Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 51: Có Thể Thử Yêu Anh Xem Sao
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:42
Editor: Yang Hy
Màn hình điện thoại đảo ngược một cái, nụ cười rạng rỡ của cô bán cơm ở nhà ăn hiện ra trong khung hình.
"Bạn học, ăn gì?" Cô bán cơm vẫy cái muôi với màn hình điện thoại, "Cô đề cử món mới hôm nay, cần tây xào dâu tây."
Quý Hành Xuyên: "..."
"Anh muốn ăn cơm trưa, không muốn ăn một bài học." Quý Hành Xuyên nói.
Trong tai nghe truyền đến âm cuối hơi cao của đối phương, cảm nhận được ý cười và sự trêu chọc trong đó, vành tai bỗng nhiên mềm nhũn một cách khó hiểu, Phương Tri Nhiên nhéo nhéo tai mình, mặt không đổi sắc nói: "Anh ấy bảo anh ấy hối hận vì gặp món này quá muộn."
"Dám mang cần tây xào dâu tây về." Người đầu dây bên kia nói, "Anh sẽ... em đang thử thách anh đấy à?"
"Anh không đạt." Phương Tri Nhiên lại chuyển màn hình về phía mình.
Trong màn hình, cậu nam sinh đã vuốt lại lọn tóc vểnh trên đỉnh đầu, cặp kính gọng đen to sụ khó che đi những đường nét thanh tú trên khuôn mặt. Dáng vẻ mặt mộc của cậu ngoan ngoãn và yên tĩnh, hoàn toàn phù hợp với tưởng tượng của nhiều người về một thiếu niên học bá, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng ngây thơ của thiếu nữ tóc trắng nghịch đuôi thỏ lúc trước.
"Đồ ăn của anh đã đóng gói xong." Phương Tri Nhiên nói, "Bây giờ đi giao cho anh ngay."
"Anh là sinh viên nghèo, không trả nổi phí vận chuyển đâu." Người trong tai nghe nói, "Chấp nhận trả bằng cách khác không?"
Phương Tri Nhiên: "...Im miệng."
"Ý anh là, có thể dẫn em làm thí nghiệm thêm vài lần." Quý Hành Xuyên nói, "Hoặc giúp em xem luận văn, anh là người đứng đắn mà."
Cậu nam sinh dừng chân bên cửa nhà ăn, xách hộp cơm đã đóng gói, tay phải đặt lên tai nghe, hơi nghiêng đầu, bực bội đến mức má hơi ửng hồng.
Cách đó không xa, Hà Húc Dương đang khoác vai bạn cùng nhóm đợi trước quán trà sữa.
"Ơ, bạn cùng phòng tôi kìa?" Hà Húc Dương liếc mắt cái đã thấy cậu nam sinh cách đó không xa.
"Phương Tri Nhiên á? Trông ngoan thế, nhỏ nhắn thế." Bạn cùng nhóm nói, "Cảm giác sẽ bị Quý Hành Xuyên bắt nạt ch.ết mất thôi."
"Chứ còn gì nữa." Hà Húc Dương nói,
"Quý Hành Xuyên trông chừng cậu ấy c.h.ặ.t lắm, ngày nào cũng bắt làm việc, chẳng cho cái gì, chỉ đưa bữa sáng có một lần."
"Đúng, tôi nghe Phan Hủ nói rồi, Quý Hành Xuyên đáng sợ lắm, ép bản thân xong còn ép cả người khác." Bạn cùng nhóm nói, "Tôi cảm thấy ở cùng nhóm với anh ấy áp lực lớn lắm."
Hai người cùng đi về phía cửa nhà ăn, Hà Húc Dương đang định chào hỏi bạn cùng phòng thì nghe thấy cậu nam sinh nói vào điện thoại: "Quý Hành Xuyên, cút xéo cho bố!"
Hà Húc Dương: "..."
*
Trong văn phòng Quách Lân, Quý Hành Xuyên mở hộp cơm, nhìn thấy gà kho khoai tây và cà tím om thịt, lúc này mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Cảm ơn gen tốt, cho anh giọng nói hay.
Nên Tiểu Nhiên dù bị trêu chọc tức giận đến đâu, cũng sẽ không đưa anh vào đường cùng.
Buổi trưa buồn ngủ, Phương Tri Nhiên nằm bò ra bàn làm việc, nghịch mấy chai nước ngọt trên bàn.
"Bắp Cải, anh mua à?" Cậu hỏi.
Quý Hành Xuyên kiên nhẫn khuyên bảo: "? Không được gọi là Bắp Cải, đàn em nhà ai gọi đàn anh là Bắp Cải hả? Không có lễ phép."
Phương Tri Nhiên giận dữ đập bàn.
Anh có lễ phép, anh gọi tui là Bá chủ vũ trụ Nhiên đấy.
Người lăn lộn trong giới 2D có chút quần áo (mặt mũi) đó, đều bị anh lột sạch rồi.
"Vừa xuống lầu đưa báo cáo tài chính, đi ngang qua cửa hàng, thấy loại nước hợp tác thương hiệu này." Quý Hành Xuyên nói, "Anh nhớ hồi trước em xem cái này suốt, thích không?"
