi."
Quý Hành Xuyên: "Ha ha."
Trong phòng tắm không còn tiếng nước chảy, Phương Tri Nhiên chắc là đang mặc quần áo, Quý Hành Xuyên dừng lại ở ban công, ngước nhìn bầu trời sao.
"Lập Đông qua chưa nhỉ?" Ban công bên cạnh truyền đến tiếng nói.
Quý Hành Xuyên: "?"
"Tháng 11 qua rồi." Người kia nói, "Sắp đến Đông Chí rồi."
"Chẳng có chút tiến triển nào cả." Người đầu tiên nói, "Cứ dậm chân tại chỗ, chẳng biết phải làm sao nữa."
"Lạnh quá, lòng cũng lạnh ngắt rồi."
Quý Hành Xuyên: "?"
Ký túc xá bên cạnh.
Tần Phàm: "?"
Đàn anh tiến sĩ của Tần Phàm: "?"
Tần Phàm: "Em bảo luận văn của em chẳng có chút tiến độ nào, anh lườm em làm gì, sao em cảm nhận được cái nhìn ch.ết ch.óc thế nhỉ?"
"Anh không có." Đàn anh tiến sĩ của Tần Phàm nói, "Anh cũng không có tiến độ, ch.ó chê mèo lắm lông thôi."
"Thôi bỏ đi." Tần Phàm nói, "Em về đây, sắp 11 giờ rồi, không làm phiền đàn anh nữa."
*
"Sắp 11 giờ rồi, đừng làm phiền bạn cùng phòng nữa."
Trong ký túc xá, Quý Hành Xuyên nói với Phương Tri Nhiên vừa tắm xong.
Phương Tri Nhiên: "?"
Hà Húc Dương dạo này bận tối mắt tối mũi, giờ này chắc chưa ngủ đâu.
Nhưng mà Quý Hành Xuyên bật điều hòa trong phòng ấm ơi là ấm, ấm đến mức Phương Tri Nhiên chẳng muốn đẩy cửa ra đón gió lạnh thấu xương bên ngoài chút nào.
Cậu và thầy Mùa Đông bây giờ là đồng minh 2D, cộng thêm quan hệ anh em cùng thầy bình thường.
Ngủ lại một đêm chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ.
Hơn nữa giường của Quý Hành Xuyên vừa to vừa mới, khoan đã, lúc này cái giường trông có vẻ không mới lắm nữa rồi.
Phương Tri Nhiên: "?"
"Vậy làm phiền anh rồi, nghiên cứu sinh tiến sĩ." Phương Tri Nhiên nói.
Quý Hành Xuyên: "..."
Phương Tri Nhiên cắm điện máy sấy, sấy tóc vù vù.
Bạn thân Tô Gia chắc là lượn lờ chán trên mạng rồi, quay lại tìm cậu —
[Tô Gia]: Bông Tuyết, cậu sống chung với thầy Mùa Đông rồi à?
[F]: ?
Tin đồn đã đến nước này rồi sao?
[Tô Gia]: Cậu được đấy, hèn gì dạo này tui ném cho cậu ba hào hai cắc (mấy bộ kịch lẻ tẻ) cậu chẳng buồn động đậy, hóa ra cậu đang nằm ăn cả vườn cây ăn quả rồi à?
[F]: (^▽ ^)
[Tô Gia]: Hơi tò mò, thầy Mùa Đông trông thế nào?
[F]: Trông quen mắt lắm.
[Tô Gia]: ? Ồ, mặt đại trà.
[Tô Gia]: Ship CP thì vui đấy, nhưng người anh em Bông Tuyết à, tui phải nhắc cậu. Mặc dù cậu thích giọng anh ấy lâu rồi, nhưng hai người ở ngoài đời thực chỉ là người lạ mới gặp một lần thôi.
[Tô Gia]: Trước khi hiểu rõ nhân phẩm đối phương, phải giữ khoảng cách nhất định, chú ý an toàn nhé.
