Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 54: Muốn Cắn Em
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:43
Editor: Yang Hy
"Mời bệnh nhân số 109 Phương Tri Nhiên vào phòng khám chuyên khoa Mắt."
Tiếng loa phát thanh điện t.ử của bệnh viện trực thuộc Đại học A vang lên.
"A a a em chưa đ.á.n.h xong." Hàng ghế đầu khu chờ khám, cậu nam sinh cầm điện thoại, màn hình hiện lên trận game đang diễn ra,
"Tiêu rồi em sắp AFK rồi."
Phương Tri Nhiên: "Đồng đội sắp mất đi một tướng mạnh rồi."
"Thế thì tỷ lệ thắng của họ được nâng cao rồi." Quý Hành Xuyên tịch thu điện thoại trên tay cậu nam sinh, đẩy người vào phòng khám, "Khám mắt trước đã."
Trong phòng khám chuyên gia, bác sĩ Cam ngồi nghiêm chỉnh.
"Đến rồi à, để chú xem." Ông nhận lấy phiếu kiểm tra, "Thị lực hiện tại thế nào?"
"Kém hơn đại bàng một chút ạ." Phương Tri Nhiên tự tin nói.
Bác sĩ Cam: "..."
Quý Hành Xuyên giơ tay, vỗ nhẹ vào đầu cậu một cái.
"Mắt phải thị lực bình thường." Quý Hành Xuyên lật phiếu kiểm tra, "Mắt trái cận 50 độ."
"Nhìn kết quả kiểm tra thì hiện tại không có vấn đề gì cả." Bác sĩ Cam nói, "Các cháu có thể yên tâm rồi."
"Thế dạo này cháu có thể đeo lens chưa ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Hạn chế đeo thì hơn." Bác sĩ Cam nói.
"Dạ." Phương Tri Nhiên đeo lại cái kính gọng đen lên mặt, phong ấn nhan sắc.
Cậu đang định cùng bạn trai rời đi thì bác sĩ gọi lại.
"Miêu Miêu (Mầm) nhà chú có phải học cùng thầy với các cháu không?" Bác sĩ Cam hỏi.
"Không có Miêu Miêu, chỉ có Hòa Hòa (Lúa) thôi ạ." Phương Tri Nhiên nói, "Có phải chú cần mang đồ cho đàn chị Uyển Hòa không ạ?"
"Đúng đúng đúng." Bác sĩ Cam nói, "Nó để quên dây sạc điện thoại chỗ chú."
"Bắt đầu giao hàng." Phương Tri Nhiên b.úng tay cái tách.
Vừa qua buổi trưa, đường trong Đại học A vắng tanh.
Phương Tri Nhiên đang quan sát mấy cây bài tốt nghiệp xanh mơn mởn của sinh viên Nông nghiệp trong bồn hoa, ngón tay buông thõng bên người bị chạm nhẹ.
Ngón tay cậu nam sinh buông thõng bên người thon dài trắng như ngọc, Quý Hành Xuyên nắm c.h.ặ.t năm ngón tay, giữ c.h.ặ.t lấy mấy ngón tay thon dài đó.
Tiểu Nhiên đ.á.n.h người đau lắm, đầu ngón tay lại rất mềm.
Cậu nam sinh làm như đang chăm chú nhìn bài tốt nghiệp của Học viện Nông nghiệp, định nhân lúc đối phương không chú ý rụt tay về, ai ngờ lại bị nắm c.h.ặ.t hơn.
Tay có gì mà chơi? Tự anh không có à?
Phương Tri Nhiên thầm nghĩ.
Mấy ngày nay sau khi bên nhau, Quý Hành Xuyên cứ hễ có cơ hội là lại thích nắn bóp móng vuốt của cậu, cứ như vớ được món đồ chơi xả stress nào đó vậy.
Tòa nhà viện đã ở ngay trước mắt, Phương Tri Nhiên nghiêng đầu, cụng đầu thật mạnh vào vai đối phương.
