Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 57: Lần Đầu Gặp Mặt
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:45
Editor: Yang Hy
Đèn hoa mới lên, văn phòng nhóm thầy Quách lúc này chỉ còn lại hai người.
Sở Hi dụi mắt, dựa vào tủ sách đặt đồ ăn ngoài: "Đàn chị Uyển Hòa, nếu không phải chị hô dừng, em cảm giác giờ này chúng ta vẫn đang họp nhóm đấy."
"Chịu hết nổi rồi." Cam Uyển Hòa nói, "Họp thêm một giây nữa thôi, chị sẽ biểu diễn màn phát điên tại chỗ bò toài khắp sàn cho xem."
"Đàn anh Quý lấy đâu ra lắm thứ để nói thế không biết." Sở Hi ôm mặt.
Sở Hi: "Lần trước trên diễn đàn còn có người hỏi, sao trong nhóm thầy Quách chẳng ai yêu đương với Quý Hành Xuyên, em còn để lại bình luận, em bảo là họp nhóm với anh ấy hai lần là các bạn sẽ không còn ham muốn trần tục ngay."
"Học kỳ mới rồi, lại còn phải thi đấu, nhiều việc mà, cậu ấy cũng hết cách." Cam Uyển Hòa nói, "Nhưng mà chị nói thật, tạm thời chị không muốn nhìn thấy mấy người bọn họ nữa, ồn ào đau cả đầu."
"Đúng thế." Sở Hi nói, "Vậy ngày mai chúng ta cứ theo kế hoạch cũ đi leo núi nhé."
Cam Uyển Hòa nhìn quanh bốn phía, đóng cửa sổ đóng cửa chính, thần bí rút từ trong túi ra hai tấm vé.
"Đàn em Hi, đàn chị có một nơi hay hơn." Cô nói, "Cũng có tác dụng như leo núi, vừa rèn luyện thân thể, vừa thư giãn tinh thần, quan trọng là, tạm thời chị không muốn nhìn thấy mấy người 3D này nữa."
"2D? Em không rành lắm." Sở Hi nhìn tấm vé Comic Con trên tay,
"Nhưng cũng được, tiếp xúc với cái mới, thư giãn đầu óc."
Trong nhà ăn số 3, Khương Phong và Phan Hủ đang đợi trước cửa sổ bán cơm rang.
"Phan Hủ, tối nay ăn cơm rang à!" Ba sinh viên Luật đi tới.
"Đúng rồi đúng rồi." Phan Hủ nói, "Rảnh rỗi đi chơi cùng nhau nhé!"
"Anh Phan, ăn ở nhà ăn số 3 à!" Lại có ba sinh viên Nông nghiệp xuất hiện.
"Hôm nào hẹn ăn cơm nhé." Phan Hủ nói.
"Đàn anh Phan." Khương Phong nói, "Ngày mai anh đi hội chợ việc làm à?"
Phan Hủ: "Hả?"
Phan Hủ: "À ừ."
Không sai, đều đông người như nhau cả.
"Thế đàn anh Phan cố lên nhé." Khương Phong nắm tay cổ vũ, "Nhất định sẽ gặp được ông chủ tốt biết nhìn người."
"Tiểu Khương ngày mai đi họp lớp à?" Phan Hủ có ấn tượng, "Thế thì đừng nghĩ đến chuyện học hành nữa, chơi cho đã đi, dù sao bạn bè cũng lâu lắm mới gặp một lần mà."
"Ok anh." Khương Phong nói, "Nhưng tối nay vẫn phải học chút đã, đàn anh Phan, anh nhớ về xem qua cái dự án của hai anh em mình nhé!"
Phan Hủ: "...Được."
Hai người xách cơm rang, ai về ký túc xá người nấy.
Khương Phong mở ngăn kéo, lấy tấm vé VIP Comic Con của mình ra, sờ sờ, tâm trạng kích động.
