Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 49: Con Người Có Thể Làm Được Tư Thế Này Sao?
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:41
Editor: Yang Hy
Diễn đàn Thạc sĩ - Tiến sĩ Đại học A - Box Viện Vật lý
【Hội diễn Tết Dương lịch kiêm chào tân sinh viên thạc sĩ năm nhất hình như đang tập luyện rồi? Các nhóm đăng ký tiết mục gì thế?】
1L (Gia tinh Dobby phòng thí nghiệm): Chào mừng ủng hộ tiết mục ngâm thơ 《Tôi yêu viết luận văn》 của nhóm thầy Lý chúng tôi.
2L (F): Tiết mục gớm quá.
3L (Gia tinh Dobby phòng thí nghiệm): .
4L (Tóc mọc nhiều lên): Nhóm thầy Trần hình như làm một tiết mục l.ồ.ng tiếng, hơi thú vị đấy.
5L (Xịt khoáng điểm cao): Tôi muốn xem nhóm thầy Quách, nhóm này nhan sắc cao. Quảng cáo một tí [Giao lưu thạc sĩ tiến sĩ Viện Hóa Đại học A · Hoan nghênh đến chơi].
6L (Sống động như thật): Nhóm thầy Quách năm nay không tham gia, phải chuẩn bị cho giải đối kháng Vật lý.
7L (Tóc mọc nhiều lên): Tôi hình như vừa thấy Quý Hành Xuyên với cậu đàn em của cậu ấy, hai người này dạo này hay đi cùng nhau ghê.
8L (Bắp cải tím): Hê hê hê, càng đi, càng sướng.
9L (Gừng tươi): ...
-
Phương Tri Nhiên nằm bò ra bàn làm việc trong văn phòng, chiếm giữ vị trí ngủ trưa tốt nhất.
Trên sàn nhà phía sau, Phan Hủ gối đầu lên máy tính, ngủ thành hình con sao biển.
Mỗi lần kết thúc Comic Con, tỉnh lại từ những tiếng gọi "Đại thần", "Thầy", "Mẹ", trở về văn phòng nồng nặc không khí học thuật, cậu đều cảm thấy không quen.
Ngược lại là Quý Hành Xuyên, tinh lực dồi dào đến lạ, hôm qua còn chạy sang tỉnh khác theo đuổi người ta, hôm nay vừa về đã khoác áo blouse thí nghiệm, đ.â.m đầu vào phòng thí nghiệm cày cuốc khiến cả thầy lẫn trò đều phải khiếp sợ.
Vừa qua hai giờ chiều, Phương Tri Nhiên mệt đến mơ màng ngáp một cái, uể oải lướt bảng tin WeChat.
Quý Hành Xuyên hoạt động khá tích cực, vừa đổi nhóm xong, người này đã like và bình luận từng bài viết của cậu.
@Quý Hành Xuyên: Thầy Bông Tuyết, vua của Comic Con. Like.jpg
@Quý Hành Xuyên: Bộ tóc giả này trông có vẻ dễ vuốt.
@Quý Hành Xuyên: Thầy Bông Tuyết, cái cos ủy thác năm đó em đồng ý với anh có phải là em đang vẽ bánh (hứa suông) cho đỡ đói không? Chim cánh cụt nhảy cẫng lên.jpg
Phương Tri Nhiên: "..."
Cái người diễn viên l.ồ.ng tiếng này, sao gõ chữ thôi mà cũng cảm giác như có âm thanh thế nhỉ.
Ồn đến mức cậu đau cả đầu.
Cậu bấm vào bài Weibo mình đăng chuyển sang web X —
【Bình chọn năm: Coser nhận ủy thác xuất sắc nhất】
【Hạng nhất hiện tại: Coser Bông Tuyết】
Cậu liếc nhìn khu bình luận, đúng là cãi nhau rồi.
@Đi làm đến muốn ch.ết: Biết mấy người thích Bông Tuyết, nhưng đây là bảng ủy thác, đừng có thấy Bông Tuyết là vote được không?
@Bông Tuyết Phiêu Phiêu Bắc Phong Tiêu Tiêu: Không phục thì bỏ tiền ra, 1 tệ 1 phiếu tự mua đi, đưa mẹ nhà bạn lên.
@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Thu: Kiến thức nóng, fan Bông Tuyết thấy gì vote nấy, dù sao cậu ấy còn đang treo top 1 bảng 【Bình chọn coser: Muốn thấy người đó mặc váy ngắn nhất】.
