Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 63: Dấu Hôn

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:47

Editor: Yang Hy

Nụ cười của Cam Uyển Hòa khựng lại trên môi, ống hút đang ngậm cũng rơi xuống bàn.

"Dạo này cậu rảnh quá nhỉ." Quý Hành Xuyên cầm một cái bánh quy, "Lò nung chưa sửa xong, cậu sống tốt lắm hả?"

Cam Uyển Hòa: "..."

"Thấy cái nồi (oan ức) to tướng trên đầu em chưa? Mấy ngày nay em học đến ch.ết đi sống lại đây này." Phan Hủ đang ngậm một hàng bánh quy giận dữ nói, "Cam Uyển Hòa, em liều mạng với chị!!!"

Cam Uyển Hòa bưng cốc cà phê, dịch chuyển tức thời ra xa mười mấy mét, Phan Hủ vừa la hét oai oái vừa đuổi theo: "Trả lại những khổ cực em đã chịu đây!"

"Chị ship CP của chị, chị không trộm không cướp." Cam Uyển Hòa nói, "Chị làm gì cậu!"

Nhóm thầy Quách nội chiến, lão Quách đang sửa chữa.

Tám giờ tối, lão Quách lau mồ hôi, hài lòng phủi bụi bám trên tay.

Sau một buổi chiều nỗ lực không ngừng, nhóm thầy Quách đã hoàn toàn thay da đổi thịt, cửa sổ sáng choang bàn ghế sạch sẽ.

Lão Quách - người tạo môi trường học thuật tốt cho học sinh - vẫy tay, đẩy vali hành lý của mình về phía ký túc xá giảng viên.

*

Phương Tri Nhiên ngồi trên xe của bạn trai, tâm trạng hơi thấp thỏm.

Hôm nay hai người không về căn hộ riêng của Quý Hành Xuyên, mà là về nhà bố mẹ anh.

Vừa nghĩ đến chuyện này, cậu đã căng thẳng đứng ngồi không yên.

"Nhiên Nhiên." Quý Hành Xuyên đang cầm vô lăng nói, "Thả lỏng đi, em sắp bấu nát dây an toàn rồi kìa."

Phương Tri Nhiên: "..."

Căng thẳng chứ sao, cô Du Kim có thể còn đỡ, cậu gặp mấy lần rồi, trong mắt đối phương, Quý Hành Xuyên là một đống tiền vàng, còn cậu là hai đống.

Tiền vàng chỉ cần phát sáng và có giá trị là được, ở cạnh nhau hay không cô Du Kim không quan tâm.

Nhưng bố của bạn trai thì cậu hoàn toàn không biết gì cả, vị này có thể chấp nhận con trai yêu đương với con trai không?

Hơn nữa hiện tại cậu dường như chẳng có gì cả, thứ có thể đem ra khoe cũng chỉ có một đống bài báo khoa học, một đống học bổng, và một đống ảnh cos đẹp.

Cho đến khi xuống xe, được Quý Hành Xuyên dắt tay vào căn biệt thự nhỏ ba tầng, cậu vẫn lơ đễnh rối rắm chuyện này.

"Ding dong." Quý Hành Xuyên ấn chuông cửa.

Chuông cửa lên tiếng, giống giọng nữ AI máy móc: "Vào cửa vui lòng bỏ xu."

"Mẹ." Quý Hành Xuyên bất lực nói, "Đừng đùa nữa, không phải mẹ muốn gặp Tiểu Nhiên sao? Con đưa em ấy về rồi đây."

Cửa lớn mở ra, một bàn tay thò ra từ bên trong, nắm lấy cổ tay Phương Tri Nhiên kéo mạnh vào.

"Để dì xem xem có gầy đi không nào?" Du Kim véo má Phương Tri Nhiên ngắm nghía, "Tiểu Nhiên lại đẹp trai hơn rồi."

"Đừng trêu em ấy." Quý Hành Xuyên đẩy cửa đi vào, "Em ấy còn chưa ăn tối đâu."

Anh lấy từ kệ giày một đôi dép bông mới mua, đặt xuống chân Phương Tri Nhiên.

Trên ghế sofa phòng khách, người đàn ông trung niên đang cầm tập tài liệu xem đẩy gọng kính, từng bước đi về phía cửa, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng.

Đến rồi, Phương Tri Nhiên thầm nghĩ.

Tập 1, không mời mà đến.

Tập 2, bị đuổi ra khỏi nhà.

Phương Tri Nhiên, đắc ý không quá hai tập.

"Bài báo cháu đăng gần đây, chủ đề trong phần triển vọng nghiên cứu ở cuối bài ấy, cháu có phát triển thêm không?" Bố Quý Hành Xuyên nói, "Chú có chút hứng thú."

