Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 73: Ngoại Truyện 6 - Dạy Thầy Bông Tuyết Lồng Tiếng (1)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:51

Editor: Yang Hy

@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Lộc Trúc (Du Trúc Dạ): [Hình ảnh], hôm nay không đi làm, xem người khác đi làm. Tôi cho mọi người xem trước một tấm ảnh cos tuyệt đẹp.

Khu bình luận —

@Mắt Kém: Oa, thầy Bông Tuyết! Game này em chơi rồi nè, hồi đó thích NPC này lắm, Bông Tuyết Nhỏ hôm nay bắt cặp với ai thế.

@Cá Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: Ai cos nhà nghiên cứu thế, đẹp trai quá, xin Weibo, muốn follow.

@Mắt Tinh: Đây là thầy Mùa Đông mà, sao thế, mấy người không nhìn ra à? Muốn xem hai người hợp tác lâu rồi, cuối cùng hai người cũng hợp tác rồi sao?

@Tác giả - Cấp Vũ: Vãi chưởng.

Trong bức ảnh này, thiếu niên có tai sói đuôi sói bị ôm ngồi trên bàn thí nghiệm, sổ sách thí nghiệm rơi đầy đất, dụng cụ cũng bị đổ nghiêng ngả, nhà nghiên cứu mặc áo blouse trắng lại chẳng quan tâm, ánh mắt đều dừng lại trên người thiếu niên. Anh đang giơ tay, vuốt lại mái tóc mái hơi rối bên trán thiếu niên.

@Sưu Tầm Một Bông Tuyết: Em siêu thích cặp này! Chỉ hỏi bao giờ tung trailer, bao giờ ra bản chính thức thôi.

Trong studio chụp ảnh cos của Tương Nguyệt Media, một nhóm nhân viên vừa kết thúc công việc, đang thu dọn thiết bị, Phương Tri Nhiên ngồi xổm dưới đất, đang nghiên cứu cái l.ồ.ng sắt dùng làm đạo cụ giam giữ vật thí nghiệm.

Phương Tri Nhiên gõ gõ bên trái gõ gõ bên phải: "Em cảm thấy cái này sửa lại chút, lần sau cos nhân vật khác vẫn dùng được."

Làm khá chắc chắn, sau này gặp nhân vật tương tự, chắc là dùng lại được lần nữa.

Sợi dây buộc ngang hông bỗng nhiên siết lại, Quý Hành Xuyên lại đang kéo đuôi cậu.

"Cho anh chơi cho anh chơi đấy." Phương Tri Nhiên đứng dậy lùi lại hai bước, "Anh cố chấp gì với cái đuôi này thế?"

Thích đuôi à?

"Mua con thú cưng về nuôi không anh?" Phương Tri Nhiên hỏi.

"Được." Quý Hành Xuyên nói, "Phải biết cos, biết viết luận văn, giỏi phá nhà ấy."

Phương Tri Nhiên: "..."

Chất liệu cái đuôi này sờ thích thật, Quý Hành Xuyên sờ hết lần này đến lần khác.

Rõ ràng bản thân không có cái đuôi này, nhưng dần dần Phương Tri Nhiên cũng nảy sinh chút cảm xúc kỳ lạ, cứ như cậu thật sự biến thành một con thú cưng nhỏ bị đối phương chơi đùa trong lòng bàn tay, được sờ đuôi hai cái là tâm trạng vui vẻ ngay.

"Tiểu Nhiên." Quý Hành Xuyên gọi tên cậu, "Vừa nãy gọi anh là gì?"

Phương Tri Nhiên ngẩn người, sau đó nhớ lại chuyện vừa nãy: "...Ai gọi anh."

"Gọi lại lần nữa đi?" Quý Hành Xuyên hỏi.

"...Biến." Thiếu niên tai sói cúi đầu.

Ai mà thèm gọi lại ở bên ngoài chứ.

Vừa nãy là do hoàn cảnh đưa đẩy, tinh thần chuyên nghiệp trỗi dậy, bây giờ bắt cậu gọi lại ở bên ngoài, thì thật sự khiến người ta... ngượng ch.ết mất.

