Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 6: Vỏ Bọc Không Che Nổi Nữa Rồi

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:24

Editor: Yang Hy

Trong khoảnh khắc đó, hàng ngàn chữ "á á á" gào thét chạy qua trước mắt Phương Tri Nhiên.

Cứu mạng, cái ông tài xế này, sao lại có gương mặt của đàn anh cậu thế kia!

Hàng pha kè, chắc chắn là hàng pha kè.

Xuống xe, phải xuống xe ngay.

Cậu vừa định lùi ra sau, sau lưng đã vang lên một tiếng: "Anh! Đợi lâu rồi ha, em thắng lớn trở về đây! Ui da."

Phương Tri Nhiên cứ thế bị tông thẳng vào trong xe.

Cửa xe đóng "rầm" một tiếng, như chặn đứng mọi hy vọng sống sót của cậu.

"Xinh không anh, để em long trọng giới thiệu nhé." Cậu học sinh cấp hai nói, "Đây là Tuyết... ưm ưm ưm?"

Phương Tri Nhiên tay nhanh mắt lẹ, ra tay ngắt lời kịp thời, bịt c.h.ặ.t miệng cậu nhóc cấp hai lại.

Cậu nhóc: "?"

Cậu nhóc giơ ngón tay cái lên, like một cái, trong mắt hiện rõ dòng chữ "Cái này còn sướng hơn tương tác ở gian hàng".

Phương Tri Nhiên chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm mấy cái đó, cậu thấp thỏm nhìn về phía người ngồi ghế lái.

"Cũng xinh đấy." Cậu nghe đối phương nói.

Câu này là... đang trả lời câu hỏi của cậu nhóc kia hả? Là chưa nhận ra mình sao?

Cậu khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Đi đâu đây? Phương Tri Nhiên." Đối phương hỏi.

Phương Tri Nhiên: "..."

A a a a a a, là hàng real, là Quý Hành Xuyên hàng thật giá thật.

Bị gọi cả họ lẫn tên trong thế giới 2D, tui trần truồng chạy rông rồi hu hu hu.

Trong giây lát, cậu quên luôn cả việc đang bịt miệng người khác.

Quý Trạch vui phát điên: "Anh, thì ra hai người quen nhau à."

Cậu nhóc cấp hai rất nhiệt tình, biết điện thoại cậu hết pin, chu đáo tìm cho cậu một cái sạc dự phòng.

Phương Tri Nhiên bấm bụng đọc địa chỉ khách sạn, Quý Hành Xuyên "ừ" một tiếng, tỏ ý đã nghe thấy.

Điện thoại sống lại, khởi động máy.

Việc đầu tiên Phương Tri Nhiên làm là gõ vào khung chat với Tô Gia.

[F]: Á á á á á á. Thỏ đập đầu vào tường.jpg

[Tô Gia]: Sao thế! Thầy Mùa Đông gửi tin nhắn thoại riêng cho cậu à?

[F]: Tui bị đàn anh tóm sống rồi QAQ

[F]: Cậu có hiểu cái cảm giác vừa bước ra khỏi Comic Con thì bị gọi cả họ lẫn tên không?

[Tô Gia]: Hiểu.

[Tô Gia]: Tốc độ ngón chân cấu c.h.ặ.t xuống đất (quê độ) chắc cũng ngang ngửa lần tui lỡ tay gửi nhầm cái fanfic H chục ngàn chữ tui viết cho CP của tui vào inbox của sếp.

[F]: Cục gạch phang đầu thỏ.jpg

[F]: Thỏ đầu rơi m.á.u chảy.jpg

[Tô Gia]: Đàn anh cậu cũng đâu phải người trong giới bọn mình, cùng lắm anh ta chỉ thấy cậu có sở thích hơi lạ chút thôi.

[Tô Gia]: Anh ta cũng đâu biết nghệ danh coser của cậu.

"Anh." Cậu nhóc cấp hai mở miệng, "Comic Con hôm nay vui cực kỳ, vừa nãy em chụp được bao nhiêu là ảnh tương tác ở gian hàng, chụp với Tuyết... ưm."

Phương Tri Nhiên trở tay bịt miệng ngay lập tức.

Tiếp tục gõ chữ.

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Cục cưng Bông Tuyết ơi cậu đâu rồi?

