Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 52: Bạn Trai

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:43

Editor: Yang Hy

Quý Hành Xuyên nắm lấy tay Phương Tri Nhiên, tự đ.ấ.m mình một cái.

HP tụt, rất tốt, không phải mơ.

Trong khoảnh khắc, văn phòng im phăng phắc.

Trời ơi, mình vừa đường hoàng nói cái gì thế?

Thầy có Bông Tuyết rồi?

Phương Tri Nhiên giật mình nhận ra.

Hơi nóng từ má bắt đầu lan ra sau tai, sau đó lan khắp toàn thân, suýt làm cậu tan chảy.

Được rồi, Bông Tuyết của anh không còn nữa, giờ chỉ còn Bọt Nước thôi, muốn lấy thì lấy không lấy thì thôi.

"Em quay lại đây đã." Phía sau vang lên giọng nói bất lực của đối phương, "Rời khỏi bức tường của em đi."

Bàn tay quấn băng gạc đặt lên cổ cậu, làn da sau tai bị băng gạc cọ nhẹ, Phương Tri Nhiên mất tự nhiên nghiêng đầu, bị chạm nhẹ như vậy thôi mà sau gáy như có dòng điện nhỏ chạy qua, đến cả xương sống cũng tê dại.

Thầy ơi, thầy rò điện à?

Cậu mò mẫm tìm cốc nước trên bàn, tự chuốc cho mình một ngụm, biến bọt nước nhỏ thành bọt nước lớn.

"Đừng lắc lư nữa, đang cos con lật đật à?" Quý Hành Xuyên xoay người cậu lại, "Phương Bông Tuyết, anh hỏi em, tại sao lại đồng ý?"

"Em muốn đồng ý thì đồng ý thôi." Phương Tri Nhiên nói, "Coser nổi tiếng thuộc về anh rồi đấy, thầm vui đi."

Cậu hơi hất cằm, lắc lắc cái ghế.

Nói chuyện thì ngông nghênh, nhưng trong lòng thì hoảng hốt.

"Là vì anh cứu em trong phòng thí nghiệm à?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Thầy Bông Tuyết muốn lấy thân báo đáp?"

Phương Tri Nhiên: "?"

"Theo ước tính sơ bộ, lúc anh lôi em chạy, em đ.â.m vào ba cái tủ, hai cái ghế." Phương Tri Nhiên nói, "Là báo ân hay báo thù, em còn phải xem lại đã."

"Dựa vào cái đó mà muốn em lấy thân báo đáp à, nằm mơ đi." Cậu nói.

"Nhưng mà..." Cậu nằm bò ra bàn, gối đầu lên cánh tay, như thể không đủ tự tin, giọng nói đột nhiên nhỏ đi rất nhiều, "Là vì em không muốn anh cứu em..."

Lúc em không muốn anh mạo hiểm, có lẽ em đã... thích anh rồi.

Văn phòng lại rơi vào im lặng.

Phương Tri Nhiên bắt đầu bực bội.

Sao? Không nói gì định giả vờ cool ngầu à?

Bông Tuyết dâng đến miệng rồi, anh bắt đầu kén cá chọn canh à?

Một bàn tay xoay mặt cậu lại, nắm cằm cậu bắt cậu hơi ngửa đầu lên.

Mắt không nhìn rõ, Phương Tri Nhiên không biết đối phương muốn làm gì, chỉ cảm nhận được ánh nhìn nóng rực của đối phương dừng lại trên mặt mình.

"Lão tặc Mùa Đông, anh làm cái gì thế?" Cậu hỏi.

"Bạn trai nhỏ phiên bản giới hạn đặt trước, đợi lâu thế mới nhận được hàng." Quý Hành Xuyên nói, "Phải nhanh ch.óng unbox xem đẹp đến mức nào."

"Anh coi em là goods đấy à?" Phương Tri Nhiên tức quá hóa cười.

