Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 53: Kể Chuyện Trước Khi Ngủ

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:43

Editor: Yang Hy

Phương Tri Nhiên lao ra khỏi cửa.

Cậu như một nhân vật trong trò chơi điện t.ử, vừa chạy vừa lảo đảo, đ.â.m vào tường vào bàn, sau khi mất vô số mạng, cuối cùng cũng đến đích —

Giường của Quý Hành Xuyên.

"Một ngày đầy sóng gió." Cậu nằm xuống, đ.á.n.h giá từ đáy lòng.

Khóe miệng hơi đau.

Chỗ bị chạm vào như đang bốc hỏa, hơi tê, vẫn còn lưu lại cảm giác nóng bỏng rõ rệt.

Lần này không phải là hôn lướt qua nữa rồi, cái miệng này của mình có ổn không đây?

Khoan đã.

Mình với Quý Hành Xuyên lại hôn nhau rồi à?

Vừa bảo muốn thử yêu đương đã bị hôn hai lần, mình thật là không có tiền đồ.

Phương Tri Nhiên lật người, hóa thân thành bức phù điêu trên ga trải giường, bất động.

Nhưng hình như cũng không ghét?

Thậm chí còn có chút vui vẻ không muốn thừa nhận.

Chỉ là tinh thần nghiên cứu của vị nghiên cứu sinh tiến sĩ này tốt quá, giữ đầu cậu lâu quá, lâu đến mức cậu cảm thấy mình như biến thành một cục kem, tan chảy từ trong ra ngoài.

Ngon đến thế cơ à?

Cậu kéo gối nằm ngay ngắn, tự đắp chăn, mép chăn vừa vặn phủ đến mắt cá chân cậu.

"Em cao lên rồi." Cậu nói.

Quý Hành Xuyên đang trả lời tin nhắn của lão Quách quay đầu lại nhìn: "Đắp chăn ngang rồi, xoay lại đi."

Phương Tri Nhiên: "...Em đi ngủ đây."

Cậu tìm một tư thế thoải mái, mở não bộ, chọn cho mình một bộ anime thiếu niên nhiệt huyết, tự mình diễn sâu hai tập.

Nhưng hôm nay, cậu diễn không được tập trung lắm.

Buff thị giác -20%

Buff thính giác +40%

Mắt không dùng được, trọng trách truyền tải thông tin bên ngoài dồn hết lên tai.

Quý Hành Xuyên lật hai trang sách, gõ một chuỗi ký tự trên bàn phím, bấm gửi.

Quý Hành Xuyên lại cầm cốc nước trên bàn lên, chắc là nhấp một ngụm nước.

Hình như lúc này cả thế giới của cậu chỉ còn lại tiếng động của người này.

Trên màn hình máy tính trước mặt Quý Hành Xuyên, lão Quách đang nhả chữ.

[Lão Quách]: Thầy nhất định phải bắt Tiền Nam Chính bồi thường cho hai đứa tiền t.h.u.ố.c men và phí tổn thất tinh thần.

[Lão Quách]: Tai bay vạ gió! Hai đứa học trò ngoan của thầy đang đi đường thì bị bột magie đá cho một cái.

[Lão Quách]: [Bao lì xì], cho Tiểu Nhiên đáng thương.

[Quý Hành Xuyên]: Của em đâu?

[Lão Quách]: [Hồng bao], em giúp thầy chăm sóc đàn em nhỏ cho tốt.

[Quý Hành Xuyên]: Đang chăm sóc đây ạ, chăm sóc đủ kiểu.

[Lão Quách]: Được, thế thì thầy yên tâm rồi. Đừng keo kiệt kiến thức của em, nhớ dốc túi truyền thụ cho Tiểu Nhiên nhé.

[Quý Hành Xuyên]: Chim cánh cụt vẫy khăn tay.jpg

Thoát WeChat trên máy tính, Quý Hành Xuyên quay đầu lại, Phương Tri Nhiên đang nằm nghiêng trên giường, mắt hé mở, khóe miệng hơi sưng, màu môi đỏ hơn bình thường, miếng băng cá nhân bên cổ khá bắt mắt.

Chắc là chán quá, Phương Tri Nhiên gấp vỏ gối thành hình máy bay.

"Vẫn chưa ngủ à, anh làm ồn em sao?" Quý Hành Xuyên hỏi.

"Cũng bình thường." Phương Tri Nhiên nói, "Chỉ là lên cơn nghiện điện thoại, ngứa ngáy chân tay."

