Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 64: Cứu Mạng!
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:48
Editor: Yang Hy
Phương Tri Nhiên ngẩn người.
Cái văn phòng phiên bản làm mới này, sao lại "quay" (gacha/tạo ra) ra được lão Quách thế này?
"Ông cụ trên ảnh treo ngoài cửa không giống thế này mà." Phương Tri Nhiên cảnh giác.
Lão Quách ho khan hai tiếng: "Thầy cũng có quyền photoshop chứ."
"Thế video họp nhóm thì sao ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Bật filter một chút xíu thôi." Lão Quách ấp a ấp úng nói.
Phương Tri Nhiên: "..."
Nói mới nhớ, cậu đến Đại học A học được một học kỳ rồi, lão Quách cuối cùng cũng hiện thân rồi sao?
"Lúc em phỏng vấn phúc khảo chẳng phải đã gặp thầy ấy rồi sao?" Quý Hành Xuyên nói, "Quên rồi à?"
Phương Tri Nhiên đúng là không nhớ nổi nữa.
"Học trò đứa nào cũng đẹp, sau khi Tiểu Nhiên đến, chỉ số nhan sắc trung bình của nhóm chúng ta càng tăng vọt." Lão Quách nói, "Thầy cũng phải làm đẹp mặt các em chứ."
Phương Tri Nhiên: "."
Có người hút mèo, có người hút ch.ó, lão Quách hút 2D.
Trước đây cậu còn thắc mắc, bây giờ xem ra phong cách của ông thầy này đúng là dễ thu hút sinh vật kỳ lạ thật.
Phương Tri Nhiên mở tủ sách, lục lọi trong góc tìm được một cái cốc giấy dùng một lần không rõ lai lịch, ném thêm một gói trà dưỡng gan Phan Hủ mua vào, rót cho lão Quách một cốc nước nóng.
"Thầy Quách, ngồi đi ạ." Phương Tri Nhiên nhiệt tình nói.
"À, cảm ơn Tiểu Nhiên." Lão Quách nói, "Sau khi em vào nhóm thầy Quách chúng ta, thầy vẫn chưa hướng dẫn em được bao nhiêu."
Lão Quách: "Quý Hành Xuyên đối xử với em có tốt không? Có hướng dẫn nghiên cứu khoa học cho em t.ử tế không?"
"Đàn anh tốt lắm ạ." Phương Tri Nhiên nói.
Chỉ là không những hướng dẫn nghiên cứu khoa học, mà còn hướng dẫn thêm chút cái khác nữa.
Ánh mắt cậu và Quý Hành Xuyên chạm nhau, cả hai đồng thời chột dạ, dời mắt nhìn sang chỗ khác.
Lão Quách đột nhiên căng thẳng: "Có thể học cùng một thầy, âu cũng là cái duyên, tuy hai đứa chỉ là đàn anh đàn em, nhưng cũng phải chung sống hòa thuận nhé!"
"A! Ai sửa lò nung của tôi rồi!" Ngoài hành lang, một tiếng gầm rú từ xa đến gần, Cam Uyển Hòa đẩy cửa bước vào.
Lão Quách đang tận tình khuyên bảo "hàn gắn" quan hệ cùng nhóm bị dọa giật mình: "Em đang vui hay không vui thế hả?"
"Ủa, lão Quách!" Cam Uyển Hòa nhào tới, "Có quà lưu niệm không thầy?"
Lão Quách chỉ cái túi trên bàn làm việc: "Mang sô cô la về đấy, mỗi đứa một hộp, để Tiểu Nhiên chọn trước, em ấy nhỏ tuổi nhất."
"Chào mừng thầy về." Cam Uyển Hòa nói, "Dự án của thầy một năm mà, sao đột nhiên về thế ạ?"
"Thầy ở nước A, mà tên lại trên hotsearch, nên về xem sao." Lão Quách nói, "Thầy vẫn luôn có một ước mơ làm một giáo sư hướng dẫn nổi tiếng, bây giờ hình như thành hiện thực rồi, chỉ là nơi nổi tiếng hình như không phải trong giới học thuật."
Lão Quách: "Phấn đấu vươn lên thì lại vô danh, dựa vào sự nỗ lực của học trò, thầy trở thành giáo sư hướng dẫn nổi tiếng, viết luận văn hay không bằng nhận học trò giỏi."
Mí mắt Cam Uyển Hòa giật giật mấy cái.
Từ khóa "luận văn" đã được kích hoạt.
"Bài báo thầy định đăng gần đây, có thể mở ra cho em xem không ạ?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Viết đến đâu rồi ạ?"