Đối phương hình như coi cậu là goods thật, véo má cậu, kéo tai cậu, lại gạt lông mi cậu, cuối cùng xoa đầu cậu.

Phương Tri Nhiên căng thẳng đến mức nín thở, hai tay không biết để đâu bấu c.h.ặ.t vào cạnh bàn tạo thành hai vết hằn.

"Kiểm tra xong chưa?" Khóe miệng cậu trễ xuống, "Muốn trả hàng không?"

"Kiểm tra xong rồi." Đối phương nói, "Goods độc quyền của Mùa Đông, chất lượng tốt lắm, thích không buông tay được."

"Sao anh sến súa thế." Cảm thấy mình sắp bị nhào nặn thành hình tròn rồi hình dẹt, Phương Tri Nhiên gạt tay đối phương ra.

Lạ thật đấy, cậu đường đường là thiếu niên "ảo tưởng sức mạnh”, lăn lộn trong giới 2D bao năm nay, lẽ ra mặt dày lắm rồi mới phải, sao bị đối phương nhào nặn hai cái đã mềm nhũn chân tay thế này.

Tay này, có tẩm t.h.u.ố.c mê à?

Nhưng hình như, cũng không ghét lắm?

"Đến rồi đến rồi." Khương Phong nhẹ nhàng đẩy cửa, "Đàn anh Quý, đàn em nhỏ, cơm tối của hai người đây."

"Cảm ơn." Quý Hành Xuyên nhận lấy thẻ sinh viên của mình.

"Đàn anh Quý, em mang áo blouse hai người thay ra đi vứt rồi nhé." Khương Phong nói, "Trên áo toàn m.á.u, nhìn ghê ch.ết đi được."

"Vứt đi." Quý Hành Xuyên nói, "Hôm nào xin viện cái mới."

Anh vừa dặn dò Khương Phong xong, quay đầu lại đã thấy Phương Tri Nhiên xé túi nilon, mở hộp cơm, cầm đũa dùng một lần, gắp một miếng gừng chuẩn bị đưa vào miệng.

Quý Hành Xuyên: "...Gừng!"

Khương Phong (Gừng Phong): "?"

"Không gọi cậu, ra ngoài đi." Quý Hành Xuyên nói.

Khương Phong "dạ" một tiếng, đóng cửa lại.

Trong văn phòng, Quý Hành Xuyên thở dài: "Em ngồi yên đấy đi, để bạn trai đút cho."

Hai chữ "bạn trai" khiến Phương Tri Nhiên ngẩn người.

Quý Hành Xuyên là đàn anh, là thầy Mùa Đông, bây giờ còn là bạn trai cậu nữa.

Môi cậu nam sinh có đường nét tinh tế, hạt châu môi tròn trịa, cậu mím đôi môi mỏng màu son, đôi môi vừa uống nước xong căng mọng óng ánh, như cánh hoa ngậm sương, cậu hơi mở mắt, hướng về phía phát ra âm thanh do dự há miệng, thấp thoáng lộ ra đầu lưỡi mềm mại.

Thị lực bị cản trở có lẽ khiến cậu hơi căng thẳng, cậu nam sinh khẽ c.ắ.n môi, quên mất rằng từng cử chỉ nhỏ của mình lúc này đều phơi bày trước mắt đối phương.

"Anh có biết đút không đấy?" Cậu cụp mắt, cố gắng làm cho giọng điệu cứng rắn, "Đói quá, em muốn gọi món."

"Muốn ăn gì?" Giọng đối phương bỗng nhiên hơi khàn, là giọng thật, nhưng không lười biếng tùy ý như mọi ngày.

"Muốn ăn đồ ngon." Trong lúc nói chuyện, khóe miệng cậu nam sinh cong lên một độ cong đẹp mắt, hạt châu môi càng thêm tròn trịa xinh đẹp, "Nếu không ngon..."

Lời nói bị chặn lại, môi chạm vào một mảng ấm áp, Phương Tri Nhiên mở to đôi mắt mờ mịt.