Quý Hành Xuyên tắt đèn trong phòng, bật đèn ngủ đầu giường: "Bình thường ở ký túc xá, t.h.u.ố.c ngủ điện t.ử của em là gì?"

Hàng mi cậu nam sinh run rẩy, như cánh bướm đang vỗ, đôi môi bị hôn đỏ mọng mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng đầy khó chịu.

Cậu thò tay ra khỏi chăn, giơ ngón trỏ lên, dù sao cũng không nhìn thấy, cứ chỉ đại về hướng phát ra tiếng nói.

"Anh đó." Phương Tri Nhiên nói.

Quý Hành Xuyên khựng lại, giữ lấy bàn tay đang chỉ lung tung của đối phương, rồi hiểu ra.

"Anh có thể xem bình thường em nghe cái gì không?" Anh hỏi.

Phương Tri Nhiên im lặng.

"Anh dám l.ồ.ng, em dám nghe." Quý Hành Xuyên nói, "Với anh thì có gì mà phải ngại."

Hình như cũng có lý.

"Trong app nghe nhạc ấy." Phương Tri Nhiên lôi điện thoại dưới gối ra ném cho anh, "Tự tìm đi."

Quý Hành Xuyên mở khóa màn hình thành thục, tìm thấy app nghe nhạc giữa một rừng game mobile: "List nhạc nào..."

Khoảnh khắc mở ra, list nhạc của Phương Tri Nhiên hiện ra trước mắt anh —

【Tuyển tập Mùa Đông vẽ bánh (hứa lèo)】

【Tuyển tập Mùa Đông c.h.ử.i người】

【Tuyển tập Mùa Đông dỗ ngủ】

Quý Hành Xuyên: "..."

Thật sự chỉ nghe Mùa Đông thôi à.

"Đa phần là của đài radio." Phương Tri Nhiên nói, "Còn lại là cắt ghép audio nhân vật, anh hình như không thích dùng giọng nhân vật trên đài radio nhỉ?"

Quý Hành Xuyên “ừ” một tiếng: "Cá nhân anh không thích trói buộc quá mức với nhân vật, hào quang của nhân vật là của chính nhân vật, giọng nói chỉ là phụ trợ, giống như trước đây cho em nghe giọng Lẫm Khâm, tuy nói là chuyện riêng tư, nhưng cũng chỉ giới hạn trong lời thoại nhân vật, sẽ không OOC, ảnh hưởng đến sự yêu thích của em đối với nhân vật."

"Bọn họ thích nhân vật, em thích giọng nói." Phương Tri Nhiên kiêu ngạo nói.

"Anh hiểu." Quý Hành Xuyên nói, "Thầy Bông Tuyết cưng chiều vô điều kiện tất cả các nhân vật anh l.ồ.ng tiếng."

"Thầy Bông Tuyết cưng chiều anh." Phương Tri Nhiên nói, "Anh đúng là không trói buộc thật, một năm rưỡi không lên đài radio, sống như người bí ẩn."

Cuối cùng người bí ẩn lại ở ngay bên cạnh.

【Vậy muốn chút phúc lợi trước khi ngủ không?】

Quý Hành Xuyên đột nhiên đổi sang giọng nói cực kỳ dịu dàng.

Phương Tri Nhiên: "..."

Vãi.

Lại gần thế này từ bao giờ vậy.

Giọng này còn chất lượng hơn cả giọng thầy Mùa Đông trong tai nghe.

Phương Tri Nhiên hai tay bịt tai, rúc sâu vào trong chăn.

Phải phát âm thế nào mới có thể khiến một câu nói đơn giản trở nên dịu dàng chạm đến tận đáy lòng, khiến người nghe mềm nhũn cả thắt lưng và chân tay.

"Em phải hỏi cho rõ, phúc lợi này là cho em, hay là cho anh đấy?" Cậu hỏi.

Người bên tai cười khẽ.

"Đầu óc em tỉnh táo phết nhỉ." Quý Hành Xuyên dùng giọng thật nói.

Rõ ràng Bông Tuyết Nhỏ lúc này trông miệng vẫn còn hơi hé mở, trên môi còn vương nước chưa khô, dáng vẻ như bị hôn rất nồng nhiệt.

【Bông Tuyết Nhỏ, chơi một trò chơi với anh nhé.】

【Luật chơi như thế này: Em chỉ ngẫu nhiên vào một văn bản, anh đọc cho em nghe, thế nào?】

Phương Tri Nhiên: "?"