Quý Hành Xuyên (HP +20) buông tay cậu ra.
Thang máy tòa nhà viện đang chuẩn bị đi lên, cửa đóng một nửa, Tần Phàm ở bên trong nhìn thấy hai người họ, ấn mạnh hai cái vào nút mở cửa thang máy.
"Cảm ơn." Phương Tri Nhiên nói, "Viện mình có nhân viên mở cửa từ bao giờ thế?"
Tần Phàm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cảm thấy lòng biết ơn của mình sắp cạn kiệt rồi.
Thang máy dừng lại, người của hai nhóm ai đi đường nấy.
"Ngày mai anh phải đi thành phố C họp à?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Thế mai em cos ma cà rồng tóc hồng, anh không được ăn đồ tươi (xem trực tiếp) rồi?"
"Khoảng năm giờ chiều anh họp xong, video call nhé?" Quý Hành Xuyên hỏi.
"Không khéo rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Em hẹn với HR của Tương Nguyệt Media rồi, bảo là phỏng vấn đơn giản."
"HR? 'Nghèo Rớt Mồng Tơi' à?" Quý Hành Xuyên hỏi.
"Ủa, anh biết à?" Phương Tri Nhiên nói, "Công ty các anh chỉ có một HR thôi sao?"
Lần đầu tiên phỏng vấn công ty văn hóa ACG quy mô lớn thế này, Tiểu Nhiên bắt đầu thấy hồi hộp rồi.
"Không cần căng thẳng." Quý Hành Xuyên lầm bầm một câu nhỏ, "Cô ấy chắc còn căng thẳng hơn em..."
Phương Tri Nhiên nghe không rõ: "Cái gì cơ?"
Đang nói chuyện thì đã đến văn phòng lão Quách, cậu và đàn anh nhìn nhau, tự động chuyển chủ đề sang nghiên cứu học thuật nghiêm túc.
"Đàn anh, mấy bài báo anh giới thiệu hôm trước em đọc xong hết rồi." Phương Tri Nhiên đẩy cửa, "Hôm nay gửi thêm cho em mấy bài nữa nhé?"
"Không vấn đề." Quý Hành Xuyên nói, "Hôm trước anh thấy một luận án tiến sĩ khá hay."
Hôm nay không khí học thuật trong văn phòng lão Quách rất nồng đậm.
Khương Phong ngồi xếp bằng dưới đất, cầm máy đọc sách, cắm cúi đọc.
Phan Hủ thì ngồi trên bệ cửa sổ, gõ máy tính lạch cạch chạy deadline luận văn.
Cam Uyển Hòa dựa vào giá sách, không biết đang nhập gì vào điện thoại, khóe miệng nở nụ cười điềm đạm thông tuệ, như thể đã ngộ ra điều gì lớn lao trong học thuật.
Phương Tri Nhiên suýt thì không nỡ lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh này.
"Cam Uyển Hòa." Bạn trai cậu lạnh lùng mở miệng, "Dây sạc của cậu, bác sĩ Cam nhờ bọn tôi mang cho cậu."
"Bọn cậu?" Cam Uyển Hòa ngẩng đầu, "Cậu đi cùng em ấy đến bệnh viện à?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Cứu mạng, nhiều chữ "hê" bay qua trước mắt quá.
Đã bảo là cậu không thích bật bình luận rồi mà!
"Sạc pin, được thôi." Cam Uyển Hòa nhận lấy dây, "Cảm ơn bố gửi điện tới, tôi lại sống lại rồi hê hê hê."
Phương Tri Nhiên: "?"
Cậu lấy áo blouse mới xuống, đi thay quần áo.
"Phan Hủ, lão Quách có một bài tổng quan tài liệu cần cậu viết." Quý Hành Xuyên nói, "Ba ngày nữa nộp cho anh được không?"
Phan Hủ trên bệ cửa sổ nở nụ cười mệt mỏi kiểu Bạch Tuộc: "Được..."
