Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 5: Bị Bắt Tại Trận

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:24

Editor: Yang Hy

Ngoại ô thành phố C, trung tâm hội chợ.

Trước gian hàng của một công ty game, thiếu niên tóc trắng bạc đứng uể oải, tay phải xoay xoay một con d.a.o găm lưỡi gỗ màu bạc giữa những ngón tay, ánh mắt trong veo, nốt ruồi lệ màu đỏ nơi đuôi mắt toát lên vẻ lạnh lùng diễm lệ.

"Thầy Bông Tuyết Nhỏ ơi! Em xếp hàng hai tiếng rồi, cuối cùng cũng đến lượt em!" Cô bé mặc váy Lolita màu đỏ đen nhảy chân sáo tới.

"Vất vả rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Váy của em đẹp đấy."

"Lấy link không ạ?" Cô bé nói, "Hợp với thầy lắm đấy."

"Thôi thôi." Phương Tri Nhiên nói, "Em muốn chụp ảnh chung hay quay video?"

"Video đi ạ." Cô bé nói, "Kiểu gì cũng cắt được một khung hình em xinh."

"Bông Tuyết ơi, mặt thầy đẹp thật đấy." Cô bé vừa quay video vừa nói, "Không như mấy đứa 'psplay' (ám chỉ cosplay chỉnh sửa ảnh quá đà), ra ngoài đời là lộ nguyên hình ngay."

"Chơi cái này chủ yếu là vui, thích sửa thế nào thì sửa." Phương Tri Nhiên nói, "Như anh là coser chính thức nhận tiền, trả lương rồi thì phải tỏa sáng thôi."

"Ha ha ha tính cách thầy hay ghê." Cô bé lôi từ trong túi Itabag ra hai gói bánh quy đưa cho cậu, "Ăn nhiều vào, eo nhỏ quá rồi, mua ở cửa hàng đấy, cứ yên tâm ăn."

"Cảm ơn nha." Phương Tri Nhiên lén liếc nhìn túi Itabag của đối phương.

*Itabag: túi trong suốt để trưng bày goods.

Cái túi này trang trí đẹp thật đấy, bao nhiêu là huy hiệu xinh đẹp của Lẫm Khâm.

Tay nghề của đồng run (fan cùng bias) đỉnh quá.

"Em đi đây, thầy tiếp tục làm việc đi nhé." Cô bé vẫy tay, "Lần sau em lại đến xem thầy."

Đã gần năm giờ chiều, hoạt động tương tác tại gian hàng game sắp kết thúc.

Phương Tri Nhiên vẫy tay, gọi cậu nam sinh ở cuối hàng lên.

"Bông Tuyết, hu hu hu, thần sắc đẹp của em." Cậu nam sinh xúc động, "May mà em đến, anh ở ngoài đời cũng đẹp quá."

Phương Tri Nhiên không hiểu tại sao từ trước đến nay lượng fan nam của cậu luôn rất đông đảo, độ dính của fan cũng cao.

"Mình chụp chung đi ạ." Cậu nam sinh nói, "Chụp nhiều vào, em thích anh quá đi mất."

-

Comic Con hôm nay sắp kết thúc, khá nhiều người đang kéo vali đi ra ngoài.

Phương Tri Nhiên đi ngược dòng người vào trong hội trường, trên đường nghe thấy không ít tiếng nói chuyện —

"Hu hu hu niềm vui kết thúc rồi, mai phải về trường rồi."

"Thích mọi người quá đi, không khí hôm nay tuyệt thật, các thầy đều giỏi tấu hài ghê."

"Nhận được bao nhiêu là quà miễn phí (freebies), tinh xảo quá, mai phải tăng ca, ý muốn hẻo sếp giảm đi 1% rồi đấy."

Phương Tri Nhiên cũng vui.

Mỗi lần đi Comic Con, những bong bóng hạnh phúc sinh ra đều có thể lưu giữ được rất lâu.

Cậu chạy một mạch đến gian hàng của game mobile "Bước Vào Ngàn Năm", vừa đúng lúc gian hàng đang dọn dẹp.

"Chào bạn." Cậu hỏi, "Cho hỏi bánh bao (manjuu) phát ra tiếng của Lẫm Khâm còn mua được không ạ!"

