Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 68: Ngoại Truyện 2 - Đang Đi Cos Thì Bị Gọi Về Trường Họp (1)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:50

Editor: Yang Hy

Diễn đàn Đại học A - Box Chung

【Hội diễn kỷ niệm thành lập Câu lạc bộ Anime Ngự Phong trường mình sắp diễn ra rồi phải không?】

1L (Buổi tối ngủ ngon): Muốn xem hội diễn quá, tiết mục năm ngoái của họ đỉnh lắm.

2L (Máy ship CP di động): Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để cướp vé rồi!

3L (Cùng tôi đàn guitar không): @Câu lạc bộ Anime Ngự Phong Đại học A, các bạn chuẩn bị xong chưa? Đầu ch.ó.jpg

Lúc này —

Nhóm chat [Câu lạc bộ Anime Ngự Phong Đại học A - Bộ phận Cos] (52)

[Chūnibyō cũng phải học Toán]: A ha, lễ kỷ niệm thành lập câu lạc bộ của chúng ta được mong chờ ghê.

[Tan nát đi hiện thực]: Đương nhiên rồi, thực lực của đội Nhảy Otaku và đội Cos của chúng ta đều thuộc hàng top, vở kịch sân khấu năm nay đội Cos chuẩn bị lâu như thế, chắc chắn không thành vấn đề.

[Nguyện trả mọi giá cho một cuộc gặp kỳ diệu]: Tin tốt, ha ha ha ha ha acc game của tôi có một cuộc gặp kỳ diệu rồi, acc sắp lên giá rồi.

[Nguyện trả mọi giá cho một cuộc gặp kỳ diệu]: Tin xấu, tôi lăn từ cầu thang tầng 5 xuống tầng 4.5, gãy chân rồi.

[Tan nát đi hiện thực]: Cầu thang không sao chứ?

[Tan nát đi hiện thực]: A khoan đã, cậu gãy chân rồi, "gãy chân gãy tay phải dưỡng thương trăm ngày”, vai diễn của cậu trong kịch sân khấu lễ kỷ niệm phải làm sao đây!

[Nguyện trả mọi giá cho một cuộc gặp kỳ diệu: Ch.ết dở... hay là tôi què chân lên diễn?

[Chủ tịch]: Cậu đừng, để tôi xem có ai thay cậu được không.

Nửa tiếng sau, chủ tịch quay lại.

[Chủ tịch]: Ch.ết dở, hỏi một vòng các câu lạc bộ xung quanh rồi, hiếm có ai cos nhân vật thiếu niên đẹp lắm, hơn nữa, chỉ còn nửa tuần nữa thôi, người ta làm sao theo kịp tiến độ tập luyện của chúng ta.

[Nguyện trả mọi giá cho một cuộc gặp kỳ diệu]: Thế tôi đi cầu nguyện kỳ tích y học đây.

[Tan nát đi hiện thực]: Tôi chợt nhớ ra Đại học A chúng ta hình như có một người làm được đấy, chỉ là không biết anh ấy có chịu không thôi.

[Chủ tịch]: Ai?

*

Phương Tri Nhiên đứng trước cổng Học viện Nông nghiệp, tò mò nhìn ngó mấy luống cây tốt nghiệp.

"Tiểu Nhiên." Phan Hủ bê một chậu cây, đi ra từ tòa nhà Học viện Nông nghiệp.

"Họ nói sao?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Chậu trúc cảnh của lão Quách còn cứu được không?"

"Họ bảo là chúng ta nên đến Học viện Ma pháp, chứ không phải Học viện Nông nghiệp." Phan Hủ nói, "Rễ thối hết rồi, vứt đi thôi."

Lão Quách mới chạy trốn được mấy ngày, hoa trên bệ cửa sổ đã ch.ết vì không được chăm sóc.

"Chắc là nó nhớ lão Quách quá đấy." Phương Tri Nhiên tìm một lý do, "Nhớ thành bệnh."

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, dần dần đến gần tòa nhà Viện Vật lý, dưới lầu có một đám đông đen kịt đang đứng.

Đám người này ban đầu yên lặng nghịch điện thoại, vừa nghe thấy tiếng bước chân, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đồng loạt nhìn về phía hai người.

"Anh ch.ết chắc rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Đội đòi nợ đến tận cửa rồi."