"Làm cho tốt vào." Cam Uyển Hòa nói, "Cơ hội tốt thế này, đến lúc đó bảo lão Quách cho cậu đứng tên tác giả thứ hai."
Giọng Phan Hủ trống rỗng: "Được..."
"Nhiên Nhiên, đi thôi." Quý Hành Xuyên gọi.
"Đến đây." Phương Tri Nhiên đi theo.
Cam Uyển Hòa - người có cái lò nung chưa sửa xong - cười hê hê hai tiếng, nhét dây sạc vào túi, nghênh ngang bỏ đi.
Trong văn phòng chỉ còn lại Phan Hủ và Khương Phong.
"Đàn anh Phan, cố lên." Khương Phong nắm tay cổ vũ, "Quý Hành Xuyên tuy nghiêm khắc chút, nhưng giao việc nào ra việc nấy, giúp ích rất lớn cho việc tốt nghiệp và tìm việc của chúng ta."
"Được... đang học đây..." Phan Hủ nói, "Không biết có phải ảo giác không, anh cảm giác dạo này anh ấy giao cho anh nhiều việc kinh khủng."
"Ảo giác đấy." Khương Phong nói, "Việc anh ấy giao cho Tiểu Nhiên gấp năm lần anh."
Khương Phong: "Anh nhìn Tiểu Nhiên xem, ham học hỏi, cực kỳ tháo vát."
"Anh đang kiểm điểm rồi." Phan Hủ nói, "Dạo này hơi nhiều việc."
"Việc gì cũng không quan trọng bằng việc học." Học sinh ưu tú Khương Phong nói, "Gác lại trước đi, học xong đợt này rồi tính."
Được tình anh em cùng thầy ấm áp an ủi, mắt Phan Hủ sáng lên: "Gừng (Khương), anh hình như ngộ ra rồi!"
Phan Hủ nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, ôm máy tính đi thư viện cày cuốc.
Trong văn phòng chỉ còn lại một mình Khương Phong.
Cậu ta thoải mái rót cho mình một cốc nước, mở app đọc truyện.
Sắp 12 giờ rồi, tác giả Cấp Vũ sắp ra chương mới rồi.
Khương Phong bắt đầu tải lại trang, tải ra một tờ giấy xin phép nghỉ.
【Do công việc ngoài đời bận rộn, trạng thái cập nhật không tốt. Được bạn bè khuyên nhủ, quyết định xin nghỉ ba ngày để điều chỉnh trạng thái, vô cùng xin lỗi.】
Khương Phong: "???"
Bạn bè ngớ ngẩn nào thế, không biết khuyên thì đừng có khuyên.
Tác giả này, dạo này không chăm chỉ lắm nha.
Cậu ta mở nhóm chat độc giả, ửm? Tác giả Cấp Vũ ngày 22 tháng 2 có Comic Con ở thành phố S?
Giải thi đấu đối kháng Vật lý vào cuối tháng 2, trước khi xuất phát, hình như cậu ta kịp đi Comic Con một chuyến, rồi giục tác giả ra chương mới?
Được đấy được đấy, Khương Phong hào hứng đặt vé.
Triển lãm lớn ở thành phố S, khu A, ba khách mời cùng sân khấu, vé ký tên VIP giá 480 tệ.
Đắt thế.
Nhưng chất lượng khách mời khu A có vẻ ổn, ngoài tác giả Cấp Vũ ra, còn có một coser nổi tiếng và một diễn viên l.ồ.ng tiếng nổi tiếng.
Coser này, là con gái à? Xinh thế.
Ảnh quảng bá Comic Con đăng một bộ váy trắng ngọt ngào và Incubus "Mười Bốn" trong 《Sẽ Có Lúc》.
Diễn viên l.ồ.ng tiếng này, sao đến cái avatar cũng không có? Lạnh lùng thế. Tác phẩm thì nhiều, l.ồ.ng cho mấy nhân vật phim truyền hình cậu ta quen mặt.