[F]: Ok, cảm ơn cậu, Tư Mã.
[Tô Gia]: .
Phương Tri Nhiên và Tô Gia quen nhau ở Comic Con, Tô Gia làm nhiếp ảnh gia chụp cho cậu những bức ảnh feedback đẹp tuyệt trần, hai người hợp tác vài lần rồi thân thiết.
Tô Gia cũng tốt, thầy Mùa Đông cũng tốt.
Phương Tri Nhiên cất máy sấy, gập cái lưỡi hái đạo cụ của mình làm mấy đoạn, dựng vào góc tường.
"Dạo này chắc còn đi Comic Con được một lần nữa." Cậu lẩm bẩm.
"Comic Con không ấm bằng ký túc xá đâu, mùa đông lạnh thế này, mặc đồng phục sẽ lạnh đấy." Quý Hành Xuyên nói, "Cổ trang đi, vừa dày vừa ấm."
"Có lý." Phương Tri Nhiên nói.
Cậu đi ngang qua gương, sững người một chút, áo sơ mi này của Quý Hành Xuyên, mặc lên người cậu rộng phết.
"Qua đây ngủ." Quý Hành Xuyên trải giường xong rồi.
"Đến đây." Phương Tri Nhiên nói, "Em ngủ bên ngoài nhé, nết ngủ của em hình như không tốt lắm."
Ngủ cùng đồng hương 2D là một chuyện siêu vui vẻ.
Bình thường không tìm được ai nói chuyện về anime, game ít người biết, giờ có thể tuôn ra như đổ đậu, nói mãi không hết.
"...A anh cũng xem bộ này rồi à." Phương Tri Nhiên cuốn chăn nói chuyện hăng say, "Hai phần đầu đều là siêu phẩm, phần cuối viết lung tung beng."
"Đúng thế." Quý Hành Xuyên nói, "Cảm giác tác giả bày ra một bàn cờ rất lớn, cuối cùng không biết đ.á.n.h thế nào, úp cả bàn cờ lên đầu anh luôn."
"Anh hiểu em!" Phương Tri Nhiên giơ chân lên, đạp "rầm" một cái xuống giường.
Giường: "..."
"Cùng thể loại còn một bộ nữa, anh xem chưa?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Em còn cos nhân vật chính rồi đấy."
Quý Hành Xuyên đọc tên một bộ anime.
"Đúng rồi đúng rồi, bộ này hay hơn nhiều, người máy trong đó ngầu ch.ết đi được." Phương Tri Nhiên đ.ấ.m một phát xuống giường, "Hồi đó em cos bộ này, làm luôn cả cái người máy, đẹp trai lắm, để em tìm ảnh cho anh xem."
Cậu mò mẫm lấy điện thoại dưới gối.
"A, Winter, gối của anh lòi bông rồi kìa." Phương Tri Nhiên nói.
Trong màn đêm, cậu nam sinh bật sáng màn hình điện thoại, lật người, xích lại gần.
"Cho anh xem, một trong những khoảnh khắc huy hoàng của em." Cậu tìm ra bức ảnh, "Bông Tuyết 19 tuổi ngon lành cành đào."
Trong ảnh, cậu nam sinh cầm thanh kiếm ánh sáng, bộ đồng phục màu trắng trong anime tôn lên vòng eo thon gọn, chân đi đôi bốt ngắn màu đen có dây xích bạc, sau lưng là một cỗ máy màu bạc.
"Bông Tuyết Nhỏ ngầu ch.ết đi được." Phương Tri Nhiên phấn khích nói.
Ngón tay vô tình gạt phải thanh điều chỉnh độ sáng, màn hình sáng hơn một chút, thế là cậu chợt phát hiện, không biết từ lúc nào, cậu đã gối đầu lên gối của Quý Hành Xuyên.
Hai người dựa vào nhau rất gần, hơi thở của Quý Hành Xuyên nhè nhẹ lướt qua cổ cậu mang theo chút ngứa ngáy ấm áp.
