Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 56: Đừng Cãi Nhau Nữa

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:44

Editor: Yang Hy

"May mà em không đọc cuốn này." Phương Tri Nhiên nhận xét sắc bén, "Không thì là em thi xem ai sống lâu hơn với tác giả rồi."

Còn không bằng cái truyện ngắn đàn anh x đàn em cậu lưu trên web X, dạo này ra chương mới chăm chỉ lắm, ngày nào web X cũng gửi thông báo cập nhật cho cậu.

Nhưng dạo này cậu bận quá, vẫn chưa kịp xem kỹ.

Cửa nhà ăn số 3 có dựng mấy cái lều, trông như đang làm hoạt động quảng bá gì đó, kiểu quét mã tặng quà ấy.

Quý Hành Xuyên: "Giải vô địch chúng ta tham gia phải thi đấu vòng loại toàn quốc trước, hôm qua trường thông báo cho anh, đồng phục đội đã chuẩn...?"

Quý Hành Xuyên nhìn vào khoảng không trong tay mình, rơi vào trầm tư.

Sao? Bảng thuộc tính còn có thêm dòng "buông tay là mất" à?

"Ting."

Phương Tri Nhiên quét mã xong, chuẩn bị nhận khăn giấy.

Sau khi vào Đại học A, chỉ dựa vào việc quét mã và làm vật thí nghiệm cho sinh viên tâm lý, cậu đã đạt được tự do khăn giấy rồi.

Tiền tiết kiệm được có thể mua bao nhiêu là goods.

"Cảm ơn đã ủng hộ." Tình nguyện viên bên lều đưa cho cậu một cái hộp vuông.

Phương Tri Nhiên: "?"

Nhỏ thế này thôi á?

Ấy khoan, đây không phải khăn giấy.

Đây là cái gì? Ba con...

"Em muốn cái này à?" Bên tai vang lên giọng nói.

Vai phải bị ngón tay ấn xuống, Quý Hành Xuyên nghiêng đầu, như thể lơ đãng, dùng giọng nói chỉ có hai người nghe thấy nói ba chữ.

Phương Tri Nhiên: "..."

Trường học phát cái này làm gì chứ!

Ngón tay trắng nõn của cậu nam sinh hơi cong lại, đầu ngón tay bị góc nhọn của hộp ấn cho ửng đỏ.

"Là quét mã là được tặng ạ?" Cậu nghe thấy người bên cạnh hỏi.

"Đúng rồi đúng rồi." Tình nguyện viên nhiệt tình nói, "Follow tài khoản chính thức của bệnh viện trường chúng mình là có thể nhận quà nhỏ rồi ạ."

"Quà nhỏ không quan trọng." Quý Hành Xuyên nói, "Chủ yếu là muốn ủng hộ công việc của nhà trường."

Phương Tri Nhiên: "?"

Thế thì anh đừng lấy?

Cậu đang nghĩ ngợi thì đối phương đã nhận lấy món quà y hệt từ tay tình nguyện viên.

"Cảm ơn." Quý Hành Xuyên nói.

Túi áo phao bên phải bỗng nhiên nặng thêm một chút.

Cậu nam sinh mím môi, vội vàng cúi đầu, bước đi cùng tay cùng chân.

"Anh không có túi à?" Cậu hỏi nhỏ.

"Em giữ hộ anh." Quý Hành Xuyên nói.

"Ai thèm giữ hộ anh cái này chứ?!" Phương Tri Nhiên giậm chân.

Bên cạnh cái lều nhỏ trước cửa nhà ăn số 3, mấy tình nguyện viên đang ríu rít trò chuyện.

"Tớ thích cậu bạn đeo kính gọng đen kia, trông sạch sẽ ngoan ngoãn ghê."

"Tớ thích bạn của cậu ấy, trông thì lạnh lùng, nhưng lúc nói chuyện với bạn thì ánh mắt dịu dàng lắm."

"Đó là Quý Hành Xuyên, hotboy Viện Vật lý đấy." Sinh viên làm thêm ở lều làm thẻ bên cạnh nói, "Người bên cạnh chắc là đàn em của anh ấy, Phương Tri Nhiên."

"Đàn anh đàn em ngày nào cũng đi cùng nhau, hì hì."

"Sao còn cùng nhau nhận quà của chúng ta nữa chứ, hì hì, một hộp có đủ không nhỉ?"

