Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 67: Ngoại Truyện 1 - Mở Comic Con Ngay Trong Buổi Họp Phụ Huynh

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:49

Editor: Yang Hy

[Tsk tsk]: Anh ơi, QAQ, đến chưa đến chưa?

[Quý Hành Xuyên]: Chim cánh cụt ngồi bệt run rẩy.jpg

[Quý Hành Xuyên]: Em khai thật trước đi, rồi anh quyết định xem anh đã đến hay chưa. Rốt cuộc em thi được mấy điểm, anh chưa từng đi họp phụ huynh cho ai đâu đấy.

[Tsk tsk]: Mấy môn khác đều ổn, chỉ có môn Vật lý hơi thấp chút thôi.

[Quý Hành Xuyên]: Hơi thấp là bao nhiêu điểm?

[Tsk tsk]: 29 điểm.

"Tự nhiên thấy hơi đau đầu." Cổng trường trung học thành phố C, Quý Hành Xuyên nói với Phương Tri Nhiên, "Nhiên Nhiên, hay là chúng ta về đi."

Phương Tri Nhiên đang tò mò nhìn ngó khung cảnh trường học, bước chân khựng lại.

"Chỉ là họp phụ huynh thôi mà? Đừng có rén." Phương Tri Nhiên dùng sức đẩy người vào trong cổng trường, "Anh học đến tiến sĩ rồi, thành tích của em họ anh chắc cũng không đến nỗi nào đâu."

Phương Tri Nhiên: "Học sinh cấp hai bây giờ áp lực học tập lớn lắm, phải đối xử tốt với các em ấy một chút."

Ba mươi phút sau, Phương Tri Nhiên ngồi trong lớp học khối 8, bị một bài thi Vật lý 29 điểm làm cho ch.ết lặng.

"Cái này sao lại làm sai được? Đây chẳng phải là bài toán điện học đơn giản nhất sao?" Phương Tri Nhiên đập bàn, "Còn cái này nữa, dùng phương pháp loại trừ, nghĩ một chút là ra ngay mà! Sao em lại chọn D được chứ, đoán mò cũng không biết đường mà đoán."

Quý Trạch đứng cạnh bàn học với vẻ mặt kinh hoàng, dần dần chuyển sang trợn mắt há mồm.

Thầy... thầy Bông Tuyết? Sao lại là anh!

Thầy Bông Tuyết mà trước đây cậu bé muốn gặp một lần cũng phải mua vé đặc biệt, bây giờ đang ngồi ngay chỗ của cậu, cầm bài thi Vật lý nát bét của cậu, đập bàn dạy dỗ cậu.

Không ngờ anh họ cậu bé với Bông Tuyết Nhỏ đã thân thiết đến mức này rồi.

Biết thế cẩn thận chút, kiếm thêm một điểm cho tròn 30 rồi.

"Sao không bảo Quý Hành Xuyên dạy cho?" Phương Tri Nhiên không nhìn nổi nữa, "Tài nguyên tốt thế này."

"Thật ra thì..." Quý Trạch khó xử nói, "Hỏi anh của em với xem đáp án trực tiếp chẳng khác gì nhau, phần giải thích toàn là lược bỏ."

Phương Tri Nhiên cạn lời trong hai giây.

"Đi chơi với bạn đi." Quý Hành Xuyên nói, "Để anh xem giáo viên chủ nhiệm của em nói thế nào."

Hai diễn viên quần chúng bắt đầu cos phụ huynh rồi.

Bên ngoài lớp học, trên sân thể d.ụ.c, một nhóm học sinh cấp hai đang tụ tập thì thầm to nhỏ.

"Xem anime mới chưa?" Bạn học Tiểu Bàn của Quý Trạch hỏi cậu bé, "Nhân vật h.a.c.ker tóc trắng đó ngầu ch.ết mất thôi."

"Thật đấy, thiết lập nhân vật tương phản lớn ghê." Một cô bé khác nói, "Mỗi tội ra tập mới chậm quá."

"Tôi còn chưa xem đây này." Quý Trạch mếu máo, "Tôi mà thi trượt lần nữa là bị tịch thu điện thoại mất."

