Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 70: Ngoại Truyện 3 - Lỡ Lọt Vào Màn Hình Livestream
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:51
Editor: Yang Hy
Diễn đàn Thạc sĩ - Tiến sĩ Đại học A - Box Viện Vật lý
【Mấy tấm ảnh chụp buổi tập huấn hôm nay, lên hình đẹp thật đấy.】
1L (Gặp người gặp may): [Hình ảnh] x9, quá đẹp luôn, chụp thế nào cũng đẹp, cảm giác kỹ thuật của tôi lên tay hẳn.
2L (Gia tinh Dobby phòng thí nghiệm): Ha ha ha vừa nghe thầy tôi than thở, bảo là đột xuất thêm một cuộc họp, kết quả họp hơn ba tiếng đồng hồ hả?
3L (Nhóm thầy Tiền số một học viện): Tỉnh lại đi, kỹ thuật của cậu không hề nâng cao đâu, cậu chụp thầy Tiền nhà chúng tôi xấu điên.
5L (Giáo sư nổi tiếng): Ha ha ha ha.
6L (Gia tinh Dobby phòng thí nghiệm): Cười ch.ết tôi rồi, hoa khôi cos được một nửa, bị gọi đi họp. Tôi hỏi cái, coser chuyên nghiệp đều mạnh thế này sao, chụp ảnh không góc ch.ết.
7L (Chó canh cửa phòng thí nghiệm): Vua cuốn số một nhóm thầy Quách cũng ăn ảnh lắm, dân 2D mấy cậu đều đẹp nhức nách vậy hả?
—
Đêm xuống, trong phòng khách.
Đôi chân thon dài trắng nõn quỳ dạng chân trên chiếc ghế sofa màu lạnh, vết bầm tím và vệt đỏ trên đầu gối lại lan rộng ra thêm một chút.
Phần tóc mái màu vàng nhạt của thiếu niên khẽ đung đưa, hai lọn tóc sói (wolfcut) hơi dài xõa xuống bên xương quai xanh lốm đốm dấu hôn, đôi môi bị hôn đến đỏ bừng như không khép lại được mà hơi hé mở, tràn ra tiếng thở dốc cực nhẹ.
Năm ngón tay cậu đặt bên cổ Quý Hành Xuyên đột nhiên siết c.h.ặ.t, sau đó như mất hết sức lực, eo mềm nhũn, ôm lấy cổ đối phương, xụi lơ trên người anh.
"Em hết sức rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Anh đủ chưa?"
"Ừm... sắp rồi." Giọng nói bên tai vang lên.
Giọng nói này trầm khàn khác thường, là âm điệu dễ chịu mà bình thường Phương Tri Nhiên rất khó nghe thấy, cậu hơi sững sờ, đôi tay đang rục rịch muốn phản kháng lại do dự hạ xuống.
Đối phương nắm bắt khoảnh khắc này, giữ c.h.ặ.t eo cậu, đẩy cậu ngã xuống sofa, đè lên cậu lại giày vò thêm một chập nữa.
Đồng hồ điểm một giờ, Phương Tri Nhiên lảo đảo bò xuống khỏi ghế sofa, lúc đi đến trước gương trong phòng thay đồ, hai chân vẫn còn run rẩy lẩy bẩy.
"Anh viết luận văn còn ít lắm." Cậu mắng nhỏ.
Còn khỏe gớm.
"Không ít đâu." Quý Hành Xuyên đi theo nói, "Đủ cho mấy Phan Hủ tốt nghiệp rồi."
Thiếu niên tinh linh trong gương vẫn xinh đẹp, nhưng đã mất đi vẻ kiêu ngạo và quý phái lúc trước, thay vào đó là vẻ kiều diễm và đáng thương.
Lớp nền trang điểm của thầy Bông Tuyết hôm nay cực nhạt, chỉ chú trọng tạo hình đôi mắt thiếu niên tinh linh, nên cho dù mồ hôi từ thái dương chảy xuống làm ướt tóc mai, rồi lăn dài trên má, thầy Bông Tuyết của anh vẫn tinh tế xinh đẹp.
"Dây xích eo bị anh kéo méo xẹo rồi, phụ kiện rơi mất một cái." Phương Tri Nhiên soi gương kiểm tra đồ cos của mình, "Chỗ này bẩn rồi, chỗ này cũng thế, còn chỗ này nữa... đồ cos khó giặt lắm."
