Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 48: Anh Chọc Anh Ta Làm Gì
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:41
Editor: Yang Hy
Khu bình luận —
@Khoảnh Khắc Tuyết Rơi: A a a a? Thầy ơi, hôm nay người chụp ảnh cho em với Bông Tuyết Nhỏ là thầy à, em khóc ch.ết mất. Vé fan meeting của thầy em còn không cướp được đây này.
@Muốn Chữ Ký Lộc Trúc: ??? @Muốn Chữ Ký Mùa Đông
@Muốn Chữ Ký Mùa Đông: Vãi chưởng, tôi là người thành phố U đây, biết thế tôi đã đi Comic Con hôm nay rồi. Lúc đầu thấy livestream trên web X xếp hàng dài dằng dặc, tôi còn mừng thầm vì mình không ra đường. Trời ơi bây giờ tôi thấy bọn họ lời to, xếp một hàng gặp được hai người.
@Nếm Một Miếng Bông Tuyết: ? Hôm nay có phải thầy cũng xếp hàng không ạ? Thầy đứng trước em, thầy còn nhặt giúp em tấm poster Bông Tuyết em lỡ tay làm rơi, lúc đó em còn tưởng là coser nào, cảm giác vừa cao vừa đẹp trai.
@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông Hóa (Acc fake): Mặc dù đeo khẩu trang và đội mũ không nhìn thấy mặt, nhưng mà, tôi xem sau này ai còn dám bảo Mùa Đông xấu, bảo giọng Mùa Đông hay chắc chắn là béo nữa.
@Mắt Kém: @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông Hóa, hu hu hu thầy Bông Tuyết ôm ôm.
@Mắt Tinh: Đó là nick fake đấy, cậu đang ôm ai thế. Nhưng mà @Tình Đăng Culture, tôi khóc ch.ết mất, mấy người đúng là biết dát vàng lên mặt thật đấy, mấy người thật sự, ba năm rồi, chẳng bố trí nổi cho Bông Tuyết một trợ lý hậu cần, độ nổi tiếng của cậu ấy bây giờ đâu còn là coser nhỏ như trước nữa, mấy người chỉ có tác dụng chia tiền thôi chứ gì? Cái cô trợ lý thương mại kia của Bông Tuyết cũng vô dụng nốt.
-
Trong phòng tắm, Phương Tri Nhiên ngậm vạt áo ngủ, soi gương, xịt chút t.h.u.ố.c lên eo, lại dán băng cá nhân lên mấy vết xước rõ rệt.
Ánh mắt cậu dừng lại trên cái túi đựng t.h.u.ố.c, nhìn chằm chằm vào tên cửa hiệu quen thuộc ngẩn ra nửa giây.
Phương Tri Nhiên: "..."
Thầy Mùa Đông đụng trúng bác Lưu wibu già rồi chứ gì.
Không trách anh ấy được, bệnh ảo tưởng sức mạnh vốn dĩ có tính lây lan từ người sang người mà.
Cậu vừa lau tóc, vừa về phòng ngủ nhỏ của mình. Chỉ trong chốc lát, Quý Hành Xuyên đã giúp cậu thu dọn xong đồ cos, còn chải mượt tóc giả, tròng lưới bảo vệ, cất lại vào túi zip.
"Tan làm rồi, thầy hậu cần." Phương Tri Nhiên gõ gõ khung cửa, "Anh để đó đi, em tự làm."
"Anh đi tắm đi." Cậu giục, "Anh xem tủ quần áo bên cạnh anh xem, có bộ nào thích không, lát nữa tắm xong mặc."
Quý Hành Xuyên mở tủ quần áo, nhìn chằm chằm vào tủ đầy truyện tranh trong hai giây: "Định bảo anh tự bật đèn thánh quang (che mờ) cho mình à?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Lâu không về, quên mất quần áo để đâu rồi.
Cậu lục lọi trong ngăn kéo một bộ đồ ngủ, ném cho anh.
Quý Hành Xuyên ôm quần áo, đi vào phòng tắm.
Phương Tri Nhiên bận rộn cả buổi, cuối cùng cũng được chạm vào giường, cậu nằm xuống thoải mái, mở điện thoại lên.
[Tô Gia]: Tui thu hồi lại câu nói thầy Mùa Đông chỉ gặp một lần không thể kết thân. Là Tư Mã Lăng Hàn tui thiển cận quá.
