Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 65: Giấc Mộng Đẹp

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:48

Editor: Yang Hy

Cậu không nhìn thấy gì cả, bên tai là những giọng nói khác nhau, cách đối phương chạm vào cậu cũng có sự khác biệt nhỏ, cứ như thể... có những người khác nhau đang nói chuyện với cậu vậy.

Rõ ràng là đối phương cố ý, bởi vì sự kìm kẹp này vẫn đang tiếp diễn —

【Bông Tuyết Nhỏ, em với fan đó là lần đầu gặp à? Hay là gặp nhiều lần rồi.】

【Đã đến nước này rồi mà còn mất tập trung được, là do anh quá dịu dàng sao?】

Má bị véo mạnh một cái, giọng niên thượng siêu S nói.

Cái giọng này của anh, bắt chước chuẩn phết đấy.

Anh cmn chỉ vì chút chuyện cỏn con này, Phương Tri Nhiên dùng chút lý trí còn sót lại nghĩ thầm, lòng dạ hẹp hòi quá.

Cậu hít sâu, hé miệng định c.h.ử.i, má lại bị vỗ nhẹ hai cái, một giọng nói khác vang lên.

【Nhiên Nhiên nghĩ kỹ rồi hẵng nói nhé.】

【Nhiên Nhiên gần gũi với người khác như vậy, anh đau lòng lắm đấy.】

【Nhiên Nhiên sẽ không bỏ rơi anh đâu nhỉ.】

Giọng thiếu niên điên tình điên cuồng xuất hiện.

Phương Tri Nhiên suýt chút nữa là phát điên.

Đừng gọi Nhiên Nhiên nữa, sắp bắt đầu run lẩy bẩy rồi đây này.

【Nếu trả lời sai, sẽ trói Nhiên Nhiên vào phòng ngủ, không cho mặc quần áo, cũng không cho ra ngoài đâu nhé.】

Tiếng cười điên tình đậm chất biến thái vang lên.

Phương Tri Nhiên như bị dính mấy cái debuff cùng lúc, tay chân mềm nhũn, vành tai cũng tê dại vì giọng nói này.

"Không quen..." Cậu nói, "Là lần đầu gặp."

"Em cũng không biết... anh ta đột nhiên lao tới ôm em, nhân viên không kịp cản." Lý trí cố gắng giãy giụa một chút, "Mau buông em ra, anh biến thái à, ch.ết vì ghen đi cho rồi."

Trong lúc giãy giụa, cậu đá một phát vào cạnh bàn trà.

Phương Tri Nhiên: "..."

Đầu gối đối phương tì vào chân cậu, ấn cậu nằm xuống sofa, dễ dàng trấn áp sự giãy giụa mà cậu tự cho là kịch liệt.

【Giận rồi à?】 Giọng nói thanh lãnh nghiêm khắc hỏi.

【Hình như là thế, dáng vẻ giận dỗi của Nhiên Nhiên cũng đáng yêu quá đi.】 Giọng thiếu niên điên tình.

Phương Tri Nhiên: "..."

Cứu mạng, cứu mạng thật sự, sao lại còn bàn luận nữa thế này.

Anh giỏi phân thân lắm à? Phương Tri Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y.

Trước mắt tối om, bên tai là những giọng nói khác nhau, điều này khiến cậu nảy sinh một ảo giác đáng sợ, dường như mình đang bị mấy người cùng lúc soi mói, bình phẩm, chủ nhân của mỗi giọng nói đều muốn nuốt chửng cậu vào bụng.

Ảo giác đáng sợ này khiến cơn nóng lan tỏa khắp người, Bông Tuyết Nhỏ mềm nhũn tan chảy ra.

Cổ áo cậu bị kéo lỏng, lộ ra xương quai xanh mảnh khảnh, làn da trắng nõn dường như cũng ửng lên một lớp hồng nhạt, bờ vai gầy guộc run rẩy nhẹ vì những lời trêu chọc cợt nhả của đối phương.

"Thầy... Mùa Đông." Giọng cậu nam sinh quá nhỏ, đến mức cậu gọi mấy tiếng, đối phương mới đáp lại.

"Nhiên Nhiên." Đối phương dùng giọng thật nói, "Anh đây."

Những giọng nói kia biến mất, trong nháy mắt, cậu lại rơi vào vòng tay của bạn trai.