@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông (Acc fake): Nhìn bảng đóng góp vote đi, thầy Mùa Đông đóng góp 5000 phiếu ha ha ha.
@Nói chuyện khó nghe: Acc fake tránh ra. Nhưng mà Bông Tuyết chưa từng nhận một cos ủy thác nào thật mà, không xứng đáng! Bông Tuyết hoàn toàn không hiểu cos ủy thác, Mùa Đông ngốc nghếch.
Phương Tri Nhiên: "..."
Cậu... từng nhận, nhưng chưa làm cho người ta.
Lúc trước mượn ký túc xá Quý Hành Xuyên livestream, cậu đã nói có thể nhận một cos ủy thác cho đối phương.
Bông Tuyết Nhỏ là người giữ lời, lời đã nói ra, không thể coi như gió thoảng mây bay được.
Nhưng mà, Quý Hành Xuyên cũng chưa nói muốn nhân vật nào!
Tóc trắng à?
Cậu mở Weibo, bấm vào cái nick "Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ" vô cùng ch.ói mắt kia.
Weibo thầy Mùa Đông cậu lướt vô số lần rồi, cậu chưa từng nhìn ra người này có sở thích đặc biệt với nhân vật nào cả.
@Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ like người đẹp sườn xám tóc trắng Cầm Oanh.
@Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ like cảnh chiến đấu kinh điển của Cầm Oanh.
@Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ like 《Video · Tóc trắng váy ngắn nhân gian tươi đẹp》
Phương Tri Nhiên: "..."
Dạo này thích cái này à?
Nếu cậu nhớ không nhầm, cos ủy thác là hóa trang thành nhân vật, dùng thân phận nhân vật để bầu bạn với đối phương một thời gian? Đi dạo phố hoặc làm gì khác, tùy đối phương yêu cầu?
Nhưng mà mùa đông lạnh thế này mặc váy ngắn gì chứ, muốn làm cậu đông cứng thành Bông Tuyết Nhỏ thật đấy à.
Đồ vô lương tâm, cos cái quần, cậu lắc đầu, thoát khỏi trang chủ của đối phương.
Cánh tay chạm vào cái túi trên bàn, phát ra tiếng động nhỏ.
Túi t.h.u.ố.c của hiệu t.h.u.ố.c bác Lưu, giờ này vẫn đang để trên bàn làm việc.
Hôm đó cậu còn chưa nhận ra mình bị thương, Quý Hành Xuyên đã mua t.h.u.ố.c xong rồi.
Phải quan sát kỹ đến mức nào mới biết cậu bị quần áo cọ xát bị thương chứ.
Phương Tri Nhiên: "..."
Phương Tri Nhiên đập mạnh xuống bàn, làm Phan Hủ giật mình tỉnh giấc.
A, cos cos cos, Tiểu Nhiên bây giờ đi mua tóc giả và đồ cos đây.
Làm xong ủy thác này, không cho phép anh tơ tưởng đến tui nữa.
Phan Hủ: "?"
Cơn buồn ngủ tan đi kha khá, Phương Tri Nhiên phấn chấn lên, đi thay áo blouse.
Cậu quẹt thẻ sinh viên vào cửa, nhóm thầy Tiền chắc vừa làm xong một thí nghiệm, đang dọn dẹp bàn thí nghiệm, Tần Phàm cầm cây lau nhà, đang cắm cúi lau sàn, mí mắt sụp xuống, như thể sắp ngủ gật đến nơi, thấy cậu đi vào, cả người lẫn cây lau nhà lùi lại mấy bước, lùi đến tận cửa.
"Chào đón bố đâu?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Tần Phàm: "..."
Phương Tri Nhiên lười để ý đến cậu ta, đi vài bước đến bên cạnh Quý Hành Xuyên: "Đến bước nào rồi? Em làm giúp anh."
"Vừa khéo, em giúp anh làm lại mẫu vật này đi." Quý Hành Xuyên nói, "Lát nữa anh phải thay lão Quách đi họp."
"Anh đi đi." Phương Tri Nhiên nói, "Họp vui vẻ."
"Họp thì làm gì có vui vẻ?" Quý Hành Xuyên dở khóc dở cười, dặn dò như thường lệ, "Thao tác chú ý an toàn."
Anh đi thẳng ra khỏi phòng thí nghiệm, vừa đi vừa tháo găng tay, ném vào thùng rác ngoài cửa phòng thí nghiệm, mở tủ đồ bên cạnh.