[Tô Gia]: Cái khí chất này, cách ăn mặc này, nhìn là biết người tốt.
Phương Tri Nhiên: "?"
Quan điểm sống đi theo ngũ quan à?
Khoan đã, sao cậu biết đàn anh tui đẹp trai?
Mang theo một chút nghi ngờ, cậu mở Weibo Bông Tuyết Nhỏ, bình luận dưới bài ghim đã tăng gấp ba.
Sao thế? Bố bị húc (tấn công) à?
Phương Tri Nhiên mở khu bình luận —
[Bông Tuyết Nhỏ, lén nói cho tôi biết mặt thầy Mùa Đông có đẹp trai không?]
[Hai người có quan hệ gì đấy, trong phòng livestream nắm tay nhau thì thôi đi, đi Comic Con cũng phải đi cùng nhau à?]
[Cảnh này ngọt quá, [Hình ảnh] vẽ vội một bức, không nhận vẽ thuê.]
Tình hình gì đây?
Cậu mở Weibo Tình Đăng Culture, không có gì cả, bài đăng gần nhất của MCN là hôm qua.
Cậu lại mở Weibo của Mùa Đông.
A, chín tấm ảnh, chụp lúc nào thế.
Góc chụp này trang điểm đẹp quá, chụp ra ảnh để đời của Bông Tuyết luôn rồi.
Nhìn Mùa Đông tag ai, cậu đại khái đoán được chuyện gì xảy ra rồi.
Cậu còn thấy người quen trong khu bình luận —
@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Lộc Trúc (Du Trúc Dạ): Bảo sao Mùa Đông nhà tôi từ chối công việc mới, hóa ra là đi làm thuê cho thầy Bông Tuyết.
@Tình Đăng Culture: Xin lỗi @Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ, thầy ơi, vừa nãy admin trực ban tự tung tự tác, nhầm lẫn rồi, xin lỗi thầy ạ.
@Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ: Đãi ngộ của công ty tôi @Tương Nguyệt Media rất tốt, tạm thời không có ý định nhảy việc. Nếu quý công ty thiếu nhân viên, có lẽ nên nghĩ cách nâng cao đãi ngộ cho nhân viên trước đi. Dù sao tôi cũng mắc chứng sợ xã hội cực nặng, không có hậu cần là tôi trầm cảm không nói nên lời đâu.
@Tương Nguyệt Media: Ái chà, thầy Mùa Đông hàng hiếm nhà chúng tôi bị mọi người nhìn thấy rồi. Thế thì vừa khéo, mong mọi người quan tâm nhiều hơn đến fan meeting của thầy Mùa Đông nhé, tiện thể [Link tác phẩm thầy Mùa Đông].
Phương Tri Nhiên: "..."
Anh chọc anh ta làm gì chứ?
Tui còn chẳng dám chọc.
Có điều, Tương Nguyệt Media thật sự coi trọng thầy Mùa Đông.
Người này gần một năm nay tác phẩm ít như ốc đảo giữa sa mạc Sahara, nhưng tài khoản chính của Tương Nguyệt Media vẫn ngay lập tức xông vào dưới bài đăng của Mùa Đông.
Công ty này tốt thật.
A, muốn làm đồng nghiệp với thầy Mùa Đông quá.
Khoan đã.
Tui với anh ấy đã là đồng nghiệp cùng thầy rồi mà.
Còn chê ở cùng một văn phòng chưa đủ sướng sao? Hả?
Vài phút sau, tài khoản "Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông" đăng một bài Weibo —
@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Chú hề.jpg, @Tình Đăng Culture, mấy người là cái này.
Khu bình luận —
@Khoảnh Khắc Tuyết Rơi: Ha ha ha ha Bông Tuyết Nhỏ em yêu thầy, buổi ký tặng hôm nay giá trị cảm xúc full vạch luôn.
@Rau Cúc Biến Khỏi Giới Rau Củ: ??? Ha ha ha ha ha.
@Cần Tây Biến Khỏi Giới Rau Củ: Bông Tuyết Nhỏ sắp hết hạn hợp đồng với công ty rồi đúng không, @Tình Đăng Culture, mau thả người đi, đừng có làm trò mèo nữa.