"Thế thì tiếc quá." Tiểu Bàn nói, "Nhân vật này dạo này hot lắm, nhiều người cos, nhưng tôi thấy Bông Tuyết Nhỏ là đỉnh của ch.óp rồi, không ai vượt qua được."

Nói chuyện một hồi, chủ đề của cả đám lại chuyển sang buổi họp phụ huynh.

"Mẹ Trần Tây Kiệt lại là giáo viên chủ nhiệm lớp 7 đấy." Tiểu Bàn nói, "Cậu ấy bình thường chắc khổ lắm nhỉ."

"Khổ cái gì." Cô bé ghen tị nói, "Được hưởng gói dạy kèm tại nhà toàn thời gian."

"Bố Hứa Cố là giám đốc công ty à? Cậu ấy khoe mấy ngày nay rồi." Tiểu Bàn thở dài, "Không như ba đứa mình, bố mẹ toàn là người làm công ăn lương."

"Biết đủ là được rồi." Quý Trạch nói, "Dù sao bố mẹ hai cậu cũng đến mà."

Còn bố mẹ cậu, vừa nghe thấy điểm số của cậu, liền bảo cậu phải duy trì quan hệ họ hàng, liên lạc nhiều hơn với Quý Hành Xuyên.

"Hình như họ lên xem hết rồi." Cô bé nói, "Chúng ta cũng lên nghe thử xem sao?"

"Đi." Quý Trạch nói, "Dù sao ở đây cũng chán."

Trong lớp học, buổi họp phụ huynh đang diễn ra —

"Quý Trạch, ai là phụ huynh em Quý Trạch ạ?" Giáo viên chủ nhiệm cao giọng hỏi.

Hai người ngồi ở hàng ghế cuối cùng đồng thời giơ tay.

Giáo viên chủ nhiệm: "..."

Phụ huynh trẻ quá, nhan sắc cao quá, là anh trai sao?

Giáo viên chủ nhiệm ho khan một tiếng: "Em Quý Trạch các môn khác đều tạm ổn, nhưng riêng môn Vật lý này thật sự là có lỗ hổng kiến thức nghiêm trọng."

Giáo viên chủ nhiệm: "Phụ huynh bình thường có thể quan tâm sát sao hơn đến việc học của em ấy."

Bên cửa sổ lớp học, ba cái đầu thò lên —

"Quý Trạch." Cô bé hỏi, "Phụ huynh cậu... đẹp trai thế."

Tiểu Bàn: "???"

Tiểu Bàn: "Người bên cạnh sao trông giống thầy Bông Tuyết thế nhỉ."

"Là anh ấy đấy." Quý Trạch tự hào nói, "Người thật có phải còn đẹp hơn trong ảnh không?"

Hai người ở cuối lớp đang thì thầm to nhỏ.

"Chỉ cần phụ huynh hướng dẫn đúng cách, Vật lý không phải là môn học khó." Giáo viên chủ nhiệm nói, "Phụ huynh còn câu hỏi gì không ạ?"

"Thưa cô." Phương Tri Nhiên giơ bài thi trong tay lên, "Chấm sai một câu rồi ạ, Quý Trạch nhà chúng tôi đáng lẽ được 30 điểm."

Giáo viên chủ nhiệm: "..."

30 điểm, phụ huynh này đang rất tự hào sao?

Em Quý Trạch tiến bộ một bậc, xếp thứ mười từ dưới lên.

Phương Tri Nhiên đặt b.út xuống, nháy mắt với Quý Trạch đang bám bên bệ cửa sổ.

"Sau đó, còn một điểm nữa." Giáo viên chủ nhiệm nói, "Trước đây trong giờ học, đã tịch thu hai mươi ba cuốn truyện tranh từ chỗ em Quý Trạch, đã giáo d.ụ.c em ấy rồi, không được đọc sách không liên quan trong giờ học."

"Đúng là phải giáo d.ụ.c." Phương Tri Nhiên nói, "Xin cô cứ đưa truyện tranh cho tôi tiêu hủy giúp ạ."

Quý Hành Xuyên: "."