Điện thoại có cuộc gọi nhỡ, anh gọi lại.
"Có việc gì không ạ?" Anh vừa đi vừa hỏi.
"Ây da con trai." Du Kim nói, "Tối qua mẹ lấy điện thoại của bộ phận vận hành, like mấy cái đồng nhân của bộ anime công ty sản xuất, vừa nãy mẹ mới phát hiện lúc đó đăng nhập nick con."
"Con tự lên hủy like đi." Bà nói.
"Không sao." Quý Hành Xuyên nói, "Mấy cái like thôi mà, không ai để ý đâu, đều liên quan đến 2D, có để ý thì cũng chẳng ai nói gì, thế nhé, con đi họp đây."
Anh cúp điện thoại, rẽ vào phòng họp cuối hành lang.
Trong phòng thí nghiệm, Phương Tri Nhiên làm xong mẫu vật Quý Hành Xuyên cần, viết tên Quý Hành Xuyên lên nhãn, dán lên túi.
Cậu đang định đi tìm nước uống thì có người tiến lại gần.
"Đàn em." Người đến là nghiên cứu sinh tiến sĩ Đàm Diệc Ngữ của nhóm thầy Trần, chị ta nhìn quanh bốn phía, có vẻ do dự mở miệng, "Quý Hành Xuyên không có ở đây à?"
"Đi họp rồi ạ." Phương Tri Nhiên thành thật nói, "Chị tìm anh ấy có việc gì?"
"Thí nghiệm gặp chút vấn đề, muốn hỏi anh ấy..." Đối phương lẩm bẩm, "Anh ấy có nói khi nào quay lại không?"
"Không nói ạ." Phương Tri Nhiên đề nghị, "Hay là chị đi hỏi người hướng dẫn của chị đi?"
Đối phương có chút thất vọng, lắc đầu bỏ đi.
Phương Tri Nhiên: "?"
Sao?
Người hướng dẫn của chị không biết à?
Cậu thay áo blouse, về văn phòng nghỉ ngơi.
Đã bốn giờ rưỡi chiều rồi, đàn anh Phan vẫn còn ngủ.
"Dậy đi." Phương Tri Nhiên đá đá người ta, "Anh thế này làm nhóm thầy Quách chúng ta trông thiếu sức sống lắm."
"Anh có ngủ ngoài hành lang đâu." Phan Hủ dụi mắt.
"Cửa không biết bị làm sao, kẹt không đóng được." Phương Tri Nhiên nói, "Anh thế này khác gì ngủ ngoài hành lang."
Phan Hủ: "?"
Phan Hủ ôm máy tính ngồi lên bệ cửa sổ.
"Anh nghe ba người bạn bên khoa Hóa nói tối nay Viện Hóa có buổi giao lưu." Phan Hủ nói, "Tiểu Nhiên muốn đi chơi không?"
"Không đi." Phương Tri Nhiên từ chối, "Anh viện nào cũng kết bạn ba người à?"
"Đúng rồi." Phan Hủ nói, "Tiện cho việc lấy tư liệu, ‘nước sông ba ngàn, chỉ múc ba gáo là đủ’."
Phương Tri Nhiên: "?"
Lấy gì cơ? Cái gì cơ?
"Sắp năm giờ rồi này, em ăn tối không?" Phan Hủ hỏi, "Hai ta cùng đi?"
Phương Tri Nhiên do dự một thoáng.
"Chẳng lẽ em định đợi Quý Hành Xuyên cùng đi à?" Phan Hủ hỏi.
"Không có không có không có." Phương Tri Nhiên nói.
Phan Hủ: "?"
Cậu cũng chơi combo 3 món à?
*
Trong căng tin số 3 ngon nhất Đại học A, Phương Tri Nhiên và Phan Hủ đang xếp hàng trước cửa sổ bán cơm rang.
"Vừa nãy lúc anh gọi em đi ăn cơm, sao em lại ngước mắt lên một chút, khóe miệng hơi trễ xuống, im lặng nửa giây?" Phan Hủ hỏi.
"Anh mười hai giờ rưỡi đến văn phòng, ngủ đến bốn giờ rưỡi, mở miệng ra là đòi ăn cơm." Phương Tri Nhiên vỗ mạnh vào vai Phan Hủ, "Em đang lo lắng cho tương lai của anh đấy."
Phan Hủ: "..."
Phan Hủ: "Ui da."
"Cô ơi, cho cháu một suất cơm rang rẻ nhất ạ." Phương Tri Nhiên quẹt thẻ xong, lùi sang một bên, vừa chơi điện thoại vừa đợi Phan Hủ.