"Bạn đến muộn rồi, bán hết rồi nhé." Nhân viên gian hàng đang ngồi xổm dọn đồ, nghe vậy thì ngẩng đầu lên, "Oa, là thầy Bông Tuyết hả? Vừa nãy em có đi ngang qua gian hàng bên thầy, thầy cos chuẩn thật đấy."

Đối phương đã gửi lời mời tăng ca đến bạn.

Phương Tri Nhiên rất phối hợp, chụp ảnh chung với nhân viên.

"Thầy Bông Tuyết ơi." Nhân viên nói, "Vừa nãy em nhờ đồng nghiệp tìm thử, bánh bao phát ra tiếng chỉ còn một cái bị hỏng thôi."

"Hỏng rồi à..." Phương Tri Nhiên hơi tiếc nuối.

"Vâng, lỗi nặng (lỗi df - defect)." Nhân viên nói, "Mắt, miệng với cánh nhỏ không biết rụng đâu mất rồi, giờ nó chỉ là một quả cầu phát ra tiếng bình thường chẳng có đặc điểm nhân vật gì cả."

Phương Tri Nhiên: "?"

Phương Tri Nhiên: "Tôi lấy! Bán cho tôi!"

Nhân viên: "..."

Phương Tri Nhiên bỏ ra 68 tệ, cưỡng ép mua lại một cái bánh bao phát ra tiếng bị lỗi nặng.

Nhân viên cầm mã QR thanh toán đứng chôn chân tại chỗ, tay hơi run, cứ cảm thấy lương tâm đang bị c.ắ.n rứt.

Phương Tri Nhiên bóp bóp cái gối ôm, bước chân sáo đi ra ngoài.

Nút phát âm thanh được kích hoạt, bên tai là giọng l.ồ.ng tiếng của đại thần Mùa Đông cho nhân vật —

"Đang gọi tôi hả?"

"Ai bắt nạt em, nói cho tôi, tôi đòi lại công bằng cho em."

"Không vui à, có muốn đi cùng tôi, đi ăn một bữa thịnh soạn không."

To gan, giọng của thầy Mùa Đông vẫn còn nguyên vẹn, phong độ ổn định, câu nào cũng ngọt đến mức cậu muốn quỳ xuống, sao có thể coi là lỗi nặng được chứ!

Mua được cái bánh bao phát tiếng cuối cùng, Phương Tri Nhiên vui vẻ như một chú chim sơn ca muốn cất tiếng hát.

Comic Con đã kết thúc, bên ngoài địa điểm đỗ đầy xe cộ, tắc đường nghiêm trọng.

Địa điểm này chọn ở nơi hẻo lánh, gần đó không có tàu điện ngầm, rất nhiều người đang đứng bên đường bắt xe.

Những người cùng sở thích tụ tập lại, ríu rít trò chuyện, lại là một buổi "tăng hai" tự phát của dân đi Comic Con.

Khá nhiều coser bị chặn lại xin chụp ảnh, còn có không ít người bị các ống kính của nhiếp ảnh gia vây quanh chụp hình.

Phương Tri Nhiên đang định đi tìm xe của công ty quản lý, trên đường cũng bị chặn lại một cách thân thiện, chụp ảnh quay video, cậu đều phối hợp hết.

Chỉ là —

Cách chỗ cậu không xa, có một cô gái mặc váy phồng đang bị vây quanh chụp ảnh.

Nhiếp ảnh gia chính trông khá chuyên nghiệp, bật đèn flash lớn, hướng dẫn coser tạo dáng, còn dạy người ta quản lý biểu cảm.

Các nhiếp ảnh gia xung quanh thì kém hơn chút, không kén chọn góc độ lắm, tiếng màn trập vang lên tanh tách liên hồi.

Động tác nhiếp ảnh gia hướng dẫn không khó, coser tạo dáng cũng rất nghiêm túc, tuy nhiên, ở phía sau lưng không ai chú ý, có một gã đàn ông béo ú đang tiến lại gần, giơ điện thoại lên.

