Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 69: Ngoại Truyện 2 - Mài Móng Vuốt Của Em Đi (2)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:50
Editor: Yang Hy
Trong phòng họp 303 Viện Vật lý, các chuyên gia đang công tác tại viện đang tập huấn thi đấu cho các thành viên đội tuyển tham dự giải vô địch Vật lý.
Viện trưởng ôm cái cốc trà to đùng, bắt đầu phát biểu: "Theo phân tích của các thầy cô trường ta về các kỳ thi trước, phong cách ra đề của giải quốc tế và giải trong nước có chút khác biệt, tư duy làm bài của các em cũng nên điều chỉnh cho phù hợp... Lão Tiền, tập trung chút."
Lão Tiền: "...?"
Lần cuối cùng lão Tiền bị điểm danh phê bình vì không chú ý nghe giảng là hồi mẫu giáo.
Nhưng thật sự không trách ông mất tập trung được, cái cánh trong tầm mắt kia thật sự quá bắt mắt.
Đang động đậy đúng không? Đang đập cánh đúng không? Hay là mình bị ảo giác rồi? Lão Tiền bất lực nghĩ.
Phương Tri Nhiên nhìn lão Tiền, chợt hiểu ra, cậu vòng tay ra sau lưng, ấn một cái công tắc ẩn dưới gốc cánh.
Đôi cánh tinh linh trong suốt ngừng vỗ, dừng yên ổn giữa không trung.
Lão Tiền lộ vẻ kinh ngạc, còn có thể thế này á?
Mấy thiết bị này làm tinh xảo quá đi mất? Nguyên lý gì thế?
"Cảm ơn ý kiến tham khảo của các thầy cô." Quý Hành Xuyên nói, "Dựa vào quy trình thi đấu lần trước, cách đây không lâu chúng em đã họp nhóm tổng kết, hôm nay cũng xin chia sẻ những thông tin này với các thầy cô."
"Em chiếu màn hình một chút." Anh nói.
Sinh viên bộ phận truyền thông mới của Hội Nghiên cứu sinh giúp anh kết nối điện thoại.
Viện trưởng và lão Tiền đồng thời thở phào nhẹ nhõm, may quá, nghịch thì nghịch, nhưng cứ đụng đến chuyện học thuật, đầu óc của đám nhóc nhóm thầy Quách này vẫn rất nhạy bén.
Ting ting, điện thoại của một nghiên cứu sinh tiến sĩ nào đó đã kết nối với màn hình điện t.ử lớn của phòng họp 303.
Cam Uyển Hòa thốt lên: "Đẹp quá!"
Màn hình điện thoại là một tấm ảnh cos, thiếu niên tóc trắng nằm trên những cánh hoa màu xanh nhạt, đôi mắt xanh lam nhạt như hồ nước dưới bầu trời quang đãng.
"Mới chụp gần đây à?" Cam Uyển Hòa thì thầm to.
"Hồi trước đấy." Phương Tri Nhiên nói, "Anh ấy tự lên Weibo em lấy trộm đấy."
"Ừ ừ." Cam Uyển Hòa ghi lại một dòng linh cảm.
Lão Tiền nhìn hình nền hoa nở phú quý trên điện thoại của mình, cảm thấy thế giới quan của mình bỗng nhiên bị ai đó nã cho một phát đại bác.
"Đến hơi vội." Quý Hành Xuyên nói, "Chưa kịp copy file, mọi người xem tạm nhé."
Anh mở ứng dụng quản lý file, chọn file word có tên "Tổng kết sau giải đấu" trong một đống tài liệu luận văn, bấm mở.
Sơ đồ quy trình anh vẽ được phóng to rõ nét trên màn hình chung.
"Giám khảo số 3 cũng là giám khảo của giải quốc tế, em đã so sánh nhận xét của ông ấy trong hơn hai mươi trận đấu, đại khái có thể suy đoán sở thích chấm điểm của tổ trọng tài giải quốc tế..." Quý Hành Xuyên dùng b.út laser chỉ vào sơ đồ minh họa.
Mọi việc đang diễn ra bình thường, nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Quý Hành Xuyên vừa nói xong sáu điểm, điện thoại bắt đầu nhảy tin nhắn.
[Mẹ]: Tranh thủ thời gian livestream đi con, kiếm cho mẹ ít tiền vàng.