480 thì 480, ở trong giới học thuật lâu rồi, cũng nên ra ngoài ngắm nhìn những gương mặt mới mẻ thôi.
Khương Phong nhiệt tình đặt vé.
Thầy Cấp Vũ, em gái Bông Tuyết, đại thần Mùa Đông, đợi qua tết, tôi đến đây!
*
Hôm sau, ngày 9 tháng 1, Phương Tri Nhiên kéo chiếc vali nhỏ của mình đến một Comic Con nhỏ ở thành phố S.
Lúc Tô Gia vác máy ảnh và đèn hắt sáng đến, thầy Bông Tuyết đã hoàn thành màn biến hình.
Hoàng t.ử ma cà rồng tóc hồng nhạt bé nhỏ đang ngồi trên ghế khách mời, chớp đôi mắt màu hồng nhạt cười với cậu ta, bên môi lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ.
"Mẹ ơi Bông Tuyết Nhỏ!" Tô Gia lao tới, "Chọn nhân vật này chuẩn quá, đáng yêu ch.ết mất thôi."
Phương Tri Nhiên l.i.ế.m l.i.ế.m răng nanh nhỏ của mình, tiện tay vớ lấy thẻ nhiếp ảnh gia chính thức bên cạnh bàn khách mời, ném cho Tô Gia.
"Tui không bảo nhiếp ảnh gia của công ty đến." Cậu nói, "Hôm nay cậu chụp hết."
"Ngon!" Tô Gia dựng máy ảnh lên.
"Cậu dùng điện thoại chụp cho tui vài tấm trước đã." Phương Tri Nhiên nói.
Buổi chiều, Đại học thành phố C.
Quý Hành Xuyên ngồi bên chiếc bàn dài của Viện Vật lý, đang lật xem sổ tay hội nghị.
Điện thoại trong túi rung lên vài cái, như thể nhận được một loạt tin nhắn liên tiếp.
Anh lạnh lùng chớp mắt, bật sáng màn hình điện thoại.
[Nhiên Nhiên]: [Hình ảnh] x100
[Nhiên Nhiên]: Xem cái răng nanh nhỏ ma cà rồng này của em đi, em cảm thấy hơi bị đẹp đấy.
[Nhiên Nhiên]: Muốn c.ắ.n anh hai cái ghê, thử xem có dùng được không.
Quý Hành Xuyên: "..."
[Quý Hành Xuyên]: Hôm nay yêu tóc hồng rồi. (^▽ ^)
[Quý Hành Xuyên]: Chỉ có ảnh thôi à? Xem video đi.
[Nhiên Nhiên]: [Video] x1
Quý Hành Xuyên mặt không đổi sắc bấm vào video.
Trong video, thiếu niên ma cà rồng nhỏ tóc hồng đang tương tác với fan, trên bàn bày một đống quà fan tặng.
[Nhiên Nhiên]: Hôm nay bận quá, tranh thủ báo cáo với bạn trai em.
[Quý Hành Xuyên]: Tương tác với fan chú ý chừng mực nhé.
[Nhiên Nhiên]: Sợ em đ.á.n.h fan bị thương à?
[Quý Hành Xuyên]: Sợ họ lại gần em quá, anh sẽ ghen. Chim cánh cụt nhảy cẫng lên.jpg
[Nhiên Nhiên]: Em biết chừng mực mà.
[Nhiên Nhiên]: [Hình ảnh], lão tặc, em thật sự thích màu môi và răng hôm nay của em quá, cảm giác phản diện tràn màn hình.
Mấy tấm trước đều là người khác chụp, tấm này là Bông Tuyết Nhỏ selfie.
Thầy Bông Tuyết để khoe màu môi, không chụp cả mặt, mà hướng ống kính vào cổ mình.
Một hai lọn tóc hồng mềm mại vương bên cổ cậu, cậu nam sinh hơi hé miệng, khóe miệng cong lên, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ trắng bóng, nhìn xuống dưới nữa, là cần cổ trắng ngần láng mịn.