Quý Hành Xuyên: "..."

"A, thầy là..." Phương Tri Nhiên kinh ngạc, nhận ra người trước mặt, "Viện trưởng Viện Vật lý Đại học D, thầy Quý Chu."

Phương Tri Nhiên cúi chào: "Em chào Giáo sư Quý ạ."

Thầy Mùa Đông, bố anh đúng là bố thật (đại lão/boss), boss trong giới Vật lý.

Thành tựu của vị này trong giới Vật lý thì nhiều vô kể.

"Hồi trước nghe thầy hướng dẫn đại học của cháu nói, cháu muốn thi từ chuyên ngành Vật liệu sang Vật lý, chú còn từng nói với thầy ấy, hay là thi vào nhóm của chú đi, chú muốn nhận cháu làm học trò." Quý Chu nói, "Ông ấy bảo chú bớt nằm mơ đi."

"Bây giờ cũng tốt." Quý Chu nói, "Không nhận học trò, nhận con dâu."

Quý Chu vỗ vai cậu nam sinh: "Đi thôi, con dâu, nói cho bố nghe về nghiên cứu mở rộng của con, bài báo đã đăng rồi, chắc không liên quan đến tính bảo mật đâu nhỉ?"

Phương Tri Nhiên: "Đợi..."

Phương Tri Nhiên: "Cứu..."

Mới bắt đầu yêu đương thôi mà, sao đã thành con dâu rồi!

"Bố." Quý Hành Xuyên dở khóc dở cười gọi lại, "Đừng nghiên cứu nữa, để em ấy ăn cơm trước đã."

Giáo sư Quý tiếc nuối thả người.

Các món ăn phong phú được bưng lên bàn, Phương Tri Nhiên ôm bát, tai trái nghe học thuật, tai phải nghe tiền vàng.

Quý Chu: "Luận văn tốt nghiệp đại học của con thú vị lắm, bố có một ý kiến mang tính xây dựng thế này..."

Du Kim: "Cuối tuần này là fan meeting Tương Nguyệt tổ chức cho con rồi, mẹ có một nhân vật thiếu niên h.a.c.ker tóc trắng, con có muốn..."

Phương Tri Nhiên: "..."

Phương Tri Nhiên nứt toác rồi.

Quý Hành Xuyên ngồi đối diện nghiêng đầu, khóe miệng không giấu được nụ cười.

"Em đang nói chuyện chính với thằng bé." Du Kim chĩa mũi dùi vào bố Quý Hành Xuyên, "Anh muốn làm học thuật thì lúc nào chẳng được, cứ phải là bây giờ à?"

"Tri thức mới là tiền vàng thực sự." Quý Chu không hề yếu thế.

Vừa hay bữa tối cũng ăn gần xong, Quý Hành Xuyên đặt bát xuống, tóm lấy Nhiên, rời khỏi vùng đất thị phi này.

"Sao anh không học thạc sĩ chỗ bố anh?" Phương Tri Nhiên hỏi.

"Anh không thích hướng nghiên cứu của ông ấy, không hứng thú lắm." Quý Hành Xuyên nói, "Đề tài trong tay lão Quách làm thú vị hơn nhiều."

Phòng của Quý Hành Xuyên ở tầng hai, diện tích khá rộng, Phương Tri Nhiên tắm xong, thay bộ đồ ngủ đi dạo trong phòng.

Du Kim đẩy cửa vào, mang cho cậu một đĩa dưa lưới đã cắt sẵn.

"Cảm ơn dì ạ." Phương Tri Nhiên nói.

"Khách sáo với mẹ làm gì." Bà Du Kim vỗ vỗ đầu cậu, "Đứa trẻ xinh đẹp thế này, sau này ở nhà chúng ta, mẹ nhất định sẽ nuôi con thật tốt."

Phương Tri Nhiên ngẩn người.

Cậu 22 tuổi rồi, tự cung tự cấp, nuôi mười mấy cái bản thân cũng dư sức.

Nhưng tại sao, khi mẹ của bạn trai nói câu này, cậu lại cảm thấy sự ấm áp đã lâu không gặp.

"Mẹ sẽ nuôi con thành cây hái ra tiền." Du Kim cười lớn bỏ đi.

Phương Tri Nhiên: "..."

Lúc Quý Hành Xuyên về phòng, vừa khéo nhìn thấy Tiểu Nhiên của anh nằm bò ra bàn, đang bê một miếng dưa lưới cắm cúi ăn.

Người mình thích mặc đồ ngủ của mình ngoan ngoãn ngồi trong phòng mình, cảnh tượng này mang lại cho anh sự thỏa mãn cực lớn.