[Mẹ]: Mẹ đã 49 tiếng 25 phút không thấy con nổ tiền vàng rồi.
Mí mắt Quý Hành Xuyên giật nhẹ, anh mặt không đổi sắc tiếp tục nói.
Không lâu sau —
[Lộc Trúc]: Em giới thiệu cho anh một cuốn tiểu thuyết này.
Quý Hành Xuyên thể hiện tốc độ tay nhanh nhất trong hơn hai mươi năm cuộc đời, block Lộc Trúc trong một nốt nhạc.
"Đại khái là những điểm này, em cho rằng chúng ta không chỉ cần chuẩn bị phương án trả lời, mà còn phải xem qua luận văn của các thầy cô giám khảo trong hai năm gần đây, phân tích sở thích nghiên cứu của họ..." Quý Hành Xuyên nhanh ch.óng kết thúc bài phát biểu, trở về chỗ ngồi của mình.
Thật là một bài phát biểu đầy rẫy hiểm nguy.
Cùng lúc đó, lễ kỷ niệm của Câu lạc bộ Anime Đại học A vừa kết thúc.
Một nhóm bạn bè từ câu lạc bộ trường khác tìm đến chủ tịch câu lạc bộ: "Chào bạn, khách đến là khách, hãy dùng suất chụp ảnh chung với Bông Tuyết để tiếp đãi chúng tôi đi."
"Không khéo rồi." Chủ tịch nói, "Anh ấy bị gọi đi họp ở viện đột xuất rồi."
"Mặc đồ cos đi á?" Bạn bè trường ngoài lộ vẻ mặt kính nể.
Trong phòng họp 303, Phương Tri Nhiên đang ôm một quyển sách dày cộp, trình bày quan điểm của mình.
Gió đêm thổi từ cửa sổ vào, thổi bay mái tóc vàng nhạt của cậu, ánh mắt Quý Hành Xuyên không hề rời đi, vẫn luôn dừng lại trên góc nghiêng khuôn mặt cậu nam sinh.
Lão Tiền cúi đầu xem giờ trên đồng hồ đeo tay, sắp mười giờ rồi, cái cuộc họp đột xuất này sao mà lâu thế.
Viện trưởng cũng hơi ngồi không yên, ba phút đổi mười mấy tư thế ngồi.
Phương Tri Nhiên vẫn đang phát biểu: "Tiếp theo còn một điểm nữa."
Lão Tiền mừng rỡ.
Phương Tri Nhiên: "Em sẽ chia làm bảy ý nhỏ để trình bày."
Lão Tiền đau khổ.
Đám nhóc nhóm thầy Quách này, sao mà họp hăng thế, không ai phản đối à? Thầy cô cũng ngồi không yên rồi đây này.
Ánh mắt lão Tiền quét qua Cam Uyển Hòa, quét qua Sở Hi, lại lướt qua Khương Phong, sắc mặt mấy người này vẫn bình thường, không hề bị sự cám dỗ của việc về nhà làm lay động.
Không nói cái khác, chất lượng sinh viên nhóm thầy Quách vẫn cao thật.
Lão Tiền và Viện trưởng nhìn nhau, cảm nhận được sự đứng ngồi không yên của đối phương.
"Ờm... chúng ta..." Viện trưởng muốn nói lại thôi.
"Thầy đợi em nói xong đã." Phương Tri Nhiên nói, "Em sắp xong rồi."
Cuối cùng, gần mười một giờ, Phương Tri Nhiên cũng nói xong.
Lão Tiền và Viện trưởng co cẳng chạy mất dép, mấy người nhóm thầy Quách vây quanh thiếu niên tinh linh ra khỏi phòng họp 303.
"Họp thế này thoải mái thật." Cam Uyển Hòa nói, "Chưa đến ba tiếng đã xong rồi."
"Đúng thế." Sở Hi nói, "Đàn anh và Tiểu Nhiên hôm nay chỉ nói sơ qua vài câu."
"Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ." Cam Uyển Hòa nói, "Chúng ta chụp tấm ảnh chung nào."
Cách xưng hô này khiến khóe miệng Quý Hành Xuyên nhếch lên.
"Đến đây." Phương Tri Nhiên nói, "Đàn chị cứ chụp thoải mái."