Phương Tri Nhiên chưa đi xa: "..."

Sinh viên đại học bây giờ tư tưởng sao lại Lộc Trúc thế này!

*

Sướng miệng trong một thoáng, về sau hết sướng nổi.

Hối hận, Quý Hành Xuyên vô cùng hối hận.

Thầy Bông Tuyết không sợ trời không sợ đất lại bị hai cái hộp nhỏ dọa chạy mất dép, liền tù tì một tuần không đến ký túc xá tiến sĩ ngủ lại.

Chỉ tranh thủ lúc trong văn phòng chỉ có hai người, anh mới có thể tóm lấy người ta hôn trộm hai cái lên má.

Má Tiểu Nhiên rất dễ véo, da vừa trắng vừa mềm, véo mạnh một chút, cảm giác như có thể véo ra nước.

Khiến người ta rất muốn kiểm chứng cái cảm giác "như thể" này.

"Anh cmn..." Phương Tri Nhiên đang cắm cúi giải đề thi đấu bỗng bật dậy, ném quyển sách vào đầu Quý Hành Xuyên.

Quý Hành Xuyên đổi giọng ngay lập tức để bảo toàn tính mạng: "Anh còn một cách giải nữa."

Giọng nói này, bình tĩnh, thông minh, khiến người ta liên tưởng ngay đến những nhân vật lợi hại trong anime, giây trước đẩy kính giây sau tung chiêu cuối.

"Thế anh xem đi." Thầy Bông Tuyết đặt sách xuống, ấp a ấp úng nói.

"Mọi người ơi, đồng phục đội đến rồi!" Cam Uyển Hòa ôm một chồng quần áo, đá cửa xông vào, "Lão Trần bảo chúng ta đi chụp ảnh tập thể!"

"Đàn chị." Phương Tri Nhiên nhắc nhở, "Cửa sẽ đau đấy."

Đồng phục đội đại diện Đại học A có màu chủ đạo là đen, gồm ba món: áo phông, áo khoác và quần dài, trước n.g.ự.c áo in tên thành viên và logo Đại học A.

Quý Hành Xuyên là đội trưởng, Cam Uyển Hòa là hướng dẫn viên, Phương Tri Nhiên, Khương Phong, Sở Hi cùng với một sinh viên đến từ nhóm thầy Trần, tạo thành đoàn đại biểu xuất chinh của Đại học A.

Chụp ảnh tập thể xong là thời gian chụp ảnh cá nhân của các sinh viên tham gia thi đấu.

Cam Uyển Hòa dựa vào cửa sổ, chỉ đạo nhiếp ảnh gia: "Đừng chụp cứng nhắc quá, làm như Đại học A chúng ta toàn mọt sách ấy."

"Để Tiểu Nhiên ngồi trước bàn học, đội trưởng Quý cúi người từ phía sau lật sách." Cam Uyển Hòa nói, "Chụp ra cái cảm giác đang hướng dẫn ấy."

"Tiểu Nhiên nằm bò ra ngủ trưa, đúng rồi, Quý Hành Xuyên đi tới đắp áo cho em ấy." Cam Uyển Hòa nói, "Cái này gọi là quan tâm đàn em."

"Em cũng muốn chụp kiểu này!" Khương Phong giơ tay.

"Nhiếp ảnh gia." Cam Uyển Hòa nói, "Mau lôi cậu ta đi, lôi cậu ta đi chụp ảnh thẻ."

Khương Phong: "?"

Cam Uyển Hòa vén tóc ra sau tai, gõ vài dòng chữ lên màn hình điện thoại.

[Cậu đàn em của tôi, trông thì ngoan ngoãn học bá, thật ra tính cách khá ngông cuồng.]

[Cậu ấy vừa mới đến, đã cho một số người thấy sự chấn động của việc chỉnh đốn giới học thuật.]

[Nhưng cậu đàn em trước mặt đàn anh, lại rất mềm mại đáng yêu, còn biết đỏ mặt nữa.]

[Họ là họ, OOC thuộc về tôi.]

[Dưới đây là hint tôi học đến điên rồi tự mình tạo ra.]