Eo bị bàn tay dưới gầm bàn nhéo nhẹ một cái, Phương Tri Nhiên đặc biệt sợ nhột, nhưng cố nhịn không né.

"Đừng chiều hư nó." Quý Hành Xuyên nói nhỏ.

"Không chiều." Phương Tri Nhiên nói, "Em biển thủ thôi mà."

Để chỗ giáo viên chủ nhiệm phí phạm quá, chả bằng mang về cho cậu ăn cơm (xem giải trí).

Ngoài cửa sổ lớp học, người tụ tập ngày càng đông, trên bệ cửa sổ xếp một hàng đầu người.

"Quý Trạch, thằng nhóc cậu giấu kỹ thật đấy!" Bạn học Tiểu Bàn ghen tị nói, "Phụ huynh cậu là Bông Tuyết Nhỏ luôn."

"Không phải không phải." Quý Trạch sướng rơn trong lòng, "Anh ấy là do anh tôi dẫn đến đấy."

"Nhìn kỹ thì anh cậu cũng quen mặt lắm, thầy Mùa Đông!" Cô bé nói, "Nhà cậu wibu thật đấy!"

Buổi họp phụ huynh này quá là oách, Quý Trạch cười ngây ngô.

"Buổi họp phụ huynh hôm nay đến đây là kết thúc, cảm ơn các vị phụ huynh đã đến..." Lời giáo viên chủ nhiệm còn chưa dứt, học sinh đã ùa vào từ cửa sau.

"Hu hu hu, tôi không có tiền mua vé Comic Con, thế mà lại được gặp Bông Tuyết Nhỏ trực tiếp."

"Lần sau muốn cos nhân vật nào thế ạ, em đi cướp top comment."

"Thầy Bông Tuyết ôm ôm, có thể chụp ảnh chung với em không ạ?"

"Xin lỗi, khi không cos, em ấy không nhận chụp ảnh chung với fan." Quý Hành Xuyên nói bên cạnh, "Nhưng có thể để em ấy viết cho em một lời đề tặng."

"Giọng anh hay quá, hóa ra nghe trực tiếp cũng hay như thế này ạ."

"Em hạnh phúc quá, đây có phải là họp phụ huynh đâu! Đây là Comic Con bản bình dân mà!" Có người hét lên.

"Từng người một thôi." Quý Trạch chủ động duy trì trật tự, "Giới hạn ba mươi người, ai quan hệ tốt với tôi thì đứng sang đây."

Bàn học bỗng chốc biến thành bàn khách mời, cánh cửa lớp học tồi tàn bỗng chốc biến thành cửa kiểm soát an ninh Comic Con.

Phương Tri Nhiên vẽ xong bông tuyết cuối cùng của ngày hôm nay: "Thi tốt nhé, sau này có cơ hội gặp lại ở Comic Con."

"Vâng ạ!" Một đám fan nhí đồng thanh đáp.

Đã đến giờ tan học, buổi họp phụ huynh cũng kết thúc, chẳng bao lâu sau, các phụ huynh đến họp dần dần xách con mình ra về.

Phương Tri Nhiên và Quý Hành Xuyên cũng bắt đầu đi về phía cổng trường.

Đây là trường trung học nổi tiếng ở thành phố C, môi trường học tập tốt, tố chất học sinh cao, không khí học tập cũng rất đậm đặc, dọc đường đi đều là học sinh đi tốp ba tốp năm.

"Chúng ta..." Quý Hành Xuyên đang định nói gì đó, bỗng phát hiện Phương Tri Nhiên đang nhìn chằm chằm vào mấy thiếu niên đi cùng nhau đến ngẩn ngơ.

Anh bỗng nhiên có chút tiếc nuối, trong thời niên thiếu của Tiểu Nhiên, chỉ có giọng nói của anh bầu bạn cùng cậu.

"Đang nghĩ gì thế?" Anh đặt tay lên vai cậu nam sinh, xoa bóp hai cái như an ủi.

"Em muốn hỏi xem cái huy hiệu trên ba lô cậu bé kia mua ở đâu." Phương Tri Nhiên nói, "Không nhịn được nữa rồi, em đi đây."

Quý Hành Xuyên: "."