Sở Hi cũng sán lại gần ké tấm ảnh, dạo này cô tranh thủ lúc viết luận văn xem không ít anime, sắp bị 2D tẩm ướp đậm đà rồi.
"Lúc em ra khỏi cửa là bảy giờ năm mươi tư." Khương Phong nói, "Lúc đó đàn anh Phan đã ngồi trước máy tính rồi."
Khương Phong cực kỳ yên tâm, Phan Hủ nói đến tám giờ là bắt đầu viết, thế thì sản lượng hôm nay chắc chắn không ít.
"Thế lát nữa anh mua cho anh ấy chai nước trái cây." Phương Tri Nhiên nói, "Khích lệ chút."
Dưới con mắt bao người, Khương Phong mở khung chat của hai người ra —
[Gừng]: Viết được bao nhiêu rồi?
[Phan Hủ]: Tăng vọt 300 chữ.
[Gừng]: ? Không phải bảo đợi giờ chẵn, tám giờ là viết sao?
[Phan Hử]: Lỡ tay chơi đến tám giờ linh chín, không chẵn lắm, anh nghĩ là tám rưỡi viết, lại lỡ tay chơi đến tám giờ ba mươi lăm, anh lại nghĩ chín giờ viết.
Khương Phong: "..."
[Phan Hủ]: Em mua cho anh chai nước cam được không? Anh cảm thấy có lẽ anh khát rồi.
Phương Tri Nhiên cầm lấy điện thoại của Khương Phong, bắt đầu gõ chữ.
[Gừng]: Khát rồi chứ gì.
[Phan Hủ]: Đúng đúng đúng.
[Gừng]: Vắt cái bản thảo luận văn lần 1 của anh ra, lượng nước (văn vở sáo rỗng) trong đó đủ cho anh sống qua đêm nay đấy.
[Phan Hủ]: Tiểu Nhiên!!! Là em!
Phương Tri Nhiên lạnh lùng ném trả điện thoại cho Khương Phong.
*
Web X.
Người dùng @Câu lạc bộ Anime Ngự Phong Đại học A đã tải lên một video.
@Câu lạc bộ Anime Ngự Phong Đại học A đặt tên video là 《Lễ kỷ niệm 17 năm thành lập Câu lạc bộ Anime Đại học A》
Video vừa đăng chưa được bao lâu, đã liên tục có người bấm vào xem.
@Cá Voi YOYO-YOYO: Đi ngang qua, tiện tay bấm vào, để tôi thẩm thử xem nào!
@Bánh Bao Nhân Hẹ Trứng Thịt Nấm: Năm ngoái xem video lễ kỷ niệm của Câu lạc bộ Anime Đại học A rồi, chất lượng cao phết, like.jpg
@Không Biết Nói Chuyện: Thật không đấy? Tôi chỉ có thể nói nghề nào nghiệp nấy, một đám học bá làm cos kịch chơi chơi xem cho vui thôi, cũng đừng tâng bốc quá đà chứ?
@Tan Nát Đi Hiện Thực: Nghề nào nghiệp nấy, cậu nghiệp nào? Diễn trò khỉ ở vùng trũng IQ là sở trường của cậu à?
Tiết mục của bộ phận Nhảy Otaku là đầu tiên, tiết mục sau đó là liên khúc hai bài nhạc mở đầu anime hay, tiếp theo là màn kịch sân khấu được chuẩn bị công phu của Câu lạc bộ Anime Ngự Phong Đại học A.
Khá nhiều khán giả bấm vào xem với tâm thế xem cho vui, kỳ vọng vốn không cao, kết quả phát hiện, kịch sân khấu do câu lạc bộ trường học này dàn dựng lại hay bất ngờ.
@Hoa Nhài Không Trắng: Mấy câu l.ồ.ng tiếng vừa rồi hay quá, muốn biết sinh viên đại học nào l.ồ.ng tiếng thế!
@Mạc Ẩm Thu Lương: Nghe giống giọng Mùa Đông?
@Tan Nát Đi Hiện Thực: Không sai! Chủ tịch của chúng tôi đã phải trả một cái giá nho nhỏ, mời được thầy Mùa Đông và thầy Bông Tuyết đấy.