"Tiểu Nhiên?" Cô Du Kim đi tới, liếc nhìn hai người, mắng, "Đừng có nắm cái đuôi của thằng bé nữa, Tiểu Nhiên bận rộn cả buổi chiều rồi, để nó đi uống chút nước đi."

Quý Hành Xuyên tiếc nuối buông tay.

Khu nghỉ ngơi của Tương Nguyệt Media, Du Kim bê cho Phương Tri Nhiên một đĩa đầy ắp bánh ngọt: "Ăn nhiều chút."

Bà mở laptop, mở mấy đoạn video ngắn đội ngũ quay phim vừa xuất ra, cho hai người xem.

"Bông Tuyết biết chọn nhân vật thật đấy." Lộc Trúc nói, "Anh tôi diễn đúng bản chất nhà khoa học điên luôn."

Lần đầu tiên thầy Mùa Đông thử sức với cosplay, hiệu quả đúng là không tồi, Phương Tri Nhiên vừa ăn bánh ngọt, vừa thưởng thức từng đoạn video.

Dưới sự chỉ đạo của coser chuyên nghiệp Bông Tuyết Nhỏ, động tác và biểu cảm của Quý Hành Xuyên đều rất tự nhiên, chỉ nhìn bản raw thôi cũng đã rất sát với thiết lập nhân vật rồi.

"Vừa khéo chúng ta làm trọn vẹn kế hoạch cos này đi." Cô Du Kim nói, "Phần l.ồ.ng tiếng nhân vật hậu kỳ cũng do bên chúng ta hoàn thành luôn."

"Oa! Cháu muốn l.ồ.ng cho Bông Tuyết Nhỏ!" Lộc Trúc phấn khích nói, "Giọng cháu rất hợp với ngoại hình của cậu ấy."

"Lần này để Bông Tuyết tự làm đi." Du Kim nói, "Trải nghiệm chút."

Phương Tri Nhiên: "?"

"Cháu hoàn toàn không biết gì đâu ạ." Phương Tri Nhiên nói, "Hay là để người chuyên nghiệp làm đi ạ?"

"Không sao đâu." Du Kim nói, "Chỉ là một video cos mang tính giải trí thôi, có thể chơi cho vui, không sao cả, mẹ hỏi bên hợp tác game rồi, họ không có ý kiến gì."

"Ở đây có ba diễn viên l.ồ.ng tiếng." Du Trúc Dạ nói, "Ba chúng tôi cộng lại, ch.ó cũng được dạy cho biết l.ồ.ng tiềng."

"Cậu đang c.h.ử.i tôi đấy à?" Phương Tri Nhiên nhạy bén ngẩng đầu.

-

Thế là, chập tối, mặt trời vừa xuống núi, Phương Tri Nhiên đã bị ba ông lớn trong giới l.ồ.ng tiếng tóm vào phòng thu âm.

"Kịch bản đâu, đưa kịch bản cho thằng bé." Cô Du Kim bắt đầu chỉ huy.

"Đến đây đến đây." Du Trúc Dạ bê ra một tờ giấy A4, "Đơn giản lắm, cậu chẳng có mấy câu thoại đâu."

Phương Tri Nhiên liếc nhìn, đúng là chẳng có mấy câu, giai đoạn đầu chủ yếu là khóc lóc và xin tha, giai đoạn sau có một lượng nhỏ lời thoại.

"Thử chút đi, để mẹ xem điều chỉnh thế nào." Cô Du Kim nhậm chức đạo diễn l.ồ.ng tiếng, "Hai đứa đối thoại cảnh một mẹ xem nào."

"Được." Quý Hành Xuyên nói.

Khi mở miệng lần nữa, giọng anh trở nên lạnh lùng và cứng nhắc, như đang quát mắng một con thú cưng không hiểu chuyện.

【Lại đây.】

【Tôi bảo cậu lại đây, cậu không nghe thấy à?】

"Ok, không vấn đề." Du Kim nói, "Bên này hậu kỳ sẽ phối hợp hình ảnh thêm tiếng kéo xiềng xích, còn có một số âm thanh bối cảnh khác nữa, nào Tiểu Nhiên, chúng ta thử chút."

Phương Tri Nhiên nhìn câu thoại trong tay, chỉ một câu.