Truyện cậu theo dõi lại ba ngày không ra chương mới rồi, cậu phải đến tận nơi giục tác giả ra chương mới!
Cậu còn chuẩn bị quà cho cả ba thầy ở khu A Comic Con nữa —
Móc khóa giới hạn Đại học A.
Móc khóa này hot từ lâu rồi, chỉ sinh viên Đại học A mới có thể dùng thẻ sinh viên mua, mỗi người giới hạn mua ba cái, giá trên mạng bị đẩy lên rất cao.
Món quà này vừa độc đáo vừa có ý nghĩa kỷ niệm, ba khách mời chắc chắn sẽ thích!
Khương Phong xoa tay, không thể chờ đợi thêm được nữa.
*
【Bài hot trên diễn đàn web X: Coser Tinh Vũ, tài sắc vẹn toàn. Sao lại có người học vấn cao thế mà cos cũng đẹp thế nhỉ!】
1L (Tình Đăng · Đu Đu): [Hình ảnh] x50, mời mọi người chiêm ngưỡng những tác phẩm gần đây của thầy Tinh Vũ, hoan nghênh lưu về.
2L (coser Tinh Vũ): Hợp tác với Tình Đăng rất vui vẻ.
3L (Tình Đăng · Đu Đu): Chúng tôi cũng thích hợp tác với coser có văn hóa có trình độ hơn, giao tiếp thoải mái quá đi.
4L (Tay chân luống cuống · Nhận săn vé): Cái ảnh p9 ấy, cột điện đằng sau bị p (photoshop) cong veo rồi kìa, ha ha ha ha.
5L (Rất thích Tinh Vũ): Triển lãm lớn ở thành phố S ngày mai, Tinh Vũ đăng Weibo bảo sẽ đi dạo quanh triển lãm, mọi người mau đi gặp ngẫu nhiên nhé!
6L (Nói chuyện khó nghe): Ha ha ha ha vừa khéo, offline thì thuần túy là đọ nhan sắc rồi, Bông Tuyết Nhỏ đừng để bị đè bẹp về nhan sắc t.h.ả.m quá nhé. Tương Nguyệt Media chọn coser mắt nhìn kém thật.
7L (Mắt tinh): Hả? Ai muốn đọ nhan sắc với Bông Tuyết? Cái coser Tinh Vũ mà ảnh selfie qua app làm đẹp còn không ăn lại ảnh chụp cam thường của Bông Tuyết ấy hả?
8L (Nói chuyện khó nghe): Coser từ cái vùng văn hóa hoang mạc đi ra thì chỉ hút được fan trẩu tre thôi. [Hình ảnh], nhìn ảnh Tinh Vũ chụp ở thư viện Đại học A này.
9L (Mắt tinh): Ông nói gà bà nói vịt, cãi cùn thì mày là nhất.
10L (Gừng càng già càng cay): Hả? Đi ngang qua, không có ý làm phiền, nhưng mà thư viện Đại học A đâu có trông như thế này.
11L (Nói chuyện khó nghe): Lầu 10 cút, đừng có nói bừa, mày đến bao giờ chưa, tưởng mình là sinh viên Đại học A thật đấy à, không biết xấu hổ.
Lúc này, trên Weibo —
@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Hí hí hí há há há, Patrick (Sao biển trong Spongebob) cười ngốc.jpg, nhìn cái cánh siêu to khổng lồ này của tui đi, nó còn tự mở ra được này, còn cả cây cung dài này nữa, hú hú ngày mai gặp. [Hình ảnh] [Hình ảnh]
@Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ: Đẹp!
@Mắt tinh: Yêu em Bông Tuyết Nhỏ, mỗi lần lướt thấy Weibo của em tâm trạng đều rất tốt, em chỉ cần vui vẻ là được rồi.
@Hiệu t.h.u.ố.c Khang Kiện bác Lưu: Đây là thiếu niên nhân vật chính của 《Chiến Tuyến Thủy Triều》! Trạng thái chiến đấu, tatakae (chiến đấu)!