"Sao em không ăn suất cơm rang đắt nhất?" Phan Hủ hỏi, "Em gầy thế, cổ tay nhỏ thế... ủa?"
Màn hình điện thoại Phương Tri Nhiên nhảy ra tin nhắn của Quý Hành Xuyên.
[Quý Hành Xuyên]: [Tin nhắn thoại]
"Anh ấy giao nhiệm vụ cho em bằng tin nhắn thoại à?" Phan Hủ run lẩy bẩy, "Ác quỷ."
"Anh ấy gửi gì cho anh thế?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Hai ta là người mình, hai ta lén nói xấu anh ấy nhé." Phan Hủ lấy điện thoại ra, mở khung chat với Quý Hành Xuyên.
[Quý Hành Xuyên]: Báo cáo thí nghiệm, 5 tiếng nữa gửi cho anh.
[Quý Hành Xuyên]: Tổng quan tài liệu viết lại, 2 tiếng nữa gửi cho anh.
[Quý Hành Xuyên]: Hình vẽ cái kiểu gì thế, không muốn tốt nghiệp nữa à?
[Quý Hành Xuyên]: Mai gọi thợ sửa chữa của viện đến, cửa văn phòng không đẩy được nữa rồi.
"May mà anh ấy không gửi tin nhắn thoại cho anh." Phan Hủ chưa hoàn hồn, "Không thì anh thật sự bị dọa ch.ết mất."
Phương Tri Nhiên: "Ừm..."
Thật ra thì, ừm, cái của anh mới dọa người hơn.
"Bây giờ em không nghe à?" Phan Hủ hỏi.
Phương Tri Nhiên: "Em... về rồi nghe."
Tui chột dạ cái gì chứ?
Thế tui dám nghe bây giờ không?
Không tui không dám, ai biết anh ta lại phát ngôn bừa bãi gì nữa.
"Không hổ là em, dám coi lời Quý Hành Xuyên như gió thoảng bên tai." Phan Hủ nói, "Anh ấy gọi anh làm việc anh không dám chậm trễ, cứ như đòi mạng ấy."
Phương Tri Nhiên: "Ha, ha ha."
Cậu xách hộp cơm tối đã đóng gói, chào tạm biệt Phan Hủ, đi trên con đường vắng vẻ, lén lút... không, quang minh chính đại bấm vào tin nhắn thoại.
"Tuần này có thể đều cần em đến giúp anh một chút." Trong tai nghe truyền đến giọng nói của đối phương.
Phương Tri Nhiên: "..."
Chuyện chính à.
Không thì sao? Tui đang đợi chuyện không chính à?
[F]: Ok.
Đối phương lại gửi một tin nhắn thoại.
"Sao em không đợi anh?" Quý Hành Xuyên nói.
[F]: Đói đến hoa mắt ch.óng mặt, vừa khéo đàn anh Phan gọi em.
[F] thu hồi một tin nhắn.
[F]: Anh là ai? Sao em phải đợi anh?
[Quý Hành Xuyên]: Anh là "người mình", là người đáng tin cậy nhất của em ở Đại học A.
[Quý Hành Xuyên]: Anh vào nhóm "2D" trên bảng tin WeChat của Tiểu Nhiên rồi đấy. (^▽ ^)
[F]: Em lập tức mở nhóm "Tháp Ninh Cổ" (nơi lưu đày), một mình anh một nhóm.
[Quý Hành Xuyên]: Là đang nói anh có một không hai à?
Phương Tri Nhiên: "..."
Thầy Mùa Đông, làm sao anh có thể mặt dày như vậy chứ?
Phương Tri Nhiên tuyệt vọng ôm đầu.
*
Gần cuối năm, cả nhóm đề tài đều bận rộn, hai ngày tiếp theo, Phương Tri Nhiên không giúp đàn anh làm thí nghiệm thì là chuẩn bị cho giải vô địch Vật lý.
Giao lưu của Viện Hóa qua đi, bên Viện Vật lý cũng xuất hiện thêm vài cặp đôi.
"Giao lưu cũng có tác dụng phết nhỉ." Trong văn phòng, Phương Tri Nhiên cảm thán.
"Sao lại không?" Đàn chị Sở Hi nói, "Mọi người đều ngoài hai mươi rồi, học cùng viện, coi như môn đăng hộ đối, có cỏ gần hang, đương nhiên là phải mau ăn rồi."