Cầu xin ông, tha cho tôi, buông tha tôi đi.

Còn có một tiếng "hu hu".

Phương Tri Nhiên mặt không đổi sắc: "Cầu xin ông, buông tha tôi."

Lộc Trúc cười điên cuồng bên ngoài phòng thu.

"Cậu ấy nói cứ như đang bảo 'tôi muốn g.i.ế.c ông' á ha ha ha ha." Lộc Trúc cười không che giấu.

"Du Trúc Dạ, ngậm miệng lại." Du Kim mắng xong, ôn tồn nói, "Không vội, chúng ta từ từ làm."

"Giọng của em không có vấn đề gì, dùng giọng thật của em nói chuyện là được." Quý Hành Xuyên nói, "Cần chú ý là làm thế nào dùng giọng nói của em để truyền tải cảm xúc của nhân vật."

Phương Tri Nhiên nhớ lại cốt truyện game, trong đoạn này, thiếu niên tai sói vừa bị bắt đi, bị giam cầm trong phòng thí nghiệm xa lạ, người đầu tiên cậu nhìn thấy sau khi mở mắt ra, chính là nhà nghiên cứu này.

Nhà nghiên cứu cho cậu uống chút nước, cậu liền tưởng đối phương là ân nhân cứu mạng của mình, kết quả đối phương nắm lấy xiềng xích trên cổ cậu, lôi cậu ra khỏi l.ồ.ng, muốn dùng cậu làm thí nghiệm.

Cho nên lúc này cảm xúc của cậu hẳn là sợ hãi, cộng thêm chút hy vọng mong manh còn sót lại, nên mới ngây thơ cầu xin đối phương tha thứ.

Lần gần đây nhất Tiểu Nhiên sợ hãi là khi nào nhỉ?

"Cầu xin ông... tha cho tôi." Cậu bất lực mở miệng, "Buông tha tôi đi."

"Thông minh." Du Kim nói, "Chính là cái vị này, học sinh giỏi đúng là dễ dạy."

Khóe miệng học sinh giỏi kiêu ngạo cong lên, sau đó tay Quý Hành Xuyên đã đặt lên, véo má cậu kéo mạnh.

"Đau!" Phương Tri Nhiên nổi giận.

"Cảm xúc có thể dùng kỹ thuật để thể hiện, bọn anh đều có thể dạy em." Quý Hành Xuyên nói, "Không cần thiết phải liên tưởng."

"Không liên tưởng chuyện đau lòng." Phương Tri Nhiên nói, "Chỉ là thay vào đó là đàn anh Khương đợi chương mới cả đêm mà chẳng đợi được gì thôi."

Quý Hành Xuyên: "..."

Thế thì đúng là vừa mong chờ, lại vừa tuyệt vọng thật.

Được rồi, thế nào cũng được, miễn không khiến Tiểu Nhiên nhớ lại chuyện đau lòng gì là được.

"Chúng ta l.ồ.ng câu này chi tiết hơn chút nữa nhé." Anh nói, "Anh dạy em."

Bên cạnh, Du Trúc Dạ bị bắt ngậm miệng chán quá, đăng nhập tài khoản web X của mình, mở livestream.

Tiêu đề phòng livestream [Hiện trường dạy học của thầy Mùa Đông]

Rất nhanh, phòng livestream có người vào.

[Tiểu Trúc, live rồi à, hôm nay ban phát miếng cơm nào thế?]

Lộc Trúc chỉ vào miệng mình, làm động tác bị cấm ngôn, lại né người sang một bên, để hai người trong phòng thu xuất hiện trong khung hình.

[?!]

[Oa, thầy Mùa Đông trạng thái làm việc kìa.]

[Đang dẫn dắt người mới à? Người mới mặt đẹp quá, khoan đã, Bông Tuyết Nhỏ hả?]

[Được được được, chơi thế này chứ gì, hai người các anh, đổi chỗ sang lĩnh vực của đối phương trải nghiệm chút hả?]

[Chắc chắn là đang yêu nhau rồi?]

"Câu này qua." Du Kim nói, "Câu tiếp theo."