Phương Tri Nhiên nhìn thấy, ống kính điện thoại đó đang chĩa vào hướng dưới váy phía sau lưng coser, ngón tay gã béo vuốt hai cái trên màn hình, dường như đang zoom lại gần.

Phương Tri Nhiên khẽ nhíu mày.

Quý Hành Xuyên ngồi ở ghế lái, chán chường nhìn ra ngoài cửa xe.

Comic Con vừa tan, trên đường toàn là các coser với đủ màu tóc, vác theo đủ loại đạo cụ thần kỳ.

Quý Trạch lo xa sợ không bắt được xe, xem ra là lên kế hoạch hơi sớm quá rồi.

Đã đợi trên xe một tiếng đồng hồ, Quý Hành Xuyên chán đến mức ngồi thống kê số lượng người tóc hồng, tóc tím, tóc trắng đi qua cửa sổ, đưa ra kết luận: phần lớn mọi người có lẽ đều là fan cuồng tóc trắng.

Anh đang suy nghĩ lung tung thì cách đó không xa dường như có chút tiếng động.

Một bóng người gầy gò với mái tóc trắng bạc cử động, quật mạnh một bóng đen xuống đất.

Phương Tri Nhiên quỳ một gối xuống đất, một tay ấn cổ gã đàn ông béo, ngón tay đối phương cào lên cổ tay cậu, để lại một vệt m.á.u.

Cậu vốn đã lên tiếng nhắc nhở t.ử tế là đừng chụp như vậy, kết quả đối phương không những không nghe, còn hỏi cậu có muốn chụp cùng không.

Thấy đối phương còn định gửi ảnh chụp được cho bạn bè, cậu không kịp phản ứng, đè cánh tay đối phương xuống, quật ngã luôn.

Trang phục va chạm kêu leng keng, thiếu niên tóc trắng bạc vẻ mặt lạnh lùng, tựa như thiếu niên ghét cái ác như kẻ thù trong game bước ra ngoài đời thực.

Mọi người xung quanh thi nhau giơ điện thoại lên quay, nữ coser bị vây chụp cuối cùng cũng phản ứng lại, đè váy mình xuống.

"Mật khẩu điện thoại." Phương Tri Nhiên một tay đè người, một tay giơ điện thoại, đưa đến trước mặt gã béo.

Gã béo c.h.ử.i thề mấy câu, chắc cuối cùng cũng nhận ra sự nhục nhã khi bị mọi người vây xem, đọc ra một dãy số.

"Bạn xóa đi." Cậu ném điện thoại cho nữ coser.

"A... cảm ơn." Cô gái vội vàng mở khóa điện thoại, sắc mặt tái mét xóa từng tấm ảnh chụp lén lộ hàng.

"Người anh em, ngã đau không, có báo cảnh sát không? Muốn kiện tôi không?" Phương Tri Nhiên vỗ vỗ người đang bị đè, "Không có mặt mũi nào mà kiện chứ gì, thế tôi đi đây."

"Bạn tự xử lý nhé." Cậu nói với nữ coser, "Lần sau chụp ảnh cẩn thận."

Mặc kệ phản ứng của đối phương, cậu đứng dậy, lạnh lùng rời đi khỏi ống kính của vô số người, sau đó —

Xót xa phủi bụi dính trên cái bánh bao phát ra tiếng.

Đây là mảnh vỡ anh hùng của thầy Mùa Đông đấy, phải bảo vệ cho tốt.

Điện thoại sắp hết pin, người của công ty quản lý lại cứ ấp a ấp úng không nói rõ vị trí đỗ xe.

"Tôi sắp hết pin rồi." Cậu nói.

Cậu dừng lại, cúi đầu nhìn đầu gối mình.

Bộ đồ cos nhân vật thiếu niên này, thân trên là áo choàng ngắn màu đen rộng rãi, thân dưới là quần short màu sẫm không dài quá đầu gối.

Cú ấn người xuống đất vừa rồi, nhìn thì ngầu đấy, nhưng thật ra là g.i.ế.c địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm.

Đầu gối cậu đập xuống nền xi măng cứng ngắc, sưng đỏ một mảng ngay tại chỗ, đau đến mức cậu muốn tát cho tên lưu manh kia hai cái cho bõ tức.