Gần tối, Quý Hành Xuyên dắt tay Phương Tri Nhiên, xách cổ Quý Trạch ra khỏi trường.

Anh ném Quý Trạch xuống cổng khu chung cư, chở Bông Tuyết Nhỏ nghênh ngang rời đi.

"Chúng ta về thành phố S à?" Phương Tri Nhiên hỏi.

"Ngày mai em không có tiết buổi sáng, chúng ta có thể trưa mai hẵng về." Quý Hành Xuyên nhập địa chỉ vào định vị, "Đến nhà anh ở thành phố C nhé."

Phương Tri Nhiên ừ một tiếng, tỏ ý đồng ý.

Đường đi khá dài, cậu ngồi ghế phụ, mở tiểu thuyết 《Sẽ Có Lúc》 của Phan công công ra.

Rất tốt, sau khi drop năm ngày, Phan Hủ đã tung chiêu cuối, bão chương 20.000 chữ.

Phương Tri Nhiên bấm vào khu bình luận trước —

@Gừng càng già càng cay: Cuốn sách bà cố nội tôi đọc cập nhật rồi. QAQ

@Sườn xốt tương cổ vịt cay: Gia đình ơi, tôi tích một tháng, tưởng là được ăn một bữa no nê rồi, kết quả một miếng là hết.

@Xem xong chương này đi ngủ: Phần sau đâu? Nhả ra chút đi.

@Sữa chua đào mật ong: Tôi có một phương án, để cậu ấy mỗi ngày ngủ lúc 5 giờ 20, dậy lúc 6 giờ 20, như thế một ngày có 23 tiếng làm việc. Trong đó 10 tiếng dùng để viết luận văn, 12 tiếng còn lại dùng để viết truyện, cho dù một tiếng viết 500 chữ, cậu ấy cũng có thể viết được 6000 chữ mỗi ngày.

Một tiếng còn lại cho Phan công công nghỉ ngơi. Luận văn và truyện mạng đều nắm chắc trong tay, trở thành người chiến thắng cuộc đời chỉ là vấn đề thời gian.

@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Phương án khoa học hợp lý quá, đề nghị thực hiện ngay.

@Cấp Vũ [Tác giả]: ...

"Đàn anh Hành Xuyên, đàn anh Phan năm nay có tốt nghiệp thuận lợi được không?" Phương Tri Nhiên hỏi.

"Được thì được." Quý Hành Xuyên dừng xe trước ngã tư đèn đỏ, "Chỉ xem cậu ta muốn tốt nghiệp nằm ngang (ch.ết/bị khiêng ra) hay tốt nghiệp đứng thẳng (sống sót) thôi."

"Thế tranh thủ chút chắc là kịp." Phương Tri Nhiên nói, "Đàn anh Khương của em sẽ trông chừng anh ấy, anh ấy dạo này hình như đổi ký túc xá với bạn cùng phòng của Phan Hủ rồi."

Ký túc xá thạc sĩ Đại học A, Phan Hủ ngồi trước bàn học vò đầu bứt tai, sau đó gõ ra một dòng chữ —

[Tiếng cười của Mười Bốn khiến cho hắn ta rợn hết tóc gáy, hắn liền vội vàng rút v.ũ k.h.í từ trong không gian ra, ném về phía trước, nhưng rồi lại bị Mười Bốn vừa khéo bắt được trong tay.]

Ừm, v.ũ k.h.í gì thì hợp với incubus nhỉ.

Phải tra tài liệu thôi.

Phan Hủ mở công cụ tìm kiếm.

Một hàng đề xuất hot nhảy ra đầu tiên —

① Hoa hải đường của Đại học A nở rồi, đẹp không sao tả xiết.

② Họ, không chỉ họp nhóm ở Comic Con, mà còn mở Comic Con ở buổi họp phụ huynh.

③ Tác phẩm cos gần đây của Bông Tuyết Nhỏ, cậu chủ nhỏ kiêu ngạo tương phản.

④ Sốc! Ba con lợn rừng xông vào khuôn viên Đại học A.

Phan Hủ bấm vào cái lợn rừng kia, oa, kích thích, môi trường Đại học A tốt thật, lợn rừng trên núi cũng muốn xuống đi dạo.