"Mấy hôm nay anh ngày nào cũng ra một chương một nghìn chữ mà." Phan Hử ấm ức nói.

"Một nghìn chữ?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Anh cũng mặt dày thật đấy, nhóm nhân vật chính ở phó bản mười bốn suốt một năm trời, đ.á.n.h phó bản không dựa vào kỹ thuật, toàn dựa vào việc thi gan xem ai ch.ết già trước boss à?"

"Đừng mắng nữa." Phan Hủ ôm đầu ngồi xổm xuống.

Đám đông đen kịt tiến lên, Phương Tri Nhiên đang định lùi lại một bước, nhường không gian cho các độc giả trút giận.

Kết quả, người đi đầu bước lên một bước, chuyển hướng về phía cậu.

"Tiền bối!" Người đó nói.

Phương Tri Nhiên: "..."

Mùi nồng quá.

Là tìm mình à.

"Sao thế?" Cậu hỏi.

"Chào anh, thầy Bông Tuyết." Người đó nói, "Chúng em là thành viên của Câu lạc bộ Anime Đại học A, thật sự đường đột quá, nhưng chúng em muốn nhờ anh giúp một việc ạ."

"Hửm? Em nói đi." Phương Tri Nhiên dừng bước.

Trong văn phòng lão Quách, Quý Hành Xuyên xem giờ mấy lần, mới đợi được Phương Tri Nhiên về.

"Hai em đi Học viện Nông nghiệp mà lâu thế à?" Anh hỏi.

Một câu hỏi bình thường, Phan Hủ bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.

Mình bị sao thế này? Phan Hủ nghi ngờ, mình đã đến mức nghe tên "Quý Hành Xuyên" là quíu giò rồi sao.

Ánh mắt Phan Hủ lảng tránh: "Em vào phòng thí nghiệm tìm chút cảm hứng đây."

Cậu ta khoác vội cái áo blouse, hoảng hốt bỏ đi.

"Gặp thành viên của câu lạc bộ anime trường mình dưới lầu." Phương Tri Nhiên nói, "Kịch sân khấu lễ kỷ niệm của họ đột nhiên thiếu một vai, muốn nhờ em giúp."

"Tóc trắng à?" Quý Hành Xuyên hỏi.

"Vàng nhạt ạ." Phương Tri Nhiên nói, "Thầy Mùa Đông, thỉnh thoảng cũng đổi khẩu vị chút chứ."

Nhân vật cần thay thế trong kịch sân khấu của câu lạc bộ là một thiếu niên tinh linh tóc vàng nhạt, bộ anime này Phương Tri Nhiên đã xem rồi, đôi mắt xanh lục nhạt và đôi cánh trong suốt của nhân vật rất đặc biệt.

"Em đồng ý rồi à?" Quý Hành Xuyên hỏi.

"Dạ!" Phương Tri Nhiên gật đầu, "Dù sao cuối tuần này em cũng rảnh, diễn xuất hai màn kịch sân khấu với em không khó."

"Thầy Mùa Đông." Cậu lôi từ trong túi ra một tấm vé, "Lần này đến lượt em đưa vé người nhà cho anh nhé! Anh sắp được ngắm thiếu niên tinh linh tóc vàng rồi!"

【Cửa thần kỳ!】

【Im miệng!】

Tiếng chuông tin nhắn điện thoại của cả hai cùng vang lên, hai người lại cùng cúi đầu xem tin nhắn.

Viện trưởng Viện Vật lý: Do thầy Trần có việc đột xuất, buổi tập huấn giải vô địch Vật lý toàn cầu tối nay hủy bỏ. Thời gian cụ thể sẽ thông báo sau, đợi thầy thông báo.

Hai người đều nhắn lại "đã nhận".

Thế là tối nay rảnh rỗi.

Quý Hành Xuyên nói là nhận vé người nhà, nhưng anh cũng chẳng nhàn rỗi, anh nghe file l.ồ.ng tiếng kịch sân khấu của Câu lạc bộ Anime Đại học A, giúp thu âm lại giọng của hai nhân vật, còn xử lý hậu kỳ đơn giản giúp họ.

"Thầy Mùa Đông, thầy Bông Tuyết." Chủ tịch suýt thì quỳ xuống, "Em không biết lấy gì đền đáp ân tình của hai anh."

