Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 72: Ngoại Truyện 5 - Gọi Chồng Ơi
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:51
Editor: Yang Hy
Buổi trưa cuối tuần, trong quán cà phê dưới lầu công ty văn hóa ACG Tương Nguyệt Media, Phương Tri Nhiên và Lộc Trúc đang đợi cà phê.
"Làm một ván game không?" Lộc Trúc hỏi.
"Không." Phương Tri Nhiên lạnh lùng từ chối, "Gỡ cài đặt rồi."
"Vì cậu gà à?" Lộc Trúc hỏi.
"Cậu mới gà." Phương Tri Nhiên nói, "Tại quay skin mới 200 lần rồi mà vẫn chưa ra."
"Có lý." Lộc Trúc gỡ cài đặt game ngay tại chỗ, "Tôi quay 250 lần rồi mà cũng chưa ra."
Hai người nhận cà phê của mình, quay về công ty.
"Chiều nay cậu với chồng cậu quay video cos à?" Lộc Trúc hỏi.
"Tôii với... tôi với Quý Hành Xuyên phải quay một video biến hình." Phương Tri Nhiên nói, "Kiểu từ đời thường chuyển sang thế giới 2D ấy."
Trước đây cậu sợ lộ danh tính, không bao giờ lộ mặt mộc lên hình, cũng không quay video biến hình, nhưng từ khi cái áo choàng (thân phận bí mật) rách nát tan theo gió, cậu lấy tên thật lướt mạng, chẳng còn gì phải sợ nữa.
"Thế tôi đi hóng hớt tí." Lộc Trúc nói.
Lần đầu tiên thầy Mùa Đông thử sức với cosplay, Phương Tri Nhiên chọn cho anh một nhân vật dễ cos —
Một nhà nghiên cứu điên cuồng, có thể gọi là quái nhân khoa học.
Còn vai của cậu là vật thí nghiệm do nhà nghiên cứu nuôi dưỡng, một thiếu niên tóc bạc có tai sói và đuôi sói.
Hai nhân vật này đều là NPC trong một tựa game hot, bối cảnh game là thế giới hậu tận thế, con người và động vật đều bị biến dị, nhà nghiên cứu nhặt được thiếu niên tai sói ngây thơ, coi cậu như vật thí nghiệm, nhưng qua từng năm tháng, trong quá trình nuôi dưỡng, lại đem lòng yêu vật thí nghiệm của mình.
Cho nên trang phục cos của Quý Hành Xuyên chính là một bộ áo blouse trắng, rất giống bộ anh hay mặc trong phòng thí nghiệm hàng ngày, chỉ khác một chút ở bảng tên trên n.g.ự.c.
Quý Hành Xuyên từ phòng thu âm đi ra, vội vàng đến công ty, vừa khéo nhìn thấy Phương Tri Nhiên đang ngồi trên ghế bên ngoài studio chụp ảnh, cầm một bộ tóc giả chải lấy chải để.
Thầy Bông Tuyết đã thay xong đồ cos, cái đuôi sói sau lưng lắc lư nhẹ nhàng theo cử động của cậu.
"Em mua cà phê cho anh rồi đấy." Thấy anh đến, Phương Tri Nhiên nói, "Cốc của anh thơm quá, em nếm mất một ngụm rồi."
Quý Hành Xuyên ừ một tiếng, cầm cốc cà phê trên bàn lên, cũng uống một ngụm.
"Tránh xa ra chút." Phương Tri Nhiên hạ giọng, "Đừng kéo đuôi em, em còn chưa cố định xong đâu."
Vừa dứt lời, cái đuôi sói cùng với dây buộc bị Quý Hành Xuyên kéo tuột ra.
Phương Tri Nhiên: "..."
Quý Hành Xuyên ngượng ngùng cười cười.
"Sao vừa đến đã gây chuyện rồi?" Phương Tri Nhiên giục, "Anh mau đi thay đồ đi, em trang điểm cho anh."