Phương Tri Nhiên khá thích.
"Không biết em thích nhân vật nào, nhưng nhân vật anh l.ồ.ng tiếng thì anh lấy thêm hai chai." Quý Hành Xuyên nói.
"Anh là cái này." Phương Tri Nhiên giơ ngón tay cái.
Cậu lấy con d.a.o rọc giấy trên bàn, cẩn thận rạch lớp nilon quảng cáo trên thân chai nước ra, hình in này đẹp quá, không thể lãng phí, thích hợp cắt ra làm tranh cát chảy.
"Không thích uống nước à?" Quý Hành Xuyên hỏi.
"Chua quá, không thích." Phương Tri Nhiên lần lượt tẩy trang cho từng chai nước.
"Thế để đó đi, đàn anh Khương của em sẽ uống đấy." Quý Hành Xuyên nói, "Em đang cắt cái gì thế?"
"Cắt cái anh l.ồ.ng tiếng ra." Phương Tri Nhiên nói, "Sưu tầm chút, tăng lực chiến, đ.á.n.h bay fan cùng bias."
"Anh thấy lạ thật đấy." Quý Hành Xuyên nói, "Thích sưu tầm goods nhân vật như thế, em không muốn mang CV (diễn viên l.ồ.ng tiếng) người thật về nhà à? Đánh bại tất cả fan cùng bias từ gốc rễ luôn."
Phương Tri Nhiên: "..."
"Anh cmn... tỏ tình có phải hơi dày đặc quá không?" Cậu dời mắt đi, nhìn mấy chậu hoa trống không trên bệ cửa sổ.
Cậu mới nhận ra trưa nay trong văn phòng chỉ có hai người bọn họ, không biết từ lúc nào hai người đã ngồi sát vào nhau, và đối phương cũng không biết từ lúc nào đã chuyển sang giọng nói dịu dàng chuyên dùng cho đài radio.
"Không thấy thế." Quý Hành Xuyên nói hùng hồn, "Là skin (phiên bản) của Bông Tuyết Nhỏ nhiều quá, skin Bông Tuyết nào anh cũng muốn cho em ấy biết."
Phương Tri Nhiên: "?"
Hình như đúng thật.
Tính đến hiện tại, Bông Tuyết thường phục, Bông Tuyết sườn xám, Bông Tuyết đồng phục, Bông Tuyết cổ trang, đều được tỏ tình rồi?
Chỉ có Bông Tuyết áo blouse thí nghiệm và Bông Tuyết bản gốc là thoát nạn!
Bảo vệ hai đóa Bông Tuyết cuối cùng.
"Em có muốn chợp mắt một lát không?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Anh thấy em mở mắt không lên rồi kìa."
Đúng là hơi buồn ngủ.
Phương Tri Nhiên lôi cái giường gấp Phan Hủ mang đến từ gầm bàn ra.
"Văn phòng lão Quách hình như càng ngày càng nhỏ." Cos động tác Bạch Tuộc trải ghế nằm, Phương Tri Nhiên mở giường ra, quấn cái chăn Quý Hành Xuyên mang đến, nằm xuống thoải mái.
"Giường này to không?" Đàn anh cậu hỏi, "Anh cũng buồn ngủ."
Phương Tri Nhiên: "?"
Phương Tri Nhiên: "Cút, cút ngay."
Cậu rúc đầu vào trong chăn, phía sau là tiếng cười không giấu được sự vui vẻ của đối phương.
Anh theo đuổi người ta có thể đừng mang theo kiếm được không? Đuổi hai bước, lại còn chọc tui hai cái.
Đáng sợ quá.
Chăn ngăn cách ánh sáng, nhưng âm thanh dường như lại trở nên rõ ràng hơn.
Cậu nghe thấy tiếng bước chân của Quý Hành Xuyên, tiếng bước chân như dừng lại bên cửa sổ, sau đó là tiếng soạt một cái, rèm cửa văn phòng được kéo lại.
Ánh sáng lờ mờ nuôi dưỡng cơn buồn ngủ, và dường như... càng dễ nảy sinh sự mập mờ.
Một bàn tay cách lớp chăn nhẹ nhàng đẩy đầu cậu.
Phương Tri Nhiên: "..."
Giọng nói như cách một lớp màn, nghe không rõ: "Tiểu Nhiên."
Âm thanh đến gần, giống như đối phương cúi người xuống, ghé sát vào tai cậu.
"Ngủ nhanh thế? Cos công chúa ngủ trong rừng à?" Đối phương hỏi, "Lát nữa có cần dịch vụ đ.á.n.h thức không?"
Tiểu Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y.
"Đừng căng thẳng." Đối phương lại đẩy cậu, "Thả lỏng tay ra."
Tiểu Nhiên siết c.h.ặ.t móng vuốt.
"Mặc dù anh tranh thủ từng cơ hội để nói thích em, nhưng em có quyền từ chối anh bất cứ lúc nào, em hiểu không?" Lại đẩy.