"Có đấy." Phương Tri Nhiên không khách sáo nói, "Rảnh rỗi có thể giúp tôi mua cơm."

Phương Tri Nhiên: "Trước đây anh có một đàn anh hay mua giúp, sau này anh ấy không làm nữa, anh cũng nhớ những ngày tháng tươi đẹp đó lắm."

"Được, được ạ!" Chủ tịch nói.

Địa điểm tập luyện kịch sân khấu của Câu lạc bộ Anime là ở bãi đất trống phía sau Trung tâm Hoạt động Sinh viên.

Kiểu diễn xuất kịch sân khấu này, đối với coser có thể cân được video động như Phương Tri Nhiên mà nói, không có gì khó khăn.

Cậu dành nửa tiếng xem kịch bản nhớ lời thoại, lại tập cùng hai lần toàn bộ vở kịch, đã có thể theo kịp nhịp điệu của câu lạc bộ một cách thành thạo.

"Viện trợ bên ngoài mạnh thật đấy." Trong đám người vây xem, một cô bé cảm thán, "Cái chân này của tôi gãy cũng đáng."

Chủ tịch: "..."

Quý Hành Xuyên dựa vào gốc cây, làm người nhà xem câu lạc bộ tập luyện.

Anh từng thấy Phương Tri Nhiên chụp ảnh cos tĩnh, cũng từng thấy cậu quay video động tại sự kiện, nhưng kiểu diễn xuất kịch sân khấu này là lần đầu tiên anh thấy.

Buổi tập này không trang điểm, ai nấy đều mặc quần áo bình thường, phông nền sân khấu cũng chưa dựng lên, hai nhân viên hậu cần phụ trách kéo màn mỗi người cầm một cành cây thay cho màn.

Mỗi coser đều ra sân theo nhịp điệu của bản l.ồ.ng tiếng, diễn các đoạn trong kịch bản, vừa khớp khẩu hình vừa phải chú ý động tác, mọi người đều là dân nghiệp dư, nên có chút căng thẳng và lạ lẫm.

Nhưng qua nhiều lần tập luyện, Quý Hành Xuyên cảm thấy khẩu hình và biểu cảm của các thành viên câu lạc bộ này đã khớp khá chuẩn rồi.

【Lại đến giờ đi tuần tra khu rừng rồi.】

Giọng l.ồ.ng tiếng của tiểu tinh linh vang lên.

【Hừ, loài người, ai cho phép ngươi xuất hiện trên địa bàn của ta.】

Phương Tri Nhiên từ sau tấm màn bước ra trước sân khấu, cậu nam sinh mặc áo sơ mi trắng và quần dài sạch sẽ gọn gàng, tay phải hất lên đầy khinh miệt, khóe miệng nhếch lên nụ cười khiêu khích.

Quý Hành Xuyên ngẩn người.

Đây có lẽ là thực lực của coser chuyên nghiệp, Tiểu Nhiên của anh tuy mặc quần áo bình thường, nhưng vừa đứng đó, từng cử chỉ đã ra dáng tiểu tinh linh tóc vàng kiêu ngạo tự phụ kia rồi.

Trong kịch bản có chuẩn bị một đoạn tương tác với khán giả cho nhân vật này.

Thiếu niên tinh linh tức giận sẽ dùng cây trượng ngắn của mình đ.á.n.h đuổi tất cả các nhân vật trên sân khấu, sau đó tương tác ngẫu nhiên với một khán giả ngồi hàng đầu.

Phương Tri Nhiên theo tiếng l.ồ.ng tiếng, hoàn thành phần diễn trên sân khấu, đi về phía trước vài bước, đến trước mặt bạn trai mình.

Cây trượng ngắn nhẹ nhàng đặt bên yết hầu Quý Hành Xuyên.

"Sao ở đây còn có một kẻ xâm nhập nữa?" Giọng cậu nam sinh hơi cao lên, "Biến ngươi thành thú cưng của bổn tinh linh nhé."

Những ngón tay thon dài nắm lấy cây trượng, bất ngờ dùng sức kéo một cái, Phương Tri Nhiên đứng không vững, loạng choạng ngã về phía Quý Hành Xuyên một bước.

"Khán giả này, sao lại còn tự thêm đất diễn cho mình thế." Phương Tri Nhiên vẫn dùng giọng điệu của nhân vật nói.