"Thôi, em đi cùng anh." Phương Tri Nhiên một tay cầm mắc áo, một tay đẩy người, đẩy bạn trai vào phòng thay đồ.
Quý Hành Xuyên bắt chéo hai tay, nắm lấy gấu áo, cởi áo phông ra.
Phương Tri Nhiên ghen tị liếc nhìn mấy lần.
"Dáng người này của anh không cos mấy nhân vật mặc ít vải thì phí quá." Thầy Bông Tuyết tặc lưỡi, sau đó lại sửa lời, "Không đúng, không phí."
Của ngon vật lạ của thầy Bông Tuyết sao có thể để người khác ăn được chứ.
Cậu mặc bộ áo blouse dùng để cos cho Quý Hành Xuyên.
"Chất liệu này... không phù hợp với quy định phòng thí nghiệm đâu." Quý Hành Xuyên nghiêm túc nói.
"Nhưng đẹp hơn áo thí nghiệm của chúng ta." Phương Tri Nhiên lại đẩy bạn trai ra ngoài.
Cậu lục trong ba lô ra một cặp kính áp tròng, màu xám đậm, đường kính nhỏ (giãn tròng ít), cực kỳ phù hợp với hình tượng lạnh lùng khắc nghiệt của nhân vật.
"Anh đeo bao giờ chưa?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Quý Hành Xuyên lắc đầu.
"Thế em nhẹ tay chút." Phương Tri Nhiên bóc vỏ, dùng dụng cụ lấy kính áp tròng ra.
Quý Hành Xuyên mở mắt, nhìn bạn trai nhỏ từng bước tiến lại gần, đầu ngón tay hơi lạnh của Phương Tri Nhiên đặt bên má anh, ngón trỏ giữ mí mắt anh.
"Mở to mắt ra, đúng rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Không đau tí nào đâu, đeo vào đẹp trai lắm."
"Vãi chưởng." Lộc Trúc đứng bên cạnh hóng hớt không phục, "Lần trước tôi nhờ cậu đeo hộ, cậu không những không an ủi câu nào, còn mắng tôi là phế."
Lộc Trúc: "Cuối cùng tôi không đeo được, hai mắt rưng rưng đuôi mắt đỏ hoe, còn nhận được mười lăm câu mắng, Du Trúc Dạ, đúng chuẩn 'mỹ cường t.h.ả.m' (đẹp, mạnh nhưng số khổ)."
"Bây giờ cậu còn muốn nghe thêm một câu mắng nữa không?" Phương Tri Nhiên hỏi.
Quý Hành Xuyên: "."
"Được rồi, anh chớp mắt hai cái xem có khó chịu không." Phương Tri Nhiên nói.
"Khó chịu." Quý Hành Xuyên nói.
"Khó chịu chỗ nào?" Phương Tri Nhiên lo lắng hỏi, "Thế để em đeo lại cho anh nhé?"
"Thầy Bông Tuyết đeo xong là hết dịu dàng ngay." Quý Hành Xuyên nói, "Khó chịu."
Phương Tri Nhiên: "Cút xéo!"
Cậu lùi lại một chút, ngắm nghía khuôn mặt đẹp trai của Quý Hành Xuyên, rất tốt, đeo cặp lens này vào, khí chất cả người trở nên vừa lạnh lùng vừa sắc bén.
Nhiều coser khi chọn kính áp tròng chỉ chú trọng màu sắc giống nguyên tác, hoặc đơn thuần yêu cầu lên màu rõ, thật ra không phải vậy, đường kính kính áp tròng đôi khi cũng ảnh hưởng đến việc tạo hình nhân vật.
Thầy Bông Tuyết là người kỹ tính từng chi tiết, mỗi lần chọn kính áp tròng thôi cũng mất cả buổi.
Cậu kéo một cái ghế, ngồi trước mặt Quý Hành Xuyên, trang điểm cho anh.
Đỉnh lông mày của tên nghiên cứu viên điên cuồng này phải cao hơn một chút, dáng lông mày sắc bén hơn, cậu cầm d.a.o cạo lông mày chỉnh sửa một chút.