@Gừng càng già càng cay: Em gái Bông Tuyết mai gặp nhé!
@Tác giả - Cấp Vũ: Thầy Bông Tuyết mai gặp nhé, mua đồ ăn ngon cho thầy rồi đây.
"Bông Tuyết." Quý Hành Xuyên gõ khung cửa phòng ngủ, "Tóc giả chải mượt cho em rồi đây."
Trong phòng ngủ, cậu nam sinh đang thử đạo cụ cos, tay trái cậu cầm cây cung dài cao bằng người, hướng về phía cửa, gảy dây cung.
"Pằng." Cậu nói, "Anh bị Bông Tuyết nhắm trúng rồi, mau xin điện hạ Bông Tuyết tha mạng đi."
【Điện hạ Bông Tuyết.】
Quý Hành Xuyên nói.
Phương Tri Nhiên: "?"
Sao anh ấy vừa mở miệng đã ra cái chất trung khuyển (trung thành) thế nhỉ.
【Thử đồ cos xong chưa?】
"...Thử xong rồi." Phương Tri Nhiên nói.
Nghe hay thật, giọng nói này cho cậu cảm giác là, dường như cậu nói gì, đối phương cũng sẽ làm theo.
Cung dài rơi xuống t.h.ả.m, Quý Hành Xuyên xách cái cánh to đùng rụng lông lả tả của cậu đi.
【Vậy điện hạ Bông Tuyết, có cần ta giúp ngài cởi đồ cos không?】
Phương Tri Nhiên: "...Được."
【Tuân lệnh, điện hạ Bông Tuyết.】
Phương Tri Nhiên: "..."
Đệch.
Lão tặc nói chuyện kiểu này cuốn quá.
Bàn tay vòng qua eo cậu cử động, chậm rãi di chuyển lên trên, cởi cúc áo đầu tiên trên cổ áo cậu.
"Từ từ, đàn anh, em tự cởi." Cậu vội vàng nói.
【Sai rồi.】
【Điện hạ Bông Tuyết không thể nói chuyện như thế.】
Phương Tri Nhiên: "Điện hạ Bông Tuyết ra lệnh cho ngươi, tránh xa ta ra."
【Không đúng.】
Quý Hành Xuyên một tay ấn lên cổ cậu, một tay đặt lên bụng dưới cậu.
【Khí thế đâu? Điện hạ Bông Tuyết, không hung dữ một chút, làm sao chi phối được ta.】
Vị trí bụng dưới bị ấn không nhẹ không nặng, Phương Tri Nhiên suýt thì tắt thở.
Đừng có ỷ mình là dân chuyên nghiệp mà lừa em, tay anh đặt ở đâu thế hả?!
"Anh đừng..."
Phụ kiện bên hông bị tháo xuống từng món một, Quý Hành Xuyên xếp gọn gàng theo thứ tự.
Cậu nam sinh đi chân trần trên t.h.ả.m, bên chân là những chiếc lông vũ vừa rơi ra từ đôi cánh.
【Là lỗi của ta, sao có thể để điện hạ Bông Tuyết đứng được chứ.】
Phương Tri Nhiên: "?"
Không phải, anh còn chưa diễn xong à?
Trong nháy mắt, cậu ngã ngồi lên đùi đối phương, cậu giãy giụa hai cái, vậy mà không thoát ra được.
【Tự mình thử chưa? Điện hạ Bông Tuyết thuần khiết?】
Giọng nói cố tình tỏ ra trung thành vang lên bên tai cậu, nhưng chẳng hề có ý muốn phục tùng thực sự.
【Điện hạ Bông Tuyết, tha cho ta đi mà.】
Như ý cậu mong muốn, đối phương đang "xin tha" với cậu.
Thế nhưng, mũi chân chạm nhẹ xuống t.h.ả.m vài cái, những chiếc lông vũ trắng muốt run rẩy bay lên, rồi lại không tiếng động rơi xuống.