Khả năng ẩn giấu của vị diễn viên l.ồ.ng tiếng này thật sự đáng sợ, Phương Tri Nhiên thầm mắng.

Nhưng giọng nói bình thường rồi, cái ánh mắt nóng rực rơi trên da cậu dường như vẫn chưa biến mất, cảm giác rực cháy vẫn bao trùm lấy cậu, nướng cậu như một con cá đang khao khát được tưới nước mát.

Mình đang mong chờ cái gì vậy? Cậu khó khăn suy nghĩ bằng cái đầu đang mụ mẫm.

Chưa kịp nghĩ ra kết quả, cậu đã nghe thấy tiếng cười không che giấu của đối phương.

"Tiểu Nhiên, em thích người kiểm soát lớn tuổi, hay thích nhóc con biến thái điên tình, hay là giọng thanh niên lạnh lùng?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Hay là em chỉ thích Mùa Đông thôi?"

"Cút..." Phương Tri Nhiên nói, "Đều không thích."

"Vậy Tiểu Nhiên, sao em lại..." Đối phương hôn lên vành tai cậu, thì thầm bên tai, "Có phản ứng rồi?"

Phương Tri Nhiên: "..."

Phương Tri Nhiên: "............"

Liên! Quan! Gì! Đến! Anh!

Tiểu Nhiên đột ngột mở tay ra, chộp lấy cổ áo đối phương trong hư không, giật mạnh một cái.

Quý Hành Xuyên: "."

Cúc áo -1.

Đôi mắt thanh tú của cậu nam sinh bị cà vạt đen bịt kín, gò má đỏ bừng, đôi môi cũng bị hôn đỏ mọng, bên môi còn vương chút nước.

Cậu như một quả chín mọng, tỏa ra hương thơm ngọt ngào khắp nơi, khiến người ta muốn hái, càng muốn thưởng thức cho thỏa thích.

Cổ tay gầy gò của cậu nghiêng đi, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t, nắm lấy cổ áo Quý Hành Xuyên, tự lừa mình dối người tỏ ra không yếu thế.

"Vậy anh nhanh lên." Bông Tuyết Nhỏ ra lệnh, "Chịu trách nhiệm với... chuyện tốt anh làm đi."

Bên tai vang lên tiếng cười kèm theo hơi thở, đối phương buông tay ra.

Lanh canh lanh canh, là tiếng ly thủy tinh va vào nhau? Phương Tri Nhiên nghĩ thầm.

Ngay sau đó, một cánh tay vòng qua vai cậu, đỡ cậu ngồi dậy, chiếc ly thủy tinh mát lạnh chạm vào môi cậu.

"Uống chút nước đi." Quý Hành Xuyên nói.

Phương Tri Nhiên: "?"

Phương Tri Nhiên: "Ực ực ực."

Đúng là khát thật.

Ở một số điểm, đàn anh cậu luôn rất chu đáo, dường như... còn hiểu cơ thể cậu hơn cả cậu.

Cậu mím môi, lại nghe thấy tiếng động nhỏ, Quý Hành Xuyên xé cái gì đó ra, rồi ném vào thùng rác?

Giây tiếp theo, tay đối phương vòng qua dưới khoeo chân cậu, bỗng nhiên bế bổng cậu lên.

Phương Tri Nhiên giật mình, ôm c.h.ặ.t cổ Quý Hành Xuyên.

"Anh khỏe phết nhỉ." Cậu lầm bầm.

Trả lời cậu là giọng nói mang ý cười của đối phương: "Là thầy Bông Tuyết nhẹ quá."

Cậu cảm thấy mình được đặt lên chiếc giường lớn mềm mại, đối phương phủ lên, hôn lên má cậu lần nữa.

Lúc dọa cậu thì nói biến thái như thế, động tác chạm vào cậu lại dịu dàng vô cùng, thái độ nâng niu trân trọng này lại khiến cậu căng thẳng.

Người này sao lại dịu dàng với cậu như thế, cứ như cậu là bảo vật dễ vỡ vậy.

Cậu cứ luôn cảm thấy mình là ngọn cỏ dại sinh trưởng tự nhiên, mặc kệ mưa gió, lâu ngày có khi còn mang chút độc tính, cũng có chút gai, ai động vào cậu cũng phải bị đ.â.m cho một cái, nhưng vẫn tầm thường, là một cái cây kiên cường và chẳng ai đoái hoài.