Cô đang gõ chữ thì phía trên màn hình hiện ra thông báo hệ thống —

【Hệ thống web X nhắc nhở bạn: Để cảm ơn bạn đã ủng hộ chuyên mục mới của chúng tôi, tặng bạn một cơ hội bốc thăm trúng thưởng.】

【Giải nhất: Một tivi màu; Giải nhì: Một PS5; Giải ba: Hai vé thường Comic Con thành phố S; Giải khuyến khích: Một bộ đề thi Ngũ Tam (5 năm thi đại học 3 năm giả lập).]

Cam Uyển Hòa: "?"

【Chúc mừng bạn đã quay trúng một bộ đề thi Ngũ Tam.】

【Phát hiện bạn đang gỡ cài đặt web X, lập tức quay lại cho bạn.】

【Chúc mừng bạn đã quay trúng giải ba, hai vé thường Comic Con thành phố S!】

【Chỉ cần thanh toán 200 tệ phí vận chuyển, sẽ gửi đến tận nhà cho bạn.】

Cam Uyển Hòa: "?"

Comic Con? Chưa đi bao giờ.

Con người hèn thì có thể đổi hành tinh sống, con người mệt mỏi thì có thể đổi chỗ phát điên.

Chỉ cần 200 tệ là có thể đến nơi không ai quen biết để phát điên, hình như cũng hời phết?

Mua.

Cam Uyển Hòa điền địa chỉ, chuyển về chuyên mục truyện ngắn.

Mùa Đông x Bông Tuyết, ai với ai thế này, hot ghê, chiếm nửa giang sơn chuyên mục truyện ngắn rồi.

CP của mình không thể thua! Cam Uyển Hòa múa b.út thành văn, tiếp tục sản xuất lương thực.

*

Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)

[Lão Quách]: Chụp ảnh đại diện xong rồi à?

[Khương Phong]: Chụp xong rồi ạ, cười đến mức cơ mặt em run lẩy bẩy.

[Khương Phong]: Đàn anh Quý và Tiểu Nhiên đều biết chụp ảnh ghê. Mặt đàn anh Quý ăn ảnh, không biểu cảm cũng đẹp.

[Khương Phong]: Tiểu Nhiên càng thần kỳ hơn, biết tạo dáng cực kỳ, tạo dáng đại cũng thành động tác, cười đại cũng có thần thái.

[Lão Quách]: Sao trong nhóm có mỗi mình em nói chuyện thế?

[Khương Phong]: Chắc mọi người đều bận ạ.

Phương Tri Nhiên ngồi ở ghế phụ lái chiếc SUV, bên cạnh là diễn viên l.ồ.ng tiếng kiệm lời.

Nửa tiếng trước, lúc cậu đang ngắm ảnh đồng phục đội tuyệt đẹp của mình với bạn trai, có một từ khóa leo lên hot search.

Coser Túc Nguyệt và coser Bông Tuyết, chiến binh và chỉ huy tóc trắng của anh ấy.

Phương Tri Nhiên nhìn qua là biết, ảnh chụp tại Comic Con ở quê cậu lần trước viral rồi.

Hôm đó cậu và Túc Nguyệt cos nhân vật cùng game, trong game hai người này chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường, không ngờ cư dân mạng nhìn thấy cos chỉ huy của cậu xong, cứ khăng khăng nói gì mà mỹ nhân lạnh lùng kiêu ngạo chiếu vào đời thực, còn dùng ảnh chụp tại sự kiện hôm đó cắt ghép thành một đoạn video.

Thế là, vừa khéo bị bạn trai cậu nhìn thấy.

Thầy Mùa Đông vốn luôn bình tĩnh, tâm trạng thay đổi trong nháy mắt, bây giờ đã thành thầy Bốn Mùa rồi.

Xe chạy vào một khu dân cư cao cấp, Phương Tri Nhiên bám vào cửa sổ, tò mò nhìn ngó.

Căng thẳng, cậu theo bạn trai về nhà rồi.

Quý Hành Xuyên bảo mấy ngày tết này, nhà ăn trường không mở, ký túc xá cũng không có nước nóng, bảo cậu về nhà cùng anh.

Đây là căn hộ Quý Hành Xuyên tự mua ở trung tâm thành phố S, Phương Tri Nhiên vừa bước vào cửa đã hiểu tại sao phòng ký túc xá của người này lại sạch sẽ trống trải như thế rồi.