@Chiên Gà Đến Khi Vàng Giòn: @Tương Nguyệt Media, @Hào Sảng Entertainment, có email không, muốn nộp hồ sơ cho cục cưng nhà tôi.
Phương Tri Nhiên đặt điện thoại xuống, đột nhiên thấy đói.
Đêm hôm khuya khoắt, nhìn ID cư dân mạng nhìn đến đói bụng.
Đúng rồi, sắp mười giờ tối rồi, cậu và Quý Hành Xuyên đều chưa ăn tối.
Vừa khéo Quý Hành Xuyên từ phòng tắm đi ra: "Nhiên Nhiên, chúng ta ăn chút gì không?"
Phương Tri Nhiên vào bếp lục lọi, tìm thấy một thùng mì tôm trong góc tủ.
"Hãng này ngon lắm." Cậu lôi ra hai gói, "Ngon không chỗ chê."
"Hết hạn hai năm rồi." Quý Hành Xuyên chỉ vào ngày sản xuất cho cậu xem, "Lát nữa ăn ch.ết, đúng là không chê vào đâu được (không còn ai để chê)."
Phương Tri Nhiên: "..."
*
Gần mười giờ đêm, bác Lưu hiệu t.h.u.ố.c đang đóng cửa, hai bóng người kẻ trước người sau đi qua cửa.
"Thiếu niên." Bác Lưu gọi Phương Tri Nhiên lại, "Lại bắt đầu thực hiện nhiệm vụ rồi à?"
"Cháu đi giải cứu thế giới đây." Phương Tri Nhiên nói hươu nói vượn.
"Tốt quá." Bác Lưu lau giọt nước mắt không tồn tại, "Lần này, cháu cuối cùng cũng có đồng đội đồng hành rồi!"
Phương Tri Nhiên ngẩn người, không tiếp lời.
"Yên tâm đi ông." Giọng Quý Hành Xuyên nghe hơi lười biếng trong gió đêm, "Cháu sẽ cùng cậu ấy chinh phục vũ trụ."
Phương Tri Nhiên: "..."
Anh đúng là, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, cái gì cũng tiếp lời được.
Trên dốc vẫn còn chút ánh sáng, một quán b.ún gạo gần đó vẫn mở cửa.
"Ông chủ, cho hai bát b.ún." Phương Tri Nhiên gọi ông chủ.
"Ơi, có ngay." Ông chủ vào bếp bận rộn.
Bàn ghế trong quán nhỏ cũ kỹ, trông có vẻ đã nhuốm màu thời gian, Quý Hành Xuyên lau mãi không sạch, dứt khoát bỏ cuộc.
"Thầy Mùa Đông, bỏ ký túc xá đơn thoải mái không ở, chạy đến chỗ em ăn quán vỉa hè." Phương Tri Nhiên nói, "Hối hận không?"
"Đã là 'đơn' (một mình) rồi, thì có gì mà thoải mái?" Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "..."
"Anh mua vé chưa?" Phương Tri Nhiên đổi chủ đề, "Vé về ấy."
"Chưa." Quý Hành Xuyên nói.
"Thế em về cùng anh." Phương Tri Nhiên trả vé máy bay ban tổ chức mua, "Anh mua đi."
Đàn anh đàn em cùng một thầy, tối nay còn ngủ chung phòng, không có lý do gì ngày mai không về cùng nhau.
Nếu không thì không tôn trọng đàn anh lắm, như thế là không đúng.
Mình là nghiên cứu sinh rất hiểu lễ nghĩa.
"Được thôi." Khóe miệng Quý Hành Xuyên khẽ nhếch lên.
*
Nhà ở thành phố U không lớn, sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Phương Tri Nhiên nhường phòng ngủ của mình cho Quý Hành Xuyên, bản thân sang phòng bên cạnh ngủ tạm một đêm.
Sáng hôm sau, cậu xách ít hoa quả, bắt xe đến nhà dì út. Nắng đông vừa đẹp, dì út đang đẩy mẹ cậu phơi nắng trong vườn hoa tầng một.
"Mẹ." Phương Tri Nhiên dựa cửa gọi một tiếng, đặt giỏ hoa quả xuống đất.
"Tiểu Nhiên." Người phụ nữ ngồi trên ghế nhận ra cậu, "Dạo này ổn không?"