Phương Tri Nhiên: "Bài em viết tổng quan tài liệu ấy ạ? Thế em cũng muốn xem thí nghiệm cụ thể, hơn hai tháng rồi, thầy chắc viết xong rồi chứ ạ?"
Lão Quách: "..."
*
Diễn đàn Thạc sĩ - Tiến sĩ Đại học A - Box Viện Vật lý
【Ai hiểu cho tôi, học thạc sĩ ba năm rồi vẫn chưa gặp mặt giáo sư hướng dẫn.】
1L (Sinh viên Vật lý hoang dã): Đăng ký thầy hướng dẫn nổi tiếng, kết quả thầy lớn tuổi rồi nên không đến trường nữa. Tự lực cánh sinh nghiên cứu ba năm không thầy hướng dẫn.
2L (Gia tinh Dobby phòng thí nghiệm): Thả rông sướng mà, thích làm gì thì làm.
3L (Vật lý tao liều mạng với mày): Sướng thì sướng, đến lúc làm luận văn lớn nhỏ không ai hướng dẫn, lúc đó mới khóc thét.
4L (Vật lý ch.ó cũng không học): Nếu thầy hướng dẫn đi nước ngoài thì có phải cũng không gặp được không. Nhớ không nhầm thì thầy hướng dẫn nhóm thầy Quách cũng biến mất lâu lắm rồi.
5L (Gia tinh Dobby phòng thí nghiệm): Thầy ấy về rồi đấy.
6L (Cà Chua): ?
7L (Sống động như thật): ?
8L (Gừng tươi): Lầu 7 có thời gian lướt diễn đàn, không có thời gian ra chương mới hả.
9L (Gừng tươi): Ai về cơ?
Tối thứ sáu, quán ăn nhỏ gần trường, nhóm thầy Quách liên hoan.
Lão Quách chưa đến, mọi người đều cắm cúi nghịch điện thoại.
"Ảnh thử trang điểm này, anh chụp cho em nhìn 'gợi' quá." Phương Tri Nhiên thì thầm.
Thiếu niên h.a.c.ker tóc trắng này, trang phục kinh điển nhất chính là áo sơ mi trắng rộng thùng thình, thêm một chiếc cà vạt thắt lỏng lẻo.
Hôm qua lúc Quý Hành Xuyên giúp cậu chụp ảnh trang điểm, đột nhiên nảy ra ý tưởng, đưa tay kéo cà vạt của cậu.
Trong ảnh, cậu bị ép ngửa đầu, người đổ về phía trước, cổ áo mở rộng lộ ra một mảng da trắng ngần.
Đẹp thì đẹp thật, nhưng cậu không dám đăng Weibo.
"Thế tấm này đừng đăng, bạn trai giữ làm của riêng." Quý Hành Xuyên nói, "Khoan hãy nhá hàng nhân vật, để dành cho fan một bất ngờ ở Comic Con ngày mai."
"Cũng được." Phương Tri Nhiên nói.
"Ngày mai anh có việc, phải đến phòng thu âm, không làm hậu cần cho em được." Quý Hành Xuyên nói, "Anh bảo người của Tương Nguyệt đi theo em nhé."
"Không cần." Phương Tri Nhiên nói, "Em tự lo được hết."
Bên trái cậu, Phan Hủ đang ôm máy tính xách tay mỏng nhẹ, gõ phím lia lịa.
"Viết được 2000 chữ rồi." Phan Hủ hỏi Khương Phong, "Cậu muốn ăn trước không?"
"Không xem." Khương Phong ôm đầu.
"Sao lại không xem?" Phương Tri Nhiên chen vào, "Xem trước không sướng ạ?"
"Trước khi đăng chính thức, anh ấy sẽ sửa văn!" Khương Phong suy sụp nói, "Bây giờ trong đầu anh có mấy phiên bản truyện rồi đây này!"
Phương Tri Nhiên: "..."
So với sự vật vã của vị tác giả này, vị tác giả kia của nhóm nhàn hạ hơn nhiều.
Không muốn làm phiền Phan Hủ viết văn, cậu quay đầu lại, không có việc gì làm bèn nhỏ giọng nói chuyện với Quý Hành Xuyên.
"Đàn chị viết văn linh tinh quá." Cậu nói, "Sao tiến độ của fanfic lại nhanh hơn chính chủ được chứ."
Quý Hành Xuyên trầm ngâm hai giây, nói: "Thông thường thì tiến độ của fanfic vốn dĩ sẽ nhanh hơn chính chủ."
Cũng... cũng có lý, Phương Tri Nhiên không thể phản bác được.
"Tuy nhiên, Bá chủ vũ trụ Nhiên." Quý Hành Xuyên hạ giọng xuống cực thấp, "Em có muốn kiểm điểm lại bản thân chút không?"