Bây giờ có người mang chậu hoa đến, bứng cậu về nhà, còn muốn tưới nước cho cậu, coi cậu như hoa thơm cỏ lạ mà nuôi dưỡng, thỉnh thoảng gạt những cái gai nhọn trên lá cậu, còn khen cậu rất tuyệt.

Hình như cậu cũng không ít lần dùng gai nhọn đ.â.m Quý Hành Xuyên, nhưng đàn anh cậu dường như không để ý, thậm chí... còn khá thích?

Thật sự... không quen lắm.

Quý Hành Xuyên hôn được một nửa, phát hiện Bông Tuyết Nhỏ lại sắp đông cứng rồi.

Quý Hành Xuyên dùng ngón tay chọc chọc bông tuyết nhỏ.

【Nhiên Nhiên, thả lỏng.】

【Đừng căng thẳng thế.】

Lần này là... giọng của thầy Mùa Đông.

【Đừng sợ.】

Phương Tri Nhiên ngẩn người, thời gian như quay ngược về sáu bảy năm trước.

Đó là những buổi trưa oi ả, cậu ngồi trước quầy của hiệu t.h.u.ố.c Khang Kiện, làm xong bài thi trường giao, liền đeo chiếc tai nghe tích góp tiền mãi mới mua được lên.

Giọng nói trong tai nghe dịu dàng êm ái.

Hình như có một ngày, cậu còn trà trộn vào đám bình luận, spam vài câu —

@Trảm Tinh Chi Nhận · Ngạo Ảnh Chiến Hoàng · Bá chủ vũ trụ Nhiên: Thầy Mùa Đông, mọi người có vui vẻ khi lớn lên không ạ? Em hình như không lớn nổi nữa rồi.

【Có thể là không?】

Giọng nói trong tai nghe vậy mà lại trả lời câu hỏi của cậu.

【Nhưng đợi em đi đến ngày đó, nhìn lại con đường em đã đi qua, sẽ không còn mưa gió nữa.】

【Không vui sao?】

【Đừng sợ.】

【Em sẽ không mãi mãi chỉ ở một chỗ đâu.】

【Thế giới bên ngoài rộng lớn lắm, đợi em lớn lên, đến thành phố B, rồi đến thành phố S, rồi nhìn ngắm thế giới, em có thể gặp gỡ rất nhiều người, nhìn thấy rất nhiều điều thú vị.】

【Cứ bình an lớn lên đã nhé.】

Hơn hai năm sau, Phương Tri Nhiên đứng trong khuôn viên trường đại học, nhận được tin nhắn của Tô Gia.

[Tô Gia]: Oa oa oa, ảnh đi sự kiện của cậu hot rồi này, cậu mau nghĩ một cái nghệ danh đi, tui lập tài khoản cho cậu!

[F]: Tri Nhiên?

[Tô Gia]: Ai lại dùng tên thật lướt mạng chứ! Nghĩ cái khác đi.

Nghĩ cái khác? Vậy gọi là gì nhỉ?

[F]: Bông Tuyết.

Cái tên này hay, nghe cùng một series với ID của thầy l.ồ.ng tiếng cậu thích.

[Tô Gia]: A a a ID bị trùng rồi, cậu thêm tiền tố vào đi, Bông Tuyết thích cosplay? Bông Tuyết thích váy ngắn?

[F]: Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông.

[Tô Gia]: ? Tiền tố chẳng có tí đặc sắc nào cả!

[Tô Gia]: Thôi được rồi, cái này đi, đăng ký xong rồi, sau này tài khoản của cậu tên là "Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông".

【Đúng rồi, đừng căng thẳng như thế】

Giọng nói bên tai vang lên.

Phương Tri Nhiên từ từ thả lỏng hơi thở, cảm nhận đầu ngón tay đối phương đang đặt trên cúc áo đầu tiên của mình, rồi cởi nó ra, rồi hôn dọc xuống.

"Thầy Mùa Đông, Bông Tuyết thích thầy." Cậu nói năng lộn xộn, "Trước đây là thích kiểu đó, bây giờ là thích kiểu này, dù sao thì... lúc nào cũng thích."