"Anh thích Bông Tuyết, nhưng sẽ không nhốt Bông Tuyết vào quả cầu thủy tinh." Vẫn đẩy.
"Em muốn làm Bá chủ vũ trụ, anh đi cùng em nhé?" Tiếp tục đẩy.
"Em sắp rơi xuống đất rồi!" Phương Tri Nhiên giận dữ nói, "Có Bá chủ vũ trụ nào chịu khổ như em không?"
Bàn tay đang đẩy cậu dừng lại, kéo cậu về một chút, bàn tay đó cách lớp chăn, lại nhẹ nhàng xoa đầu cậu.
Phương Tri Nhiên: "..."
Vô số sợi tóc như bị kéo nhẹ, mang lại cảm giác tê tê mềm mềm cho da đầu, cùng với sự tê dại bên tai, như ngọn lửa nhỏ lan ra khiến lưng cậu hơi tê rần.
Đệch, giường gì thế này, ông đây bị điện giật à?
Cậu dùng đầu ngón tay tê dại quấn c.h.ặ.t chăn hơn, xoay người sang một bên, quay lưng lại với người đồng minh 2D của mình.
Quý Hành Xuyên hơi ngẩn ra, cười một tiếng: "Vậy... anh đến phòng thí nghiệm trước đây, em ngủ xong thì sang tìm anh."
Giọng nói này nghe có vẻ hơi thất vọng, tiếng bước chân xa dần.
"Em..." Phương Tri Nhiên tung chăn ra, như măng mọc sau mưa.
Trong văn phòng đã không còn ai.
Tốc biến chạy à?
Thôi bỏ đi, cậu giải thích cái gì chứ?
Giải thích là thật ra cậu không phản cảm với sự đụng chạm của đối phương, chỉ là hơi... muốn tránh né nhưng lại muốn thêm chút nữa.
Vừa muốn cái này lại muốn cái kia, mình bị thần kinh à?
Phương Tri Nhiên đẩy kính, cơn buồn ngủ tan biến, cậu rơi vào vùng tuyệt đối, bắt đầu suy ngẫm —
Thực tế thì con người Quý Hành Xuyên này, giọng nói đa dạng, mưu mô cũng nhiều.
Anh ta luôn biết mình có ưu thế nhất ở lĩnh vực nào, cũng biết con đường nào là đường tắt.
Đủ loại kiểu tỏ tình kết hợp với việc tranh thủ từng cơ hội để xuất hiện tăng độ hảo cảm, đáng sợ nhất là đôi khi đối phương nói chuyện, rõ ràng không dùng kỹ thuật gì, không dùng giọng đặc biệt nào, cậu cũng vô thức lắng nghe một cách nghiêm túc.
Đùa cái gì vậy?!
Phương Tri Nhiên véo tai mình.
Nực cười, cơ thể phàm trần này, cuối cùng cũng không kiểm soát được nữa rồi sao?
Nè, Phương Tri Nhiên, cậu phải đi đâu về đâu đây nè.
Phương Tri Nhiên: "..."
Phương Tri Nhiên: "............"
Tiếng lòng của mình... xấu hổ quá đi a a a.
Cậu ngã vật xuống giường cái rầm, chôn mình lại vào trong chăn.
*
Diễn đàn Thạc sĩ - Tiến sĩ Đại học A - Box Viện Vật lý
【Vừa nãy có ai gào lên một tiếng không? Ở tòa nhà viện ấy.】
1L (Tần Phàm muốn tốt nghiệp): Giờ nghỉ trưa, đang định cống hiến thêm chút cho nhóm thầy Tiền, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng "ao".
2L (F): Không có.
3L (Gia tinh Dobby phòng thí nghiệm): Hình như tôi cũng nghe thấy.
4L (Gia tinh Dobby phòng thí nghiệm): Tôi đang ở chỗ bác thợ sửa chữa đây, sao nhóm thầy Quách hay báo sửa chữa thế.
5L (F): Viện cấp trang thiết bị cho nhóm thầy Quách lởm quá, viện tự kiểm điểm đi.
6L (Bắp Cải): Đến làm việc.
7L (F): Ồ, đến đây.
Phương Tri Nhiên mặc áo blouse trắng, lúc đi ra ngoài phát hiện đàn anh đang đợi cậu ở tủ đồ.
"Ngủ đủ rồi à?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Có thời gian lướt diễn đàn rồi cơ đấy."
Đàn anh cậu vẻ mặt thản nhiên, nghiêm túc, sóng yên biển lặng.
Cứ như chuyện xảy ra trong văn phòng mờ tối một tiếng trước chỉ biến mình cậu thành kiến bò trên chảo nóng vậy.
"Thí nghiệm của nhóm thầy Tiền chắc hôm nay là xong." Quý Hành Xuyên nói, "Một số thiết bị nên nhường cho chúng ta dùng rồi."
"Đợi ngày này lâu lắm rồi." Phương Tri Nhiên hùa theo.