"Không muốn." Phương Tri Nhiên nói cộc lốc.
Nhưng mà, thời gian này hình như cả hai người bọn họ đều bận, gần như ngày nào cũng ngâm mình trong giới học thuật.
Hay là... đợi Comic Con ngày mai kết thúc, hẹn hò với Quý Hành Xuyên một bữa? Ở lâu trong l.ồ.ng chậu, lại được về thiên nhiên. Cả hai cùng vui vẻ chút!
Hình như khả thi!
"Anh muốn đi hẹn hò không?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Đi đâu?" Quý Hành Xuyên nói, "Không phải Comic Con là được."
Hẹn hò biến thành họp nhóm, nỗi đau cả đời của thầy Mùa Đông.
"Em muốn đi triển lãm only (chuyên đề) 'Bước Vào Ngàn Năm'." Phương Tri Nhiên nói, "Em không cos, chúng ta chỉ đi dạo thôi."
Tiện thể hỏi nhà phát hành game xem bao giờ mới chịu tăng sức mạnh cho Lẫm Khâm.
"Để mọi người đợi lâu rồi!" Lão Quách vội vã đẩy cửa bước vào, "Đi tìm Tiền Nam Chính đòi tiền, mất chút thời gian."
Lão Quách lôi từ trong túi ra hai cái bao lì xì, đưa cho Quý Hành Xuyên và Phương Tri Nhiên mỗi người một cái.
"Cầm lấy." Lão Quách nói, "Vụ nổ phòng thí nghiệm đó, ít nhiều cũng có trách nhiệm của ổng, muốn dùng một trăm tệ đuổi khéo học trò của thầy à, không có cửa đâu."
Lão Tiền bị lão Quách chặn đường một hai ngày, mới ki bo móc ra mấy trăm tệ tiền lì xì.
"Thầy thà học trò của thầy không làm ra thành quả gì." Lão Quách nói, "Cũng không muốn các em bị thương trong quá trình làm nghiên cứu khoa học."
Kẻ lêu lổng học thuật (Phan Hủ) ngẩng phắt đầu lên: "Thật không ạ thật không ạ?"
"Trừ em ra." Lão Quách bổ sung, "Mau viết truyện của em đi, phó hiệu trưởng đang đọc đấy, hỏi đến tận chỗ thầy rồi, drop truyện không tốt đâu."
Phan Hủ: "..."
"Cụng ly nào." Lão Quách nói, "Chúc mừng chúng ta có thể tụ họp ở đây, chúc đội đại biểu Đại học A chúng ta tiếp tục cố gắng trong giải đấu thế giới sắp tới."
Phương Tri Nhiên nâng ly rượu, ngón tay buông thõng dưới bàn, xoa xoa mu bàn tay Quý Hành Xuyên.
Chỗ đó từng bị mảnh vỡ thủy tinh cốc nung cứa vào, giờ vẫn còn để lại một vết sẹo trắng.
"Chúc nhóm thầy Quách ngày càng tốt đẹp." Cậu nói.
Cũng cảm ơn nhóm thầy Quách, đã cho cậu gặp được người trong tai nghe, cho cậu tìm thấy người đã vô số lần cùng cậu đi vào giấc mơ.
Ngày mai có Comic Con, ở trường không tiện, ăn cơm xong, Phương Tri Nhiên hơi say đã được Quý Hành Xuyên chở đi.
Dưới lầu nhà hàng, lão Quách rưng rưng nước mắt.
"Tốt quá." Lão Quách nói, "Nó không coi lời thầy như gió thoảng bên tai, nó đối xử với đàn em nhỏ rất tốt."
Cam Uyển Hòa: "Chậc."
"Đàn chị." Phan Hủ chọc chọc Cam Uyển Hòa, "Có thể học hỏi chút không?"
Cam Uyển Hòa rất nhiệt tình: "Được chứ, là luận văn của cậu à?"
"Mấy cái đó em không hỏi mọi người cũng dạy em mà." Phan Hủ nói giọng ngông cuồng.
"Có thể nói cho em biết, truyện trinh thám đó chị viết thế nào không?" Phan Hủ nói, "Em vào đọc thử rồi, giữa đàn anh và đàn em đúng là ẩn giấu ý định gi.ết người thật đấy."
Cam Uyển Hòa: "???"
Lúc lão Quách quay đầu lại, Cam Uyển Hòa đã biến mất.
Phan Hủ ngồi bệt dưới đất, ánh mắt đờ đẫn.
"Tiểu Phan à." Lão Quách quan tâm hỏi, "Trên đầu em sao lại có cục u thế kia?"
*
Tài xế lái thuê đỗ xe xong, Quý Hành Xuyên dắt tay Phương Tri Nhiên về nhà.