@Khoai Môn Màu Trà: (Chảy nước miếng) (Bò lổm ngổm trên sàn) (Lăn lộn tại chỗ) Đại học A tốt thật đấy, lễ kỷ niệm câu lạc bộ mà được ăn ngon thế này. (Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép) (Chỉ trỏ), chủ tịch à, cậu bảo xem sao cậu kém cỏi thế, cậu mời được hai người họ đến rồi, cậu bảo hai người họ diễn cái khác đi chứ!
"Trạng thái biểu diễn tối nay của em tốt thật đấy." Thiếu niên tinh linh kiêu ngạo quý phái trong video lễ kỷ niệm nằm nghiêng trên ghế sofa, xem đi xem lại video của mình.
Đôi cánh nhỏ trong suốt đã tháo ra, Quý Hành Xuyên gấp lại cất gọn gàng, bỏ vào hộp.
Căn nhà này của anh gần đây đặc biệt dọn trống một phòng, để chứa đống trang bị cos này của thầy Bông Tuyết.
Bông Tuyết Nhỏ rõ ràng rất hài lòng, còn chất một đống b.úp bê bông vào phòng đó, mỗi ngày ôm một con ra đặt cạnh bữa trưa chụp ảnh, chụp xong lại cất về.
"Em có muốn ăn..." Quý Hành Xuyên vừa quay đầu lại, phát hiện cậu nam sinh nằm nghiêng trên ghế sofa.
Đôi giày có cánh nhỏ đã bị đá sang một bên từ lâu, đôi chân cậu nam sinh cứ thế gác lười biếng lên tay vịn ghế sofa.
Áo choàng ngoài đã cởi ra từ lúc vào nhà, bộ đồ cos còn lại chất liệu vốn đã nhẹ và mềm, cậu nằm như thế, vạt áo voan trắng xòe ra, để lộ hai bắp chân trắng nõn thon dài.
Kịch bản sân khấu có đoạn tinh linh bị nhóm nhân vật chính đ.á.n.h bị thương, lúc ngã thầy Bông Tuyết chẳng hề nương nhẹ chút nào.
Từ góc độ của Quý Hành Xuyên nhìn sang, lớp voan trắng nửa kín nửa hở phủ lên đầu gối Tiểu Nhiên, trên đầu gối phải của cậu nam sinh có vài vết bầm tím viền đỏ.
"Đau không?" Quý Hành Xuyên đi tới, quỳ một chân trước ghế sofa, lòng bàn tay giữ lấy bắp chân cậu nam sinh.
Da cậu nam sinh hình như vừa trắng vừa mềm, anh dùng ngón tay cái ấn vào, nhẹ nhàng xoa hai cái, vết đỏ càng lan rộng hơn.
"...Hơi hơi." Phương Tri Nhiên bị xoa hơi nhột, chân cậu cử động, mũi chân vô tình đá trúng vai bạn trai.
Màu mắt Quý Hành Xuyên sẫm lại trong thoáng chốc, gần như cùng lúc, anh giơ tay nắm lấy cổ chân cậu nam sinh.
Thiếu niên tóc vàng nhạt nằm nghiêng, một tay gối đầu, mí mắt rủ xuống lười biếng nhìn anh, khoảnh khắc cổ chân bị nắm lấy, Phương Tri Nhiên vẫn chưa cảm thấy nguy hiểm, thậm chí khóe miệng còn cong lên.
Giây tiếp theo, Quý Hành Xuyên đột ngột đứng dậy, tay nắm cổ chân cậu vẫn không buông.
"A..." Thiếu niên tinh linh thảng thốt kêu lên một tiếng, bị nắm cổ chân kéo đi một đoạn ngắn trên ghế sofa.
Lớp voan trắng nhẹ nhàng rủ xuống, như tuyết mới rơi, dồn lại đến tận eo cậu, để lộ trọn vẹn đường nét đôi chân dài.
Phương Tri Nhiên suýt thì bị lôi xuống khỏi ghế sofa, cậu giật mình: "Anh biến thái à?"
Rõ ràng sau khi bên nhau, bị đối phương làm thế này thế kia cũng không ít lần, nhưng bị đối phương nắm cổ chân như thế này, còn nhìn xuống từ trên cao đ.á.n.h giá, trong lòng cậu bỗng nhiên có chút xấu hổ.
Hơn nữa, ánh mắt không hề che giấu của đối phương, thỉnh thoảng lại lướt qua eo cậu.
