Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 74: Ngoại Truyện 6 - Gọi Lại Lần Nữa (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:52

Editor: Yang Hy

Trong màn hình livestream của Lộc Trúc, cậu nam sinh hơi cúi đầu, tai đỏ bừng, mím c.h.ặ.t môi thành một đường thẳng.

Khán giả trong phòng livestream của Lộc Trúc lập tức thấy đau lòng thay.

[Không sao đâu mà, Bông Tuyết Nhỏ, chỉ là nói sai một câu thôi, sao lại xấu hổ thế?]

[Thầy Mùa Đông, mau dỗ dành đàn em nhỏ của thầy đi kìa.]

"Đừng trêu thằng bé nữa!" Cô Du Kim lên tiếng, "Để nó trải nghiệm l.ồ.ng tiếng đàng hoàng đi."

"Thím không hiểu đâu, có mấy trò phải chơi trong phòng thu mới kích thích." Lộc Trúc chen vào.

"Du Trúc Dạ, cút." Du Kim gầm lên như sư t.ử.

Lộc Trúc bĩu môi, tiếp tục chơi với khán giả trong phòng livestream của mình.

[Ha ha ha ra là vừa nãy Bông Tuyết Nhỏ không nói được lời thoại là do bị quấy rầy à? Đáng yêu quá, kể chi tiết xem quấy rầy thế nào đi.]

[Lá Trúc Nhỏ, cậu đúng là ship bất chấp thật đấy.]

[Chỉ có mình tôi thấy Bông Tuyết nói "biến đi" nghe rất gợi cảm hả, trước đây tôi xem livestream của cậu ấy đã để ý giọng cậu ấy đã rất trong trẻo dễ nghe rồi.]

Trong phòng thu, công việc l.ồ.ng tiếng tiếp tục, lần này người bị gọi dừng là Quý Hành Xuyên.

"Nói bình thường thôi." Du Kim ngắt lời, "Đừng có khoe mẽ kỹ thuật của con nữa, con đang xòe đuôi đấy à?"

Quý Hành Xuyên: "."

【Tôi hình như thích em rồi.】

Anh lại lơ đễnh lặp lại một lần nữa.

"...Chú ý cách ngắt câu của con." Du Kim nói, "Nghiên cứu kỹ cảm xúc vào, đừng để thụt lùi đấy."

Bình luận —

[Ha ha ha cười ch.ết mất, nghe cô Du Kim nói xong, tôi cũng cảm thấy ngắt câu sai rồi, thầy Mùa Đông đang nghĩ gì thế.]

[Lòng người hoang mang.]

[Nhưng mà, tôi cảm thấy cô Du nghiêm khắc thật đấy, trước đây xem hậu trường l.ồ.ng tiếng của thầy Mùa Đông, thường là một lần qua luôn mà.]

[Đây chính là nhân vật kỳ cựu trong giới l.ồ.ng tiếng sao, run lẩy bẩy.jpg, bắt lỗi kỹ quá, mắng ác quá.]

[Cô ấy đối xử dịu dàng với Bông Tuyết thật đấy, dạy từng câu từng chữ một luôn.]

[Có phải là ảo giác của tôi không, mắt của Mùa Đông và cô Du giống nhau ghê!]

"Nói cái gì thế?" Lộc Trúc liếc thấy bình luận, hạ thấp giọng, "Mẹ với con trai có thể không giống nhau sao?"

[?]

[Mẹ?!]

[Tôi tìm được bài phỏng vấn cô Du Kim tham gia trước đây rồi, MC gọi chồng cô ấy là Giáo sư Quý, oa, họ Quý!]

[Gì, người thừa kế của Tương Nguyệt Media, chuyện này có được nói không thế?]

Lộc Trúc: "?"

Không bảo là không được nói nhỉ?

[Kín tiếng quá, tôi sốc rồi. Vấn đề là cô Du Kim cũng đâu có ưu đãi gì đâu, tôi cứ tưởng Mùa Đông chỉ là diễn viên l.ồ.ng tiếng ký hợp ương Nguyệt thôi chứ.]

[Dù sao thì sân nhà của thầy Mùa Đông là ở giới Vật lý mà.]

"Nào, Bông Tuyết Nhỏ, lặp lại theo dì, biến đi', rụt rè một chút, đừng hung dữ quá." Cô Du Kim bắt đầu màn dạy học dịu dàng.

Phương Tri Nhiên học theo.

"Dạy cho thằng bé cảm giác giọng nói run rẩy đó đi." Du Kim nói.

Quý Hành Xuyên lười biếng ừm một tiếng, nghiêng người, đặt tay lên bụng dưới cậu nam sinh, ấn hơi mạnh một chút: "Nhiên Nhiên, chú ý chỗ này."

"Bây giờ em phải thể hiện sự sợ hãi, hoảng loạn, còn có một chút xíu căm ghét, chú ý điều chỉnh hơi thở của em." Những ngón tay rõ ràng từng khớp xương của Quý Hành Xuyên ấn lên bụng dưới cậu nam sinh, đầu ngón tay xoay tròn miết nhẹ qua, "...Sau đó, lúc hít vào và thở ra, thử dùng lực ở đây, để giọng nói của em run lên."

Phương Tri Nhiên thử một chút, trực tiếp làm mình sặc, ho khan vài tiếng, rồi bị cái giọng mình phát ra làm cho phì cười.

Cậu vừa cười vừa vỗ vỗ vào cánh tay bạn trai mấy cái.