Chạm vào rồi tách ra ngay, nếu không phải bên tai còn tiếng thở dốc hơi rối loạn của đối phương, tất cả cứ như là ảo giác của cậu.

Quý Hành Xuyên, hôn cậu rồi?

Cậu như chạm phải tia nắng ch.ói chang giữa mùa hè, cả người lẫn não bộ cùng tan chảy, mềm nhũn ấm áp muốn nằm bẹp xuống đất biến thành chiếc bánh tuyết.

Thế mà giọng nói đối phương đã khôi phục vẻ bình tĩnh, đổi sang giọng điệu thong dong tự tại: "Em thích món anh chọn không?"

"Không thích." Phương Tri Nhiên nói chắc nịch.

Tên này nham hiểm quá, lén lút hôn cậu.

Đây còn là văn phòng đấy, bất cứ lúc nào cũng có thể có người đi vào.

Một nụ hôn lướt qua như chuồn chuồn đạp nước bị hoàn cảnh xung quanh phóng đại lên gấp nhiều lần.

Trước mắt cậu là một màn sương trắng xóa, không biết bộ dạng mình lúc này thế nào.

Vệt đỏ nơi đuôi mắt và vành tai đã bán đứng cậu, đôi môi mím c.h.ặ.t dường như không chịu nổi sự đụng chạm nào nữa, cũng đỏ lên theo gò má.

Câu "không thích" đó nhẹ như tiếng mèo kêu trong mơ, nói là từ chối, nhưng lại cào vào tim người ta ngứa ngáy, giống như muốn từ chối còn nghênh đón hơn.

Đúng là coser nổi tiếng có nhiệt độ tăng vọt gần đây, Quý Hành Xuyên khẽ ho một tiếng: "Ăn cơm trước đã."

Phương Tri Nhiên "hừ" một tiếng, lần này có kinh nghiệm rồi, ngửi thấy mùi thơm ấm áp của thức ăn mới chịu há miệng.

Cửa văn phòng lại bị đẩy ra, Khương Phong và Cam Uyển Hòa cùng đi vào.

Quý Hành Xuyên chỉ quay đầu lại một cái, tay vẫn không ngừng, chỉ có Phương Tri Nhiên là hơi chột dạ.

Mình vậy mà yêu đương với đàn anh rồi!

Cậu muộn màng nhận ra.

Làm thế nào để bảo vệ một mối tình văn phòng đây?

Trong não bộ, 《Những Đêm Ngày Quấn Quýt Bên Sư Huynh》 tự động lật trang, ánh sáng trắng trước mắt bỗng chốc biến thành ánh sáng vàng ch.ói lọi.

"Áo blouse vứt đi rồi... ây da, em không nghĩ đến chuyện này." Khương Phong nói, "Vừa nãy em nên mua hai cái màn thầu hoặc bánh mì, Tiểu Nhiên có thể tự ăn rồi."

Khương Phong: "Là em không tốt."

"Không, cậu rất tốt." Quý Hành Xuyên nói.

Khương Phong: "?"

Giọng nói gì thế, cứ hề hề hề bên tai ồn ào quá.

Khương Phong: "Đàn chị, sao chị lại múa tay múa chân thế?"

"Hai người may mắn phết đấy." Cam Uyển Hòa nói, "Linh hồn lão Quách trên trời chắc chắn đã mua bảo hiểm Quách (bảo hiểm nồi) cho hai cái mặt tiền của nhóm thầy Quách rồi, Tần Phàm bên cạnh bị đ.â.m thành con nhím luôn kìa."

"Lão Quách, hiện tại vẫn còn tại thế đấy ạ." Phương Tri Nhiên nói.

"Tiểu Nhiên đáng thương, hê." Cam Uyển Hòa nói, "Mắt không nhìn thấy gì rồi, hê. Tối về ký túc xá kiểu gì đây, về rồi tắm rửa kiểu gì đây, hê, thay quần áo kiểu gì đây hê."