Đối phương nghe hiểu, hơi mạnh bạo ôm c.h.ặ.t cậu vào lòng.

Năm ngón tay thon dài buông thõng bên mép giường của cậu nam sinh đột nhiên siết c.h.ặ.t, móng tay màu hồng nhạt hơi trắng bệch, túm lấy ga trải giường tạo thành những nếp nhăn nhỏ.

【Bông Tuyết Nhỏ.】

Cậu nghe thấy đối phương gọi mình.

"Bông tuyết nhỏ... chỉ rơi vào mùa của anh thôi." Cậu nói nhỏ, "Nên là... Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông."

Được đối phương ôm trọn, chưa bao giờ như lúc này, cậu cảm thấy an tâm vô cùng.

Hóa ra là cảm giác này, linh hồn phiêu bạt như đã tìm thấy chốn về.

【Ừ, em là Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông.】

Quý Hành Xuyên hôn lên giữa trán cậu.

...

*

【Ha ha ha ha ha.】

【Ha ha.】

【Lũ sâu kiến, quỳ xuống trước ta.】

Quý Hành Xuyên: "..."

Quý Hành Xuyên đẩy chăn ngồi dậy, lôi điện thoại của Phương Tri Nhiên từ dưới gối ra, tắt cái đồng hồ báo thức ồn ào đi.

Bao nhiêu giọng nói vừa hay vừa "say", Phương Tri Nhiên cứ nhất định phải chọn đoạn này làm chuông báo thức.

Anh đặt điện thoại trở lại, Tiểu Nhiên của anh nằm nghiêng, ngủ rất say, nửa khuôn mặt vùi trong chăn, hàng mi dài khẽ rung theo nhịp thở.

Quý Hành Xuyên sờ trán cậu nam sinh.

Tốt, không sốt.

Hôm qua tên đã lên dây, anh đè người xuống giường làm một lần, trong lúc đó mu bàn tay bị Tiểu Nhiên cào ba đường.

Sau đó Phương Tri Nhiên lảo đảo bò dậy, thay bộ đồ cos bị bẩn ra, lại đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Anh vốn có lòng tốt muốn giúp đỡ, kết quả lại đè người ta làm một lần nữa bên bồn rửa mặt, mu bàn tay lại thêm ba đường cào, nhưng lần này, Tiểu Nhiên có vẻ vui hơn nhiều, còn hôn lại anh, còn ngọt ngào gọi anh là "bạn trai".

Hơi chưa đủ, Quý Hành Xuyên muốn nghe xưng hô tiến xa hơn nữa.

Anh xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu nam sinh một lúc, đẩy chăn xuống giường, tính toán thiệt hại.

Áo sơ mi của anh đứt hai cái cúc, thắt lưng bị cào vài dấu móng tay, ừm... trên cổ còn một dấu răng.

Tủ đầu giường và bồn rửa mặt bị Tiểu Nhiên đ.ấ.m hôm qua vẫn nguyên vẹn.

Xem ra hoặc là đã kiềm chế, hoặc là thật sự hết sức rồi.

Quý Hành Xuyên cảm thấy là vế sau.

Điện thoại anh rung lên —

[Lộc Trúc]: [Bao lì xì], có thể kéo em vào lại nhóm chat công ty không, em vừa tìm Bông Tuyết Nhỏ, cậu ấy không trả lời em.

[Quý Hành Xuyên]: Em ấy đang ngủ.

[Lộc Trúc]: Oa, anh được đấy.

[Quý Hành Xuyên]: ?

[Lộc Trúc]: Người ngay thẳng không nói chuyện mờ ám, anh theo đuổi được Bông Tuyết, có công lao của em. Em lập công cho Đông Tuyết, em đổ mồ hôi cho công ty, em kiếm tiền cho dì.

Nhóm chat [Tương Nguyệt Media - Chuẩn bị Comic Con tháng 5] (145)

[Quý Hành Xuyên] đã thêm [Lộc Trúc] vào nhóm chat.

[Lộc Trúc]: [Chia sẻ truyện tranh web X: Sau khi trùng sinh sáu ông chồng cưng chiều tận trời]

[Nghèo Rớt Mồng Tơi] đã đá [Lộc Trúc] và [Quý Hành Xuyên] ra khỏi nhóm chat.