"Ổn ạ." Đoán chừng tinh thần đối phương không nhớ rõ sự việc, Phương Tri Nhiên nói hươu nói vượn một cách thuần thục, "Môn nào cũng đứng nhất, bài thi nào cũng điểm tuyệt đối, làm rạng danh dòng họ."
Dì út: "..."
"Nhiên Nhiên, năm nhất rồi à?" Mẹ cậu hỏi.
Phương Tri Nhiên: "..."
"Quên nói với con." Dì út nói, "Mẹ con dạo này đỡ hơn rồi, đa phần thời gian nhớ sự việc khá rõ ràng."
"Rõ ràng đến mức nào ạ?" Phương Tri Nhiên mừng rỡ, "Có nhớ con khoác chăn đăng cơ đốt trụi chăn, rán trứng đập vỡ chảo, dùng chổi luyện kiếm đ.á.n.h bay bình hoa, nhảy cầu trên bàn làm sập đèn trần không ạ?"
"Mẹ không có đứa con trai như con." Mẹ cậu nói.
Phương Tri Nhiên: "Đấy, vẫn phải chữa, chưa khỏi hẳn đâu."
Phương Nhã Văn bật dậy, vớ lấy cái mắc áo, đuổi theo đ.á.n.h con trai.
"Ấy, mẹ, đừng đ.á.n.h mất m.á.u não của nhà vô địch giải đối kháng Vật lý tương lai chứ." Phương Tri Nhiên nói, "Con vui quá thôi mà."
"Nhiên Nhiên." Dì út kéo cậu sang một bên, "Mấy năm nay, may mà có con, nếu không phải con nghĩ cách kiếm tiền, thuê hộ lý, mời bác sĩ giỏi cho mẹ con, dì thậm chí còn tưởng chị ấy sẽ không bao giờ khỏe lại được, ký ức mãi mãi dừng lại ở ngày nhà các con xảy ra chuyện."
Dì út: "Tuy dì không hiểu cái gì mà 2D, nhưng dì biết, con cũng vất vả lắm."
"Không vất vả đâu ạ." Phương Tri Nhiên nói, "Cảm ơn gen tốt mẹ cho con, với cái nhan sắc này, con mở livestream ngồi ngẩn người, cộng đồng mạng cũng phải đuổi theo bón cơm cho con ăn (donate)."
Dì út: "..."
"Chẳng ra dáng gì cả." Dì cười mắng, vỗ đầu cậu một cái, "Dì thật sự không nhìn ra con đang cố tỏ ra mạnh mẽ, hay là mặt dày như tường thành nữa."
Khóe miệng Phương Tri Nhiên nhếch lên đầy tự hào.
"Nhưng mà, Nhiên Nhiên nhà mình sắp 22 tuổi rồi đấy." Dì út nói, "Nếu gặp được người phù hợp, thì đừng có cứ một mình xông pha nữa, Nhiên Nhiên nhà mình tốt như vậy, xứng đáng được yêu thương, biết chưa?"
Hình bóng Quý Hành Xuyên lướt qua trong đầu.
Phương Tri Nhiên ngẩn người, giơ tay đập đập vào đầu, không đuổi đi được.
Dì út: "?"
Học thạc sĩ áp lực lớn thế cơ à?
*
Ra khỏi nhà dì út, Phương Tri Nhiên bắt một chiếc taxi, báo địa chỉ khu nhà.
Cậu ra ngoài từ sớm, trong phòng ngủ chỉ có truyện tranh, không biết thầy Mùa Đông có buồn chán không.
Khoan đã, có truyện tranh rồi, tại sao mình lại phải lo anh ấy buồn chán!
Chẳng lẽ là vì toàn truyện "chay" sao?
Xe dừng ở cửa hiệu t.h.u.ố.c, cậu ôm hộp bánh xốp đặc sản dì út tặng, đi về phía khu nhà.
Lúc đi ngang qua hiệu t.h.u.ố.c, cậu theo thói quen muốn vào chào hỏi, vén rèm cửa lên.
【Hãy bùng cháy sức mạnh của cháu đi.】
【Giác ngộ đi.】
Giọng nói quen thuộc truyền vào tai.
Phương Tri Nhiên: "..."
"Quá, quá mạnh." Bác Lưu vỗ vai Quý Hành Xuyên, "Thiếu niên, ngày mai của Tiểu Nhiên giao phó cho cháu đấy."