Hơn nữa, cho dù có sửa lại hoàn hảo, giặt sạch như mới, cậu cũng không dám mặc lại nữa.
Hết cách rồi, ký ức về bộ đồ này quá sâu sắc, mặc vào là bắt đầu run chân.
Quý Hành Xuyên dựa tường, nghe cậu nửa thật nửa giả lên án mình: "Anh mua bộ mới cho em."
"Ai cần anh mua chứ?" Phương Tri Nhiên tiếp tục kiểm tra quần áo.
Vừa bị đối phương giày vò, dưới vạt áo trắng như tuyết cậu chẳng mặc gì, cậu quay lưng về phía gương nâng niu bộ quần áo tỉ mỉ xem xét, trên làn da trắng ngần sau eo có vài dấu ngón tay rất mờ.
Yết hầu Quý Hành Xuyên chuyển động lên xuống.
Nhưng không thể tiếp tục nữa, vì Tiểu Nhiên đến giới hạn rồi, làm nữa, nhà anh có khi phải định giá lại tài sản.
"Em mau thay quần áo đi." Anh nói, "Đi tắm đi."
"Vừa nãy sao không thấy anh vội." Tiểu Nhiên lầm bầm, lê đôi chân nặng trĩu, đi về phía nhà vệ sinh.
Quý Hành Xuyên rót một cốc nước lạnh, uống cạn, chỉnh tề ngồi xuống ghế sofa, nhặt chiếc điện thoại vừa nãy đổ chuông nhưng không ai để ý dưới t.h.ả.m lên.
[Mẹ]: Bố con mua cho Tiểu Nhiên mấy quyển sách đã ngừng xuất bản, hai đứa rảnh thì về lấy nhé.
[Mẹ]: Hôm nay mẹ đi trung tâm thương mại, mua một bộ đồ ngủ rất đẹp, cho Tiểu Nhiên mặc, mẹ nghĩ con sẽ thích.
[Quý Hành Xuyên]: Chim cánh cụt tha trái tim.jpg
Đã gần sáng, Du Kim đã ngủ, không nhắn tin lại nữa.
Quý Hành Xuyên mở trang web của một hãng trang sức nào đó, chọn nhẫn một lúc, ngón tay Tiểu Nhiên thon, đeo cái này chắc sẽ đẹp lắm.
Khuyên tai mới ra của hãng này cũng không tệ, Tiểu Nhiên có lỗ tai, hôm nay trên tai thiếu niên tinh linh có đeo một chiếc lông vũ nhỏ màu vàng nhạt.
Vừa nãy lúc Quý Hành Xuyên nghịch ngợm không cẩn thận móc vào lông vũ, Phương Tri Nhiên còn khẽ kêu đau một tiếng.
Thế thì khuyên tai cũng có thể mua một ít.
Quý Hành Xuyên từ khuyên tai lại xem đến dây chuyền, cảm thấy sợi dây chuyền bạc này phối với những viên kim cương vụn lấp lánh trên cổ cậu chắc chắn sẽ đặc biệt đẹp.
Nghĩ đi nghĩ lại, anh dường như muốn dùng tất cả những thứ được coi là có giá trị trên thế giới này để trang điểm cho Bông Tuyết Nhỏ của anh.
Tốt nhất là để kim cương và ngọc trai quý giá thay thế anh, lấp đầy thời niên thiếu cô đơn của đối phương.
Cửa phòng tắm bị đẩy ra, Phương Tri Nhiên vừa ngáp vừa đi ra, đuôi mắt lộ vẻ lười biếng và mệt mỏi.
"Đau không em?" Quý Hành Xuyên hỏi cậu.
Phương Tri Nhiên: "Anh bớt lo chuyện bao đồng đi!"
Vừa nãy quên béng chuyện này.
Đau thì không đau lắm, chỉ là cái tư thế này dễ khiến cậu liên tục bị mềm nhũn chân, hết lần này đến lần khác mất sức ngồi lại vào lòng đối phương, còn bị giữ c.h.ặ.t cứng, không dễ chạy thoát.
Thỉnh thoảng làm một lần thì được, eo mỏi thật đấy.
"Mệt thì em đi ngủ đi." Quý Hành Xuyên nói, "Anh còn một ý kiến thẩm định chưa viết xong."