"Thầy Bông Tuyết." Đàn anh cậu trầm giọng nói, "Là em trêu chọc anh trước đấy nhé?"
"Em không..." Phương Tri Nhiên trả lời được một nửa, chợt nhớ ra cú đá nhẹ vào vai đối phương vừa rồi.
Thế này cũng tính à? Không tính chứ?
Bạn trai nhỏ nhen.
"Thế này cũng gọi là... trêu chọc sao?" Thiếu niên tinh linh đột nhiên dùng sức ở eo, thoát khỏi sự kiềm chế của đối phương, cậu cố ý đá đối phương thêm một cái, mũi chân quét qua, lại nghe thấy đối phương hừ một tiếng đau đớn.
Phương Tri Nhiên bật dậy ngồi trên ghế sofa, má hơi đỏ.
Mình không đá bay mất một trong hai mươi bốn tiết khí (ý nói đá hỏng "của quý") của anh ấy chứ? Cậu lo lắng nghĩ.
Thiếu niên tinh linh mím môi, chột dạ chớp chớp mắt.
"Anh ngồi xuống đi." Cậu đẩy vai Quý Hành Xuyên một cái.
Đàn anh cậu theo thế ngồi xuống ghế sofa, cậu dời mắt đi, bước lên hai bước, ngồi lên đùi bạn trai.
Eo bỗng nhiên bị siết c.h.ặ.t, tay phải đối phương lập tức ôm c.h.ặ.t lấy eo cậu, lớp voan trắng lại rủ xuống, dồn lại bên chân anh.
"Anh đừng động đậy..." Cậu hoảng hốt nói, "Thầy Bông Tuyết kiểm tra cho anh."
Tay phải đối phương không báo trước giơ lên, đ.á.n.h một cái vào m.ô.n.g cậu.
"Anh..." Phương Tri Nhiên mím môi.
"Bông Tuyết Nhỏ." Quý Hành Xuyên nói, "Móng vuốt của em có phải nên mài lại rồi không?"
Phương Tri Nhiên: "..."
Khóe miệng cậu nhếch lên, giơ tay phải lên, không khách khí cào năm đường lên xương quai xanh của đàn anh.
"Mài rồi đấy." Cậu nói, "Thích không?"
Trong lúc này, cái giá phải trả cho việc cố tình khiêu khích là, cậu bị đối phương giữ c.h.ặ.t gáy, ấn mạnh xuống đùi.
Cậu nam sinh hơi ngửa đầu, để lộ cần cổ mong manh, trên làn da trắng như tuyết đó bị mút mát tạo thành những vết đỏ lốm đốm.
"Kiểm tra cho kỹ vào." Đối phương dùng giọng nói trầm thấp chậm rãi, nói từng chữ một, "Bác sĩ Bông Tuyết."
*
Đêm khuya, diễn đàn Đại học A - Box Chung
【Không xong rồi, lễ kỷ niệm câu lạc bộ anime trường mình viral rồi.】
1L (Nguyện trả mọi giá cho một cuộc gặp kỳ diệu): Chân tôi gãy đúng lúc thật đấy.
2L (Sống động như thật): Cái gì? Có lễ kỷ niệm á? Tôi cũng đi xem video.
3L (Nại Phù Tiểu An): Thầy Bông Tuyết đẹp quá!
4L (Tóc đỏ là nhất): Nhắc mới nhớ, không biết mọi người còn nhớ không, trước đây vào mùa đông, đài phát thanh trường mình có một lần phát thanh cực hay, giọng nam đó...
5L (Tóc xanh là nhất): Đúng rồi, lúc đó tôi đã thấy giọng đó giống thầy Mùa Đông lắm, nhưng lúc đó nghĩ là không thể nào, Mùa Đông sao có thể ở trường chúng ta được?
6L (Tuyết Rơi Khi Đông Đến): Anh ấy còn đúng là ở trường chúng ta... Có ai còn nhớ nội dung phát thanh lúc đó không?
7L (Trong bí mật của bạn dường như có tôi): Chẳng có nội dung gì cả, chỉ là bảo đường tuyết trơn, nhắc nhở mọi người chú ý an toàn. Ừm, không đúng, còn một câu nữa. Cái gì mà thích bông tuyết, thích mùa đông gì đó?
8L (Bắp Cải Tím): Wow!
Cơm ngon, thưởng!