[Quý Hành Xuyên]: Khiến người xem rất muốn làm phản diện.
[Nhiên Nhiên]: ?
[Nhiên Nhiên]: Tiếng người?
[Nhiên Nhiên]: Anh bận đi, chỗ em sắp xong rồi, em chuẩn bị đi phỏng vấn đây. Chúc em may mắn đi.
[Quý Hành Xuyên]: Nhất định may mắn.
"Đàn anh Quý." Nghiên cứu sinh thạc sĩ vừa báo cáo xong rụt rè hỏi, "Xin hỏi... bài báo cáo vừa rồi của em, anh có thể cho chút ý kiến không ạ?"
Quý Hành Xuyên: "..."
Anh ho một tiếng, cầm tờ giấy nháp ghi chép trên tay lên: "Đại khái có mấy điểm sau..."
*
Thái độ của Tương Nguyệt Media đối với nhân viên rất tốt, Phương Tri Nhiên đã nghe danh từ lâu.
Nhưng trực tiếp lái xe đến tận cửa nhà thi đấu Comic Con của cậu, đón cậu vừa kết thúc buổi ký tặng đi luôn, đãi ngộ này có phải hơi tốt quá rồi không.
Cậu vốn không định tẩy trang, đã là phỏng vấn, để đối phương trực tiếp xem trạng thái cos của cậu là lựa chọn tốt nhất.
Tương Nguyệt Media với tư cách là một công ty văn hóa ACG, đặt trụ sở tại trung tâm thành phố S, cả một tòa nhà, từ trong ra ngoài đều toát lên không khí ACG.
Cậu vừa vào công ty, đi theo tài xế đợi thang máy ở tầng dưới, thỉnh thoảng lại có người nhìn cậu.
"A a a là thầy Bông Tuyết phải không?" Có nhân viên đi tới, "Em muốn chụp ảnh chung!"
Phương Tri Nhiên: "Đến đây."
"Thầy Bông Tuyết, em cũng muốn chụp ảnh chung." Giọng loli siêu moe quen thuộc vang lên từ phía sau, Phương Tri Nhiên không cần nghĩ ngợi, nắm đ.ấ.m đã vung lên.
"...Loài người ngu xuẩn, ngươi không biết ta quý giá đến mức nào đâu." Lộc Trúc (HP -99) lớn tiếng lên án, "Ta là kho báu vàng rực rỡ đấy."
"Vàng rực rỡ á? Tránh xa tui ra chút, tui sợ bị lem màu." Phương Tri Nhiên nói.
Hiện tại vẫn là bông tuyết trắng tinh khôi đấy nhé.
Thang máy dừng ở tầng một, tài xế mời Phương Tri Nhiên vào, Lộc Trúc cũng đi theo.
Người này chắc là bị cấm ngôn trong nhóm chat bức bối quá rồi, nói nhiều không dứt, một phút phun ra mấy nghìn chữ.
"Bông Tuyết Hoa, đợi cậu sang đây rồi, hai ta chắc sẽ thường xuyên hợp tác đấy." Lộc Trúc nói, "Cậu có muốn cos nhân vật chính truyện ngược không, tôi thấy hợp với cậu lắm."
"Tui bây giờ muốn đổi công ty." Phương Tri Nhiên lạnh lùng nói.
"Hợp với cậu lắm mà." Lộc Trúc nói, "Bông tuyết trắng tóc trắng mang cảm giác tan vỡ, thêm dây xích giam cầm, anh họ tôi chắc chắn thích."
Phương Tri Nhiên: "...?"
Thang máy dừng ở tầng bốn, Lộc Trúc vẫn lải nhải không ngừng: "Cậu tìm HR nào phỏng vấn thế, tôi đưa cậu đi."
"Tên WeChat là 'Nghèo Rớt Mồng Tơi'?" Phương Tri Nhiên chợt nhớ ra, mình còn chưa biết tên đối phương.