"Đàn chị." Phương Tri Nhiên hỏi, "Chị đến hát dân ca đấy à?"

"Cậu ấy nói có lý." Bên tai là giọng nói nghiêm túc của Quý Hành Xuyên (phiên bản đàn anh tiến sĩ), "Hai ngày nay cần có người chăm sóc em."

"A, đàn anh Quý." Cam Uyển Hòa nói, "Ký túc xá của anh là phòng đơn mà, hay là chăm sóc Tiểu Nhiên tạm thời đi."

Khương Phong: "Hoặc bạn cùng phòng của Tiểu Nhiên... ui da."

Đàn chị đá cậu ta một cái.

"Em cũng thấy được đấy." Khương Phong nói, "Đàn anh Quý, anh đưa đàn em về chăm sóc hai ngày đi."

Quý Hành Xuyên: "Cũng được."

Phương Tri Nhiên: "?"

Đừng có tùy tiện quyết định chỗ ở của người khác thế chứ này!

*

Phòng thí nghiệm nổ rồi, viện đang khẩn cấp sửa đổi quy định an toàn, tối nay không ai tăng ca.

Vừa qua tám giờ tối, Quý Hành Xuyên vừa làm bản đồ chỉ đường vừa làm ch.ó dẫn đường, dắt Phương Tri Nhiên ra khỏi tòa nhà viện.

Cam Uyển Hòa không biết mượn ở đâu được cái xe đạp, Phương Tri Nhiên ngồi sau xe, được Quý Hành Xuyên chở một mạch về ký túc xá tiến sĩ.

Cậu được dắt vào thang máy, đi qua hành lang, cuối cùng dừng lại trước cửa ký túc xá.

"Nhiên Nhiên, đến nhà bạn trai rồi." Giọng nói trầm thấp dán sát bên tai cậu, âm cuối nhẹ nhàng bay bổng.

Phương Tri Nhiên cảm thấy mình như con mèo bị giẫm phải đuôi, cả người rùng mình một cái.

Ký túc xá thì là ký túc xá, tự nhiên đổi tên làm gì.

Nơi trước kia đến không ít lần, vì quan hệ giữa hai người thay đổi, bỗng nhiên trở nên mập mờ.

Phương Tri Nhiên đứng giữa phòng, sau lưng là tiếng đóng cửa của Quý Hành Xuyên.

Ch.ết dở, mình vào hang ổ của giặc rồi.

Cậu muộn màng nhận ra.

Cổ tay bị người ta nắm lấy, Quý Hành Xuyên ấn cậu ngồi xuống ghế.

Chắc là do tầm nhìn bị cản trở, khiến mỗi cử động của đối phương lúc này đều mang theo ý nghĩa mờ ám.

Không đúng, không phải vấn đề của cậu.

Là do Quý Hành Xuyên lúc này có quá nhiều động tác nhỏ, không xoa đầu thì cũng véo má cậu, giống hệt như anh vừa nhận được con b.úp bê bông, không nắn bóp khắp nơi thì không chịu được.

"Từ từ." Cậu ngăn bàn tay đang định giúp cậu cởi áo của đối phương lại, "Em bị thương ở mắt, không phải tứ chi, em biết cởi."

Cậu đẩy người ra, hai tay bắt chéo, nắm lấy gấu áo len trắng, kéo lên trên, cởi áo len ra.

Đầu ngón tay đối phương bỗng lướt qua, dừng lại bên xương quai xanh của cậu, đầu ngón tay hơi dùng lực, ấn nhẹ vào bên cổ cậu.

"Đau không?" Cậu nghe thấy Quý Hành Xuyên hỏi.

"Có chút chút." Phương Tri Nhiên nói, "Bị thương à?"

Quý Hành Xuyên không nói gì.

Bên cổ trắng nõn mảnh khảnh của cậu nam sinh có một vết xước rất nông, giọt m.á.u rỉ ra đã khô lại, càng làm tôn lên vùng cổ mong manh trắng như tuyết.