Cậu khựng lại, dịch người ra, trở về gối của mình.
"Ngầu ch.ết đi được, đúng không?" Cậu hỏi đối phương.
"Chưa từng thấy ai ngầu thế này." Quý Hành Xuyên nói.
Bông Tuyết Nhỏ được khen là phổng mũi ngay, như dâng bảo vật, cậu lôi thêm nhiều ảnh tồn kho ra cho Quý Hành Xuyên xem.
"Anh xem cái này đi, nhân vật game." Phương Tri Nhiên tìm một video, "Hồi đó em nghiên cứu mấy ngày liền, tái hiện hoàn hảo điệu múa kiếm trong game luôn."
Soạt, một tiếng động nhẹ.
Quý Hành Xuyên gối đầu lên gối của cậu.
Phương Tri Nhiên: "?"
Sao thế? Anh giai, anh cận thị à?
Cảm giác kỳ lạ chỉ thoáng qua trong chớp mắt, cậu tiếp tục lôi hết vốn liếng ra cho Quý Hành Xuyên xem.
"Còn tấm này nữa!" Phương Tri Nhiên nói, "Lần đầu tiên Bông Tuyết Nhỏ cos ở Comic Con, được người ta rủ chụp ảnh chung, còn không biết chụp ảnh chung là gì!"
Cậu nam sinh trong ảnh lúc đó vẫn chỉ là một coser nghiệp dư, chưa phải coser thương mại, cậu đội tóc giả màu hồng, cười rạng rỡ với ống kính.
Quý Hành Xuyên lật người quay lưng lại.
Phương Tri Nhiên: "?"
Xấu mù mắt anh à?
Quý Hành Xuyên tìm điều khiển từ xa, tắt chế độ sưởi của điều hòa.
"A, hơn một giờ rồi, em nói nhiều thật đấy." Phương Tri Nhiên nói, "Ngủ đi, chiều mai em còn phải đi quay video nhân vật nữa."
Nói thì nói vậy, nhưng tụ họp với đồng minh 2D, thật sự luyến tiếc không muốn ngủ.
Một lúc sau, Phương Tri Nhiên: "Bạn già Mùa Đông, anh ngủ chưa?"
Bạn già: "Chưa."
"Lại đây lại đây." Phương Tri Nhiên đập giường, "Nói chuyện thêm năm hào nữa đi."
Quý Hành Xuyên: "..."
*
Giường của Quý Hành Xuyên ngủ ngon không tưởng, Phương Tri Nhiên nằm một mạch đến trưa.
Quý Hành Xuyên không có ở đó, để lại chút đồ ăn vặt và sữa chua bên giường làm bữa sáng cho cậu.
08:09:00
[Quý Hành Xuyên]: Anh đi họp đây, đồ ăn vặt cho em đấy.
11:11:30
[F]: (^▽ ^)
Phương Tri Nhiên nhanh ch.óng rửa mặt, nuốt vội chút bữa sáng kiêm bữa trưa, ra ban công xem quần áo giặt hôm qua đã khô chưa.
Chưa khô, còn đóng băng luôn rồi.
[F]: Gia hạn thuê quần áo thêm một ngày.
[Quý Hành Xuyên]: Chuẩn tấu. Chim cánh cụt nhảy dây.jpg
Không còn sớm nữa, Phương Tri Nhiên khoác cái áo phao của mình ra ngoài bộ quần áo Quý Hành Xuyên đưa, đẩy cửa xuống lầu.
Dưới lầu ký túc xá tiến sĩ gần đây mới mở một tiệm gà rán, Cam Uyển Hòa đang xếp hàng đợi món gà rán vị xí muội của mình, run lẩy bẩy trong gió đông tiêu điều.
Đúng giờ trưa, dưới lầu ký túc xá nam có người ra kẻ vào.
Thế là, Cam Uyển Hòa nhìn thấy một bóng người hốt hoảng lao ra từ ký túc xá.