Thú vị đấy.

Cái này hay.

Nghe có vẻ là cậu đang chơi, chứ không phải đối phương chơi cậu!

Bông Tuyết Nhỏ vùng lên rồi.

"Thế anh mở trình đọc sách của em ra." Phương Tri Nhiên nói, "Em bắt đầu kén cá chọn canh đây."

Tay đối phương nắm lấy tay cậu, cậu tự mình cử động, đầu ngón tay chỉ vào một điểm nào đó trên màn hình.

【...】

【Tóm lại, trong thí nghiệm của nghiên cứu này, vẫn còn thiếu sót...】

"Dừng!" Phương Tri Nhiên nói, "Không nghe tài liệu tham khảo."

Nội dung... làm tụt cả hứng.

Cậu cử động tay, chỉ lại vào màn hình điện thoại.

Cùng lúc đó —

[Lộc Trúc]: [Ngôi thứ hai · Series Khi bạn yêu tà thần · Dây leo x Bạn]

[Lộc Trúc]: Câu chuyện nhỏ trước khi ngủ này ngon lắm, tôi muốn nhận kịch bản kiểu này quá đi.

[Lộc Trúc]: Có 1500 chữ thôi, cậu cũng sướng cùng đi.

"Chắc chắn muốn nghe cái này?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Không đổi nữa?"

"Em không kén chọn." Phương Tri Nhiên nói, "Không phải tài liệu tham khảo là được, đừng lề mề nữa, mau dâng phúc lợi của thầy Bông Tuyết lên đây."

Quý Hành Xuyên: "Được."

Phương Tri Nhiên vểnh tai lên, chuẩn bị nghe đài radio Mùa Đông.

Sau đó, đến trước cả âm thanh là tay của đối phương.

Quý Hành Xuyên nửa kéo nửa ôm, để cậu gối đầu lên đùi mình, chỉnh cho cậu một tư thế nghe kể chuyện.

"Thoải mái." Bông Tuyết Nhỏ nhếch khóe miệng.

【Bạn đi chân trần, bước vào khu rừng rậm tối tăm.】

【Mu bàn chân trắng như tuyết của bạn bị gai góc trên mặt đất cứa đỏ ửng.】

Phương Tri Nhiên: "?"

Truyện thám hiểm à?

【Cây cối che khuất bầu trời, trên con đường mòn thanh vắng, bạn chỉ có thể nghe thấy tiếng chuông bạc bên mắt cá chân mình.】

【Bụi gai làm rách vạt áo bạn, để lại từng vệt m.á.u trên bắp chân trắng nõn của bạn.】

Phương Tri Nhiên: "?"

Thám hiểm mặc hở hang thế này à?

【Bạn bị dây leo ngáng chân ngã sóng soài.】

Phương Tri Nhiên: "Ừm ừm ừm."

Là truyện thám hiểm, trắc trở đến rồi.

【Đầu gối bạn đập xuống nền đất cứng, đá vụn để lại những vết bầm tím loang lổ trên đầu gối trắng như tuyết của bạn.】

Phương Tri Nhiên: "Vết thương nhỏ, em đứng dậy quẩy tiếp."

【Đôi tay mảnh khảnh khó khăn chống xuống đất, mồ hôi nhỏ xuống từ bên má bạn, trong khu rừng tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng thở dốc mang theo âm mũi nức nở của bạn.】

Phương Tri Nhiên: "Em đứng dậy rồi."

【Bạn bị dây leo cuốn vào sâu trong rừng.】

Phương Tri Nhiên: "???"

Không phải, cốt truyện gì thế này?

Người chậm tiêu đến đâu cũng phải cảm thấy sai sai rồi.

"Khoan đã, lão tặc." Cậu nói, "Anh đang đọc cái quái gì cho em nghe thế? Đây là hành vi Lộc Trúc gì vậy?"

Đối phương không trả lời, vẫn dùng giọng nói ôn hòa đọc tiếp.

【Bạn giãy giụa muốn trốn thoát... trên cổ tay hơi siết c.h.ặ.t, có dây leo quấn lấy nơi đó.】

Phương Tri Nhiên: "?"

Hình như hơi c.h.ặ.t thật.

Đệch, anh có cần phải nắm cổ tay em vào lúc này không hả.

Cảm giác nhập vai cũng mạnh quá rồi đấy.

Câu chuyện trước khi ngủ đang yên đang lành sao tự nhiên lại bắt đầu 18+ rồi.