Xem ra thầy Bông Tuyết cũng may mắn một lần, quay trúng mảnh vỡ cốc nung rồi.

"Vết thương nhỏ." Giọng Quý Hành Xuyên rất thấp, "Anh dán băng cá nhân chống nước cho em."

"Mặt không sao là được." Phương Tri Nhiên nói, "Cần câu cơm của em đấy."

Tiếng xé băng cá nhân vang lên, Phương Tri Nhiên lại nghiêng đầu.

Cậu giơ tay lên, đặt vào bên cổ Quý Hành Xuyên.

Quý Hành Xuyên: "Sao thế?"

"Anh thấy nhột không?" Phương Tri Nhiên hỏi.

"Cũng bình thường." Quý Hành Xuyên trả lời xong, như nhớ ra điều gì, giọng nói mang theo ý cười, "Nhiên Nhiên, có thể em hơi nhạy cảm đấy."

Phương Tri Nhiên: "...Cút."

Nghe là biết không phải lời hay ý đẹp gì.

"Em đi tắm đây." Cậu cầm lấy đồ ngủ, "Anh trả lời tin nhắn giúp em đi, ai tìm em thì bảo là mắt em bị thế lực đen tối phong ấn rồi."

Cậu nam sinh mò mẫm cởi chiếc quần bị bẩn do vụ nổ, để lộ đôi chân dài với những đường nét tuyệt đẹp, làn da bên đùi dưới ánh đèn hiện lên sắc ngọc óng ánh.

Chỉ là bên đùi còn lưu lại mảng bầm tím loang lổ —

Chiều nay bị kéo chạy va phải.

Những vết bầm xanh tím này không phá hỏng vẻ đẹp, ngược lại còn thêm chút quyến rũ khó tả, khiến người ta càng thêm mơ màng về cảnh tượng trước mắt.

Cậu dựa vào trí nhớ đi về phía phòng tắm, đôi dép bông đen để lộ mắt cá chân gầy gò.

Quý Hành Xuyên chỉ dám nhìn một cái rồi dời mắt đi.

Anh mở điện thoại của mình trước, mở ứng dụng nạp tiền, nạp 500 tệ vào số điện thoại của Phương Tri Nhiên.

【Số điện thoại của bạn đã được khôi phục dịch vụ.】

Mười mấy giây sau, tin nhắn tới tấp ùa đến.

[Tô Gia]: [Hình ảnh], ma cà rồng tóc hồng này đáng yêu quá, cos thử xem?

Quý Hành Xuyên trả lời thay.

[F]: Chào cậu, tôi là đàn anh của em ấy, phòng thí nghiệm xảy ra chút sự cố nhỏ, mắt em ấy bị thương, tạm thời không xem được điện thoại.

[Tô Gia]: Vâng ạ vâng ạ. QwQ

[Tô Gia]: Lát nữa em gọi điện cho cậu ấy sau ạ.

Tin nhắn tiếp theo.

[Phan Hủ]: Vãi chưởng, Quý Hành Xuyên kinh khủng quá, anh ấy ném cho anh một file nén, mấy chục bài báo đấy, bắt anh đọc hết trước tết.

[Phan Hủ]: Nào, nói cùng anh, Quý Hành Xuyên là ch.ó.

[F]: Mỉm cười.jpg

[Phan Hủ]: ?

[Phan Hủ]: Tiểu Nhiên em đừng cười thế, đàn anh sợ.

Tin tiếp theo nữa.

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Thầy Bông Tuyết, thương lượng với cậu chuyện này nhé. Cậu cũng biết đấy, công ty gần đây đang đào tạo người mới mà, người mới cần có cơ hội tiếp xúc. Vậy triển lãm lớn thành phố S ngày 22/2, công ty muốn đổi khách mời tham gia thành coser Tinh Vũ, cậu xem có được không?

Quý Hành Xuyên: "?"

[F]: Không được.