Trên kệ trưng bày bày biện hàng hàng lớp lớp mô hình, còn có không ít goods nhân vật, đúng là thiên đường của dân 2D lâu năm.

"Nhiên Nhiên, em cứ ngồi tự nhiên, chơi thoải mái nhé." Quý Hành Xuyên đặt túi xuống, "Anh đi tắm cái đã, chiều nay sang phòng thí nghiệm Hóa bên cạnh một chuyến, cứ cảm thấy ám mùi."

"Dạ." Phương Tri Nhiên nói.

Cậu bị thiết bị l.ồ.ng tiếng trong phòng làm việc thu hút.

Xịn quá, đây là nơi thầy Mùa Đông nấu cơm đây mà.

Tiểu Nhiên giơ cao điện thoại selfie, chụp chung với "ruộng lúa" vài tấm.

Nhưng mà —

Cậu thì sướng rồi, nhưng Quý Hành Xuyên thì chưa! Thầy Bốn Mùa lúc này hình như vẫn đang ngâm mình trong hũ giấm.

Thế phải làm sao? Hay là bây giờ bò theo đường dây mạng qua đó, đ.ấ.m bẹp dí mấy đứa ship cặp kia?

Không được, Tiểu Nhiên không phải người bạo lực.

Phương Tri Nhiên mím môi, đưa mắt nhìn về phía vali hành lý của mình.

À đúng rồi, cậu vừa khéo mang cái đó theo.

Một tiếng sau, Quý Hành Xuyên vừa từ phòng tắm bước ra thì nhận được điện thoại của mẹ.

"Vâng, đang ở chỗ con, năm nay bận, em ấy không về nhà được." Anh nói, "...Ăn bữa cơm cùng nhau ạ? Đợi thi xong vòng loại đã, bọn con dạo này đều bận lắm."

"...Con biết rồi." Anh dở khóc dở cười, "Chỉ là ở nhờ chỗ con thôi, sẽ bảo vệ tốt tiền vàng của mẹ, con có phải cầm thú đâu..."

Quý Hành Xuyên: "..."

Bên ngoài cửa sổ sát đất phòng khách, ánh đèn thành phố S nối liền thành biển ánh sáng lung linh, "thiếu nữ" tóc trắng quay lưng về phía anh, vạt váy cực ngắn để lộ đôi chân thon dài thẳng tắp.

Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân, "thiếu nữ" nhẹ nhàng xoay người, mái tóc dài trắng như tuyết khẽ đung đưa bên eo thon.

Ánh mắt "thiếu nữ" khẽ động, năm ngón tay thon dài trắng nõn che miệng, mở to mắt, như thể hơi ngạc nhiên.

Đây là thiếu nữ tóc trắng thích mặc sườn xám "Cầm Oanh".

Ở cuối tập một của bộ anime này, Cầm Oanh chính là đứng trên đỉnh tòa nhà chọc trời của thành phố Cyberpunk, lần đầu tiên gặp gỡ nam chính.

Cửa sổ phòng ngủ mở, gió cuốn vào phòng khách, thổi bay mái tóc giả buộc hai bên màu trắng.

Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa 2D và 3D sụp đổ tan tành, Quý Hành Xuyên dường như nhìn thấy nhân vật trong thế giới phẳng bước đến trước mặt anh, còn đưa tay về phía anh.

Để không phá vỡ cảm giác đắm chìm do cos ủy thác mang lại, Phương Tri Nhiên thậm chí không nói gì, chỉ dựa lưng vào cửa sổ sát đất, đầu ngón tay khẽ móc móc.

Giây tiếp theo, thầy Bông Tuyết bị nắm lấy cổ tay, ấn mạnh vào cửa kính sát đất.

Đối phương mút mát lên cổ cậu, đầu ngón tay từng chút một miết qua xương quai xanh mảnh khảnh của cậu.

Phương Tri Nhiên nghiêng đầu, không tránh được, bên tai là hơi thở nóng rực của đối phương, nóng đến mức cậu muốn run rẩy.

Vui thế cơ à? Xem ra là thích nhân vật này thật đấy.

Mình giỏi quá.

Thầy Bông Tuyết âm thầm giơ ngón tay cái cho bản thân.

Do ý thức nghề nghiệp, cậu cố gắng hết sức để tái hiện nhân vật, khóe miệng cười nhạt, mở to đôi mắt ngây thơ non nớt, vô tội nhìn đối phương, nỗ lực thể hiện sự đơn thuần đáng yêu của nhân vật.