"Ngủ đây, em không nghe nữa." Cậu bật dậy... không dậy nổi.

Quý Hành Xuyên tay không ấn cậu nằm xuống lại.

【Vạt áo bạn bị vén lên, dây leo có gai mềm từng chút từng chút quấn quanh...】

【Dây leo to bằng miệng bát vòng qua mắt cá chân, từng chút từng chút leo lên bắp chân bạn, lại từ từ siết c.h.ặ.t, để lại vết đỏ bắt mắt trên bắp chân bạn.】

Phương Tri Nhiên: "..."

Anh dám đọc tui không dám nghe đâu.

Câu chuyện trước khi ngủ này sao càng nghe càng thấy sai trái thế này.

【Bạn bắt đầu giãy giụa, dùng tiếng nức nở gần như vỡ vụn kêu cứu, nhưng trong rừng sâu, không ai nghe thấy tiếng kêu cứu của bạn.】

【Bắt được em rồi.】 Quý Hành Xuyên nói.

Phương Tri Nhiên giãy ra, lăn nửa vòng sang bên cạnh, bịt c.h.ặ.t tai lại.

Không nghe không nghe, ch.ó sủa là ch.ó không c.ắ.n người.

Một bàn tay chống bên tai cậu, Quý Hành Xuyên ấn cậu xuống, cứ thế đọc hết câu chuyện.

Đối phương ôm lấy cậu, hôn nhẹ lên cổ cậu.

【Bạn rơi vào vòng tay của "Thầy Mùa Đông".】

Anh thay thế từ "Tà thần" trong văn bản ngắn.

"Bông Tuyết Nhỏ?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Món quà lớn đầu tiên bạn trai tặng, em có hài lòng không?"

Phương Tri Nhiên: "..."

Bông Tuyết Nhỏ hơi hoa mắt ch.óng mặt rồi.

*

Cái phúc lợi trước khi ngủ này, trực tiếp khiến Phương Tri Nhiên mơ thấy dây leo cả đêm.

Một cái dây leo có dây thanh quản của Mùa Đông trói cậu vào thân cây, bắt cậu viết một trăm bài luận văn.

Giấc mơ ch.ết tiệt này, nhiều yếu tố quá.

Giường khá rộng, lúc này chỉ có một mình cậu, Quý Hành Xuyên không có ở đây.

Cậu mở điện thoại —

[Quý Hành Xuyên]: Anh đến viện một chuyến.

[Quý Hành Xuyên]: Chim cánh cụt hôn hôn.jpg

[Quý Hành Xuyên]: Quên mất em không nhìn thấy, lát nữa anh gọi điện cho em nhé.

Ừm, điện thoại.

Phương Tri Nhiên xem điện thoại, chín giờ rồi, điện thoại đâu, sao vẫn chưa gọi.

Phương Tri Nhiên: "?"

Khoan đã.

Bố nhìn thấy rồi?

Bố đúng là kẻ mạnh c.h.é.m gi.ết từ khu phố cổ mà ra.

Phương Tri Nhiên từ từ nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay.

A, cảm giác sức mạnh trở lại cơ thể này thật tuyệt vời.

Cái ký túc xá này bỗng nhiên trở nên trống trải quá, Quý Hành Xuyên hình như đã dọn hết những chướng ngại vật có góc cạnh đi rồi.

Tầm nhìn không rõ lắm, nhưng đủ để cậu chơi điện thoại, cậu mở WeChat, trả lời vài tin nhắn.

Đa phần những người tìm cậu, Quý Hành Xuyên đều đã giúp trả lời rồi.

File văn bản trong khung chat với Lộc Trúc đã tái hiện lại nguyên nhân của món quà lớn trước khi ngủ hôm qua.

Cậu chưa từng nghe giọng Mùa Đông đọc cho cậu nghe thứ đại nghịch bất đạo thế này bao giờ, lại còn bắt cậu phải nghe hết.

Nội dung trần trụi và cách chơi kỳ quái đó khiến cậu ngày hôm sau nhớ lại vẫn thấy đỏ mặt tim đập.

Cậu nhìn xuống dưới, chú ý đến tin nhắn của MCN.

Triển lãm lớn ở thành phố S đổi khách mời?

Suốt ngày không làm việc chính, chỉ ngồi đó mà tưởng tượng thôi.

Sau đó cậu nhìn thấy một màn giao tranh đơn phương nghiền nát —

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Cậu có thể đại diện cho Tương Nguyệt Media sao?