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Thầy Bông Tuyết, tôi biết tính cậu không tốt, nhưng cậu phải hiểu rõ, Comic Con là hoạt động công ty liên hệ cho cậu, công ty có thể để cậu đi, cũng có thể để người khác đi.

[F]: Chỉ là công ty MCN thôi mà, đừng tự coi trọng mình quá.

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: ??

[F]: Cô hiểu cho rõ, Tương Nguyệt Media mời là coser Bông Tuyết, không phải Tình Đăng Culture mấy người.

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Cậu đang nói cái gì thế Bông Tuyết, triển lãm do Tương Nguyệt tổ chức chỉ là tuyên truyền trước thôi, khách mời vẫn chưa chốt xong đâu, cậu có thể đại diện cho Tương Nguyệt Media sao?

[F]: Tôi có thể.

[MCN Tình Đăng Văn Hóa - Ly Ly]: Thôi bỏ đi, tôi nói với cậu không rõ, tôi đi nói với người của Tương Nguyệt.

Rất nhanh, nick công việc "Bông Tuyết" nhảy ra tin nhắn nhóm chat —

Nhóm chat [Comic Con thành phố S 22.2] (80)

[MCN Tình Đăng Culture - Đu Đu]: @Ban tổ chức Comic Con, danh sách khách mời gửi đi triển lãm của công ty tôi có thay đổi, có thể nói chuyện chút không?

[Quản trị viên · Nghèo Rớt Mồng Tơi] đã đá [MCN Tình Đăng Culture - Đu Đu] ra khỏi nhóm chat.

[Quản trị viên · Nghèo Rớt Mồng Tơi] đã đá [MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly] ra khỏi nhóm chat.

[Quản trị viên · Nghèo Rớt Mồng Tơi]: Ngáp.jpg, chẳng có chút tinh thần hợp đồng nào cả, gánh hát rong mà bày đặt làm công ty à.

[Du Trúc Dạ]: [Chia sẻ kịch truyền thanh · 《Nhân ngoại · Xúc tu · Tà thần và người yêu nhau》 đeo tai nghe nhé]

[Quản trị viên · Nghèo Rớt Mồng Tơi] đã cấm chat [Du Trúc Dạ] trong 30 ngày.

[Quản trị viên · Nghèo Rớt Mồng Tơi]: Suốt ngày 18+, tí nữa nhóm bị khóa bây giờ.

Quý Hành Xuyên chuyển về WeChat, trả lời tin nhắn cho trợ lý thương mại của Bông Tuyết —

[F]: Với tôi chỉ là nói không rõ, với Tương Nguyệt là không nói chuyện được đâu.

[F]: Chim cánh cụt vẫy khăn tay.jpg

Đối phương chắc là bị chọc tức rồi, không thấy nhắn lại nữa.

Tiếng nước ngừng, sau một hồi loảng xoảng, cửa bị đẩy ra.

Phương Tri Nhiên vừa đi ra vừa c.h.ử.i thầm.

"Quý Hành Xuyên, máy giặt của anh trước đây để ở chỗ này à?" Cậu hỏi.

Quý Hành Xuyên: "...Hôm qua mới chuyển chỗ."

"Em sắp bị đ.â.m nát người rồi." Phương Tri Nhiên xoa eo.

Cậu vén vạt áo ngủ lên, để lộ một mảng đỏ bắt mắt bên eo.

"Bông Tuyết Nhỏ của anh, hôm nay rách nát tơi tả rồi." Cậu nói, "Này anh bảo xem em có phải bị nổ đến nội thương rồi không, từ nãy đến giờ em cứ có cảm giác bị bóp cổ."

"Không nội thương đâu." Quý Hành Xuyên nói, "Em mặc ngược áo ngủ rồi."

Phương Tri Nhiên: "..."

Không nhìn thấy gì đúng là bất tiện quá.

Cậu vừa định cởi ra, cổ tay áo bị người ta kéo một cái, cậu lảo đảo nửa bước về phía trước, đ.â.m vào lòng đối phương.