Quý Hành Xuyên: "?" Chịu chung số phận à?

*

Phương Tri Nhiên ngủ khá ngon, cậu mơ một giấc mơ khá dài, mơ thấy mình đ.á.n.h nhau với người ta ở khu chung cư cũ.

Sáu đ.á.n.h hai, đối thủ như hổ như sói, đồng đội bác Lưu của cậu cực kỳ không đáng tin cậy, thỉnh thoảng lại vung chổi vào người cậu.

Lúc này, một giọng nói vang lên.

【Ta đến giúp người đây.】

Lẫm Khâm từ trên trời giáng xuống, một chiêu đ.á.n.h bay cả đám.

Tiếp đó, những nhân vật thầy Mùa Đông từng l.ồ.ng tiếng lần lượt xuất hiện trước mặt cậu, che chở cậu sau lưng, đ.á.n.h cho đám người bắt nạt cậu tơi bời hoa lá.

Phương Tri Nhiên cảm động xoa xoa tay.

Sau đó, cả đám nhân vật quay đầu lại, chặn cậu vào một góc tường.

"Bây giờ, có phải nên báo đáp chúng tôi rồi không."

"Em muốn cùng lúc, hay là từng người một."

Phương Tri Nhiên: "..."

A a a a a.

Phương Tri Nhiên bị dọa tỉnh như thế đấy.

Giấc mơ... quái đản thật.

Cậu lật người, bắt đầu tiêu hóa giấc mơ quá mức phức tạp này, thay đổi tư thế khiến phía sau truyền đến cảm giác đau nhức không thể chối cãi.

Phương Tri Nhiên: "...A."

Đau, đau không thể tả.

Cậu rúc đầu vào trong chăn, nằm im một lúc.

Nhưng hôm qua Tiểu Nhiên vẫn có sướng.

Ừm, tui không phải là Bông Tuyết Nhỏ thuần khiết nữa rồi.

Eo hơi mỏi, gốc đùi cũng hơi đau, nhưng cậu vẫn cố gắng bò dậy, liếc nhìn dấu ngón tay lờ mờ bên mắt cá chân, má nóng lên.

Trong phòng khách thoang thoảng mùi thơm của thức ăn.

Thầy Mùa Đông nấu cơm à?

"Sao dậy rồi?" Trên ghế sofa, Quý Hành Xuyên đang ôm máy tính nghe thấy tiếng động quay đầu lại, "Ngủ mệt rồi à?"

"Sắp trưa rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Chiều muốn thảo luận chút thí nghiệm với lão Quách."

Quý Hành Xuyên im lặng một chút, nhìn Tiểu Nhiên của anh mặt lạnh tanh, bước chân cực kỳ chậm chạp, đi cà nhắc từng bước vào nhà vệ sinh.

Lương tâm Quý Hành Xuyên khẽ nhói đau.

Trên màn hình máy tính trước mặt anh, chính là nhóm chat của nhóm thầy Quách.

Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)

[Lão Quách]: Các em thân yêu, thầy phải bắt chuyến bay chiều về nước A rồi, mọi người phải chung sống hòa thuận cố gắng lên nhé.

[Cam Uyển Hòa]: Lão Quách đi luôn à? Không ở lại thêm mấy ngày sao?

[Cam Uyển Hòa]: Thầy về làm cái gì? Quét dọn à?

[Lão Quách]: Nói gì thế, thầy cũng có tính nóng đấy nhé. Dự án giục gấp, đợi đến tháng 5 xong xuôi, dự án kết thúc, thầy lại về.

[Lão Quách]: [Bao lì xì]

[Khương Phong]: Lão Quách mà không đi, sắp bị hai tên cuồng công việc kia hành ch.ết rồi, hai hôm nay thầy ấy hình như còn giúp Phan Hủ viết lại tổng quan tài liệu nữa, lỗ rồi, biết thế em cũng kiếm việc cho lão Quách làm.

[Khương Phong] đã thu hồi một tin nhắn.

[Khương Phong]: Xin lỗi, gửi nhầm nhóm.

[Lão Quách]: @Khương Phong, b.úa gõ đầu.jpg

[Lão Quách]: @Quý Hành Xuyên, cố gắng thêm chút nữa, lo liệu cái luận văn của Phan Hủ, nhé?