Vài tờ giấy vụn rơi vào thùng rác, Quý Hành Xuyên đẩy cửa đi ra.
Trong phòng ngủ, Phương Tri Nhiên vùi đầu vào gối, má nóng bừng.
Mình có phải không biết làm đâu, sao cứ phải giúp mình chứ.
Nhưng mà hình như... không giống lắm.
Ừm, rất khác.
Ga trải giường như biến thành mây, mềm mại, rất thoải mái, chở cậu bay lung tung khắp nơi.
Sau lưng truyền đến tiếng bước chân, Quý Hành Xuyên ngồi xuống bên mép giường, trên tay còn cầm bộ tóc giả trắng dài.
"Cần em... giúp anh không?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Để sau đi." Quý Hành Xuyên nói, "Không vội."
Phương Tri Nhiên lật người, mũi chân đá đá bạn trai.
Yêu đương với thầy Mùa Đông vui quá, hoàn toàn không đáng sợ như cậu nghĩ! Thích yêu, yêu nhiều vào.
"Tóc giả anh cất vào túi cho em rồi." Quý Hành Xuyên thao tác chuyên nghiệp.
"Ủa?" Phương Tri Nhiên nhìn thông báo hiện lên trên điện thoại, "Tác giả thái giám kia lập nhóm chat à?"
Quý Hành Xuyên: "...?"
"Ý là hay drop truyện ấy, em gọi theo độc giả của anh ta." Phương Tri Nhiên nói.
Nhóm thảo luận [Cấp Vũ, Bông Tuyết, Mùa Đông] (3)
[Cấp Vũ]: Sáng mai mấy giờ các thầy đến thế?
[Bông Tuyết]: Khoảng 7 giờ.
[Cấp Vũ]: Sớm thế á? Thế còn thầy Mùa Đông?
[Bông Tuyết]: Tôi phải làm tóc trang điểm, anh ấy đi cùng tôi. Hai con chim cánh cụt thành đôi.jpg
[Cấp Vũ]: Ồ ồ, được~ Vậy chúng ta chỉ có thể gặp nhau ở bàn khách mời thôi.
[Cấp Vũ]: Cứ nghĩ đến ngày mai là tôi phấn khích quá, nói chuyện với các thầy thoải mái thật.
[Mùa Đông]: Mặt vàng đáng yêu.jpg, chúng tôi cũng thế.
[Cấp Vũ]: Tôi vừa tranh luận với người 3D cả buổi chiều, mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.
[Bông Tuyết]: Giúp thầy nguyền rủa cái tên ngốc 3D bắt nạt thầy đi đường bằng cũng ngã, đại thần đừng khóc.
[Cấp Vũ]: ID của hai thầy tuy đều dính đến nhiệt độ thấp, nhưng nói chuyện ấm áp quá đi!
[Bông Tuyết]: Mai cho thầy ăn, chỗ tôi có loại kẹo siêu ngon siêu khó mua, tôi đặc biệt mua đấy.
[Cấp Vũ]: Có tâm quá!
[Cấp Vũ]: Hai thầy còn người bạn 2D nào khác không, tôi còn muốn làm quen thêm một người nữa.
Phương Tri Nhiên đang nhắn tin thì nhớ ra điều gì đó, cậu mở vali, lôi ra một bộ tóc giả màu đen kiểu thường ngày nhét vào vali.
"Sao còn phải mang cái này?" Quý Hành Xuyên hỏi.
"Em hay mang mà." Phương Tri Nhiên nói, "Comic Con tẩy trang xong, tóc thật bị ép bẹp dí xấu lắm, đội bộ tóc giả thường ngày về."
"Hiểu rồi." Quý Hành Xuyên hiểu rõ, "Ngủ sớm đi, Nhiên Nhiên."
Phương Tri Nhiên phá cửa lao ra: "Em đi tắm ngay đây... ui da."
Phương Tri Nhiên ngã sấp mặt trên đất bằng.