Phương Tri Nhiên: "Cháu không cho phép!"
Cậu túm lấy tay áo Quý Hành Xuyên, lôi người ra ngoài.
"Rảnh lại đến nhé!" Bác Lưu luyến tiếc.
-
Từ thành phố U đến thành phố S không xa lắm, một giờ bay, Phương Tri Nhiên đeo bịt mắt, ngủ nghiêng ngả.
Quý Hành Xuyên trực tiếp hủy dịch vụ phục vụ đồ ăn của khoang thương gia, để người ta ngủ ngon không bị làm phiền.
Tấm che nắng máy bay không đóng kín, một tia nắng chiếu vào, in lên góc nghiêng trắng nõn của cậu nam sinh, đôi môi hơi hé mở hồng hào, trông rất mềm mại.
Anh dùng bí thuật giao tiếp gia truyền nhà họ Quý, từ miệng bác Lưu, chắp vá lại được một Tiểu Nhiên thời niên thiếu hoàn chỉnh.
Đó là cậu thiếu niên yên tĩnh trốn trong hiệu t.h.u.ố.c đọc truyện tranh, nhưng khi kiêu ngạo thì cũng coi trời bằng vung. Vì trong tay không có gì để mất, nên mới có thể ngông cuồng bất chấp hậu quả như thế.
Máy bay rung lắc một cái, cậu nam sinh nghiêng người trên ghế khẽ nhíu mày.
Trên máy bay nhanh ch.óng vang lên thông báo nhiễu động không khí.
"Không sao đâu." Quý Hành Xuyên hạ giọng, "Ngủ đi."
Hơi thở của cậu nam sinh lại dần dần ổn định.
Quý Hành Xuyên thì không buồn ngủ lắm, anh dùng wifi của khoang thương gia mở bảng tin WeChat.
Bảng tin của dân nghiên cứu khoa học khá đơn điệu, không phải là chia sẻ hội nghị thì cũng là chia sẻ bài viết từ các tài khoản công chúng.
@Phan Hủ: [Hình ảnh], Cảm hứng như tia lửa bất ngờ bùng nổ, thiêu đốt linh hồn tôi run rẩy, số chữ luận văn hôm nay tăng vọt 300.
@Cam Uyển Hòa bình luận: Chị cứ cảm thấy ngày nào cậu cũng nỗ lực, nhưng thanh tiến độ luận văn thì bất động.
Tin tiếp theo.
@Khương Phong: Học không nổi nữa, muốn thôi học.
Lướt xuống tiếp —
@Lão Quách: Kính chào người làm nghiên cứu khoa học.
@Tiền Nam Chính đã like.
Quý Hành Xuyên lỡ tay chạm vào ID của Tiền Nam Chính, phát hiện bảng tin của đối phương là một đường gạch ngang.
Ông thầy này thù dai thật, còn chặn cả anh nữa cơ đấy.
Lướt xuống nữa, chắc là đến của Tiểu Nhiên rồi.
Bảng tin của Tiểu Nhiên thường bùng nổ vào đêm khuya, nội dung đa phần là "Nghiên cứu này hay lắm" hoặc "Nghiên cứu này giống như cuộc đời tui vậy, rất bận rộn nhưng không biết đang làm cái gì".
Đều liên quan đến nghiên cứu khoa học, nội dung na ná nhau, nhưng Quý Hành Xuyên đều sẽ xem.
Anh lướt xuống như thường lệ —
00:30:11
@F: Chiến thần Bông Tuyết, vua của Comic Con. [Ảnh tại sự kiện]
@Lộc Trúc đã like.
00:35:00
@F: Tóc giả nhà này tốt, dễ tạo kiểu, lên đầu rất mượt. [Hình ảnh]
@Lộc Trúc đã like.
01:11:21
@F: Ai bầu bố Bông Tuyết của mấy người vào top 3 thế? Dấu chấm hỏi.jpg, [Link: Web X bình chọn, coser nhận ủy thác xuất sắc nhất năm]
Quý Hành Xuyên: "???"
Cái bảng tin thay đổi phong cách đột ngột này, ngoại trừ Lộc Trúc là bạn chung của hai người ra, vậy mà chẳng có người quen nào like.
Phương Tri Nhiên đổi nhóm xem bảng tin của anh từ bao giờ thế?