Phương Tri Nhiên khoác áo phao, đẩy một cái vali nhỏ, vội vàng xông ra khỏi cổng lớn.
"A, đàn chị Uyển Hòa." Phương Tri Nhiên phanh gấp chào hỏi, "Trưa vui vẻ."
Đàn chị Uyển Hòa đưa miếng gà rán vừa nhận được ra: "Cho em bồi bổ đấy."
Cam Uyển Hòa đẩy cái kính mắt không tồn tại, trong lòng chạy qua một dòng phụ đề: "Cái áo sơ mi này hơi rộng nhỉ, cái quần này cũng hơi dài, giờ này ra khỏi cửa, vẻ mặt hoảng hốt, chậc chậc chậc, lén lút vụng trộm, quần áo xộc xệch, hê."
Phương Tri Nhiên: "...?"
Cậu đứng ngây người tại chỗ, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, bên tai vang lên tiếng kịch truyền thanh gào thét chạy qua.
"Em đi đây, bái bai đàn chị." Phương Tri Nhiên xách gà rán và vali, chạy về phía cổng phụ trường học.
Cam Uyển Hòa đứng tại chỗ, vẻ mặt khó hiểu.
Đỏ mặt rồi? Không nên chứ, tiếng lòng của cô ấy để chế độ im lặng mà.
Cam Uyển Hòa lắc đầu, bỏ đi.
*
Phương Tri Nhiên bắt taxi ở cổng trường, phi thẳng đến Tình Đăng Culture.
Video cosplay thời buổi này ngày càng hướng đến thể loại phim ngắn, hôm nay cậu vừa đến công ty, đám người này còn mời cả diễn viên quần chúng đóng vai người chơi đến nữa.
"Đông người thế?" Phương Tri Nhiên chen vào, tìm một chỗ đứng.
Kịch bản quay nói là tái hiện quá trình boss "Mười Bốn" trêu đùa người chơi, tàn sát người chơi, không ngờ "người chơi" đến đông phết.
"Cậu mau đi thay đồ đi." Bên cạnh, cậu nam sinh trạc tuổi cậu nói, "Tôi muốn xem Incubus."
"Cậu là ai?" Phương Tri Nhiên mở miệng.
"Tôi là Du Trúc Dạ." Đối phương nói.
Cái tên này nghe quen quen, Phương Tri Nhiên hình như thấy ở đâu rồi, nhưng nghĩ mãi không ra.
Đối phương ghé vào tai cậu nói: "Bông Tuyết Nhỏ, uống nước nhớ nguồn, tôi là nam chính của bao nhiêu bộ kịch truyền thanh trong điện thoại cậu đấy."
Phương Tri Nhiên: "..."
Là cậu, Hoàng Trúc.
Nắm đ.ấ.m cứng rồi.
Nhiếp ảnh gia đang chỉnh thiết bị, cậu nói chuyện với Lộc Trúc vài câu.
"Sao cậu lại đến đây?" Cậu hỏi.
Lộc Trúc: "Tôi đến..."
Ba mươi giây sau, Lộc Trúc bịa xong lý do: "Tôi đến giám sát cậu quay, đến lúc đó khớp thoại cho dễ."
Hả? Còn có bước này nữa à?
Phương Tri Nhiên nhìn quanh, không thấy bóng dáng thầy Mùa Đông đâu.
"Anh tôi không cần." Lộc Trúc nói, "Anh ấy không bao giờ lộ mặt, anh ấy phân biệt rạch ròi giữa l.ồ.ng tiếng và đời sống."
Lộc Trúc: "Chính xác mà nói, là trước khi đồng ý cái fan meeting kia."
Phương Tri Nhiên ngẩn người.
Đúng rồi, hình như khá lâu trước đây cậu từng nghe thấy trên đài radio của thầy Mùa Đông.
Thầy Mùa Đông nói, giọng nhân vật hay là được rồi, không cần quan tâm quá nhiều đến bản thân anh ấy.