[Quý Hành Xuyên]: Chim cánh cụt ngồi bệt run rẩy.jpg

[Lão Quách]: @Phan Hủ, đến lúc đó bảo Tiểu Nhiên cũng xem giúp em, mọi người chúng ta góp củi ngọn lửa cao. Không sao đâu, đợi em bảo vệ luận văn tháng 5, thầy sẽ về giúp em chiến lại cả hội đồng.

[Phan Hủ]: Tuyệt vời!

[Quý Hành Xuyên]: Mọi người góp củi ngọn lửa cao, sao, hay là Pinduoduo (mua chung) ghép cho cậu ta cái luận văn luôn đi.

[Phan Hủ]: ...

Trước gương nhà vệ sinh, Phương Tri Nhiên nhìn trái nhìn phải, sau đó vắt cái khăn mặt dấp nước lạnh, chọc chọc vào mắt mình.

"Sao thế?" Bên cửa truyền đến tiếng nói, "Có chỗ nào không thoải mái à?"

"Em hình như biến thành mắt một mí rồi..." Phương Tri Nhiên nói.

Quý Hành Xuyên: "Phụt."

"Mai là biến lại thôi." Ánh mắt Quý Hành Xuyên lướt qua mí mắt hơi đỏ của cậu nam sinh, "Mắt em cũng hơi sưng."

Phương Tri Nhiên trừng mắt, chớp chớp trước gương, cảm thấy mắt tuy sưng, nhưng mình hình như đẹp trai hơn rồi.

Ánh mắt cậu rơi xuống bồn rửa mặt trước mặt.

Hôm qua lúc bị ấn trước gương, cậu cứ mềm nhũn chân, lông mi cũng không kiểm soát được dính hơi nước.

Khóc cái gì mà khóc, không có tiền đồ, hồi đó trước cửa hiệu t.h.u.ố.c Khang Kiện một chấp năm còn chưa khóc bao giờ.

Bố yếu đi rồi?

"Nhiên Nhiên, đừng quan sát bản thân nữa, rửa mặt xong thì ra ăn chút gì đi." Quý Hành Xuyên gọi cậu, "Cơm xong rồi, anh nấu ăn cũng ngon lắm đấy."

"Rõ, em đến ngay đây." Phương Tri Nhiên nói.

Hai người kẻ trước người sau trở về phòng khách, khoảng cách dần kéo xa như rùa và thỏ chạy đua.

Quý Hành Xuyên: "."

Phương Tri Nhiên: "...Không cần để ý đến em, em không sao."

"Em ngồi ghế sofa ăn đi." Quý Hành Xuyên nói, "Ghế dựa sẽ hơi khó chịu."

Tivi đang chiếu anime mới, bộ này vừa ra, tập một đã rất hay, Phương Tri Nhiên bưng bát, xem say sưa.

"Bác Lưu giới thiệu cho em đấy." Phương Tri Nhiên nói, "Bác ấy thích anime nhiệt huyết."

Quý Hành Xuyên ngồi bên cạnh cậu, một lúc sau, lại xích lại gần hơn chút nữa, cũng vừa xem vừa bình luận.

"Nhạc mở đầu có cần tua qua không?" Phương Tri Nhiên hỏi.

"Thích nghe thì nghe, không tua." Quý Hành Xuyên nói.

Phương Tri Nhiên: "Tuyệt vời."

Cùng bạn trai xem anime thật sự có cảm giác gia đình.

*

Sau bữa trưa, Quý Hành Xuyên ra ngoài, trong nhà không có ai, Phương Tri Nhiên không ngồi yên được, bắt đầu đi dạo lung tung.

Ga trải giường trong phòng ngủ đã thay bộ mới, có thể là do Quý Hành Xuyên thay lúc nửa đêm hôm qua, nghĩ cũng phải, bộ trước bị cậu cào nát tươm rồi.

Cậu nhìn chằm chằm một lúc, lại đi dạo sang phòng làm việc.

Cậu vẫn thích cái bàn làm việc này hơn, thích ngồi bên cạnh, cậu đã nghe đài radio của Mùa Đông vô số lần, bây giờ cậu đang ngồi ngay nơi đài radio ra đời.

Check-in, nhất định phải check-in.