Phương Tri Nhiên: "Mau ăn?"
"Đúng vậy." Sở Hi nói, "Thỏ không chỉ có một con, em ăn chậm thì bị người khác ăn mất đấy."
Phương Tri Nhiên đăm chiêu.
"Tiểu Hi, đi lĩnh vật liệu với chị." Cam Uyển Hòa gọi người.
"Đến đây ạ." Sở Hi quay đầu đi ra ngoài.
Phương Tri Nhiên đang sao chép số liệu vào máy tính xách tay, một avatar bên dưới màn hình sáng lên.
[Lộc Trúc]: [Kịch truyền thanh - Ngoại truyện Giáng sinh · Đặc biệt], không cần cảm ơn.
[F]: Tui không cần.
[Lộc Trúc]: Không ngọt cậu đ.á.n.h tôi.
[Lộc Trúc]: Mau nghe đi.
Phương Tri Nhiên lại gõ thêm hai cột.
[Lộc Trúc]: Nghe đến đâu rồi?
Gặp phải kiểu nhét tận mồm này, Phương Tri Nhiên bó tay, chỉ đành đeo tai nghe.
Đây còn là một ngoại truyện Giáng sinh mới thu âm, hai người trong kịch ngắm tuyết rơi bên cửa sổ sát đất, tiếp theo là tiếng hôn môi và tiếng quần áo ma sát vụn vặt.
[F]: Hoàng Trúc à, tôi có một người bạn muốn hỏi, hai đứa con trai thì yêu đương kiểu gì?
[Lộc Trúc]: Cậu muốn học lớp tâm lý hay sinh lý thế?
[F]: ...Coi như tôi chưa nói gì.
[Lộc Trúc]: Đừng mà, khó khăn lắm tôi mới có cơ hội thể hiện, cậu cho tôi phát huy chút đi.
[Lộc Trúc]: Đúng là một Bông Tuyết Nhỏ trong trắng đơn thuần.
[Lộc Trúc]: Về mặt tâm lý thì là, anh ta yêu bạn, bạn yêu anh ta.
[Lộc Trúc]: Tôi tìm thêm cho cậu cái truyện tranh không có che mờ.
Phương Tri Nhiên: "?"
Còn có loại không che à?
[Lộc Trúc]: Cậu cứ xem cái fanart Mùa Đông x Bông Tuyết Nhỏ này là được, do tác giả Bánh Hạt Dẻ vẽ, ngọt lắm.
[F]: ...
Không kịp đề phòng, truyền thuyết vàng nở rộ trước mắt Phương Tri Nhiên.
Hả? Là thế này á? Cái tư thế gì đây, là con người làm được sao?! Thế thì đau ch.ết mất.
Nghĩ cũng đừng nghĩ, nằm mơ đi.
"Lão Quách bảo thứ sáu tuần này là Giáng sinh, mấy đứa muốn đi chơi thì có thể nghỉ thêm một ngày... Tiểu Nhiên?" Quý Hành Xuyên liếc mắt đã thấy cậu nam sinh nằm bò trên bàn.
Phương Tri Nhiên vùi mặt vào cánh tay, một mảng má và tai lộ ra đỏ bừng.
"Sao thế?" Tốc độ nói của Quý Hành Xuyên nhanh hơn, "Không khỏe à?"
Ngón tay mát lạnh chạm vào trán, hàng mi của cậu nam sinh khẽ run.
"Không sốt mà." Quý Hành Xuyên nói, "Mặc ấm vào, đừng để bị cảm, không khỏe thì về ký túc xá đi."
Phương Tri Nhiên lắc đầu.
Không sốt, nhưng hơi nóng, đều tại Lộc Trúc thả độc.
Đó là tranh gì thế không biết, sao cậu có thể lộ ra biểu cảm như vậy, sao có thể nói ra những lời như vậy được chứ.
Toàn là bịa đặt.
Tiểu Nhiên mới không làm loại chuyện đó.
"Em thế này..." Quý Hành Xuyên đang định mở miệng, khung cửa văn phòng bị người ta gõ một cái.
"Có việc gì?" Quý Hành Xuyên nhìn ra cửa.
Nghiên cứu sinh tiến sĩ Đàm Diệc Ngữ của nhóm thầy Trần đứng ở cửa: "Quý Hành Xuyên, cảm ơn anh mấy hôm trước đã giúp em, thứ sáu tuần này anh rảnh không, em muốn mời anh ăn cơm."