Phương Tri Nhiên: "?"
*
Hôm sau, đúng vào thứ bảy, triển lãm lớn thường niên ở thành phố S chính thức khai mạc.
Dịch vụ hậu cần của Tương Nguyệt Media rất chu đáo, bố trí trợ lý cho cả hai người, còn có nhân viên an ninh chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho khách mời.
Trong phòng nghỉ của khách mời, mấy nhân viên hậu cần vây quanh Phương Tri Nhiên, Quý Hành Xuyên tìm mãi chẳng thấy cơ hội nào để giúp đỡ.
Anh đứng trước gương, chỉnh lại khẩu trang đen của mình.
Trong gương phản chiếu dáng người cao ráo xinh đẹp của bạn trai nhỏ nhà anh, đôi cánh trắng muốt dang rộng sau lưng cậu nam sinh, mái tóc dài trắng bạc rủ xuống thắt lưng, một đôi sừng rồng nhỏ hơi nhô lên trước trán cậu nam sinh.
Quý Hành Xuyên đưa tay sờ sờ cặp sừng rồng nhỏ, cảm giác không tệ.
"Lát nữa chụp ảnh trường quay xong, em sẽ tháo cánh ra." Phương Tri Nhiên nói, "Cái cánh này to quá, em sợ em ngồi đó, cánh sẽ chọc vào đầu anh."
"Được thôi." Quý Hành Xuyên nói.
Điện thoại của cả hai cùng lúc nhận được tin nhắn —
Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)
[Lão Quách]: Có ai đó không?
[Lão Quách]: [Bao lì xì]
[Lão Quách]: Giúp thầy sắp xếp ít tài liệu được không? Dấu chấm hỏi.jpg
[F]: Thầy Quách thầy gửi đi ạ, em đang xem triển lãm tranh, lát nữa em làm cho thầy.
"Đều giả ch.ết hết rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Cái nhóm này không có em là sập tiệm."
[Quý Hành Xuyên]: Đang chọn xe ở triển lãm ô tô, đừng làm phiền. Chim cánh cụt nhảy cẫng lên.jpg
[Phan Hủ]: Đang ở hội chợ việc làm, căng thẳng toát mồ hôi hột rồi ạ.
[Khương Phong]: Họp lớp, đã bắt tay bạn cũ rồi ạ.
[Sở Hi]: Trời tháng hai đầu xuân, em và đàn chị đang leo núi ạ.
[Lão Quách]: Được rồi được rồi không vội, buổi họp nhóm hôm qua mọi người vất vả rồi, hôm nay mọi người cứ chơi đi, thầy có thể tự làm được.
Tám giờ rưỡi, Comic Con chính thức bắt đầu soát vé, lác đác có người vào sân, nhân viên hậu kỳ giúp đỡ nâng đôi cánh siêu to khổng lồ sau lưng Phương Tri Nhiên, đi cùng cậu đến khu chụp ảnh.
"Để anh, anh đi cùng em ấy." Quý Hành Xuyên bước lên, cos hậu cần, "Lát nữa bọn anh cùng đến bàn khách mời."
Tám giờ năm mươi phút sáng.
【Web X livestream Comic Con: Đông người quá đi mất! Mọi người đã bắt đầu xếp hàng nhận quà miễn phí rồi! Bàn khách mời cũng xếp hàng rồi!】
Bình luận —
[Xem bàn khách mời khu A chút đi, thầy Mùa Đông đến chưa! Mua vé fan meeting tháng 3 của thầy ấy, không mua được vé buổi này hu hu hu.]
[Chưa đến, Bông Tuyết cũng chưa đến.]
[A a a thầy Cấp Vũ đến rồi, thầy ơi ra chương mới đi! QAQ]
[Đeo khẩu trang, là sợ bị độc giả đuổi gi.ết hả thầy?]
[A a a a streamer đi quay khu chụp ảnh đi, trang bị của Bông Tuyết hôm nay chiến lắm, đẹp quá đi mất.]