Hai cái chân này của cậu, dạo này đúng là lắm tai nhiều nạn, sắp thương tích đầy mình rồi.

"Thầy Bông Tuyết." Có tiếng người gọi cậu.

"Hả?" Phương Tri Nhiên quay đầu, "A, là em."

Là cậu nam sinh cuối cùng tương tác với cậu trước gian hàng game lúc nãy.

"Anh cũng không bắt được xe à?" Cậu nam sinh hỏi cậu.

Phương Tri Nhiên không tiện nói là công ty quản lý làm ăn như hạch, nên trả lời: "Coi như là vậy."

"Em chở anh một đoạn nhé." Cậu nam sinh hào hứng nói.

"Cậu?" Phương Tri Nhiên đ.á.n.h giá đối phương một lượt, "Dùng xe đạp con nít à?"

"..."

"Anh em đến đón em rồi." Cậu nam sinh không chấp nhặt hiềm khích lúc trước, nhiệt tình mời, "Em biết ngay là hôm nay Comic Con kết thúc kiểu gì cũng khó bắt xe, em bảo anh họ em lái xe đến từ trước rồi."

"Đi thôi, thầy Bông Tuyết." Cậu nam sinh nói, "Em không phải người xấu đâu, em thật sự rất muốn chở anh một đoạn."

Phương Tri Nhiên không sợ người xấu, cậu chỉ sợ tối nay về muộn quá, không kịp tàu cao tốc, mai không gặp được đàn anh thân yêu của cậu thôi.

"Vậy... cảm ơn em nhiều." Cậu nói.

Điện thoại đã hết pin rồi, thà lên xe fan còn hơn đợi cái công ty quản lý không đáng tin cậy kia.

Chỉ cần sạc được pin, về được trong thành phố thì cái gì cũng dễ nói.

Cậu đi theo cậu fan nhỏ ra lề đường.

"Thầy Bông Tuyết." Cậu nam sinh nói, "Cái bao cát trên tay anh là cái gì thế?"

Phương Tri Nhiên: "...Không phải bao cát."

Là máy đ.á.n.h thức linh hồn của tôi đấy.

Chuyến này về xong, cậu sẽ treo cái cục này lên ba lô, vui thì bóp một cái, không vui cũng bóp.

"Anh đừng lo, anh em tốt tính lắm." Cậu fan nhỏ nói, "Chỉ là con người càng ngày càng nghiêm khắc, cứ soi thành tích thi cử của em suốt."

"Em mới bao lớn? Cấp hai à?" Phương Tri Nhiên cười một cái, đường về không còn lo âu, giờ cậu nhìn cậu fan nhỏ này cứ như thấy hào quang may mắn tỏa ra vậy, "Giờ không chơi thì sau này hoài niệm thanh xuân kiểu gì?"

"Chuẩn luôn! Ảnh chẳng hiểu gì về thế giới 2D của chúng ta cả." Cậu fan nhỏ đang đi, đột nhiên cúi gập người chín mươi độ, "Đến rồi thầy Bông Tuyết, mời anh lên xe."

Cậu nhóc mở cửa xe cho Phương Tri Nhiên.

Logo xe này nhìn là biết đắt tiền, Phương Tri Nhiên ngẫm nghĩ, cảm thấy kiểu gì cũng không thể là xe chui được.

Cậu leo lên.

Giọng nam lười biếng, lạnh lẽo truyền đến từ ghế lái —

"Quý Trạch, bắt anh đợi một tiếng đồng hồ, em ngứa đòn à?"

Quý Hành Xuyên nghiến răng nghiến lợi quay đầu lại, sững sờ.

Thiếu niên tóc trắng bạc vừa nhoài người vào cửa xe, lọn tóc rủ xuống bên má, hàng mi dài hơi cong.

Đôi chân trắng nõn lộ ra dưới chiếc quần short màu xám đậm, chỉ là đầu gối bị trầy xước, loang một mảng đỏ lớn.

"Chào anh." Phương Tri Nhiên nén đau ngẩng đầu lên, "Tôi không bắt được xe, xin hỏi có thể chở tôi một..."

Phương Tri Nhiên: "...?"

Phương Tri Nhiên: "???"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.