"Anh đợi ngày mai lâu lắm rồi." Giọng Quý Hành Xuyên bỗng hạ thấp decibel, "Thầy Bông Tuyết, ngày mai là Giáng sinh, cos nữ chính anime chiến đấu sườn xám tóc trắng cho anh xem thực lực đi?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Bây giờ tui nghi ngờ mỗi câu anh nói với tui đều là đang lót đường cho động cơ thầm kín của anh đấy.
"Thế anh... ngày mai tìm một nhà hàng." Phương Tri Nhiên nói, "Cũng phải tìm cho em... chỗ trang điểm nữa."
Nếu trang điểm ở trường rồi nghênh ngang đi ra ngoài, Phương Tri Nhiên có thể sẽ bị hủy hoại danh tiếng mất.
"Không vấn đề." Quý Hành Xuyên nói.
Hai người ngầm hiểu không nhắc đến sự mập mờ ngắn ngủi dưới ánh sáng lờ mờ buổi trưa nữa.
Khoảnh khắc bước vào phòng thí nghiệm, hai người nhóm thầy Quách giây trước còn lãng mạn giây sau biến thành nhân viên nghiên cứu khoa học tuyến đầu.
"Đàn anh." Phương Tri Nhiên đẩy kính, "Tuần sau có phải họp nhóm không?"
"Phải họp thôi." Quý Hành Xuyên ấn vành mũ bảo hộ màu trắng xuống, "Lão Quách không thích họp, nhưng luận văn của Phan Hủ phải đốc thúc rồi."
"Trong cái bình khí to đùng trước cửa A09 đựng cái gì thế ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Khí trơ, Heli đấy." Quý Hành Xuyên nói, "Hít vào sẽ đổi giọng."
Phương Tri Nhiên: "Ồ, hồi trước ở phòng thí nghiệm Hóa học thấy bạn học chơi rồi."
"Không có cái đó anh cũng đổi giọng cho em được." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "..."
Đến bàn thí nghiệm, cả hai đều bước vào trạng thái làm việc.
Phương Tri Nhiên lật sổ tay: "Vật tư lần này đổi nhà cung cấp rồi à?"
"Đúng rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Cái trước dùng không tốt lắm, anh đề nghị viện đổi rồi."
Thời gian trong phòng thí nghiệm trôi nhanh.
Gần tối, Phương Tri Nhiên dọn dẹp bàn thí nghiệm, kiểm tra máy móc, cất dụng cụ về chỗ cũ.
Quý Hành Xuyên dựa vào bàn thí nghiệm xem ghi chép thí nghiệm.
"Lò của đàn chị Uyển Hòa hỏng rồi." Anh nói, "Trong thời gian sửa chữa, cậu ấy không làm thí nghiệm được."
Lò nung, mạng sống của dân làm thí nghiệm.
"Thế dạo này đàn chị chắc rảnh rỗi lắm." Phương Tri Nhiên vươn vai, "Tan làm, đi ăn tối thôi."
"Đi, chúng ta đi xem cái lò của cậu ấy chút." Quý Hành Xuyên nhẹ nhàng đẩy vai cậu.
Sao? Anh không hỏi tui có muốn đi nhà ăn cùng không à?
Phương Tri Nhiên quay đầu nhìn Quý Hành Xuyên.
Đối phương đang hứng thú nghiên cứu thiết bị thí nghiệm, như hận không thể tự tay sửa chữa.
Hay là anh sửa cái khác đi?
Khoan đã.
Tui so đo với cái lò làm gì.
Thí nghiệm dự án quỹ của nhóm thầy Tiền vừa kết thúc, bàn thí nghiệm vẫn đang dọn dẹp.
Trên mặt bàn ngổn ngang dụng cụ thí nghiệm, bên cạnh còn có một cái cốc nung nằm nghiêng.
Tần Phàm ngáp ngắn ngáp dài mắt nhắm mắt mở, chống cây lau nhà đã vắt khô lau sàn, nền nhà màu nhạt được lau qua từng chỗ một, dần trở nên sạch sẽ.
Phương Tri Nhiên dựa vào tường đợi đàn anh, tiện thể giám sát Tần Phàm lau nhà.
"Trên mặt bàn cũng dọn sạch sẽ chút đi." Phương Tri Nhiên nói.
Tần Phàm: "..."
Độ đáng sợ của cái thứ này y hệt như Quý Hành Xuyên.
Hồi đó sao cậu ta lại nghĩ quẩn mà đi chọc vào Phương Tri Nhiên chứ.
Phương Tri Nhiên gây khó dễ cho người ta chút, tiếp tục nhìn đàn anh mình.
Nhìn từ góc độ này, mặc áo blouse trắng vào, đeo kính bảo hộ vào, lão tặc Mùa Đông trông cũng ra dáng con người phết, chiều cao này vóc dáng này còn cả khuôn mặt này, cos chơi chơi được khối nhân vật đấy.
Nhưng mà cosplay bây giờ đâu chỉ yêu cầu mặt, còn phải biết diễn.
Vẫn là thầy Bông Tuyết Nhỏ lợi hại hơn.
"Đại khái biết vấn đề ở đâu rồi." Quý Hành Xuyên thẳng người dậy, "Đi thôi."