[Đúng thế, đang ở hiện trường, cảm giác cái cánh đó nặng ch.ết đi được, Bông Tuyết trông mỏng manh thế kia, tôi đau lòng cho cậu ấy quá.]
[Cậu ấy tạo dáng mượt lắm, hoàn toàn không bị ảnh hưởng, tôi cũng phải đi chụp vài tấm, lần nào chụp cậu ấy, tôi cũng cảm thấy kỹ thuật nhiếp ảnh của mình được nâng cao, không cần chỉnh sửa, ảnh gốc đã đẹp rồi.]
[Cười ch.ết mất, lần trước tôi chụp Tinh Vũ, bị fan Tinh Vũ đuổi theo c.h.ử.i, bảo tôi kỹ thuật kém còn photoshop xấu.]
[Chụp xong rồi! Khách mời sắp qua rồi.]
Khu chụp ảnh, Phương Tri Nhiên thu lại cây cung dài đã kéo căng, thiết bị chụp ảnh rút lui, nụ cười trên môi cậu vẫn chưa tắt.
"Bạn trai, anh đến bàn khách mời trước đi." Cậu nói, "Sắp chín giờ rồi, đừng để fan của anh đợi lâu, em phải đi tháo cái cánh này đã, fan của em biết tình hình mà."
"Được, thế lát nữa gặp." Quý Hành Xuyên đưa tay, gạt lọn tóc trắng vương bên tai cậu nam sinh, hạ thấp giọng, "Anh đi chào hỏi khách mời kia trước đã."
Nhóm thảo luận [Cấp Vũ, Bông Tuyết, Mùa Đông] (3)
[Cấp Vũ]: Đến chưa đến chưa? Tôi căng thẳng quá đi mất.
[Cấp Vũ]: Tại sao ánh mắt fan xếp hàng đợi tôi ký tên lại khác với bên các thầy thế, tôi sợ quá đi.
[Mùa Đông]: Mặt vàng đáng yêu.jpg, không đâu, đại thần lo xa quá rồi, fan đều vì yêu thích mới đến mà.
[Mùa Đông]: Bông Tuyết đang thay đồ, tôi đến ngay đây.
[Bông Tuyết]: Không cần căng thẳng, anh đã rời khỏi thế giới 3D rồi!
Bên cạnh bàn khách mời khu A, vẻ mặt Phan Hủ tràn đầy mong đợi.
Nghe danh đã lâu, người nhà 2D đều rất thân thiện, trăm nghe không bằng một thấy, cậu sắp được gặp...
Trong đám người đang xếp hàng bỗng nhiên bùng nổ một trận hoan hô, hình như có khách mời đến rồi.
Cùng lúc đó, ở hướng xa hơn cũng bùng nổ tiếng hoan hô, có người hô to "Bông Tuyết".
Đến rồi, thầy Mùa Đông, còn cả Bông Tuyết Nhỏ, những người bạn 2D mới của cậu ta đều sắp đến rồi.
Không gì có thể chữa lành vết thương do buổi họp nhóm năm tiếng đồng hồ gây ra tốt hơn một buổi Comic Con.
Phương Tri Nhiên hỏa tốc tháo cánh dưới sự giúp đỡ của trợ lý, sau đó chạy nhanh vài bước, muốn cùng bạn trai mình vào sân trong tiếng hoan hô.
Xung quanh đều là lời chào hỏi và khuôn mặt tươi cười của fan, so với không khí nghiêm túc của giới học thuật, thì vẫn là thế giới 2D khiến người ta vui vẻ hơn a!
Nơi đây là nơi vui vẻ nhất trên thế giới, tránh xa giới học thuật, tránh xa những ồn ào phức tạp trong buổi họp nhóm.
Tiểu Nhiên vui vẻ chạy nhảy.
Bên bàn khách mời, Quý Hành Xuyên dừng bước, vẫy tay với fan.