Quý Hành Xuyên chắc là định giúp cậu, bàn tay hơi lạnh đặt lên eo cậu.

Cậu vừa từ phòng tắm ấm áp đi ra, làn da ấm nóng bên eo không chịu nổi chút lạnh lẽo này, bị chạm nhẹ một cái như thế, sống lưng đã hơi tê dại.

Quý Hành Xuyên đang chỉnh lại áo, khóe mắt liếc thấy một nửa Bông Tuyết phiên bản gốc.

Trên hàng mi cậu nam sinh vẫn còn đọng những giọt nước nhỏ li ti, tóc cậu chưa lau kỹ, ướt sũng rủ xuống trước trán, lúc này đang nhỏ tong tong những giọt nước, vệt nước trong suốt trượt dài theo gò má xuống cổ, rồi nhỏ xuống sau eo, làm ướt quần ngủ.

Quý Hành Xuyên đặt áo ngủ sang một bên, đứng dậy đi lấy khăn khô.

"Em không lạnh à?" Anh ôm người vào lòng, dùng khăn lau khô vệt nước.

Phương Tri Nhiên vốn dĩ không lạnh, nhưng người này lau kỹ quá, khăn lau từ má, cổ, n.g.ự.c thậm chí là sau eo cậu từng chút một, khiến cậu cảm thấy hình như mình lạnh rồi, vì cả người bắt đầu run lên.

"Được rồi." Quý Hành Xuyên có vẻ khá vội, anh nhét cái máy sấy vào tay cậu, "Em sấy tóc đi, anh đi tắm."

Mắt không nhìn thấy, điện thoại không chơi được, tóc sấy khô xong, Phương Tri Nhiên lập tức cảm thấy buổi tối thật nhàm chán.

Điện thoại rung lên, nghe như tiếng chuông điện thoại, cậu thử quẹt màn hình, cuộc gọi được kết nối.

"Bông Tuyết Nhỏ?" Đầu dây bên kia là giọng nói gấp gáp của Tô Gia, "Cậu sao thế? Phòng thí nghiệm nổ á?"

"Nổ nhỏ thôi, không sao." Phương Tri Nhiên nói, "Năm góc nhọn hoắt (lành lặn), Bông Tuyết nguyên vẹn."

"Cậu dọa ch.ết tui rồi." Tô Gia nói, "Mắt cậu có sao không?"

"Tạm thời không cần nhìn những thứ dơ bẩn của thế gian này." Phương Tri Nhiên nói.

Tô Gia: "..."

"Chắc mai hoặc ngày kia là khỏi thôi, đừng lo cho tui." Phương Tri Nhiên nói, "Tui trâu bò lắm, Bông Tuyết bất t.ử mà."

"Thế được rồi, nói chuyện chính, fan meeting ngày 9 tháng 1 của cậu ấy, để tui đi chụp ảnh giúp cậu nhé." Tô Gia nói, "Kỹ thuật chụp ảnh của MCN nhà cậu công nghiệp quá, không chụp được một phần mười vẻ đẹp của cậu, mặc dù một phần mười này cũng đủ để đè bẹp giới cos rồi."

"Được thôi." Phương Tri Nhiên nói, "Cậu đến đi, cậu muốn chụp cái gì, tui cos cái đó."

"Tui muốn chụp hoàng t.ử ma cà rồng tóc hồng bé nhỏ đang hot gần đây." Tô Gia nói, "Cái răng nanh nhỏ đó, cậu cos chắc chắn đáng yêu ch.ết người."

"Ma cà rồng, có tóc trắng không?" Phương Tri Nhiên hỏi.

Tô Gia: "?"

"Thôi bỏ đi, cos cái đó đi." Phương Tri Nhiên nói.

Nếu nhớ không nhầm thì mùng chím Quý Hành Xuyên có hội nghị học thuật, chắc sẽ không đi theo xem cậu.