Lộc Trúc: "?"
Lộc Trúc: "Thím (Thẩm thẩm)?"
Thần thần (Thẩm thẩm)? Cái nghệ danh này nghe không được 2D cho lắm nhỉ.
Phương Tri Nhiên thầm nghĩ.
"Thế cậu đi theo tôi." Lộc Trúc dẫn đường.
Trên hành lang của Tương Nguyệt có một bức tường chữ ký khổng lồ, Phương Tri Nhiên liếc mắt một cái, chuẩn xác tìm ra chữ ký của thầy Mùa Đông trong đó.
Lộc Trúc dừng lại trước một văn phòng, gõ cửa.
"Thím ơi?" Lộc Trúc hỏi.
"Không có nhà." Trong phòng vang lên giọng nữ lạnh lùng uy nghiêm, "Mời cút."
Lộc Trúc bĩu môi: "Không phải cháu tìm thím, là Bông Tuyết Nhỏ đến rồi."
Cửa mở ra.
"Sao giờ mới đến!" Một giọng nữ ngọt ngào vang lên.
Người phụ nữ đứng sau cánh cửa dáng người cao ráo, mặc một chiếc váy dài màu trắng, khoác hờ một chiếc khăn len cashmere màu xám đậm trên vai.
Phương Tri Nhiên: "???"
"Cô là..." Cậu không chắc chắn hỏi, "Cô Du Kim phải không ạ?"
"Là dì đây." Du Kim đẩy vai cậu cho cậu vào phòng, "Bông Tuyết Nhỏ, sao cháu còn xinh hơn cả trong ảnh hồ sơ thế này, mau vào đi."
Lộc Trúc: "Cháu..."
Du Kim đá cửa đóng lại.
Phương Tri Nhiên bị ấn ngồi xuống ghế sofa, trợn mắt há mồm.
Người trước mặt là cô Du Kim đấy, l.ồ.ng tiếng cho vô số tác phẩm hoạt hình truyền hình, là nữ thần tuổi thơ của biết bao người. Hồi bé, cậu còn xem tác phẩm cô Du Kim l.ồ.ng tiếng nữa cơ.
"Bông Tuyết Nhỏ, muốn uống gì không?" Đối phương hỏi.
"Không cần đâu ạ." Phương Tri Nhiên nói, "Không cần phiền phức đâu ạ."
Cô CV (diễn viên l.ồ.ng tiếng) này, thân thiện quá đi.
"Thế dì đưa cháu hộp sữa nhé, cháu gầy quá." Du Kim mở tủ lạnh, đặt một hộp sữa trước mặt cậu, "Có phải cái tên kia bóc lột cháu làm việc không?"
Tên nào cơ? Ý nói Tình Đăng Culture à?
Phương Tri Nhiên lắc đầu.
Không cần thiết phải nói xấu công ty cũ trước mặt công ty mới.
Tiểu Nhiên là người chín chắn.
"Sau này không cần để ý đến nó." Du Kim nói, "Đến chỗ dì, kiếm tiền vàng cho dì."
Phương Tri Nhiên: "Cô ơi (lão sư), cháu..."
"Gọi dì." Đối phương nói, "Sau này đổi cách xưng hô sau cũng được."
Phương Tri Nhiên: "?"
Là ghét cái danh xưng "cô" (lão sư) à?
Nhưng giới 2D có cách gọi "dì" từ bao giờ thế?
Thôi bỏ đi, không hiểu, nhưng tôn trọng.
"Dì ạ." Cậu ngoan ngoãn mở miệng, "Phỏng vấn ạ?"
"Cháu không cần phỏng vấn đâu, dì chỉ muốn gặp cháu thôi." Du Kim nói, "Tương Nguyệt Media muốn liên hệ với cháu từ lâu rồi, cháu cũng biết đấy, công ty này mảng văn hóa cosplay là điểm yếu, công ty ký hợp đồng với không ít coser lớn với hơn triệu fan, nhưng hiệu quả quảng bá không tốt lắm."