Một chút cồn không đến mức say, nhưng khiến tâm trạng Tiểu Nhiên rất tốt.
Cậu tắm xong, đi theo Quý Hành Xuyên vào thư phòng, xem Quý Hành Xuyên nghịch thiết bị l.ồ.ng tiếng trong nhà.
"Làm gì thế ạ?" Cậu hỏi.
Cậu cười nhiều hơn bình thường một chút, khóe miệng cong cong ánh mắt long lanh nhìn người ta, đôi mắt thanh tú thêm vài phần quyến rũ câu dẫn.
"Thử vai." Quý Hành Xuyên lật kịch bản, "Thế này ngày mai vào phòng thu sẽ pass nhanh hơn một chút."
"Ồ!" Phương Tri Nhiên nói.
Cậu bám vào cạnh bàn, quan sát thầy Mùa Đông làm việc.
Quý Hành Xuyên chỉnh thiết bị được một nửa, liếc thấy bạn trai nhỏ của mình, Phương Tri Nhiên hai tay chống cằm, đôi mắt nhìn anh sáng lấp lánh.
"Thế này là có thể thu âm rồi ạ?" Fan sự nghiệp Phương Tri Nhiên hỏi.
"Được rồi." Quý Hành Xuyên chỉnh lại vị trí micro, "Em nói một câu đi."
"Nói gì ạ?" Phương Tri Nhiên háo hức, "Em thích Quý Hành Xuyên?"
Quý Hành Xuyên khựng lại, đột nhiên không muốn làm việc nữa, muốn làm chút chuyện khác.
Anh mở một phần mềm trên máy tính, xử lý đơn giản âm thanh gốc: "Em nghe này."
【Em thích Quý Hành Xuyên.】
Xử lý hậu kỳ khiến giọng nói vốn đã trong trẻo sạch sẽ của cậu nam sinh càng thêm hay.
"Giỏi quá." Phương Tri Nhiên chân thành nói.
"Hôm nào hai ta đều rảnh, có thể thu cho em một đoạn chơi." Quý Hành Xuyên nói.
"Anh mau làm việc đi, đừng để ý đến em." Phương Tri Nhiên nói, "Em muốn xem anh nấu cơm (sáng tác)."
Quý Hành Xuyên: "."
Quý Hành Xuyên cầm kịch bản, thử đọc vài dòng, lưu lại để so sánh.
"Tính cách nhân vật là ngầu lòi ạ?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Quý Hành Xuyên: "..."
Xem ra l.ồ.ng chưa đúng lắm.
Bị bạn trai nhỏ nhìn chằm chằm, anh đúng là không kìm nén được ham muốn khoe kỹ năng.
Anh lại thử lại vài lần, dần dần tìm lại được cảm giác về nhân vật.
"À à." Phương Tri Nhiên hiểu rồi, "Cốt truyện báo thù, cái này là hận thù toát ra trong giọng điệu bình tĩnh, thầy Mùa Đông đỉnh của ch.óp."
Quý Hành Xuyên bị khen đến mức hết cách.
"Đi thôi." Anh nói, "Đi nghỉ ngơi."
"Em thu dọn đồ nghề cho ngày mai đã." Phương Tri Nhiên mở vali hành lý của mình ra.
Nhà bạn trai và ký túc xá đều ở rất thoải mái, dần dần cậu cũng chẳng mấy khi về ký túc xá của mình nữa.
Hà Húc Dương bất ngờ nhận được phòng đơn x1.
Hôm nay cậu lại lấy thêm ít đồ cần thiết cho Comic Con từ ngăn kéo ký túc xá mang sang.
Quý Hành Xuyên dựa tường, nhìn cậu lần lượt lôi từ trong vali ra chai xịt dưỡng tóc giả, mấy cái đế huy hiệu, còn cả mấy cái shikishi.
Cạch, hai cái hộp nhỏ rơi xuống đất.
Phương Tri Nhiên: "???"
A a a a sao lại là hai đứa bây.
Hồi đó quét mã nhận quà xong, cậu tiện tay ném vào ngăn kéo.
Sao hôm nay lúc dọn đồ lại mang theo cả nó thế này.
Cậu chột dạ đưa tay về phía hai vệt "thánh quang", một bàn tay nhanh hơn cậu, nhặt cái hộp dưới đất lên.
"Em muốn thử à?" Quý Hành Xuyên xem hướng dẫn sử dụng sau hộp.
Phương Tri Nhiên còn chưa kịp đỏ mặt, đối phương lại nói: "Cái này hình như... là size nhỏ nhất."
"Size nhỏ nhất thì làm sao?" Phương Tri Nhiên nói.
Quý Hành Xuyên dở khóc dở cười: "Kích cỡ không phù hợp lắm."