"Nhắm mắt lại." Cậu nói, "Nhìn em làm gì?"
Quý Hành Xuyên ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Hai tiếng sau, cô Du Kim bận rộn xong việc cũng ra hóng hớt.
"Đẹp trai thế." Du Kim nói, "Đây mới là đứa con trai trong kế hoạch ban đầu của mẹ chứ."
Quý Hành Xuyên: "."
Anh mặc bộ áo blouse trắng lạnh lẽo, đeo găng tay cao su trắng, ánh mắt lạnh nhạt, khí chất quanh người lạnh hơn bình thường rất nhiều, nhìn qua là thấy ngay dáng vẻ kiêu ngạo của nhân vật.
"Tiểu Nhiên trang điểm cos giỏi thật đấy." Du Kim khen ngợi, "Tiết kiệm cho mẹ bao nhiêu là tiền vàng."
"Mẹ." Quý Hành Xuyên nói, "Hồi đó làm hộ khẩu mẹ có bị sót chữ không thế? Không phải Du Kim, mà là Du Kim Tệ (Tiền Vàng)?"
"Nói chuyện với mẹ thế đấy hả!" Du Kim vỗ một cái vào lưng Quý Hành Xuyên, "Hai đứa chuẩn bị xong rồi thì đi chụp đi."
Từ khi Phương Tri Nhiên đến Tương Nguyệt Media, mỗi kế hoạch video cosplay công ty đưa cho cậu đều được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Studio chụp ảnh lần này cũng được dựng rất có tâm.
Đây là một phòng giam có song sắt, cũng là một phòng thí nghiệm, studio của Tương Nguyệt gần như tái hiện 100% bối cảnh trong game.
"Giống quá đi mất." Phương Tri Nhiên nói, "Đến cả tờ ghi chú trên tường cũng y hệt."
"Đương nhiên là giống rồi, bên game tài trợ mà, muốn dùng video này làm video quảng bá." Du Kim nói, "Bên đó bảo là rất hứng thú với tác phẩm của hai đứa."
"Sếp hào phóng ghê." Phương Tri Nhiên dắt tay Quý Hành Xuyên vào phòng thí nghiệm.
"Quay cảnh đầu tiên trước đi." Nhiếp ảnh gia nói, "Thử trước đã, chụp cho hai người một bộ video, cộng thêm một bộ ảnh cos."
Cảnh đầu tiên, thiếu niên tai sói bị xích bên bàn thí nghiệm, ra sức giãy giụa, nhưng sợi xích trên cổ luôn bị nhà nghiên cứu nắm trong tay cho đến khi kiệt sức.
"Cái này đơn giản." Phương Tri Nhiên đưa sợi xích nối với vòng cổ vật thí nghiệm vào tay Quý Hành Xuyên, "Anh cầm lấy, bây giờ tưởng tượng trước mắt anh là luận văn của Phan Hủ."
Trên mặt Quý Hành Xuyên lập tức xuất hiện biểu cảm vô cùng lạnh lùng và ghét bỏ.
"Chuẩn, quá chuẩn luôn." Nhiếp ảnh gia khen ngợi, "Nhà nghiên cứu lúc đầu chính là biểu cảm này, chính là cái cảm giác khinh thường này."
Sợi xích kim loại lạnh lẽo khóa trên cổ mảnh khảnh của thiếu niên tai sói, nhà nghiên cứu lạnh lùng nắm lấy sợi xích, từng chút từng chút kéo lên, thiếu niên vật thí nghiệm hơi hé miệng, lộ vẻ cầu xin, đuôi mắt ngấn lệ.
"Okok tuyệt lắm." Nhiếp ảnh gia nói, "Nhan sắc của hai người đều đỉnh, hậu kỳ chỉ cần chỉnh sáng là được."
Cảnh thứ hai là thiếu niên với vẻ mặt trống rỗng ngồi trên bàn thí nghiệm, ống tiêm trong tay nhà nghiên cứu đang kề sát cổ cậu.