Phương Tri Nhiên lấy tai nghe chụp tai, đội lên đầu, giơ tay chữ V với ống kính selfie, vừa khéo chụp được bàn làm việc và đống thiết bị kia.

@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Hí hí hí, [Hình ảnh], hôm nay cos diễn viên l.ồ.ng tiếng. (^▽ ^)

Khu bình luận —

@Mắt Kém: Cos giống lắm! Bông Tuyết Nhỏ, cho anh xem này, lần thi tháng này em tiến bộ 100 hạng đấy, em có giỏi không. [Ảnh giấy khen]

@Tsk tsk: Oa, trang điểm mắt hôm nay của anh đẹp quá, là phấn mắt đỏ à?

@Tác giả - Cấp Vũ: Giống. Ngón cái.jpg

@Gừng càng già càng cay: @Tác giả - Cấp Vũ, ra chương mới đi, suốt ngày chạy lung tung trên mạng, có thời gian đó viết được mấy chữ rồi.

@Gừng tươi trả lời @Gừng càng già càng cay: Đúng đúng đúng, cậu nói đúng.

@Cá Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Bông Hoa Tuyết, mấy hôm nữa fan meeting của thầy Mùa Đông cậu có đi không? Từ sau cuộc thi đó, lâu lắm rồi không thấy hai người cùng xuất hiện.

@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông (Acc fake): Chỉ là không chung khung hình cho bạn xem thôi, tôi tìm chút quan hệ, lẻn vào diễn đàn Đại học A, nghe nói hai người này thường xuyên cùng nhau ở phòng thí nghiệm đấy.

@Mắt Tinh: A a a Bông Tuyết Nhỏ của tôi, cậu đang ở nhà ai thế, sao còn mặc đồ ngủ vậy, thiết bị đằng sau này, tôi nhớ hình như thầy Mùa Đông từng đăng rồi phải không? [Hình ảnh] Nhìn ánh sáng thì lúc này là giữa trưa, sao cậu giữa trưa lại mặc đồ ngủ, là mới dậy à? Thế tại sao cậu lại ngủ đến giờ này? Ch.ết dở, Bông Tuyết Nhỏ nhà chúng ta thật sự bị Mùa Đông tha về tổ rồi!

@Bắp Cải Tím: Ồ ồ ồ! @Mắt Tinh, follow bạn rồi, cầu follow lại.

Phương Tri Nhiên: "..."

Mắt mấy người đúng là tinh thật.

Có điều, nhắc mới nhớ, sắp đến cuối tháng ba rồi, kế hoạch fan meeting của Tương Nguyệt Media sắp đến rồi.

Mấy tháng trước, cậu còn đang dụng tâm chuẩn bị quà, viết một bài tản văn khá dài, định đọc cho thầy Mùa Đông nghe trong fan meeting, ngày nào cũng đi khắp nơi tìm "cơm", một món ăn nhiều kiểu.

Mấy tháng sau, thầy Mùa Đông cho cậu nhiều "cơm" đến mức ăn không hết.

Tiểu Nhiên, người chiến thắng trong thế giới 2D.

*

Quý Hành Xuyên lái xe, chặn được lão Quách đang định bắt taxi ở cổng trường.

Anh trà trộn vào hàng taxi đang vẫy khách, vẫy tay với lão Quách: "Sân bay, đi không?"

Lão Quách: "..."

"Lên xe." Quý Hành Xuyên nói, "Nhanh lên."

Lão Quách hì hục nhét vali vào cốp sau.

"Thời thế gì đây?" Tài xế taxi đợi khách ở cổng trường lớn tiếng, "Porsche còn tranh mối làm ăn với bọn này à!"

Quý Hành Xuyên đạp ga, phóng v.út đi.

Lão Quách hơi cảm động: "Sao còn đặc biệt đến tiễn thầy thế, thầy không nhận nhầm em."

"Không có chi." Quý Hành Xuyên nói, "Thầy Quách, trên ghế bên cạnh thầy có tờ giấy nháp, thầy thấy chưa?"

Quý Hành Xuyên: "Đó là phương án thí nghiệm mới nhất Tiểu Nhiên nghĩ ra, thầy mang theo, lên máy bay nghiên cứu thử xem, về nước A rồi, hai người vừa khéo mở cuộc họp video thảo luận."

Lão Quách há miệng, gào thét trong vô vọng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.