Phương Tri Nhiên mờ mịt ngẩng đầu, nhìn đàn anh mình, lại nhìn người ở cửa, ánh mắt di chuyển qua lại giữa hai điểm, không hiểu sao hơi khó chịu.
"Chuyện nhỏ thôi, không cần tốn kém, thứ sáu tôi có hẹn rồi, không đi được." Quý Hành Xuyên nói, "Lần sau có thí nghiệm không hiểu, có thể hỏi thẳng thầy Trần của các bạn, cùng nhóm đề tài giải đáp chắc sẽ dễ hiểu hơn."
"Vậy... vẫn cảm ơn anh." Người ở cửa thất vọng cười cười, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, quay người rời đi.
Quý Hành Xuyên quay đầu lại, Phương Tri Nhiên đã biến mất, bàn phím máy tính để bàn bị cạy mất mấy phím.
"?" Quý Hành Xuyên ngồi xổm xuống đất, tìm lại được chữ "j", "x" và "c".
*Phiên âm tên Quý Hành Xuyên là Ji Xingchuan.
Phương Tri Nhiên quét mã mở một chiếc xe đạp công cộng, đạp đến trạm chuyển phát nhanh, dựa theo tin nhắn lấy được tóc giả và đồ cos mới đặt, rồi lại đạp xe về ký túc xá.
Tác giả làm tóc giả cậu hợp tác tay nghề rất tốt, bộ tóc giả dài buộc hai bên màu trắng tuyết này cực kỳ đẹp, độ bóng và chất cảm đều đạt chuẩn, tóc mềm mại sờ rất thích.
Sườn xám trắng là nhờ mẹ Tô Gia đặt làm, váy trắng xẻ tà cực cao, eo thắt rất c.h.ặ.t.
Hà Húc Dương hai hôm nay đi họp với nhóm đề tài, cậu nhân lúc bạn cùng phòng không có nhà, thử quần áo một chút.
Nhân vật Cầm Oanh này, thiết kế màu chủ đạo từ đầu đến chân đều là trắng, là nữ chính của một bộ anime chiến đấu kỳ ảo, tính cách quá mềm yếu, Phương Tri Nhiên không hiểu sao lão tặc Mùa Đông lại thích kiểu này, còn like nhiều thế.
Chủ đơn (khách hàng) thích, thì cos.
Ánh mắt cậu lướt qua tập tài liệu có chữ ký của Quý Hành Xuyên trên bàn, bỗng nhớ lại lúc nãy ở văn phòng, ngón tay đối phương đặt nhẹ lên trán cậu.
Phương Tri Nhiên lắc đầu như trống bỏi, cố gắng lắc Quý Hành Xuyên ra khỏi đầu.
Cậu gọi video call cho Quý Hành Xuyên.
Hai giây sau, cuộc gọi được kết nối, Quý Hành Xuyên rõ ràng sững người một chút, tiếp đó màn hình đảo ngược.
"A? Bây giờ em phải đi luôn à?" Trong cuộc gọi truyền đến tiếng của Phan Hủ, "Đừng mà đàn anh, em định tối nay cày cả đêm đấy!"
Tiếp theo là tiếng Khương Phong bị ném ra ngoài, và tiếng cửa văn phòng đóng sầm lại.
Phương Tri Nhiên: "..."
Trong văn phòng, Quý Hành Xuyên ngồi trở lại bàn làm việc, trong màn hình video call, rõ ràng là nhân vật anime đang cực hot Cầm Oanh.
Sườn xám trắng ôm sát đường eo thon gọn, mái tóc trắng như tuyết rủ xuống thắt lưng, cậu nam sinh hơi hất cằm, môi mỏng mím lại.
"Thầy Mùa Đông, cos ủy thác của anh đây." Người đối diện mở miệng, không vui vẻ gì cho lắm nói, "Trước đây đã đồng ý với anh, cos cho anh xem."
"Sao lại là... nhân vật này?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Phương Tri Nhiên: "???"
"Không phải tự anh like à? Like tận mười chín cái." Phương Tri Nhiên giật giật tóc hai bên, ánh mắt lảng tránh.
Quý Hành Xuyên nghiêng đầu nghĩ ngợi, hình như là mẹ anh Du Kim like.
"Anh không thích thì thôi..." Phương Tri Nhiên giơ tay định tắt video call.
"Không cho thôi." Quý Hành Xuyên nói, "Anh rất thích."
Lần đầu tiên thích một nhân vật nhanh như vậy, lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc sự vĩ đại của tình mẹ.