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Ngại quá, vừa nãy tôi mải nói chuyện với một vị khách mời khác một chút, cậu đang ở đâu, tôi đưa xe đến đón cậu.

[F]: Khỏi, tôi lên xe bạn rồi.

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: Vô cùng xin lỗi cậu, cậu có yêu cầu gì trong thời gian tới không, bên công ty sẽ cố gắng đáp ứng.

[F]: Tôi muốn bốc hơi khỏi mạng internet.

[MCN Tình Đăng Culture - Ly Ly]: ?

"Anh." Cậu nhóc cấp hai lại bắt đầu, "Hội chợ hôm nay đủ để em hồi m.á.u sống tiếp một thời gian, sau này em nhất định sẽ chăm chỉ họ..."

Bép, bịt miệng.

Phương Tri Nhiên: "..."

Ồ, là "học", không phải "Tuyết"! (Hai từ này đồng âm).

Phương Tri Nhiên, mày thần hồn nát thần tính rồi!

Quý Hành Xuyên lái xe đến bên ngoài một khu chung cư cao cấp.

"Xuống xe." Anh nói.

"Hu hu hu anh." Quý Trạch không nỡ đi, "Em đi cùng hai người nhé, lát nữa em đi bộ về sau, học sinh trung học bọn em thiếu rèn luyện, muốn thử một lần đi bộ đường dài."

Còn chưa dứt lời, anh trai nó còn chưa lên tiếng, thì thầy Bông Tuyết Nhỏ của nó đã mở cửa xe, xách cổ nó, ném nó xuống đường.

Quý Trạch: "..."

Ném được cái loa phát thanh đi rồi, Phương Tri Nhiên phủi phủi bụi không tồn tại trên tay, thở phào nhẹ nhõm.

Sao cũng được, chẳng qua là chút sở thích đặc biệt thôi mà.

Dù sao đàn anh cũng từng thấy dây buộc tóc cậu mang theo bên người, còn giúp cậu lấy chuyển phát nhanh váy ngắn rồi.

Chỉ là coser thôi mà, vẫn đỡ hơn là bị coi thành biến thái chứ.

Người chơi cosplay nhiều như vậy, đàn anh cũng đâu biết nghệ danh của cậu là gì.

Sự hùng hồn, lý lẽ đanh thép lại trở về với cậu.

"Đàn anh, đưa em đến cửa khách sạn là được ạ." Cậu nói, "Cảm ơn anh."

Xe dừng lại.

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, chưa tới khách sạn, bên ngoài là một hiệu t.h.u.ố.c.

"Đợi tôi một chút." Quý Hành Xuyên nói.

Cửa xe đóng lại.

Phương Tri Nhiên suy nghĩ một lát giữa việc chạy trốn và không chạy, rồi rút ra kết luận là chạy cũng chẳng có tác dụng quái gì.

Chẳng bao lâu sau, đàn anh quay lại, xách theo một cái túi nilon nhỏ, mở cửa xe, ném đồ cho cậu.

Phương Tri Nhiên mở túi ra, bên trong là cồn i-ốt và băng cá nhân.

"Cậu tự xử lý một chút đi." Quý Hành Xuyên nói, "Không đau à?"

Phương Tri Nhiên: "Hơi hơi ạ."

Thì nãy giờ chưa kịp lo đến mà.

Trong xe thoang thoảng mùi cồn i-ốt nhàn nhạt.

Quý Hành Xuyên liếc nhìn người ngồi ghế sau qua gương chiếu hậu.

Cậu nam sinh đang luống cuống tay chân dùng cồn lau vết thương trên đầu gối, giữa mái tóc ngắn trắng bạc lộ ra vành tai đỏ ửng.

Đáng yêu thật, sao cứ giật mình thon thót thế nhỉ.

Vậy mà cách đây không lâu, qua cửa kính xe, cậu nam sinh ấy lại đè nghiến gã đàn ông béo to xác hơn mình rất nhiều xuống đất.

Nhiều người đi qua như vậy, nhiều người nhìn thấy như vậy, chỉ có Phương Tri Nhiên đứng ra.

"Cảm ơn đàn anh quan tâm." Phương Tri Nhiên nói một cách khô khốc, "Đàn anh tốn kém rồi, chỉ là vết thương nhỏ thôi ạ."

Thật ra là có sao đấy.