Cách nói tương tự, Phương Tri Nhiên hình như đã từng nghe từ Quý Hành Xuyên.
"Công ty cần một coser có nhan sắc, hình thể và trình độ nghiệp vụ hoàn toàn có thể cân được offline như cháu." Du Kim nói, "Dì để ý cháu lâu rồi, tiếc là trước đây hợp đồng của cháu chưa kết thúc, dì vốn định đi đường tắt, nhưng đường tắt bảo không can thiệp vào sự lựa chọn của cháu."
Khi bà ấy nói chuyện nghiêm túc, mạch lạc rõ ràng, nhìn nhận thị trường 2D cực kỳ thấu đáo.
Phương Tri Nhiên trò chuyện với bà một lúc, không biết từ lúc nào, màn đêm bên ngoài đã buông xuống.
"Sau này những hợp tác cháu tự nhận, thu nhập thuộc về cháu hết, Tương Nguyệt không lấy một xu." Giọng Du Kim ôn hòa, "Hợp tác Tương Nguyệt mang lại cho cháu, dì sẽ cho người soạn một bản hợp đồng, cháu đồng ý thì ký, không đồng ý chúng ta sửa."
"Đúng rồi, cháu có loại công việc nào không nhận không?" Du Kim hỏi, "Kiểu livestream PK như Tình Đăng, đến Tương Nguyệt chắc chắn không cần cháu làm nữa."
"Không nhận... cos ủy thác ạ." Phương Tri Nhiên nói, "Những cái khác đều được."
Phúc lợi này chỉ dành cho bạn trai cậu thôi.
"Chăm chỉ quá." Du Kim cảm động nói, "Chăm chỉ hơn nhiều so với thằng con trai làm tí việc là kêu ca ỉ ôi của dì."
"Con trai dì ạ?" Phương Tri Nhiên nghi ngờ.
Cô Du Kim còn có con trai à? Bên ngoài hình như chưa từng đồn đại.
Con trai bao nhiêu tuổi rồi?
Du Kim nói: "Đúng rồi, con trai dì, không nghiêm túc làm 2D, không quản lý gia nghiệp, cũng không kiếm nhiều tiền vàng cho dì."
"Không sao ạ." Cậu an ủi, "Có thể quản lý nhiều hơn chút."
"Có lý, vậy cháu quản lý giúp dì nhé." Du Kim vậy mà lại ăn nhịp với cậu ngay, "Quản không được thì đ.á.n.h cho một trận cũng được."
Phương Tri Nhiên: "?"
Cái này sao cháu dám.
Cháu là coser, không phải boxer (võ sĩ quyền anh), không bao giờ đ.á.n.h người đâu.
Điện thoại bên tay Du Kim reo lên, là một bài mở đầu anime, Phương Tri Nhiên từng nghe qua, khá hay.
Hai người nghe mười mấy giây, Du Kim mới nghe điện thoại.
"Con định kiếm tiền vàng cho mẹ à?" Du Kim hỏi, "...Hả? Điện thoại tắt máy?"
Phương Tri Nhiên đang ngắm nhìn mô hình trên kệ, điện thoại được đưa đến trước mặt cậu.
"Bông Tuyết Nhỏ, nghe điện thoại đi, con trai dì tìm cháu." Du Kim nói.
Phương Tri Nhiên: "?"
Cháu?
Thế này không hay lắm đâu nhỉ?
Cậu cẩn thận nghe điện thoại: "Con trai?"
"..." Đầu dây bên kia im lặng một chút.
"Nhiên Nhiên, là anh." Giọng Quý Hành Xuyên truyền đến từ ống nghe, "Anh họp xong rồi, vừa lái xe về thành phố S, điện thoại em hết pin tắt máy à?"
Phương Tri Nhiên: "...?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Anh bảo anh là ai cơ???