"Ừm." Phương Tri Nhiên quay đầu.
Phương Tri Nhiên: "?"
Cậu quay đầu lại.
Trên nền đá cẩm thạch gần đó có thứ gì đó đang lấp lánh.
Sao? Tần Phàm vỡ vụn rồi à?
Không đúng, màu trắng bạc, ánh kim loại, là bột magie!
Đây là mẫu vật rơi vãi trong lúc làm thí nghiệm, chưa kịp dọn dẹp sạch sẽ.
Bột magie gặp nước thì...
Bên cạnh cậu, Tần Phàm đang cắm cúi lau nhà không hề hay biết, cây lau nhà ẩm ướt lao thẳng về phía kim loại màu trắng bạc.
"Đừng lau... đừng lau nữa!" Trong khoảnh khắc đó, Phương Tri Nhiên chỉ kịp kéo mạnh Tần Phàm ra sau một chút.
Kim loại trắng bạc gặp nước, trong khoảnh khắc sinh ra khí Hydro bùng cháy dữ dội, một tiếng nổ lớn vang lên, ánh sáng trắng lóa mắt chiếm trọn tầm nhìn của cậu, bóng người bên cạnh lao tới, ôm lấy cậu, cả hai cùng ngã mạnh xuống đất.
Cốc nung trên bàn thí nghiệm rơi xuống đất, vỡ banh chành với âm thanh giòn tan.
Trong hỗn loạn, cậu nghe thấy đối phương hừ một tiếng đau đớn, sau đó đầu cậu hạ cánh mềm mại, được một bàn tay che chắn kín kẽ.
Phương Tri Nhiên: "Anh..."
Cậu còn chưa nói hết câu, Quý Hành Xuyên đã nhanh ch.óng bò dậy, túm lấy cổ áo cậu, xách lên chạy.
Phương Tri Nhiên: "..."
"Đừng lấy bình cứu hỏa!" Bên tai là tiếng thở dốc hơi gấp gáp của đàn anh, "Khương Phong, nhanh lên, dùng cát dập lửa."
Mùi khét lẹt do cháy sộc lên mũi khiến Phương Tri Nhiên ho sù sụ, tiếng người, tiếng cát lấp lửa vang lên hỗn loạn.
"Tiểu Nhiên không sao chứ." Trong hỗn loạn, Quý Hành Xuyên nửa kéo nửa ôm đưa cậu nam sinh đến góc tường, muốn ôm, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cậu nam sinh.
"Mẹ ơi, ánh sáng ch.ói lòa quá." Phương Tri Nhiên vẫn chưa tỉnh táo lại.
May mà cậu vẫn luôn đeo kính bảo hộ, đứng gần như vậy bị ch.ói một cái, đến giờ tầm nhìn của cậu vẫn là một màu trắng xóa.
Tí tách, tí tách, có chất lỏng ấm nóng rơi xuống mu bàn tay cậu.
Nước?
Phương Tri Nhiên quệt thử, không phải nước, dính dính, giống như... m.á.u?
Ngửi thấy mùi m.á.u tanh thoang thoảng, cậu sững người.
"Quý Hành Xuyên, anh sao thế? Anh đừng ch.ết..." Cậu luống cuống tay chân muốn giúp người ta cầm m.á.u, "Sau này em không gọi anh là lão tặc nữa."
Em còn chưa nói cho anh biết cơ thể em hình như phản bội rồi đấy.
Quý Hành Xuyên: "?"
"Ch.ết ch.óc gì? Xem hoạt hình nhiều quá rồi đấy." Quý Hành Xuyên nhìn mu bàn tay mình, bực bội nói, "Chỉ là vết thương nhỏ thôi, anh không ch.ết được đâu."
"Anh đừng gở mồm." Phương Tri Nhiên nói.
"Sao thế sao thế?" Cam Uyển Hòa xông vào phòng thí nghiệm, "Lửa tắt rồi đúng không, ối trời ơi, Tiểu Nhiên em ôm cậu ấy c.h.ặ.t thế."
Cam Uyển Hòa: "Hê... a! Máu."
"Tôi không sao, chỉ là mu bàn tay bị mảnh vỡ cốc nung văng vào cứa một cái thôi." Quý Hành Xuyên nói, "Cam Uyển Hòa, gọi xe đưa em ấy đến bệnh viện, mắt em ấy hình như không nhìn thấy gì."
Xe cứu thương của bệnh viện trực thuộc Đại học A vù vù chạy đến, chở ba bệnh nhân của Viện Vật lý đi.
Bên ngoài phòng cấp cứu, Phương Tri Nhiên chớp chớp mắt, trước mắt vẫn là một mảng trắng xóa.
"Anh không sao thật chứ?" Cậu hỏi.
"Không sao." Quý Hành Xuyên nói, "Ba người bạn học Y của Phan Hủ giúp cầm m.á.u sơ qua rồi, lát nữa băng bó lại là xong thôi."
Phương Tri Nhiên: "Ồ..."
"Tần Phàm còn sống không?" Cậu lại hỏi.