Chân bị thương thì rất nhiều nhân vật không cosplay được.

"Mua vé chưa?" Đàn anh hỏi cậu.

Phương Tri Nhiên: "Chưa ạ, không vội, vé xe từ thành phố C về thành phố S nhiều như sao trên trời ấy."

"Thế cậu xem thử xem, giờ còn lại mấy ngôi sao." Quý Hành Xuyên nói.

Phương Tri Nhiên: "?"

Cậu mở ứng dụng mua vé lên.

Phương Tri Nhiên: "..."

Vãi.

Là ai, ai đã mua sạch vé xe rồi.

"Vẫn muốn về chứ?" Quý Hành Xuyên hỏi.

Phương Tri Nhiên thành thật trả lời: "Muốn ạ."

"Thế đi thu dọn đồ đạc đi." Quý Hành Xuyên nói, "Tôi chở cậu."

-

Khách sạn, Quý Hành Xuyên ngồi trước cửa sổ, chán chường nhìn cái tivi.

Khóe mắt anh liếc thấy Phương Tri Nhiên đang thay quần áo.

Cậu nam sinh đá đôi bốt ngắn ra, cởi chiếc quần short của bộ đồ cos, ngồi trên nệm, co hai đôi chân dài trắng nõn lại, dán băng cá nhân cho mình.

Tóc giả màu trắng bạc vẫn chưa tháo, lớp trang điểm cũng chưa tẩy, Quý Hành Xuyên liếc qua, cứ có cảm giác như mấy cuốn fanfic 18+ của nhân vật đang chiếu vào hiện thực.

Phương Tri Nhiên với tâm thế "kệ đời trôi", xử lý xong vết thương cho mình, rồi cởi áo khoác ngoài ra.

Đàn anh không nhìn cậu, mà cứ nhìn chằm chằm vào tivi.

Đúng là học bá quanh năm suốt tháng ngâm mình trong phòng thí nghiệm không lên mạng, đến cái tivi cũng nhìn say sưa ngon lành thế kia.

Đài truyền hình địa phương thành phố C thì có cái gì hay chứ.

"Thế này thôi." Cậu lầm bầm, "Vết thương nhỏ xíu, xử lý qua loa là được, chẳng có gì to tát."

Phương Tri Nhiên: "Cảm ơn đàn anh quan tâm ạ."

"Hôm nay, tại thành phố C của chúng ta đã diễn ra một buổi hội chợ truyện tranh quy mô không nhỏ, và tại hội chợ này, đã xảy ra một việc tốt 'thấy việc nghĩa hăng hái làm'."

Giọng người dẫn chương trình vang lên từ tivi.

Phương Tri Nhiên: "?"

"Theo lời kể của những người có mặt tại hiện trường, trong video, người đàn ông béo bị quật ngã xuống đất này đã chụp lén dưới váy của các bạn nữ, và người hùng ra tay nghĩa hiệp của chúng ta, chính là khách mời được hội chợ mời đến."

Phương Tri Nhiên: "..."

"Thầy Bông Tuyết."

Phương Tri Nhiên: "..."

No! Cái nghệ danh của tui!

"Cư dân mạng nhiệt tình đã tag trang chủ của thầy Bông Tuyết cho chúng tôi, chúng ta có thể thấy, thầy Bông Tuyết người đẹp nết cũng đẹp..."

Từng tấm ảnh cosplay lướt nhanh qua trên màn hình tivi.

Thiếu niên cổ trang đầy khí phách, chiến binh nhỏ rơi lệ trên vùng đất hoang tàn, thiếu niên tóc bạc xinh đẹp, và cả —

Idol tóc hồng tai mèo nhảy điệu nhảy Otaku, nhảy tung tăng làm nũng trước ống kính, mặc cái váy siêu ngắn.

Phương Tri Nhiên: "..."

A a a a a a a.

Mấy người cảm ơn người làm việc tốt như thế đấy hả!

"Hay là." Giọng nói mát lạnh của Quý Hành Xuyên vang lên, "Cậu cứ xử lý kỹ cái vết thương đó đi, kẻo lần sau mặc váy ngắn, để lại sẹo thì không đẹp đâu."

Phương Tri Nhiên: "..."

Cứu mạng! Tui không còn manh áo che thân trên mạng nữa rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.