"Ngọt không?" Anh ngồi xuống cạnh cậu nam sinh.

"Ngọt lắm, dì khéo mua thật." Phương Tri Nhiên nhìn hàng vỏ dưa bên cạnh đĩa, đẩy miếng dưa lưới cuối cùng ra, "Cho anh ăn đấy."

Đối phương không nhận, mà bất ngờ ghé sát lại, giữ lấy gáy cậu, hôn lên khóe miệng cậu một cái, sau đó, nụ hôn này dần sâu hơn, không còn là lướt qua hời hợt nữa, mà mang theo tính xâm lược trắng trợn.

Năm ngón tay luồn trong tóc cậu đột nhiên siết lại, tóc bị kéo nhẹ, Phương Tri Nhiên thả lỏng hơi thở, hé mở đôi môi đang mím c.h.ặ.t, ngầm cho phép đối phương xâm nhập.

Cơ thể như tan thành một vũng nước, chỉ muốn được đối phương ôm lấy, trong cơn mơ màng cậu nghe thấy giọng nói trầm khàn đầy sức hút của đối phương —

"Đúng là ngọt thật." Quý Hành Xuyên nói.

"Thế..." Phương Tri Nhiên cụp mắt, vành tai đỏ ửng, "Hời cho anh rồi đấy, cho anh hôn thêm một lúc nữa."

"Chỉ là hời cho anh thôi à?" Quý Hành Xuyên bóp má cậu, xoay khuôn mặt đang quay đi của cậu lại, "Bông Tuyết Nhỏ thật sự không có chút cảm giác nào sao?"

"Thích thì hôn... không hôn thì cút." Phương Tri Nhiên nói.

Đối phương lại cúi đầu, hôn sâu xuống.

Miệng cậu bị nhẹ nhàng tách mở, môi dưới bị đối phương c.ắ.n nhẹ một cái, không đau, nhưng lại khiến cậu càng thêm mong chờ sự xâm nhập của đối phương trong nụ hôn này.

Cậu không cam lòng yếu thế nắm lấy cổ áo Quý Hành Xuyên, hôn trả lại một cách vụng về, kỹ thuật hôn của cậu vẫn còn non nớt, không có kỹ xảo, toàn là bắt chước, nhưng Quý Hành Xuyên lại cảm thấy đáng yêu vô cùng.

Tiểu Nhiên non nớt, Tiểu Nhiên hiếu thắng, Tiểu Nhiên buồn bực, đều rất đáng yêu.

"Thầy Bông Tuyết, gan lớn thật đấy." Quý Hành Xuyên khàn giọng nói, "Ở nhà bố mẹ bạn trai, lén lút hôn nhau với bạn trai."

Đôi mắt mơ màng của Phương Tri Nhiên có thêm chút tỉnh táo, sau đó, nhận ra chuyện này, mặt cậu đỏ bừng, giãy khỏi tay Quý Hành Xuyên, bê đĩa vỏ dưa, coi như là Quý Hành Xuyên, đổ vào thùng rác trong bếp.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, cậu mới phát hiện cậu ra ngoài vứt rác, thầy Mùa Đông cũng đi theo.

"Nhà anh rộng thật đấy." Cậu nói, "Nhưng em không đến mức lạc đường đâu."

"Anh lạc đường rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Lạc đến đây rồi."

Phương Tri Nhiên: "..."

Không còn sớm nữa, thầy Bông Tuyết mệt rồi, đi ngủ thôi.

Cậu về phòng, nằm ngửa trên giường Quý Hành Xuyên, giơ điện thoại lên, bắt đầu đi tuần tra lãnh thổ internet trước khi ngủ.

"Đang xem gì thế?" Quý Hành Xuyên sáp lại gần, "Định cos thiếu niên h.a.c.ker tóc trắng này thật à."

"Em, em... bản thân em cũng thích mà." Phương Tri Nhiên nói, "Gần đây em đang theo dõi bộ truyện tranh này, a, lại ra chương mới rồi."

"Đưa đây." Quý Hành Xuyên đưa tay, "Anh diễn cho em xem một đoạn truyện tranh có tiếng nhé?"

Phương Tri Nhiên: "?"

Lần trước cái truyện tranh có tiếng của anh hành hạ em không ít đâu đấy!

"Lần này nghiêm túc." Quý Hành Xuyên nói, "Diễn nghiêm túc cho em xem một đoạn."

Phương Tri Nhiên nửa tin nửa ngờ giao điện thoại ra.