Về khí chất thì thật ra cậu hợp với vai phản diện hơn, nhưng may mà bản thân cậu có khuôn mặt rất thanh tú, cũng có thể cân được kiểu nhân vật vô hại ngây thơ này.

Bạn trai cậu ăn goods rất vui vẻ, sờ xong cảm giác của tóc, lại xoa xoa hình thêu sau lưng sườn xám, cuối cùng còn kéo kéo cái đuôi thỏ nhỏ sau lưng sườn xám nữa.

Đôi giày của nhân vật này không thoải mái lắm, cậu đứng mỏi chân, phần da đùi không được tất dài bao bọc bị nhiệt độ từ mu bàn tay đối phương làm bỏng rát, cậu giữ tay đối phương lại.

"Thầy Mùa Đông." Cậu nhắc nhở nhỏ, "Chỉ được nhìn, không được ăn."

"Bông Tuyết Nhỏ, 'Cầm Oanh' sẽ không từ chối đâu." Quý Hành Xuyên nói, "Em OOC rồi."

Phương Tri Nhiên: "..."

Có lần một OOC thì lần sau OOC cũng chẳng sợ nữa.

"Dù sao hôm nay cũng không được." Phương Tri Nhiên nói, "Em chưa... chuẩn bị xong."

Cậu lảng tránh ánh mắt: "Em cũng chẳng mang theo gì cả."

Cậu đẩy Quý Hành Xuyên ra, đi đến bên ghế sofa ngồi xuống, nghỉ ngơi đôi chân bỗng nhiên bủn rủn.

"Nhìn nhanh lên." Cậu nói, "Nhìn xong thì đừng giận nữa nhé."

"Anh còn l.ồ.ng tiếng cho bao nhiêu người nghe đấy thôi." Cậu lầm bầm.

Ghế sofa bên cạnh lún xuống, một cánh tay quàng qua cổ cậu, kéo cậu áp vào người mình.

Quý Hành Xuyên ôm cậu, giơ điện thoại lên chụp một tấm ảnh chung.

23 giờ đêm, ảnh cos của Bông Tuyết và Túc Nguyệt vẫn còn treo trên bảng hot search, fan của diễn viên l.ồ.ng tiếng Mùa Đông lướt thấy một bài Weibo mới.

@Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ: (^▽^), chụp được ảnh chung rồi nè, Cầm Oanh Nhỏ xinh đẹp quá. @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông

Khu bình luận —

@Mắt Kém: Ồ ồ ồ thầy Bông Tuyết xinh đẹp quá.

@Mắt Tinh: A a a a Mùa Đông trời đ.á.n.h, anh ôm vợ của ai đấy! Tình hình gì thế này! Quan hệ hai người tốt đến mức này rồi sao!

@Gừng Càng Già Càng Cay: 0.0 Đây chính là em gái Bông Tuyết à? Thế thì xinh thật đấy.

@Tuyết Rơi Rồi Lại Rơi: Góc chụp này, thầy Mùa Đông anh không định lộ mặt à? Lộ mỗi cái cằm là ý gì.

@Mắt Tinh: Anh mặc đồ ngủ ở nhà màu đen, Bông Tuyết nhà chúng tôi thì trang điểm đầy đủ. Đoán già đoán non, thầy Mùa Đông vừa tắm xong à? Không phải anh bắt Bông Tuyết về nhà cos cho anh xem đấy chứ? Anh đúng là không nhịn nổi chút nào nhỉ, Bông Tuyết vừa hợp tác với Túc Nguyệt hot được mấy bài, anh đã không nhịn được rồi chứ gì.

@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Lộc Trúc (Du Trúc Dạ): Ồ ồ ồ, cái ngón tay rõ ràng từng khớp xương này của anh, cứ thế đặt lên eo thầy Bông Tuyết, hai người đăng ảnh chung làm gì, hai người đi "tòm tem” đi!

Phương Tri Nhiên: "..."

Cậu dùng tài khoản Mùa Đông, chặn Lộc Trúc và những người nói tiếng Lộc Trúc.

"Hài lòng chưa." Phương Tri Nhiên thoải mái dựa vào ghế sofa, vắt chéo đôi chân dài, "Thầy Bông Tuyết tan làm đây."