[F]: Tôi có thể.

Phương Tri Nhiên: "..."

Thầy Mùa Đông, mức độ ngông cuồng của thầy không thua kém gì Bông Tuyết Nhỏ đâu nhé.

Em không dám nói những câu tàn nhẫn thế này đâu.

Nhưng mà —

HR của Tương Nguyệt Media trong nhóm chat Comic Con nóng tính thật, không nói hai lời, đá người ta ra khỏi nhóm luôn.

"Nghèo Rớt Mồng Tơi" nói đúng, không có chút tinh thần hợp đồng nào, ch.ó cũng chê.

Cậu đang xem chuyện vui hôm qua thì nhóm khách mời Comic Con lại công bố cập nhật mới —

[Ban tổ chức Comic Con]: @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông @Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ, @Tác giả - Cấp Vũ, ngày 22 tháng 2, cùng ký tên tại khu A.

[Ban tổ chức Comic con]: @Du Trúc Dạ (Hu hu tôi bị cấm ngôn rồi muốn xxx thì inbox tôi) @Coser Khiếu Lâm @Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Văn Ương, ngày 22 khu B.

[Ban tổ chức Comic Con]: Sắp xếp tiếp theo chờ công bố.

[Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông]: Ban tổ chức vất vả rồi!

Nhóm khách mời này sắp xếp hay đấy, có thể coi là được trả tiền để hẹn hò, chỉ là còn có một cái bóng đèn thôi.

Đều là khách mời cùng ngày, làm quen trước một chút cho dễ trao đổi.

Phương Tri Nhiên mở tài khoản của vị tác giả này ra, bấm kết bạn.

Mười mấy phút trôi qua, đối phương không có phản ứng gì, xem ra bận rộn lắm.

Chuyện mở rộng quan hệ này, duyên phận qua mạng, không thể cưỡng cầu.

Phương Tri Nhiên sảng khoái xuống giường, soi gương kiểm tra mắt mình.

Không nhìn ra vết thương gì, chỉ là đuôi mắt hơi đỏ, như vừa khóc xong, đã không còn gì đáng ngại nữa.

Nhưng hình như tạm thời cậu không thể đeo lens, người đẹp sườn xám tóc trắng mà Quý Hành Xuyên muốn xem chắc phải đợi thêm mấy ngày nữa rồi.

Cậu đang nghĩ ngợi thì cửa phòng ký túc xá kêu cạch một tiếng, có người về.

Quý Hành Xuyên xách mấy túi nilon, nhẹ nhàng đẩy cửa: "Dậy rồi à?"

"Ngủ đẫy giấc rồi." Phương Tri Nhiên nói.

Cậu đúng là ngủ rất ngon, tóc mái ngoan ngoãn dán vào trán, trên má còn vương chút ửng hồng khi mới dậy, cậu cứ thế mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình, bên xương quai xanh còn có một vết hôn không rõ lắm.

Trong khoảnh khắc đó, Quý Hành Xuyên suýt thì nảy sinh ảo giác —

Giống như người vợ mới cưới đang đợi anh về nhà.

Đối phương đang trắng trợn nhìn cậu từ đầu đến chân.

Phương Tri Nhiên xoa cổ, đang định nói cho đối phương biết chuyện mắt cậu, thì thấy đối phương bày bữa sáng mua về ra thành một hàng.

"Em không nhìn thấy." Quý Hành Xuyên nói, "Anh tiếp tục đút cho em."

Cơm bưng tận miệng áo đưa tận tay, hình như cũng không tệ, Tiểu Nhiên muốn hưởng thụ thêm chút nữa.

"Muốn cái há cảo chiên kia." Phương Tri Nhiên nhắm mắt há miệng, "Đừng to thế, đút nửa cái một thôi."

Quý Hành Xuyên: "?"

Phương Tri Nhiên: "..."

Đàn anh cậu có vẻ hơi ngạc nhiên, đưa tay khua khua trước mắt cậu hai cái.

"Đây là mấy?" Quý Hành Xuyên hỏi.

"Đây là sáu." Phương Tri Nhiên nghiêng đầu.

"Nhìn thấy bao nhiêu rồi?" Quý Hành Xuyên hỏi.

"Nhìn thấy..." Phương Tri Nhiên chống tay phải lên má, thu ánh mắt từ màn hình điện thoại của đối phương về, "Anh trông giống bạn trai của Tiểu Nhiên."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.