"Vậy chốt thế nhé." Tô Gia nói, "Vé fan meeting bán không rẻ đâu, mấy fan cuồng của cậu trong nhóm fan đều bảo sẽ đi đấy, đến lúc đó chắc chắn náo nhiệt lắm."

"Tui cũng muốn xem cuồng nhiệt đến mức nào." Phương Tri Nhiên vui vẻ nói.

"Sớm giải trừ phong ấn nhé Tiểu Tuyết." Tô Gia gửi lời chúc tốt đẹp.

Phương Tri Nhiên vươn vai.

Ma cà rồng tóc hồng à, không biết bạn trai cậu có thích không.

Nhắc mới nhớ, mắt cậu bị thương, tạm thời không thể cos cho Quý Hành Xuyên xem rồi.

Tiếng nước trong phòng tắm không biết đã ngừng từ lúc nào.

Tắm xong rồi?

Thế thì Tiểu Nhiên đến đây.

Phương Tri Nhiên với đôi mắt thánh quang mò mẫm tìm cửa phòng tắm, cạch một tiếng đẩy ra.

"Sao thế?" Giọng người đàn ông hơi khàn trầm.

"Anh đang mặc quần áo à?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Thế anh cứ yên tâm mặc đi, mắt em bây giờ tự động che mờ được rồi."

Quý Hành Xuyên: "..."

"Vào đây làm gì?" Đối phương hỏi.

"Máy sấy của anh hình như không tốt lắm, tóc em bị vểnh rồi." Phương Tri Nhiên sờ thấy cái lược, ấn ấn tóc trên đầu mình, "Em không nhìn rõ, anh có muốn giúp em chải một chút không?"

Giọng đối phương dường như vẫn hơi trầm, còn mang theo chút giọng mũi, là một kiểu giọng hay mà Phương Tri Nhiên chưa từng sưu tập được.

Như thêm hiệu ứng vang vậy, nghe hay phết.

Giấy rơi vào thùng rác, tiếp đó là tiếng kéo khóa quần áo, tiếng sột soạt khi mặc quần áo, và tiếng vòi nước được vặn mở.

"Đợi chút." Quý Hành Xuyên nói.

Trong gương, dáng vẻ không hề hay biết gì của cậu nam sinh là thứ dễ khơi dậy ham muốn của người ta nhất.

Quý Hành Xuyên ngâm những ngón tay thon dài trong dòng nước, rửa sạch tay từng chút một.

"Giúp em làm tóc đi!" Bất ngờ bị người ta ôm vào lòng, Phương Tri Nhiên bắt đầu cáu, "Anh làm cái gì thế!"

Người bên cạnh cúi xuống, hôn nhanh lên má cậu một cái.

Lại nữa.

Tiểu Nhiên không động khẩu (không hôn lại), anh tưởng tui dễ bắt nạt lắm à!

Cậu dứt khoát xoay người, nhắm mắt quơ quào, túm lấy tóc đối phương, kiễng chân hôn tới.

Đối phương sững người, một tay đặt lên eo cậu, ngón tay cái của tay kia vuốt ve má cậu, sau đó bàn tay giữ c.h.ặ.t gáy cậu, hôn đáp trả.

Hậu quả của việc khiêu khích trong chuyện này là, Phương Tri Nhiên suýt thì bị hôn đến tắt thở.

Trong đầu nổ lách tách một chuỗi pháo hoa nhỏ.

Lúc hơi thở cậu rối loạn thì đối phương vẫn bình tĩnh như ch.ó già, lúc cậu không kìm được phát ra tiếng thì đối phương vẫn ôm cậu vững vàng.

Cho đến khi cậu không nhịn được nữa giơ tay lên, vỗ nhẹ vào lưng Quý Hành Xuyên.

Quý Hành Xuyên (HP -80) buông cậu ra.

"Anh cmn không cần lấy hơi à?" Tiểu Nhiên bực bội chạm vào khóe miệng đau nhức, "Em sắp bị anh hôn ch.ết rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.