"Cậu ta cũng bị thủy tinh cứa." Quý Hành Xuyên nói, "Cộng thêm trên cánh tay có năm dấu ngón tay."
"Vụ nổ này thần kỳ thật." Phương Tri Nhiên chột dạ nhìn trời, "Còn nổ ra cả dấu ngón tay nữa."
"Anh đang dạy dỗ em đấy, em nhìn thẳng vào anh đi." Quý Hành Xuyên nói.
"Lúc này không nhìn thấy." Phương Tri Nhiên hùng hồn.
"Phương Tri Nhiên, vụ nổ chỉ diễn ra trong tích tắc, em còn kịp lo cho cậu ta." Quý Hành Xuyên nói, "May mà lượng bột magie dưới đất không nhiều, cái này mà nhiều..."
"Thì năm sau anh đốt cho em ít goods nhé." Phương Tri Nhiên nói, "Giấy màu (shikishi) cũng xin một ít."
Vừa dứt lời, một bàn tay bóp lấy miệng cậu.
"Im miệng." Giọng Quý Hành Xuyên hơi lạnh, "Khép cái miệng xui xẻo của em lại."
Phương Tri Nhiên: "..."
Cậu xua tay, làm động tác cung hỷ phát tài may mắn.
Quý Hành Xuyên buông tay ra.
"Hết cách mà." Phương Tri Nhiên nói, "Em đứng gần quá, em có kéo cậu ta hay không thì cũng bị nổ ngay trước mặt một cái thôi, ngược lại là anh, lúc đó anh đứng cách em một bước chân, anh có thể tránh được mà, anh cứ phải lao tới kéo em làm gì."
"Em nói xem, tại sao?" Quý Hành Xuyên hỏi ngược lại.
Phương Tri Nhiên im lặng.
Cậu có chút hiểu tâm trạng của đối phương, ngay khoảnh khắc m.á.u của đối phương nhỏ xuống mu bàn tay cậu.
Hình như lâu lắm rồi cậu không hoảng loạn như thế.
Hóa ra thích không phải là đòi cái này đòi cái kia, là mặt trời cho em, mặt trăng cũng cho em, rồi thay em đuổi hết mưa to gió lớn đi.
Trong khoảnh khắc đó, chẳng hiểu sao, cậu sợ mất đi.
Cậu nghĩ rất nhiều rất nhiều.
Ông cụ bán hoa trước ngõ ở quê, bác bảo vệ hay đưa băng cá nhân cho cậu trước cổng trường cấp hai, fan hâm mộ từng ngày nào cũng chúc cậu buổi sáng tốt lành trên Weibo.
Có những người đã quen thuộc như lẽ thường, một ngày nào đó sẽ đột nhiên biến mất không một tiếng động khỏi cuộc đời.
Cách đây không lâu, cậu tưởng rằng thầy Mùa Đông cũng như vậy, sẽ dần dần biến mất khỏi thế giới của cậu.
Thầy mình thích giải nghệ, có cuộc sống riêng, cậu buồn nhưng chúc phúc.
Nhưng bây giờ, cậu sợ Quý Hành Xuyên biến mất.
Người này, theo đuổi người ta rất quá đáng, nhưng lại khiến người ta không quên được.
Được rồi... Quý Hành Xuyên có chút bản lĩnh đấy.
Bây giờ thì hay rồi, cậu có thể chấp nhận tất cả mọi người phai nhạt đi, nhưng chỉ có người này, ừm, khả năng này cậu cũng không muốn nghĩ tới.
Bởi vì Tiểu Nhiên...
"Phương Tri Nhiên, có ở đây không?" Có người gọi.
"Ở đây." Quý Hành Xuyên đáp.
"Lần trước tôi trực ở bệnh viện trường Đại học A, có phải cậu từng khám chỗ tôi không nhỉ." Bác sĩ tiếp nhận có ấn tượng với khuôn mặt này của Phương Tri Nhiên, "Lần trước là mở mắt dưới nước dẫn đến viêm mắt, lần này là ánh sáng mạnh do nổ kích thích dẫn đến nhìn mờ, bạn học nhỏ, cậu học chuyên ngành gì thế?"
Phương Tri Nhiên mặt không đổi sắc: "Nghịch ngu đủ kiểu."
Đầu bị người ta vỗ nhẹ một cái từ phía sau, Phương Tri Nhiên sửa lời: "Vật lý."
"Con gái tôi cũng học Vật lý." Bác sĩ nói, "Ngày nào cũng than học đến điên rồi."
Bác sĩ xem báo cáo kiểm tra: "Vấn đề không lớn, hơi sợ ánh sáng, lần trước viêm chưa khỏi hẳn, lại bị ánh sáng kích thích, kê cho cậu ít t.h.u.ố.c, sau đó nhắm mắt hai ngày, đợi nó tự hồi phục nhé, sau này có thể đến kiểm tra lại thị lực."
"Lúc này em hình như nhìn thấy chút bóng mờ rồi, chắc là khỏi nhanh thôi." Phương Tri Nhiên nắm lấy tay Quý Hành Xuyên, "Về thôi đàn anh, chúng ta về."