Điện thoại trên bàn trà rung lên một tiếng.

Giờ này rồi, ai tìm cậu nhỉ.

Ủa? Là nick công việc [Bông Tuyết].

[Tác giả - Cấp Vũ]: Vô cùng xin lỗi, chị gái Bông Tuyết. Tôi ít lên nick này, trước đó không thấy tin nhắn của chị.

[Bông Tuyết]: Tôi không phải chị gái, tôi là bố.

[Tác giả - Cấp Vũ]: Xin lỗi, tôi học đến ngốc rồi. Tôi từng xem ảnh hợp tác "Mười Bốn", cậu đẹp quá.

[Tác giả - Cấp Vũ]: Là một tác giả nhỏ bé, được đứng chung sân khấu với anh là vinh hạnh của tôi.

"Cậu ta nói chuyện cũng hơi giả trân." Phương Tri Nhiên nói, "...Lão tặc, đừng có vén váy em."

[Tác giả - Cấp Vũ]: Tôi mang theo tâm trạng biết ơn, mong chờ cuộc gặp gỡ của chúng ta tại Comic Con.

[Tác giả - Cấp Vũ]: Tôi có thể không giỏi ăn nói, lười giao tiếp xã hội, mong thầy Bông Tuyết thông cảm nhiều hơn.

"Hướng nội thế á?" Phương Tri Nhiên lầm bầm, "Để bổn Bông Tuyết truyền cho cậu ta chút năng lượng."

Cậu gạt tay Quý Hành Xuyên ra, tiếp tục trả lời —

[Bông Tuyết]: Đừng sợ, thế giới 2D không có người lạ.

Giây tiếp theo, QQ công việc 2D của Quý Hành Xuyên cũng có tin nhắn.

[Tác giả - Cấp Vũ]: Chào thầy Mùa Đông, xin lỗi lâu như vậy mới chào hỏi thầy.

"Cậu ta hướng nội." Phương Tri Nhiên nói, "Dịu dàng với cậu ta chút."

Quý Hành Xuyên: "Được thôi."

[Mùa Đông]: Mặt vàng đáng yêu.jpg, không sao đâu.

[Tác giả - Cấp Vũ]: Giọng nói của thầy là báu vật trời ban cho thế giới này, được đứng chung sân khấu với thầy là vinh hạnh của tôi.

[Mùa Đông]: Mặt vàng đáng yêu.jpg, tác giả khéo ăn nói thật đấy.

[Tác giả - Cấp Vũ]: Thầy và Bông Tuyết Nhỏ nói chuyện dịu dàng quá, mặc dù không hay lăn lộn trong giới 2D, nhưng 2D đúng là chốn bồng lai tiên cảnh mà!

[Tác giả - Cấp Vũ]: Xác ch.ết hồi ấm, tôi sắp sống lại rồi!

[Mùa Đông]: Mặt vàng đáng yêu.jpg, hẹn gặp ở Comic Con, rất mong chờ được gặp bạn.

"Đây còn là một cái bóng đèn văn vở nữa chứ." Phương Tri Nhiên nói.

"Cầm Oanh" đứng dậy khỏi ghế sofa, mái tóc dài trắng muốt lướt qua cổ Quý Hành Xuyên.

【Cho anh ôm thêm một cái nữa nhé.】

【Được không?】

Giọng nói này, kiềm chế nhưng lại mang theo sự chiếm hữu tùy ý, trong âm sắc hơi khàn, vậy mà có thể khiến người ta nghe ra ham muốn đang cố gắng kìm nén.

Bước chân Phương Tri Nhiên khựng lại, bị kéo mạnh về phía sau, ngã ngồi lên đùi đối phương.

Thầy Mùa Đông còn biết cả giọng này nữa à?

Nghe hơi bị hay đấy.

Cậu chỉ từng nghe các CV khác nói chuyện kiểu này trong mấy bộ kịch truyền thanh đam mỹ Lộc Trúc gửi thôi.

Giọng người khác cậu không có cảm giác, nhưng đến lượt thầy Mùa Đông dùng giọng điệu như vậy nói chuyện bên tai cậu, cậu liền theo bản năng muốn tan chảy thành người tuyết.