Câu tiếp theo thiếu niên tai sói không có lời thoại, chỉ cần nức nở là được.

Quý Hành Xuyên lạnh lùng thử lời thoại của mình.

"Đừng động đậy." Anh nói, "Đừng lên tiếng, ồn ào lắm."

Phòng livestream của Lộc Trúc —

[Hèn gì ai cũng bảo anh ấy giỏi, cái này cũng quá đỉnh rồi, vừa mở miệng là thần thái thay đổi ngay.]

[Thực lực này kinh khủng thật, không ra ngoài kinh doanh nhiều đúng là tiếc quá.]

[Mở miệng là tôi muốn quỳ rồi, đáng sợ, bảo sao mấy nhân vật đó của anh ấy được fan cưng chiều đến tận bây giờ.]

[Ra nhiều tác phẩm chút đi thầy Mùa Đông, em mua ủng hộ hết mình.]

[Bông Tuyết Nhỏ, khóc cho bố xem nào.]

Phương Tri Nhiên: "Hu."

Bình luận —

[Ha ha ha ha qua loa quá!]

[Trời ơi, Bông Tuyết Nhỏ, cậu là cái ấm nước sôi à.]

"Em không cần cố ý 'hu' đâu." Quý Hành Xuyên suýt phì cười, "Em cứ thở dốc là được, kiểu bị hoảng sợ ấy, thỉnh thoảng bật ra chút âm thanh."

Phương Tri Nhiên thử một lần theo cách anh nói, cậu chỉ thở dốc trong kinh hoàng, thỉnh thoảng tràn ra tiếng nức nở vỡ vụn.

Bình luận phòng livestream của Lộc Trúc sắp nổ tung rồi.

[Chuyện gì thế này, gợi cảm quá.]

[Giọng thật của Bông Tuyết Nhỏ nghe cũng hay phết nhỉ.]

Lộc Trúc gõ chữ trong phòng livestream: Thật ra tôi cũng biết dạy, rõ ràng tôi chuyên nghiệp hơn, Mùa Đông không cho tôi dạy.

[Vợ mình thì mình tự dạy chứ sao, hí hí.]

[Không sao, tôi thấy anh ấy dạy cũng được đấy, còn có cô Du Kim trông chừng nữa, cậu cứ chịu trách nhiệm làm phóng viên cho chúng tôi, gửi tin tức từ hiện trường về là được.]

Lộc Trúc gõ chữ: Không thành vấn đề.

Trong phòng thu, hai người lại hợp tác hoàn thành một đoạn nữa.

Tiếp theo, là nhà nghiên cứu ôm vật thí nghiệm của mình tỏ tình, còn thiếu niên ánh mắt trống rỗng vô cảm.

"Biến đi." Phương Tri Nhiên nói nhẹ.

"Hung hăng quá." Quý Hành Xuyên nói, "Bông Tuyết Nhỏ làm lại, giọng mềm hơn chút."

Phương Tri Nhiên: "...Biến đi."

"Tàm tạm." Quý Hành Xuyên tỏ ý thông qua, "Nhớ phải nói đấy."

Tiếp đó, anh cầm kịch bản của mình lên, nói ra câu thoại thuộc về nhà nghiên cứu —

【Tôi hình như, thích em rồi.】

【Đừng sợ, cho tôi ôm một lát được không?】

Giọng nói này bao bọc tình cảm sâu đậm bị kìm nén tột cùng, Phương Tri Nhiên sững sờ ngay tại chỗ, một câu "biến đi" đến bên miệng lại không thốt ra được.

Phòng livestream của Lộc Trúc càng náo nhiệt hơn —

[Cậu ấy không nỡ bảo anh ấy cút ha ha ha ha.]

[Cho anh ấy ôm đi! Tôi đồng ý rồi.]

[Cười ch.ết mất thôi, thầy Bông Tuyết, mau nói cậu yêu anh ấy đi.]

Phương Tri Nhiên: "..."

Không phải tôi không tiếp lời được.

Lúc anh nói lời thoại, tay có thể bỏ ra khỏi chân tui được không? Đừng tưởng bàn che khuất là tui không biết.

Còn vỗ tui hai cái, câu thoại này là anh nói với tui đấy à?!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.