Mặc dù chưa thử, nhưng nhìn bằng mắt thường... không hợp!
Phương Tri Nhiên: "?"
Cái này còn có size à?
"Để anh tranh thủ đi mua cái mới vậy, cũng nên chuẩn bị một ít rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Hôm nay bỏ qua đi, mai em còn phải đi làm."
Phương Tri Nhiên: "?"
Chuẩn bị một ít?
"Cái gì gọi là mai em còn phải đi làm?" Tính hiếu thắng của Bá chủ vũ trụ bị kích thích một chút, "Coi thường em à?"
"Bây giờ lại không sợ nữa à?" Quý Hành Xuyên hỏi.
Phương Tri Nhiên khinh thường hừ một tiếng.
Giây tiếp theo, thế giới trước mắt chao đảo, cậu bị Quý Hành Xuyên bế lên bàn học, đối phương nắm cằm cậu hôn cậu, tay kia cũng không nhàn rỗi, năm ngón tay vén vạt áo cậu lên, ấn lên eo cậu, đầu ngón tay lơ đãng, móc mở cạp quần ngủ của cậu.
"Em... ¥#%*." Hai tay cậu nam sinh vốn lỏng lẻo vòng qua cổ Quý Hành Xuyên, bỗng nhiên eo cậu mềm nhũn, hai tay vòng qua cổ đối phương siết c.h.ặ.t, cái miệng hơi hé mở c.h.ử.i thề một tràng.
Quý Hành Xuyên: "..."
Thế này gọi là coi thường em à, anh còn chưa bắt đầu thử đã suýt bị siết cổ ch.ết rồi.
Tiểu Nhiên nhíu mày, trong lòng xếp một đống truyện tranh tiểu thuyết đam mỹ vào danh mục huyền huyễn.
Trí tưởng tượng phong phú thật đấy, vẽ điên cuồng thế, sẽ đau đấy biết không?
Chỉ tay thôi đã đau rồi!
Quý Hành Xuyên nhìn lọ nhỏ chứa chất lỏng trong suốt trong tay, lại nhìn ngón tay mình: "Cái này hình như dùng không tốt lắm, đều tại nó."
Quý Hành Xuyên vung tay ném đi, ôm người vào lòng, hôn mấy cái: "Được rồi được rồi, Nhiên Nhiên không giận nữa nhé."
Cái lọ: "...?"
"Em... không sao." Phương Tri Nhiên cúi đầu, "Anh có muốn tiếp tục không?"
"Em căng thẳng quá." Quý Hành Xuyên dở khóc dở cười, vỗ nhẹ sau lưng cậu, "Đừng cố quá."
Phương Tri Nhiên: "..."
"Mau đi nghỉ ngơi đi." Quý Hành Xuyên ôn tồn nói xong, đi vào phòng vệ sinh.
Phương Tri Nhiên (HP -5) bĩu môi.
Cậu do dự giữa Mùa Đông đáng thương và mình làm bộ làm tịch một lúc, chột dạ quyết định đi ngủ trước, lần sau nhất định sẽ làm.
*
Sáng sớm hôm sau, Quý Hành Xuyên bị tiếng cười của mình dọa tỉnh, lặng lẽ cảm nhận hai giây thế nào gọi là mất mặt.
Sau đó, anh vỗ vỗ đ.á.n.h thức Phương Tri Nhiên, tắt cái đồng hồ báo thức ồn ào kia đi.
"Dậy đi." Quý Hành Xuyên nói, "Đi Comic Con nào em."
Hai người chia tay ở cửa nhà, một người đi Comic Con, một người đi phòng thu âm.
Nhưng đích đến đều giống nhau, đều là kiếm tiền vàng cho cô Du Kim.
Comic Con thành phố S hôm nay quy mô không lớn, nhưng người đến lại không ít, khi Phương Tri Nhiên với hình tượng thiếu niên h.a.c.ker xuất hiện ở lối vào, xung quanh đã chật kín không ít fan.
Tiếng tách tách chụp ảnh vang lên liên hồi, cậu nghiêng đầu, chào hỏi mọi người.
"Suỵt." Cậu nói, "Hôm nay là h.a.c.ker, không phải ngôi sao, xin hãy giúp tôi che giấu thân phận nhé."
"Trời ơi, cậu ấy biết tạo nét thật đấy." Trong đám đông, một cô bé nói.
"Đúng không." Cô gái cao ráo bên cạnh nói, "Bông Tuyết Nhỏ thật sự rất biết cung cấp giá trị cảm xúc."
Trong triển lãm hôm nay, có màn biểu diễn kịch sân khấu của vài câu lạc bộ anime lớn ở thành phố S.