"Vậy... chỉ một lát thôi nhé." Hai tay đối phương khóa c.h.ặ.t eo cậu, Phương Tri Nhiên nghiêng đầu, hôn lên má đối phương một cái, "Không được quá giờ."

*

Kỳ nghỉ của nghiên cứu sinh vốn chẳng được mấy ngày, vừa ăn tết xong, Quý Hành Xuyên đã nhắn tin cho tất cả mọi người trong nhóm đề tài trên WeChat, tuyên bố học kỳ mới bắt đầu.

Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)

[Quý Hành Xuyên]: Hai giờ chiều họp nhóm, nhận được gõ 1.

[F]: (^▽ ^), 0.

[Khương Phong]: 1

[Cam Uyển Hòa]: 2

[Sở Hi]: 3

[Phan Hủ]: -1

[Lão Quách]: Buổi họp nhóm đầu tiên sau tết, mọi người cố lên! Phấn chấn lên nào!

[F]: Em yêu họp nhóm!

Hai giờ chiều, phòng họp 203 của viện.

Quý Hành Xuyên ngồi ở một đầu bàn dài, trước mặt đặt laptop, phần mềm họp trực tuyến đang kết nối giọng nói của lão Quách.

"Cuối học kỳ trước, điểm các môn chuyên ngành của Tiểu Nhiên đều cao nhất viện, cộng thêm các bài báo đã đăng và các hoạt động học thuật tham gia, năm nay chắc chắn sẽ giành được kha khá học bổng." Lão Quách tổng kết, "Khương Phong và Sở Hi cũng đã đăng bài báo, Phan Hủ... Phan Hủ cũng nộp học phí rồi."

Phương Tri Nhiên: "..."

"Trong học kỳ mới, hy vọng mọi người trong nhóm thầy Quách tiếp tục yêu thương giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau xây dựng bầu không khí học tập." Lão Quách tổng kết.

Phòng họp im phăng phắc, Phương Tri Nhiên đập bàn cổ vũ.

"Thầy rất vui mừng, cuối tháng 2 học trò của thầy sẽ đại diện Đại học A, tham gia vòng loại toàn quốc giải vô địch Vật lý toàn cầu." Lão Quách nói, "Thầy đợi nhìn thấy tin vui của các em trên tivi."

Phương Tri Nhiên đập bàn.

"Ok." Quý Hành Xuyên nói, "Lão Quách nói đến đây thôi."

Lão Quách: "..."

"Tiếp theo, anh và Cam Uyển Hòa đã sắp xếp vài tài liệu trong kỳ nghỉ, làm bổ sung cho đề tài thi đấu." Quý Hành Xuyên nói, "Tiểu Nhiên đã xem qua rồi, hôm nay chúng ta vừa khéo lôi ra thảo luận lại một chút."

Vừa ăn tết xong đã họp nhóm, cộng thêm buổi họp hôm nay quá nhiều nội dung, mọi người bắt đầu hơi mất tập trung.

Cam Uyển Hòa lén lút nghịch điện thoại dưới gầm bàn, Phan Hủ lục lọi ba lô.

Phan Hủ chọc chọc Phương Tri Nhiên: "Tiểu Nhiên, kẹo này siêu ngon, mẹ anh đi du lịch nước ngoài mua về đấy, thơm cực."

Phương Tri Nhiên: "? Nhiều thế ạ?!"

Phan Hủ nhét năm sáu túi kẹo vào ba lô của cậu một lượt.

"Ăn từ từ thôi." Phan Hủ nói, "Ăn không hết thì chia cho bạn bè cùng ăn."

"Cảm ơn đàn anh Phan." Phương Tri Nhiên nói.

Thế thì mai đi Comic Con, cậu vừa khéo mang cho tác giả Cấp Vũ một túi, để vị tác giả hướng nội này nếm thử chút đồ lạ.

Tốt quá, đỡ phải tốn công đi mua quà gặp mặt.

Dưới gầm bàn họp nhóm, Phan Hủ lén lút tuồn hàng, nhét cho mỗi anh chị em một túi kẹo.

"Còn một vấn đề nữa." Quý Hành Xuyên gõ bàn, "Mọi người làm cái gì đấy? Họp nghiêm túc chút đi."

Quý Hành Xuyên rút ra một tập tài liệu giấy: "Khương Phong, Phan Hủ, dự án cuối năm ngoái hai người làm không đạt yêu cầu, học kỳ này phải làm lại."