Phương Tri Nhiên nằm bò ra giường đọc truyện tranh.
Hôm nay là ngày tốt, mấy bộ truyện tranh cậu theo dõi đều ra chương mới, cậu đọc ngấu nghiến không ngừng.
Vừa đọc đến đoạn gay cấn, máy tính bảng nhảy ra tin nhắn —
[Lộc Trúc]: Ngủ chưa?
[F]: Chưa.
[Lộc Trúc]: Chồng cậu block tôi rồi.
Phương Tri Nhiên: "?"
Ai... cái gì cơ?
[Lộc Trúc]: Sao chỉ thấy đang nhập mà không thấy tin nhắn thế? Đừng bảo yêu nhau lâu thế rồi mà chưa gọi anh ấy thế bao giờ nhé?
[Lộc Trúc]: Cậu thử xem, đảm bảo dắt được ảnh trong 5 giây luôn.
Thật á? Nhưng gọi thân mật thế ngại ch.ết đi được.
Phương Tri Nhiên trầm ngâm.
Thế có cơ hội thì thử xem sao, cho bạn trai cậu một cú hết hồn.
Quý Hành Xuyên giúp lão Quách viết xong ý kiến thẩm định, lúc quay lại phòng ngủ, cậu nam sinh đã ngủ say, chăn đắp hờ hững ngang eo.
Anh tắt đèn lên giường, đắp chăn lại cho người ta, rồi ôm vào lòng.
Phương Tri Nhiên có vẻ mệt lắm rồi, ngủ rất say, còn rúc vào lòng anh một chút.
Đáng yêu quá, Quý Hành Xuyên nghĩ, Tiểu Nhiên tắm xong người thơm phức, cứ thế ôm ngủ cả đêm đều mộng đẹp.
Quý Hành Xuyên để lại một ngọn đèn ngủ nhỏ, ôm bạn trai nhỏ ngủ thiếp đi.
*
Cô Du Kim giống như một con chim cánh cụt nhảy dựng lên kêu gào, gào thét suốt một tuần, cuối cùng Quý Hành Xuyên cũng đồng ý mở một buổi livestream lộ mặt.
Chập tối hôm sau, Quý Hành Xuyên nấu mì cho Phương Tri Nhiên, cả hai ăn xong, anh bắt đầu chỉnh thiết bị livestream.
Phương Tri Nhiên nằm dài trên sofa, chat với đám Khương Phong.
[F]: @Phan Hủ, hình như chỉ có ID diễn đàn Đại học A của hai chúng ta là không phải rau củ quả nhỉ.
[Phan Hủ]: Hình như thế, anh đếm rồi, Bắp Cải, Bắp Cải Tím, Gừng Tươi, Cà Chua, bọn họ đúng là toàn nguyên liệu nấu ăn thật.
[Cam Uyển Hòa]: Là do hồi đó lúc diễn đàn mới ra, đàn anh lỡ tay đăng ký nhầm, sau đó mọi người đều hùa theo đấy.
[F]: Em cũng muốn ăn theo mọi người.
[Phan Hủ]: ID diễn đàn Đại học A đăng ký rồi là không đổi được đâu, giữ sự độc đáo cùng anh không tốt sao?
Ba mươi phút sau.
[F]: Đổi xong rồi, đổi thành "Hạt Thì Là" (Tư Nhiên - chơi chữ Tri Nhiên) rồi, để em làm gia vị cho mọi người. Cái Nồi (Quách) đủ món rồi.
[Phan Hủ]: Tiểu Nhiên nhà mình đôi khi cũng ấu trĩ đáng yêu ghê.
[Cam Uyển Hòa]: Tiểu Nhiên giỏi thế, đổi kiểu gì vậy?
[F]: Em hỏi phó hiệu trưởng á, thầy ấy bảo thật ra có thể đổi, nhưng cần quản trị viên thao tác hộ.
[F]: Em bảo tháng này có thể bắt Cấp Vũ ra chương 100.000 chữ, thầy ấy đổi cho em luôn.
[Phan Hủ]: ...?
[Phan Hủ]: Con người mà làm như thế à?
Trong phòng làm việc, Quý Hành Xuyên chỉnh xong thiết bị, ném một thông báo livestream lên Weibo, rồi mở phòng livestream.
Chỉ trong một thoáng, rất nhiều fan tràn vào phòng.