Thiếu niên h.a.c.ker tóc trắng ngồi trên ghế giám khảo, ống tay áo sơ mi trắng để lộ cổ tay gầy gò, cây b.út xoay một vòng trên tay cậu, cậu đ.á.n.h dấu vào bảng điểm.
Những năm trước kịch sân khấu cosplay rất phổ biến ở Comic Con, mấy năm nay dần dần ít đi nhiều.
Phương Tri Nhiên rất thích hình thức này, một nhóm người yêu thích tác phẩm tụ họp lại với nhau, người viết kịch bản, người làm âm thanh, người chuẩn bị đạo cụ và phông nền, còn có người vì để tái hiện nhân vật mà chuẩn bị trang phục tỉ mỉ, ngày ngày tập luyện.
Mỗi vở kịch sân khấu được trình diễn trong cuộc thi, đều là kết quả nỗ lực của cả nhóm, tình yêu của mỗi người dành cho nhân vật đều được thể hiện rõ ràng.
Và ngay cả kịch sân khấu được chuẩn bị kỹ lưỡng, trong quá trình diễn xuất thực tế cũng thường xuyên xảy ra sự cố.
Ví dụ như câu lạc bộ vừa kết thúc màn biểu diễn, diễn đến màn thứ tư, hai thanh kiếm đạo cụ va vào nhau khiến một thanh bị gãy.
Coser cầm thanh kiếm gãy đó trong tiếng cười thỉnh thoảng vang lên của khán giả, đã cố diễn cho xong vở kịch này.
Cả nhóm đều rất căng thẳng, đứng trên sân khấu đợi giám khảo nhận xét, người mắc lỗi càng đỏ mặt tía tai, nín thở chờ đợi.
Phương Tri Nhiên là người đầu tiên nhận xét.
"Các bạn đã mắc một lỗi nhỏ." Cậu nói, "Nhưng không cần quá lo lắng, sẽ không ảnh hưởng đến đ.á.n.h giá của tôi về vở kịch của các bạn. Trang phục hóa trang đạo cụ của các bạn đều rất tinh xảo, hơn nữa cách xử lý của các bạn rất tốt, diễn đến cùng mà không bị ảnh hưởng."
"Nhân vật Gia Du, tóc giả bên phải của bạn hơi có chút vấn đề, nếu có thể gia công lại một chút thì sẽ tốt hơn." Phương Tri Nhiên nói, "Sau đó, phông nền của các bạn đẩy rất tốt, nhịp điệu thời gian căn rất chuẩn, nhớ cảm ơn nhân viên hậu cần của các bạn nhé."
Cậu nghiêm túc viết đề xuất chấm điểm, đưa cho ban tổ chức.
Hậu cần đưa nước và ống hút cho cậu, cậu cẩn thận uống một chút, mở WeChat.
Ừm, không có tin nhắn, thầy Mùa Đông đang bận.
Sau khi kịch sân khấu kết thúc, cậu còn một buổi ký tặng nhỏ, hôm nay số lượng vé bán ra có hạn, người đến được đều là fan cứng.
"Bạn chẳng phải đã đến rồi sao?" Phương Tri Nhiên nhìn fan mặc váy Lolita đen đỏ trước mặt, "Lúc ở thành phố C ấy?"
"Trí nhớ của cậu tốt thật đấy." Cô bé nói, "Chính xác đến từng thành phố."
"Chủ yếu là tôi nhớ cái túi itabag (túi trong suốt đựng goods) này của bạn." Phương Tri Nhiên nói giọng chua loét (ghen tị).
Cô bé: "..."
"Tôi quên mất, chúng ta là fan cùng bias mà." Cô bé tháo một cái huy hiệu Lẫm Khâm từ túi itabag ra, đập bốp xuống bàn, "Cầm lấy mà tiêu!"
"Cảm ơn cảm ơn." Phương Tri Nhiên thấy goods là sáng mắt, "To (Gửi) ai?"
"To 'Mắt Tinh'." Cô bé nói, "Vẽ cho tôi bông tuyết lớn nhé."
Phương Tri Nhiên: "..."
Là bạn à.
"Bông Tuyết Nhỏ, chúc cậu và thầy Mùa Đông vĩnh viễn dài lâu!" Cô bé nói, "Tôi ủng hộ hai người."
Phương Tri Nhiên nâng niu cái huy hiệu trong tay, nhìn trái nhìn phải.
Goods đồng nhân "Bước Vào Ngàn Năm", hình in đẹp quá, đẹp hơn goods chính hãng nhiều.
"Thầy Bông Tuyết." Trước mặt lại có tiếng nói.
"A, bạn là người vừa nãy." Phương Tri Nhiên ngẩng đầu, "Anh trai kiếm gãy?"