Trong video, ba con lợn rừng đuổi theo một đám sinh viên la hét thất thanh, phía sau còn có ba sinh viên Nông nghiệp đuổi theo.

Phan Hủ lại bấm vào cái tác phẩm gần đây của Bông Tuyết.

Đàn em nhỏ từ khi đổi công ty, chất lượng tác phẩm đúng là đã có một bước nhảy vọt.

Trong bộ ảnh này, cậu nam sinh ngồi trong căn phòng tối tăm, trên đầu đội một chiếc vương miện nghiêng lệch, cằm cậu hơi hất lên, ánh mắt khinh miệt, tay cầm một quả táo vừa c.ắ.n dở. Thầy Bông Tuyết ngồi một cách lười biếng, một chân co lên, giẫm lên ghế đẩu thấp.

Phan Hủ nhớ lại, hồi đó sau khi hợp tác với đàn em, ảnh cos boss Mười Bốn lan truyền điên cuồng trên mạng, trong một khoảng thời gian độ nổi tiếng tác phẩm của cậu ta tăng vọt chưa từng thấy.

Đàn em đúng là thần thánh cosplay.

Thú vị, Phan Hủ lại bấm vào cái họp phụ huynh kia.

Ủa? Hèn gì văn phòng và phòng thí nghiệm hôm nay thiếu vắng chút mùi vị học thuật, hóa ra hai người này đi thành phố C à.

Ảnh chắc là do học sinh nào đó chụp, trong ảnh, đàn em của cậu ta bị một đám học sinh cấp hai vây quanh, trong mắt các cô cậu bé đều viết đầy sự sùng bái.

Đàn anh của cậu ta thì đứng đợi một bên, thỉnh thoảng cũng ký tên cho người ta.

Tốt thật đấy, Phan Hủ thầm nghĩ, mình mà đến trường trung học, chắc sẽ bị đám người đòi chương mới trói lại, đặt lên đống lửa nướng quay vòng vòng mất?

Khu bình luận của bài này cũng rất thú vị, toàn là nhận người thân.

@Mắt Kém: Anh Bông Tuyết, em mười bốn tuổi, anh cũng đến họp phụ huynh cho em đi.

@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông (Acc fake): Thi tháng đứng nhất, đến họp phụ huynh cho em đi, toàn là khen ngợi không mất mặt đâu.

@Mắt Tinh: Đẩy kính.jpg, ồ ồ ồ, đi họp phụ huynh cho học sinh cấp hai cùng thầy Mùa Đông à, thế hai người đóng vai phụ huynh sao? Bố Mùa Đông và mẹ Bông Tuyết?

@Mùa Tuyết Rơi: Thầy Mùa Đông, tay Bông Tuyết Nhỏ nắm thích không?

@Bắp Cải Tím: Giỏi bịa chuyện quá, Weibo đúng là nhiều cơm (hint).

Phan Hủ: "?"

Cơm? Cơm gì?

Nói mới nhớ, tần suất hai người này xuất hiện cùng nhau có phải hơi cao quá rồi không? Chỉ thiếu nước dính c.h.ặ.t vào nhau thôi đấy?

Tiểu Nhiên bây giờ còn chẳng thèm đi nhà ăn với mình nữa, Phan Hủ thở dài.

Cậu ta lại bấm vào cái hoa hải đường kia, đẹp thật đấy, mùa xuân đến rồi, hoa hải đường của Đại học A nở hết rồi, dạo này rất nhiều người bên ngoài đến trường check-in.

Đến lúc xin nghỉ một ngày, đi ngắm cảnh xuân trong trường rồi.

Phan Hủ liếc nhìn thời gian, sao đã gần mười hai giờ đêm rồi? Vốn dĩ cậu ta định làm gì ấy nhỉ?

Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa, đi ngủ thôi.

Mười hai giờ rưỡi, Khương Phong đội trăng sao từ phòng thí nghiệm trở về, việc đầu tiên là kiểm tra máy tính xách tay của Phan Hủ.

Số chữ tác phẩm mới thêm hôm nay: 41

Khương Phong: "..."

Khương Phong gầm lên giận dữ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.