"Cái này cũng đơn giản." Phương Tri Nhiên nói, "Bây giờ trước mắt anh là thí nghiệm của anh, anh rất muốn chứng minh giả thuyết của mình, nên ánh mắt phải lạnh lùng nhưng pha chút cuồng nhiệt theo đuổi tri thức?"
Biểu cảm của Quý Hành Xuyên lập tức đạt chuẩn.
"Rất tốt." Nhiếp ảnh gia nói, "Thầy Mùa Đông sau này cũng choie cosplay đi, sao biết diễn thế này?"
Cảnh thứ ba là thiếu niên tai sói lén dùng cốc nung trong phòng thí nghiệm xếp thành ngôi nhà, cậu chơi rất vui vẻ, khóe miệng nở nụ cười, nhưng ngoài cửa phòng thí nghiệm truyền đến tiếng bước chân của nhà nghiên cứu, cậu sợ hãi làm đổ ngôi nhà, trốn xuống gầm bàn thí nghiệm run lẩy bẩy.
Còn nhà nghiên cứu thì đứng trước mặt cậu nhìn cậu rất lâu.
"Chỗ này hình như là hơi rung động rồi đúng không?" Phương Tri Nhiên xác nhận với nhiếp ảnh gia xong, bắt đầu chỉ đạo, "Đoạn này anh đứng kia là được, quay từ sau lưng anh, xem em diễn."
Cậu diễn tả trọn vẹn sự thay đổi từ vui sướng sang sợ hãi của thiếu niên vật thí nghiệm.
Thiếu niên tai sói trốn xuống gầm bàn, một tay còn lén lút thò ra, lấy đi cái cốc nung đang lăn lóc trên đất.
Lần trước xem kịch sân khấu Quý Hành Xuyên đã phát hiện ra rồi, mỗi động tác của Tiểu Nhiên đều được nghiên cứu kỹ lưỡng, thậm chí còn mô phỏng được cả dáng đi của nhân vật.
Video ngắn không dài, sau khi cắt ghép mỗi cảnh chỉ giữ lại vài giây, nên nhiếp ảnh gia không quay quá lâu, rất nhanh, họ đã đến cảnh cuối cùng.
Nhà nghiên cứu đã yêu thiếu niên vật thí nghiệm mà hắn nuôi dưỡng, ánh mắt nhìn thiếu niên không còn là khát vọng khoa học nữa mà là d.ục vọng nồng đậm.
"Anh ôm em, đúng rồi." Phương Tri Nhiên chỉ đạo, "Véo tai em, vì hai người này hiện tại quan hệ có sự chênh lệch địa vị, nhưng thực tế về mặt tình cảm nhân vật của em ở kèo trên rồi."
"Đừng lộ liễu quá." Nhiếp ảnh gia nói, "Thầy Mùa Đông, ánh mắt của thầy phải là kiểu d.ục vọng kìm nén mà sâu sắc ấy."
Thầy Mùa Đông: "."
"Để em nghĩ xem nào." Phương Tri Nhiên nói.
Sâu sắc là vì yêu?
Kìm nén là vì tạm thời không thể thực hiện những suy nghĩ trong lòng lên người đối phương.
Quý Hành Xuyên đang suy nghĩ nghiêm túc, thì thấy cậu nam sinh trước mặt ghé sát lại gần mình.
Thầy Bông Tuyết dựa vào vai anh, hạ giọng xuống cực thấp, chỉ có hai người họ nghe thấy.
"Chồng ơi." Anh nghe thấy Bông Tuyết Nhỏ gọi.
Tay Quý Hành Xuyên đang giữ người bỗng nhiên siết c.h.ặ.t.
"Rất tốt rất tốt." Anh nghe thấy nhiếp ảnh gia nói, "Biểu cảm bị quyến rũ nhưng lại bất lực, muốn phóng túng nhưng không có cách nào, thầy Mùa Đông, thầy làm được rồi, chẳng lẽ thầy là bậc thầy coser trong truyền thuyết à?"
Quý Hành Xuyên: "..."