Nếu không phải vì buổi fan meeting đó, không phải vì hôm đó cậu không cướp được vé rồi bắt đầu gào khóc, có lẽ cậu sẽ mãi mãi không biết thầy Mùa Đông trông như thế nào nhỉ?
Thầy Mùa Đông vốn luôn phân biệt rạch ròi giữa l.ồ.ng tiếng và đời sống, sao lại đồng ý mở fan meeting nhỉ?
Thời gian qua cậu vui quá, dường như ngay từ đầu đã quên suy nghĩ về vấn đề này.
Khả năng vi diệu lóe lên trong lòng, cậu chưa kịp nắm bắt thì đã bị người ta cắt ngang.
"Bông Tuyết, quay thôi." Nhiếp ảnh gia bắt đầu gọi.
"Đến đây." Phương Tri Nhiên nói.
Kịch bản rất đơn giản, tái hiện một đoạn miêu tả boss trong tác phẩm, một nhóm người chơi ngây thơ bước vào phó bản, lầm tưởng "Mười Bốn" là boss thân thiện, cuối cùng bị boss "Mười Bốn" tàn sát.
Bắt đầu quay, Phương Tri Nhiên ngồi trên một cuốn sách cổ tích mở ra, cái đuôi sau lưng rủ xuống nhẹ nhàng.
Một đám người chơi mệt mỏi bị ném vào phó bản.
"Những lữ khách phương xa, xin chào." Phương Tri Nhiên nhảy xuống khỏi cuốn sách cổ tích do đạo cụ dựng lên, "Ta có thể giúp gì cho mọi người không?"
Người chơi coi cậu là NPC quan trọng của phó bản, nhìn nhau ngơ ngác.
Cậu cố gắng nhả chữ rõ ràng, không gây rắc rối cho công việc l.ồ.ng tiếng.
Cách đó không xa, Lộc Trúc giơ tay lên cao, ra dấu OK với cậu.
Bối cảnh thay đổi, chuyển đến khu vườn trải đầy hoa hồng.
Incubus nằm trên t.h.ả.m hoa hồng, bên cạnh là những người chơi đã ăn uống no say. Mấy người chơi nhìn nhau, nảy sinh ý đồ xấu xa với cậu nam sinh thanh tú như tinh linh trong truyện cổ tích trước mặt.
Cảnh sau đó, thế giới thực và ảo bất ngờ chuyển đổi, đóa hoa hồng trong tay Incubus biến thành con d.a.o găm, đ.â.m xuyên qua cổ họng người chơi.
"Hết giờ rồi, ngươi đã bỏ lỡ cơ hội gi.ết ta."
Gió cuốn những cánh hoa hồng trên thảo nguyên bay lên, góc nghiêng của Incubus lạnh lùng diễm lệ, dùng mu bàn tay lau đi vệt m.á.u chưa khô nơi khóe miệng.
"Được rồi, pass." Nhiếp ảnh gia nói, "Nghỉ ngơi trước đi."
Phương Tri Nhiên đi về phía kho tàng tài nguyên di động của mình.
"Tôi quay một đoạn ngắn, cậu không phiền chứ?" Lộc Trúc hỏi.
Phương Tri Nhiên lắc đầu, những đoạn cosplay thế này không liên quan đến bảo mật, ở hiện trường cũng có mấy người đang quay chơi.
"Thế thì tốt, hì hì." Lộc Trúc nói, "Giọng cậu nghe cũng hay đấy, nhưng so với tôi thì thiếu chút diễn xuất, đợi đấy, tôi cùng cậu tái hiện nhân vật."
Cậu ta làm mẫu một đoạn thoại vừa rồi.
【Ngươi đã bỏ lỡ cơ hội gi.ết ta, ha ha ha ha.】
Giọng nói này ngây thơ tàn nhẫn khiến người ta rùng mình, Phương Tri Nhiên nghe điệu cười này mà tê cả da đầu.