"Là tôi là tôi." Đối phương nói, "Cảm ơn thầy Bông Tuyết, tôi suýt thì căng thẳng ch.ết, cảm thấy có lỗi với câu lạc bộ, cậu nói không sao, tôi thấy đỡ hơn nhiều rồi."
"Có thể chụp ảnh chung không?" Đối phương hỏi.
Phương Tri Nhiên đặt b.út ký tên xuống, đi đến trước bàn khách mời.
Cậu giơ điện thoại lên, bấm nút chụp, lưu lại vài tấm ảnh chung.
"Bạn xem được chưa." Cậu hỏi, "Không được thì chụp lại."
"Cậu thế này sẽ mệt lắm đấy!" Anh trai kiếm gãy nói, "Rất nhiều coser chụp xong là đuổi người luôn."
Phương Tri Nhiên: "Không sao... á."
Ông anh cao to hơn cậu này đột nhiên ngồi xổm xuống, ôm lấy hai chân cậu, nhấc bổng cậu lên cao: "Thầy Bông Tuyết tuyệt nhất!"
Xung quanh đồng thanh hô: "Bông Tuyết tuyệt nhất!"
Phương Tri Nhiên: "..."
"Ấy đừng đừng đừng, chú ý an toàn." Nhân viên Tương Nguyệt vội vàng nói.
"Lần sau tôi lại đến xem cậu!" Ông anh này hét lớn rồi rời đi.
Phương Tri Nhiên: "..."
Mẹ ơi, fan nhiệt tình quá.
May mà đàn anh hôm nay không có mặt, nếu không với cái tính nhỏ nhen của đàn anh, cậu chắc chắn sẽ bị xử đẹp.
"Nào, chúng ta tiếp tục." Phương Tri Nhiên nói.
Thành phố S, một khu vực khác.
Trong phòng thu âm, Quý Hành Xuyên cầm bản thảo, đang l.ồ.ng tiếng cho nhân vật.
"Dừng lại chút." Du Kim làm đạo diễn l.ồ.ng tiếng vẫy tay, "Cảm xúc không đúng."
"Ở đây giọng điệu của nhân vật phải là sự tức giận sắp bùng nổ." Du Kim nói, "Con đang làm cái gì thế? Niềm vui sướng mong chờ đã lâu à?"
Du Kim: "Câu này lặp lại mấy lần rồi, cứ sai mãi, nghỉ ngơi một chút, rồi chúng ta làm lại."
Quý Hành Xuyên bất lực, đặt kịch bản xuống.
"Mấy hôm nữa không bận thì có thể đưa Tiểu Nhiên đến căn nhà bên thành phố C chơi." Du Kim nói, "Vừa khéo nhà đó thay đổi nội thất, mẹ đặc biệt làm kệ trưng bày, có thể bày biện đủ loại goods, thằng bé chắc sẽ thích."
Du Kim: "Đang xem cái gì thế, livestream Comic Con à?"
【Web X livestream Comic con chính thức: Ai chưa mua được vé thì vào đây xem Bông Tuyết nhé.】
Về điểm thích khoe kỹ năng này, Bông Tuyết và Mùa Đông giống hệt nhau.
Tiểu Nhiên thích cos những nhân vật có tạo hình phức tạp, hiếm khi xuất hiện với phong cách đời thường như hôm nay.
Trong video, thiếu niên tóc trắng ngẩng đầu, đang nói gì đó với người trước mặt.
Sau đó, Phương Tri Nhiên đứng dậy đi đến trước bàn khách mời chụp ảnh chung với người ta, tiếp theo, fan hâm mộ bỗng nhiên ngồi xổm xuống, ôm lấy hai chân cậu nam sinh, nhấc bổng người lên cao.
Quý Hành Xuyên: "?"
Quý Hành Xuyên: "..."
"Đừng xem livestream nữa." Du Kim nói, "Lồng tiếp đi."
Quý Hành Xuyên cầm kịch bản lên, đọc lời thoại nhân vật.
"Đúng đúng đúng." Du Kim chốt hạ, "Con trai mẹ đúng là có thiên phú, học một cái là biết ngay sự tức giận sắp bùng nổ là như thế nào!"
Quý Hành Xuyên: "."
*
Kể từ khi có bạn trai, mỗi lần Phương Tri Nhiên đi Comic Con hoặc thử trang điểm đều sẽ giữ lại lâu hơn một chút, để đàn anh cậu ngắm cho đã rồi mới tẩy trang.
Hôm nay cũng vậy, xe của Tương Nguyệt đưa cậu thẳng đến hầm để xe ngầm, cậu đi thang máy thẳng lên lầu, ấn khóa vân tay.