Quý Hành Xuyên cười có chút tiếc nuối, buông tay ra.

Cảnh này kết thúc, màn trình diễn cá nhân của tinh linh kết thúc, Phương Tri Nhiên lại chạy ra sau tấm màn.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Phương Tri Nhiên đã hoàn thành vài buổi tập cùng câu lạc bộ, nắm vững nhân vật này.

Tối cuối tuần, lễ kỷ niệm thành lập câu lạc bộ anime được toàn thể dân 2D trong trường mong đợi cuối cùng cũng bắt đầu.

Ngoài sinh viên trong trường, câu lạc bộ anime còn mời câu lạc bộ của nhiều trường đại học lân cận đến xem biểu diễn.

Quý Hành Xuyên cầm vé người nhà của Tiểu Nhiên, ngồi ở hàng ghế đầu, phía sau anh là mấy sinh viên câu lạc bộ trường ngoài.

"Nghe nói 'Tinh linh' của họ bị gãy chân à?" Có người nói, "Thế thì không lên diễn được rồi, bộ anime này tôi mong chờ nhất là tinh linh đấy, tiếc thật."

"Chắc không tìm được người thay thế đâu, chỉ mặc quần áo với đội tóc giả vào thì không tính là cos, tinh túy của nhân vật này là tính cách cơ." Một người khác nói.

"Xem ra bộ phận Cos của Câu lạc bộ Anime Đại học A năm nay phải để lại tiếc nuối rồi." Lại một người nói.

Rất nhanh, sau màn biểu diễn của bộ phận Nhảy Otaku, kịch sân khấu của bộ phận Cos chính thức mở màn.

Tình yêu đã gắn kết một nhóm người cùng yêu thích cosplay lại với nhau, ai nấy đều diễn xuất nghiêm túc, nỗ lực tái hiện nhân vật và bối cảnh.

Cuối cùng, màn thứ tư đã đến.

Những nhà mạo hiểm xông vào khu rừng của tinh linh, đầu tiên là kinh ngạc trước vẻ đẹp của tinh linh, sau đó bị tinh linh đ.á.n.h cho một trận tơi bời.

Tấm màn kéo ra, thiếu niên tóc ngắn vàng nhạt bước ra, đôi cánh trong suốt sau lưng khẽ vỗ, cây trượng trong tay giơ cao.

Nhan sắc này, dáng vóc này, thần thái này, cả hội trường đồng loạt ồ lên kinh ngạc.

Trên màn hình phía sau sân khấu, chiếu lên ảnh cos của nhân vật, và chú thích tên nghệ danh của coser —

Tương Nguyệt Media Bông Tuyết

"Vãi chưởng, Bông Tuyết!" Mấy người vừa bàn tán sau lưng Quý Hành Xuyên rõ ràng vô cùng kinh ngạc.

"Ở lễ kỷ niệm câu lạc bộ trường mà được ăn ngon thế này á?" Lại có người nói, "Mời được cả Bông Tuyết đến cơ à?"

"Không lạ đâu." Có người nói, "Bông Tuyết Nhỏ là sinh viên Đại học A mà."

"Nghe nói nơi nào có Bông Tuyết xuất hiện thì sẽ có Mùa Đông." Có người bắt đầu nhìn quanh, "Có không có không?"

Trên sân khấu, Phương Tri Nhiên kết thúc màn diễn, theo quy trình bắt đầu bước vào phần tương tác với khán giả, cậu bước nhanh vài bước đến trước sân khấu, chiếc chuông nhỏ bên vạt áo kêu leng keng vui tai.

Tiểu tinh linh tóc vàng nhạt mỉm cười, dang tay về phía một người ở hàng ghế đầu, một cơn mưa ánh sáng rơi xuống.

"A a a thầy Bông Tuyết tương tác với tôi kìa." Có người hét lên.

"Sao lại chọn cậu ta chứ, có quy luật gì không? Vãi, đây chẳng phải là Mùa Đông sao?"

Phương Tri Nhiên xoay người, quay lại sân khấu, màn này kết thúc.

Mưa ánh sáng đẹp thật đấy, Quý Hành Xuyên, người bị ném đầy kim tuyến lên người, thầm nghĩ.

Điện thoại trong túi bỗng rung lên một cái, anh lấy ra xem tin nhắn.