"Cậu tìm hiểu bài kỹ thật, may mà hôm đó cậu góp ý cho tôi." Lộc Trúc nói, "Giọng này qua rồi."
"Để cảm ơn, cái này tặng cậu." Lộc Trúc lôi từ sau lưng ra một hộp đồ ăn vặt, ném vào lòng Phương Tri Nhiên, "Ngon lắm, thơm cực kỳ, về nhà từ từ ăn, đừng chia sẻ với ai nhé, bao no."
Phương Tri Nhiên: "?"
Đồ ăn vặt à?
"Tôi đi đây, bái bai." Lộc Trúc vẫy tay, rời khỏi Tình Đăng Culture.
Phương Tri Nhiên đeo ba lô, đi thay quần áo tẩy trang.
Hôm nay không có thầy Mùa Đông giúp, cái đuôi hơi khó tháo, cậu tự loay hoay một lúc lâu, hơi nhớ thầy Mùa Đông giúp cậu tháo đuôi.
Cậu xuống lầu bắt xe, vừa đóng cửa xe, nhóm chat anh chị em cùng thầy bắt đầu nói chuyện.
Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)
[Cam Uyển Hòa]: Tiệm mới mở dưới lầu ký túc xá tiến sĩ có món gà rán ngon lắm.
[Lão Quách]: Thầy cũng muốn ăn. Chảy nước mắt.jpg
[Phan Hủ]: Đàn chị hôm nay không đến phòng thí nghiệm à?
[Cam Uyển Hòa]: Chị không đi, hôm nay chủ nhật lười đi lắm.
[Phan Hủ]: Ghen tị quá, em viết cả ngày hôm nay rồi.
[Cam Uyển Hòa]: Hôm nay hình như chỉ có Quý Hành Xuyên đến phòng thí nghiệm thôi nhỉ? Giờ này hình như vẫn còn ở đó?
Phương Tri Nhiên mở bảng tin.
19:00:00
@Khương Phong: Theo dõi một bộ tiểu thuyết, ngày nào cũng ra 2000 chữ, hôm nay tác giả điên rồi, bão chương 20.000 chữ, sướng ch.ết tôi.
@Quý Hành Xuyên: [Hình ảnh], lại một lần nữa chụp được bầu trời sao bên ngoài phòng thí nghiệm.
@Cam Uyển Hòa: [Cuống vé xem phim], phim dở, đừng xem, trừ khi thừa tiền.
12:30:30
@Cam Uyển Hòa: Hê.
Phương Tri Nhiên suy nghĩ một chút, gửi tin nhắn cho đồng minh 2D của mình.
[F]: Ăn cơm chưa?
[Quý Hành Xuyên]: Chưa, hôm nay hơi bận, đang làm luận văn của anh.
[F]: Em sắp đến trường rồi, chỗ em có đồ ăn vặt, cho anh ăn hai miếng.
[Quý Hành Xuyên]: (^▽ ^)
Taxi dừng trước cổng trường, Phương Tri Nhiên trả tiền xe, ôm hộp đồ ăn vặt xuống xe.
Cậu đi một mạch đến tòa nhà Viện Vật lý, chạy lên lầu, đẩy cửa phòng thí nghiệm của lão Quách ra.
"Báo ân đây." Phương Tri Nhiên nói, "Anh đói không, đồ ăn vặt của em cho anh ăn nè!"
"Hộp to thế này cơ à?" Quý Hành Xuyên vui vẻ mở hộp ra, "Bánh quy? Bánh xốp?"
Ánh sáng vàng thánh thót chiếu sáng cả văn phòng.
Quý Hành Xuyên: "..."
Phương Tri Nhiên: "..."
Cái huy hiệu này, cái tranh giấy màu (shikishi) này, cái vé laser này, a a a a cái này là goods đồng nhân 18+ của 《Những Đêm Ngày Quấn Quýt Bên Sư Huynh》.
"Đồ ăn vặt của em..." Quý Hành Xuyên nói, "Hình in sắc nét phết nhỉ."