Cạch, khóa cửa mở ra, cậu đẩy vali nhỏ đi vào.
"Anh vẫn chưa về à?" Cậu hỏi.
Không có tiếng trả lời, xem ra chưa về.
Cậu mở tủ lạnh, rót cho mình một cốc nước trái cây, ngồi trên ghế sofa, bắt đầu gắn huy hiệu lên cái túi itabag Tô Gia tặng.
Lại nhét cái bánh bao l.ồ.ng tiếng tem vàng thầy Mùa Đông tặng vào nữa, túi itabag của cậu fan cùng bias nhìn thấy cũng phải đỏ mắt.
Ủa? Cái gì đây?
Trên bàn trà, từ bao giờ xuất hiện mấy cái hộp vuông nhỏ!
Đàn anh sao lại đi mua mới thật thế này?
Khoan đã, người này đang ở nhà à?
Cậu xách cái túi itabag, rón rén đi đến phòng làm việc.
Quý Hành Xuyên đang đeo tai nghe, ngồi trước màn hình máy tính.
"Đang làm gì thế?" Tiểu Nhiên tò mò thò đầu vào.
Đàn anh cậu tháo tai nghe ra, chụp lên đầu cậu.
Phương Tri Nhiên: "Lồng tiếng mới à?"
Nghe thử xem.
Giọng nói mờ ám, mơ hồ, kèm theo tiếng thở dốc khó nghe thấy.
Cái audio này, nghe sao mà Lộc Trúc thế nhỉ?
Sau tiếng ma sát sột soạt của quần áo, lại là một tiếng thở rất nhẹ rất mềm.
"Đau ch.ết mất."
"Cút ngay cho tôi, anh cái đồ... *¥#@"
Phương Tri Nhiên: "?"
Cậu luống cuống tháo tai nghe xuống, má nóng bừng bừng.
Đây sao lại là giọng của chính cậu.
"Tối qua quên tắt thiết bị." Quý Hành Xuyên vô tội nói, "Hơi thêm chút hậu kỳ, xử lý một chút, đừng lãng phí."
"Anh bị bệnh à." Phương Tri Nhiên thẹn quá hóa giận, "Anh xử lý cái này làm gì, xóa cho em!"
Cậu nhào tới muốn xóa file, cà vạt rủ xuống trước n.g.ự.c bị kéo một cái, vừa khéo ngã lên đùi đối phương.
Cà vạt bị nhẹ nhàng, nhẹ nhàng rút ra, cổ áo sơ mi chưa cài mấy cúc bỗng chốc mở toang.
Đối phương dùng cà vạt bịt mắt cậu lại, thị giác đột ngột bị tước đoạt, cậu yên tĩnh lại, giống như lúc bị thương trước đó, theo thói quen dựa dẫm vào đối phương.
Quý Hành Xuyên nắm lấy tay cậu, từ từ dắt cậu từng bước ra khỏi phòng làm việc.
Cậu bị ấn ngồi xuống ghế sofa mềm mại, đối phương hôn lên xương quai xanh của cậu một cái.
【Hung dữ với ai đấy?】
Phương Tri Nhiên: "!"
Giọng... giọng S quá, cảm giác kiểm soát của người lớn tuổi (niên thượng) quá.
Chưa nghe bao giờ, gợi (d.ục) quá, hay quá!
Bàn tay đang giãy giụa của cậu biến thành nửa đẩy nửa đưa, bị hôn đến run rẩy.
【Run cái gì? Ngồi yên.】
Đối phương đổi sang giọng nói thanh lãnh đạm mạc, lạnh lùng nghiêm khắc, còn mang theo ý trách móc.
Người ôm cậu dường như đã đổi thành người khác, không hôn cổ cậu nữa, mà c.ắ.n lên vành tai cậu.
Tay Phương Tri Nhiên bất động.
Được, cảm giác lạnh lùng xa cách này được, cuốn quá đi mất.
Tầm nhìn bị chặn, cậu không thể đoán trước động tác của đối phương, cũng không biết biểu cảm của đối phương, chỉ có thể đơn phương tận hưởng bữa tiệc thịnh soạn do âm thanh mang lại này.
Và giọng nói của đối phương lại thay đổi lần nữa.
【Nhiên Nhiên chỉ được chụp ảnh chung với fan thôi, không được ôm.】
【Có phải nhốt lại mới ngoan không?】
Đây là... giọng thiếu niên hiếm khi Mùa Đông kẹp được, lại còn là thiếu niên điên cuồng điên tình!
Động tác chạm vào cậu của đối phương cũng thay đổi, biến thành trêu chọc, véo má cậu, nhéo môi cậu, còn...
Phương Tri Nhiên: "..."
Cứu mạng!