"Thầy Mùa Đông! Cuối cùng cũng được gặp thầy rồi!" Có người hét to, "Em đến gặp giọng nói trong tai nghe của em đây!"
"Thầy Mùa Đông, Bông Tuyết Nhỏ của thầy đâu!" Cũng có người hét.
Dưới lớp khẩu trang, khóe miệng Quý Hành Xuyên khẽ nhếch lên.
Hèn gì Tiểu Nhiên thích chạy show Comic Con, không khí tốt thật, cả người đều được thư giãn, không cần trông chừng thí nghiệm, cũng không cần trông chừng đàn em lêu lổng tốt nghiệp.
Anh quay đầu lại, chào hỏi trước: "Thầy Cấp Vũ, chào thầy, lần đầu gặp mặt, tôi là diễn viên l.ồ.ng tiếng Mùa Đông."
Giọng nói thật dịu dàng, thầy Cấp Vũ vội vàng ngẩng đầu: "Thầy Mùa Đông chào thầy, lần đầu gặp mặt, được cùng sân khấu với thầy là vinh hạnh của tôi, xin tự giới thiệu, tôi là tác giả... Hớ!"
Quý Hành Xuyên: "?"
Giọng nói quen tai quá.
Nghe là muốn hỏi đối phương còn muốn tốt nghiệp không ngay lập tức.
Phan Hủ: "?"
Chuyện gì thế này?
Sao ở nơi vui vẻ nhất thế giới, lại ngửi thấy mùi xui xẻo của luận văn thế này.
Quý Hành Xuyên: "..."
Phan Hủ: "...?"
Trên bàn khách mời, có hai người bắt đầu hóa đá, một người mặt không cảm xúc, một người trợn mắt há mồm.
"Thầy Mùa Đông, em đến rồi đây!" Phương Tri Nhiên vui vẻ chạy xuyên qua đám đông, mái tóc dài trắng bạc bay trong gió, "Lần đầu gặp mặt, thầy Cấp Vũ, đừng sợ người lạ, để tôi cho thầy ăn trước nhé!"
Những viên kẹo quen thuộc từ trên trời rơi xuống, bốp một cái rơi xuống bàn.
Coser trước mắt tinh tế như nhân vật bước ra từ truyện tranh.
Giọng Phương Tri Nhiên ôn hòa: "Ăn kẹo của tôi rồi, mọi người đều là bạn tốt nhé!"
Phương Tri Nhiên: "?"
"Vãi chưởng, bạn mới." Phương Tri Nhiên giọng cục súc, "Sao anh... trông cũ kỹ thế."
Phan Hủ: "..."
Quý Hành Xuyên cười lạnh một tiếng: "Lần đầu gặp mặt?"
Ba vị khách mời cùng bàn nhìn nhau.
Phan Hủ đờ đẫn: "Đây rõ ràng là... kẹo của anh."
Phan Hủ mồ hôi nhễ nhại: "Mấy... mấy người..."
"Sao lại là anh!" Phương Tri Nhiên đập bàn, "Chẳng phải anh đi tìm việc rồi sao?"
Phan Hủ: "Để anh nói trước! Ai giải thích..."
Quý Hành Xuyên đau đầu: "Đợi chút, đừng cãi nhau, nghe anh nói trước đã."
Mùi nồng nặc quá, một cảm giác quen thuộc tự nhiên sinh ra, như thể ngày hôm qua, vừa mới trải qua xong.
Quý Hành Xuyên: "..."
Phương Tri Nhiên: "..."
Nóng quá, mới tháng hai sao mồ hôi ướt đẫm lưng áo thế này.
Cả ba người đều im lặng một cách quỷ dị.
"Sao?" Trong sự im lặng ch.ết ch.óc, Phương Tri Nhiên lạnh lùng mở miệng.
"Người đông đủ thế này." Phương Tri Nhiên nói, "Định họp nhóm ở đây luôn đấy à?"