【Câu chuyện bắt đầu vào hai trăm năm sau, xã hội tương lai với các loại công nghệ phát triển cao độ.】

Quý Hành Xuyên đọc diễn cảm.

"Cái này là lời dẫn." Anh nói.

【Thiếu niên tốt bụng đưa một ông cụ về nhà.】

"Cháu ngoan." Quý Hành Xuyên dùng giọng ông lão, "Ông muốn tặng cháu một bảo vật."

Phương Tri Nhiên chăm chú lắng nghe.

【Gâu gâu.】

"Đây là con ch.ó nhỏ bên đường." Quý Hành Xuyên nói.

"Cái này là ch.ó lớn rồi." Phương Tri Nhiên bắt bẻ.

【Gâu.】

"Giống loài không đúng, cái này giống Alaska." Phương Tri Nhiên nói.

【Gâu ẳng.】

"Cảm xúc không đúng, đây là con ch.ó bị người ta đá một cái." Phương Tri Nhiên chỉ trỏ.

Điện thoại rơi xuống gối, Quý Hành Xuyên lật người đè cậu xuống giường, đầu gối tì vào eo cậu, giữ c.h.ặ.t hai tay không an phận của cậu, ấn xuống bên gối.

"Làm cái gì thế?" Phương Tri Nhiên mất tự nhiên dời mắt đi.

"Không l.ồ.ng tiếng nữa, trực tiếp diễn cho em xem một con ch.ó điên." Quý Hành Xuyên nói.

Phương Tri Nhiên: "Đừng..."

Dừng tay! Tui cho phép anh chuyển hình tượng chưa hả!

*

Sáng sớm hôm sau, Quý Hành Xuyên tóm Phương Tri Nhiên ra khỏi vòng vây học thuật của bố mình, chở một mạch đến Đại học A.

Trên đường đi, Phương Tri Nhiên lật cổ áo sơ mi, soi gương nhìn kỹ.

Diễn viên l.ồ.ng tiếng tối qua bị ép thành diễn viên, cosplay ch.ó điên, đè cậu ra để lại mấy dấu hôn đậm nhạt bên xương quai xanh.

Thời tiết ấm dần lên, quần áo của cậu cũng mỏng đi, cổ áo chỉ có thể che hờ hững vài vết đỏ, bất đắc dĩ cậu lại cài thêm một cúc áo nữa.

Bạn trai dính người quá, thầy Mùa Đông, hứng thú của thầy với Bông Tuyết Nhỏ có phải đang tăng lên từng ngày không?

Nhớ lại tối qua trên giường, đối phương cách lớp quần áo, mơ hồ ấn vào chỗ nào đó, má cậu lại nóng bừng lên.

Có lẽ thử thật, cũng không tệ như cậu nghĩ?

Ch.ết dở, thầy Bông Tuyết, cậu đang suy nghĩ cái gì thế? Cậu hình như thật sự không chạy thoát được rồi!

Xe dừng dưới tòa nhà viện, hai người cùng lên lầu, dựa vào trí nhớ cơ thể, đi một mạch đến văn phòng lão Quách.

Phương Tri Nhiên: "?"

Phương Tri Nhiên lùi lại đi lại, rồi lại lùi lại lần nữa, ba lần qua cửa mà không vào.

"Chắc là phòng này." Quý Hành Xuyên đẩy cửa.

Cánh cửa mới tinh được đẩy ra một cách linh hoạt.

Quý Hành Xuyên: "?"

Ánh nắng ch.ói chang chiếu vào văn phòng sáng sủa, trên bệ cửa sổ, mấy chậu cây xanh mướt mát.

Phương Tri Nhiên: "?"

Quý Hành Xuyên đi thẳng đến bàn làm việc, theo thói quen ngồi xuống, lắc lư mấy cái.

"Sao thế?" Phương Tri Nhiên hỏi.

"Cái ghế này đủ bốn chân từ bao giờ thế?" Anh hỏi, "Ngồi không quen."

Phương Tri Nhiên: "."

Tình hình gì đây, đồ đạc trong văn phòng này còn tự làm mới được à.

"Cái rèm cửa này sao lại biến thành màu hot trend rồi?" Phương Tri Nhiên đi đến bên cửa sổ, kéo mạnh rèm cửa ra.

Bên bệ cửa sổ văn phòng, ông cụ nhỏ đang trèo cao nhìn xa xách cái b.úa, bốn mắt nhìn nhau với cậu.

"A, đàn anh." Phương Tri Nhiên nói, "Văn phòng này không những tự làm mới, còn xuất hiện quái vật (boss) nữa kìa."

Quý Hành Xuyên: "..."

Quý Hành Xuyên: "Đó là lão Quách, không phải lão quái (boss)!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.