"Cửa ở bên trái." Quý Hành Xuyên nói, "Đi cửa sổ, em định bay à?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Cổ tay hơi nóng, là Quý Hành Xuyên nắm lấy cổ tay cậu, dắt cậu từng bước ra khỏi phòng bệnh.
Quý Hành Xuyên ấn cậu ngồi xuống ghế bên ngoài phòng bệnh: "Ngồi một lát, Khương Phong đi lấy t.h.u.ố.c cho em rồi."
Phương Tri Nhiên chớp đôi mắt đầy "thánh quang" nhìn lung tung.
Một ý nghĩ lướt qua trong đầu, cậu nắm lấy tay Quý Hành Xuyên, đúng là sờ thấy lớp băng gạc quấn quanh.
Vậy chỗ khác thì sao, có bị thương không?
Phương Tri Nhiên sờ từ mu bàn tay đến ngón tay, rồi từ ngón tay sờ lên cánh tay, đầu ngón tay trắng nõn lướt qua xương quai xanh, dừng lại bên yết hầu đối phương, rồi đi một mạch lên trên, dừng lại bên cằm đối phương.
Quý Hành Xuyên: "..."
Làm cái gì thế, sờ loạn cái gì.
"Dừng tay." Anh hạ giọng cảnh cáo, "Thật sự chỉ có một vết thương thôi, em còn sờ nữa..."
Thì thật sự không lịch sự lắm đâu.
"Nhưng mà cốc nung vỡ mà..." Phương Tri Nhiên nói, "Nghe tiếng vỡ ra nhiều mảnh lắm, em dựa theo hình ảnh lúc đó, tính toán quỹ đạo nổ trong đầu..."
"Nếu nói về việc quay (gacha) trúng mảnh vỡ cốc nung, hình như Tần Phàm đỏ (may mắn) hơn." Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "..."
Tần Phàm: "..."
"Mấy người đang làm gì thế?" Tần Phàm quấn băng gạc mấy chỗ hỏi.
Phương Tri Nhiên nghiêng đầu nghĩ ngợi: "Thầy bói xem voi?"
Nắm đ.ấ.m của Quý Hành Xuyên cũng cứng rồi.
"Phương Tri Nhiên." Tần Phàm nói, "Tôi gửi tin nhắn cho cậu, nhưng cậu không để ý đến tôi."
Tần Phàm: "Qua đây nói với cậu một tiếng cảm ơn."
Nếu không phải Phương Tri Nhiên kịp thời nhắc nhở một câu, còn lôi mạnh cậu ta một cái, chừng đó bột magie đã đủ để cậu ta bị bị thương nặng rồi, chứ không phải như bây giờ chỉ mất tí m.á.u.
"Kéo cậu là tiện tay tình cha thôi." Phương Tri Nhiên nói, "Nhưng cậu có bị ngu không, mắt tôi bị thương, tôi lấy đầu xem tin nhắn à?"
Tần Phàm: "Ờ..."
"Dù sao thì... xin lỗi." Tần Phàm dùng bàn tay băng bó kín mít gãi đầu, "Trước đây cũng thế, đủ các kiểu xin lỗi."
"Không liên quan đến cậu." Phương Tri Nhiên nói, "Cậu bảo lão Tiền đến nói xin lỗi tôi, quy trình thí nghiệm của mấy cậu có vấn đề, chỉ lo chạy tiến độ, mạnh ai nấy làm, thiếu giao tiếp, mặc dù tôi không thích cậu, nhưng cậu chỉ là con khỉ lau nhà xui xẻo thôi."
Tần Phàm: "..."
"Được rồi được rồi, đi đi." Quý Hành Xuyên lương thiện xua tay, bảo Tần Phàm đi nhanh đi.
Tổn thương do nổ phòng thí nghiệm gây ra cho Tần Phàm là tạm thời, nhưng tổn thương do Tiểu Nhiên gây ra là bán vĩnh viễn.
"Xong rồi xong rồi." Khương Phong xách túi nilon quay lại, "Thuốc của Tiểu Nhiên."
"Đi thôi." Quý Hành Xuyên nói, "Gọi xe đi, chúng ta về trường."
Taxi chạy vào cổng trường Đại học A, dừng dưới tòa nhà Viện Vật lý, Phương Tri Nhiên mở cửa xe, tự mình xuống xe.
"Tiểu Nhiên ăn ở văn phòng nhé." Khương Phong nói, "Em đi mua cơm cho hai người."
"Thẻ của anh đây." Quý Hành Xuyên nói.
"Quẹt món đắt nhất ấy." Phương Tri Nhiên nói với cái cây bên đường.
"Đàn em, đó là cây phong, không phải Khương Phong." Khương Phong nhắc nhở, "Khác giống loài."
Phương Tri Nhiên: "..."
Khương Phong quét mã một chiếc xe đạp công cộng, đạp về hướng nhà ăn.
【Phía trước hai bước rẽ trái.】
Bên tai Phương Tri Nhiên bỗng vang lên giọng nói trầm ấm đầy sức hút.
【Đi thẳng đến bậc thềm.】
Quý Hành Xuyên không dắt tay cậu, chỉ nói.