Phan Hủ đập đầu xuống bàn: "A em ch.ết mất."

Khương Phong đập đầu xuống bàn: "Em cũng ch.ết mất."

"Nghiêm trọng thế ạ?" Phương Tri Nhiên nhận lấy tài liệu, lật xem, "Ồ em hiểu rồi, thiết lập tham số mô phỏng này của hai anh không c.h.ặ.t chẽ lắm, không chuyển đổi đơn vị giữa mô phỏng và thực nghiệm, dẫn đến kết quả thực nghiệm bị sai."

"Anh sửa ngay đây." Phan Hủ lau nước mắt.

"Sửa không chưa đủ, phải kiểm điểm." Giọng điệu Quý Hành Xuyên nghiêm túc, "Chúng ta làm nghiên cứu khoa học, nhất định phải cẩn trọng mọi việc, nói rộng ra, nếu thứ thiết kế ra trong giai đoạn thử nghiệm không phát hiện sai sót, cứ thế đưa vào sản xuất, thì có thể sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng, cho nên bắt buộc phải cẩn thận mọi việc."

"Sinh viên Đại học A chúng ta được coi là những người đi đầu trong nghiên cứu khoa học, thành quả nghiên cứu của chúng ta có thể mang lại sự tiến bộ và tiện lợi cho nhiều ngành nghề." Quý Hành Xuyên nói nghiêm túc, "Cho nên bắt buộc phải kiểm tra kỹ lưỡng mỗi lần thí nghiệm, đảm bảo chất lượng nghiên cứu."

"Phương án mô phỏng này của hai anh ấy, có phải cũng có thể đổi thành..." Phương Tri Nhiên rút một tờ giấy nháp, vẽ sơ đồ minh họa, "Thế này."

"Được thì được, nhưng vẫn chưa đủ, em xem chỗ anh này." Quý Hành Xuyên chiếu một hình ảnh lên màn hình.

"Từ từ." Phan Hủ hoảng hốt, "Phương án của hai người phức tạp quá, anh thấy ý tưởng của anh vẫn dùng được mà."

Khương Phong đập bàn: "Em có một kế."

"Kế của anh không được." Phương Tri Nhiên nói, "Trước đó đã không suôn sẻ rồi."

"Thế anh còn một ý tưởng nữa." Phan Hủ nói.

Lão Quách trong máy tính: "Đợi..."

"Nghe em nói hết đã!" Phương Tri Nhiên đập bàn.

"Em xem ý tưởng của anh trước đã." Quý Hành Xuyên gõ màn hình chiếu, "Anh thấy..."

Phan Hủ: "Cho tôi nói một câu coi!"

Lão Quách trong máy tính: "Thầy..."

Cam Uyển Hòa: "..."

Nghe toàn tiếng ồn ào.

"Đủ rồi! Đừng cãi nhau nữa." Nghe được mười phút, Cam Uyển Hòa đập bàn, "Bảy giờ tối rồi, nhà ai họp nhóm năm tiếng đồng hồ hả! Tan họp cho bà!"

Tòa nhà Viện Vật lý rung chuyển.

Cuộc họp nhóm của nhóm thầy Quách dừng lại.

"Thôi bỏ đi, nghỉ ngơi trước đã." Phương Tri Nhiên xoa xoa cái cổ hơi mỏi, "Đầu em ong ong hết cả lên."

Ngày mai cậu còn có Comic Con nữa.

Cậu dùng ánh mắt ám chỉ Quý Hành Xuyên, Quý Hành Xuyên vừa rồi còn tranh luận với cậu đáp lại bằng ánh mắt.

Nhóm thầy Quách tan họp, mọi người thu dọn sách vở tài liệu, tốp năm tốp ba rời đi.

"Vừa ăn tết xong, họp hành không có trạng thái lắm." Phương Tri Nhiên nói, "Bạn trai, ngày mai chúng ta đi Comic Con chơi trước đi."

"Ừ." Quý Hành Xuyên nói, "Cũng được."

Quý Hành Xuyên: "Mấy năm nay toàn bận rộn chuyện học thuật, lâu lắm rồi không rời khỏi giới học thuật, Nhiên Nhiên, em đưa anh đi cảm nhận thật kỹ bầu không khí 2D nhé!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.