Viện trưởng Viện Vật lý: Bây giờ rảnh không? Đến phòng 303 họp tập huấn một lát, thầy Phó ngày mai phải đi nước ngoài một tháng, để lâu nữa là buổi tập huấn này không họp được đâu.

Quý Hành Xuyên: .

Quý Hành Xuyên: Gấp lắm ạ?

Viện trưởng Viện Vật lý: Đúng, chỉ cần các em đều ở trường, dù đang trong tình trạng nào, cứ đến đi, các thầy không để ý đâu.

Quý Hành Xuyên: Thật ạ?

Phương Tri Nhiên chỉ có hai màn diễn, kết thúc hai màn này, cậu liền nhân lúc đèn sân khấu tối lẻn ra khỏi hậu trường, vòng đến bên cạnh bạn trai.

"Cùng xem biểu diễn đi." Cậu nói, "Cái này cũng tính là hẹn hò."

"Có thể phải đổi chỗ hẹn hò rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Đột nhiên bảo phải họp tập huấn giải vô địch cho chúng ta."

Phương Tri Nhiên: "..."

Hai mươi phút sau, trong phòng họp 303 Viện Vật lý, Viện trưởng đang chỉ đạo thành viên bộ phận nhiếp ảnh của Hội Nghiên cứu sinh tìm góc chụp.

"Vất vả cho em rồi, bạn học." Viện trưởng nói, "Lát nữa em cứ đứng đây chụp, chụp cảnh các giáo sư và thành viên đội thảo luận sôi nổi, Hiệu trưởng nói rồi, đây đều là vinh dự cả, đến lúc đó chọn vài tấm dùng được, chúng ta đăng lên trang chủ web trường Đại học A."

"Vâng ạ, Viện trưởng, cứ giao cho em." Thành viên bộ phận nhiếp ảnh nói.

"Lão Tiền đến rồi." Viện trưởng nói, "Chiến đội nhóm thầy Quách của chúng ta sao vẫn chưa đến nhỉ?"

"Đến rồi đến rồi, lần sau có họp báo em sớm chút nhé." Cam Uyển Hòa tóc ướt sũng lao vào, tóc dài vẫn còn đang nhỏ nước, "Em vừa tắm xong."

"Đến rồi đến rồi." Khương Phong với mái tóc cắt dở lao vào, "Lần sau báo em sớm chút, mới cắt được một nửa, mà em trả đủ tiền rồi đấy."

Viện trưởng: "..."

Còn ba đứa nữa đâu?

Chắc sẽ đáng tin cậy hơn chút chứ, nhóm thầy Quách có người bình thường mà nhỉ?

"Đến rồi đến rồi." Sở Hi bình thường bước vào, "Vừa khéo em đang ở văn phòng."

Viện trưởng thở phào nhẹ nhõm, vận may đến rồi, tiếp theo, chắc đều là người bình thường cả thôi.

Không thể nào tất cả những kẻ kỳ quặc đều tụ tập ở nhóm thầy Quách được.

"Đến rồi!" Quý Hành Xuyên dắt một người xông vào cửa, "Còn chỗ không ạ?"

"Chỗ này có hai chỗ." Cam Uyển Hòa nói, "Oa, xinh quá."

Quý Hành Xuyên dắt tinh linh đang bỏ trốn xông vào phòng họp.

Cam Uyển Hòa cúi đầu, ghi chép chút "đường".

Vạt áo nhẹ nhàng của tinh linh bay lên theo gió cuốn theo bước chân, thời gian như chậm lại, ánh mắt của tất cả mọi người đều dừng lại trên người thiếu niên tinh linh.

Viện trưởng: "?"

Lão Trần: "?"

Lão Tiền: "?"

"Chào các thầy, lần sau báo em sớm chút ạ." Quý Hành Xuyên dắt người ngồi xuống, "May mà mọi người đều ở trường."

Người đến đông đủ, sinh viên bộ phận nhiếp ảnh bấm máy tanh tách.

Lão Tiền hóa đá luôn rồi.

"Thầy Tiền?" Cậu nam sinh tóc vàng nhạt ngồi bên cạnh ông lễ phép nói, "Thầy có thể xích qua kia một chút xíu được không ạ? Thầy chắn mất cánh của em rồi."

Lão Tiền: "..."

Lão Tiền nứt toác rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.