[Thầy Mùa Đông! Vừa khéo em bắt được rồi.]
[Theo dõi mấy năm rồi, cuối cùng cũng ngồi chờ được buổi livestream lộ mặt, fan lâu năm hạnh phúc quá.]
[Cười ch.ết tôi rồi, thầy có biết ảnh các thầy đi họp bị người ta bê từ diễn đàn Đại học A ra ngoài hot rần rần trên mạng rồi không?]
[Tiếp nối vụ họp nhóm ở Comic Con, Bông Tuyết Nhỏ lại cos tại hội nghị học thuật, ha ha ha ha, còn cái gì mà cậu ấy không dám làm không?]
[Mau nói chuyện đi, chào hỏi bọn em đi chứ.]
[Khuôn mặt này đẹp trai ch.ết mất, tôi chụp màn hình điên cuồng.]
"Chào mọi người, tôi là..." Quý Hành Xuyên đang định mở miệng chào fan.
Phía phòng khách bỗng vang lên tiếng cười lớn.
"Đánh nó, Du Trúc Dạ, đừng ngẩn ra đó, bổ đao đi!" Phương Tri Nhiên đang chơi game nói siêu to, "Tôi bảo cậu bổ cậu lại đi feed mạng, sao cậu ch.ết rồi? A, tôi cũng ch.ết rồi."
"Game này đối xử với Lẫm Khâm tệ quá." Phương Tri Nhiên gào lên.
Phòng livestream của thầy Mùa Đông —
[?]
[Nghe kỹ một chút, bỏ đi sự điên cuồng, bỏ đi sự giận dữ, giảm bớt âm lượng, tăng thêm lý trí, đây là giọng của Bông Tuyết Nhỏ phải không?]
[? Thầy Mùa Đông, thầy Kim Ốc Tàng Bông Tuyết (nhà vàng giấu người đẹp) rồi.]
Quý Hành Xuyên: "."
"Du Trúc Dạ, đồ cờ hó." Phương Tri Nhiên nói, "Điểm uy tín của tôi mất sạch rồi."
[Đang chơi game à? Với Du Trúc Dạ hả?]
[Bông Tuyết Nhỏ đừng chơi với Du Trúc Dạ, trước đây cậu ấy tham gia sự kiện quảng bá game, đ.á.n.h mấy ván toàn thua.]
[Vụ này Bông Tuyết cũng từng làm rồi...]
[...]
"Không đ.á.n.h nữa." Trong kênh đội, Phương Tri Nhiên nói, "Tôi phải đổi streamer hướng dẫn, học thêm chút kỹ năng mới được."
"Thế tôi cũng đi học chút." Lộc Trúc nói, "Đúng rồi, chồng cậu mở livestream rồi đấy, vừa nãy cậu c.h.ử.i tôi bị delay 2 giây, tôi lại nghe thấy từ phòng livestream của ảnh lần nữa, coi như cậu c.h.ử.i tôi hai lần luôn."
Lộc Trúc đổi sang giọng bán t.h.ả.m: "Tôi sẽ mách chồng cậu, cậu bắt nạt đồng đội."
Phương Tri Nhiên tắt game.
Livestream rồi, thầy Mùa Đông livestream rồi!
Là fan lâu năm của Mùa Đông, mỗi lần Mùa Đông lên sóng cậu đều không bỏ lỡ.
Bây giờ chất lượng cuộc sống nâng cao, điều kiện tốt lên rồi, tai nghe cũng không cần, ghé lại gần là nghe trực tiếp luôn.
Thậm chí còn có thể động tay động chân với streamer, dù sao cũng là đài radio mà, khán giả đâu có biết.
Phương Tri Nhiên mặc đồ ngủ lượn lờ đi qua.
"Phát thanh đài radio thôi mà, mặc trang trọng thế làm gì?" Cậu hạ giọng xuống rất nhỏ rất nhỏ.
Khán giả chắc không nghe thấy đâu.
Quý Hành Xuyên: "."
Bình luận —
[Hi?]
[Tôi không nhìn thấy gì cả.]
[Bộ đồ ngủ đáng yêu quá, tôi đoán thế.]
[Sao tôi không nhìn thấy Bông Tuyết Nhỏ nhỉ? Tôi không nhìn thấy gì cả.]
Phương Tri Nhiên: "..."