【Thầy Mùa Đông dẫn đường cho em.】
"Anh dắt em đi đi." Phương Tri Nhiên nói.
Không cố chấp nữa, không cần thiết, cậu ở trước mặt người này cũng mất gần hết mặt mũi rồi, sớm đã không cần mặt mũi nữa rồi.
Lần này, hơi ấm đó không rơi trên cổ tay cậu, ngón tay đối phương móc lấy ngón tay cậu, khẽ gạt nhẹ, như có như không, móng tay cắt tỉa gọn gàng lướt qua lòng bàn tay cậu, hơi ngứa.
Tiếp đó, ngón tay cậu bị những ngón tay quấn băng gạc của đối phương nắm c.h.ặ.t.
"Lên bậc thềm." Quý Hành Xuyên nói.
Cậu đi theo, một đường được dắt vào văn phòng lão Quách.
"Có ai không?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Không có ai." Quý Hành Xuyên nói, "Ngồi đi."
"Giáo viên của viện đang xem camera giám sát, điều tra nguyên nhân vụ nổ, Cam Uyển Hòa đi theo rồi." Anh nói, "Dù sao thì nhóm thầy Tiền chịu hoàn toàn trách nhiệm, không liên quan đến hai ta, hai ta đợi bồi thường là được."
"Mô hình đào tạo nghiên cứu sinh dưới áp lực cao kiểu lão Tiền rất dễ xảy ra vấn đề." Quý Hành Xuyên nói, "Trách anh trông chừng không đủ kỹ."
"Trông thế nào được." Phương Tri Nhiên nói, "Không lẽ lần nào họ làm xong thí nghiệm, anh cũng bò ra sàn tìm bột magie bột nhôm à."
Quý Hành Xuyên: "..."
"Tổn thất lớn không?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Phòng thí nghiệm cũng bị thương nhẹ thôi, chúng ta phản ứng nhanh, dập lửa kịp thời." Quý Hành Xuyên nói, "Vỡ mất mấy cái cốc nung, sau đó... bàn thí nghiệm gần chỗ nổ bị đen thui rồi."
Phương Tri Nhiên không nhịn được, bật cười.
Đôi mắt hơi hé mở của cậu không có tiêu cự, đuôi mắt che dưới hàng mi dài vương chút sắc đỏ.
Nhân lúc người ta không nhìn thấy, Quý Hành Xuyên nhìn chằm chằm mãi.
Mắt cậu nam sinh chớp chớp, quay đầu sang một bên.
"Đừng nhìn em chằm chằm." Phương Tri Nhiên nói, "Em nhìn thấy một chút xíu rồi đấy."
Chủ yếu là cái cảm giác bị nhìn chằm chằm đó, khiến má cậu cảm thấy ngày càng nóng.
"Điện thoại của em ở đây." Quý Hành Xuyên đẩy qua, "Lấy từ trong tủ đồ giúp em rồi đấy."
"Trên màn hình có tin nhắn không?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Quý Hành Xuyên liếc nhìn: "Có."
Có tin nhắn nợ cước dừng dịch vụ.
"Mật khẩu là sáu số sáu." Phương Tri Nhiên nói, "Thầy Mùa Đông, mượn giọng của thầy dùng một chút, nói cho em nghe xem, có tin nhắn gì."
Ánh mắt Quý Hành Xuyên lướt qua tin nhắn nợ cước.
"Tên gợi nhớ 'Mẹ'." Quý Hành Xuyên nói, "Tiểu Nhiên, Quý Hành Xuyên là người tốt, con phải ở bên cậu ấy, mẹ mới yên tâm."
Phương Tri Nhiên: "..."
Lại đến rồi, thừa nước đục thả câu.
"Tên gợi nhớ 'Tô Gia'." Quý Hành Xuyên nói, "A a a Bông Tuyết, cậu mau ở bên thầy Mùa Đông đi, mau cho tui ăn cơm ch.ó đi."
"Tên gợi nhớ 'Lộc Trúc'." Quý Hành Xuyên bịa hăng say, "Bông Tuyết Nhỏ, sao cậu còn chưa ở bên anh ấy, kịch truyền thanh của cậu nghe phí công rồi à?"
"Tên gợi nhớ 'Lão Quách'." Quý Hành Xuyên bắt đầu nói hươu nói vượn, "Phương Tri Nhiên, không ra thể thống gì, sao em còn chưa ở bên đàn anh của em nữa?"
"Được." Vành tai cậu nam sinh hơi đỏ, quay đầu vào tường, đá chân bàn làm việc một cái.
Quý Hành Xuyên: "Tên gợi nhớ 'MCN Tình..."
Quý Hành Xuyên: "???"
"Em vừa nãy, nói cái gì?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Sự ung dung tự tại trong giọng nói của anh bỗng chốc tan biến.
Dưới ánh nhìn nóng rực của anh, cậu nam sinh mở miệng lần nữa —
"Em nói... em muốn thử yêu anh xem sao."
"Thầy Mùa Đông, thầy có bông tuyết rồi."