Quý Hành Xuyên (HP -1 -1 -1): "..."

Phòng livestream của Lộc Trúc, khu bình luận lại náo nhiệt —

[Thử làm theo cách thầy Mùa Đông dạy, mẹ tôi hỏi tôi kêu như ngỗng trong phòng làm gì?]

[Tự làm mình cười, Bông Tuyết Nhỏ đáng yêu quá.]

[Cách hai người ở bên nhau cũng ngọt ngào quá đi.]

[Cô Du Kim hung dữ với con trai, nhưng lại dịu dàng với Bông Tuyết Nhỏ, cô Du ơi chúng ta để Mùa Đông cưới Bông Tuyết Nhỏ về nhà đi.]

"Không vội, dù sao cũng là trải nghiệm, từ từ mài giũa, sẽ đạt được hiệu quả ưng ý thôi." Giọng Du Kim ôn hòa, "Chúng ta thử lại lần nữa."

Không được, không thể không vội.

Tính hiếu thắng của Phương Tri Nhiên trỗi dậy.

Nè, đại thần l.ồ.ng tiếng cậu thích hồi nhỏ đang hướng dẫn cậu đấy, cậu có tư cách gì mà không nỗ lực!

Phương Tri Nhiên, giải trừ phong ấn.

Thiếu niên tai sói bị người từng vô số lần hành hạ mình ôm vào lòng, run rẩy thốt lên một tiếng hốt hoảng, tưởng rằng đối phương lại muốn làm thí nghiệm gì mới, nhưng cậu lại nghe thấy lời tỏ tình gần như hoang đường từ đối phương.

Hơi thở của thiếu niên bỗng dồn dập, thỉnh thoảng kèm theo một hai tiếng nức nở vì sợ hãi.

"Biến, biến đi..." Âm cuối của cậu rất mềm, lại còn run run.

"A, được đấy." Đoạn này kết thúc, Lộc Trúc đứng xem nói, "Nghe ra vị rồi đấy."

"Được rồi, không vấn đề gì, chúng ta có thể tan làm rồi." Du Kim nói, "Bông Tuyết Nhỏ vất vả rồi."

Bà nói với Quý Hành Xuyên: "Tối nay đưa thằng bé đi ăn cái gì ngon ngon đi."

Phương Tri Nhiên vẫn đang xem kịch bản, cậu vẫn còn chút đắm chìm trong tình huống vừa rồi.

Rất thú vị, lần đầu tiên trong đời cậu thử dùng giọng nói để thể hiện hình tượng và cảm xúc của nhân vật, hóa ra những câu nói đơn giản trong tai nghe hàng ngày, đều cần diễn viên l.ồ.ng tiếng từ từ trau chuốt cẩn thận, rồi mới trình bày cho thính giả.

Cậu liếc nhìn giờ trên đồng hồ điện t.ử, không biết từ lúc nào, cậu đã ở trong phòng thu mấy tiếng đồng hồ rồi.

Chỉ mấy câu này thôi mà phải trau chuốt lâu như vậy, thầy Mùa Đông bình thường chắc chắn còn vất vả hơn.

Diễn viên l.ồ.ng tiếng thật là một nghề vĩ đại!

"Tan làm thôi." Phương Tri Nhiên đặt kịch bản xuống, cùng Quý Hành Xuyên ra khỏi phòng thu, liếc mắt đã thấy Lộc Trúc, "Ủa, sao cậu vẫn còn... cậu đang làm gì đấy!"

Sao còn mở livestream thế này?

Trong phòng livestream bay ra vài dòng bình luận —

[Lộc Trúc, chúng tôi chẳng thấy ai ngoài cậu cả.]

[Cậu đang nói chuyện với ai thế?]

Phương Tri Nhiên: "..."

"Thấy thì thấy rồi, không dám thừa nhận à?" Cậu hỏi bình luận.

[Giữ thể diện cho cậu đấy, người mới l.ồ.ng tiếng à.]

[Giọng ổn đấy, cậu với Mùa Đông bình thường nói chuyện có phải giống kịch truyền thanh không?]

[Ghen tị với người cùng nhóm của hai anh rồi, họp nhóm với hai anh chính là nghe kịch truyền thanh miễn phí, bỗng nhiên cảm thấy họp nhóm không đáng ghét như thế nữa.]

[Gạt bỏ những ảo tưởng viển vông của mình đi mấy bà ơi!]

"Đợi đấy." Phương Tri Nhiên nói với khán giả trong phòng livestream, "Mấy hôm nữa cho mọi người xem bản cos chính thức."

"Tôi đưa em ấy đi ăn tối trước đây." Quý Hành Xuyên cũng nói.

*

Trong trung tâm thương mại, Phương Tri Nhiên ăn uống no say kéo bạn trai đi dạo lung tung.

"Bên này có một cửa hàng bán goods mới mở." Cậu nói, "Tuần sau là sinh nhật bác Lưu, bạn trai, chúng ta đi chọn quà cho bác Lưu đi."

"Bạn trai" khẽ nhướng mày, cảm thấy xưng hô này dường như không còn thỏa mãn được mình nữa.

Cách gọi kia nghe hài lòng hơn.

Cửa hàng goods ở tầng năm trung tâm thương mại, ngay cửa đã bày mấy cái standee nhân vật, Phương Tri Nhiên chọn cái ảnh chụp chung nhân vật do Quý Hành Xuyên l.ồ.ng tiếng, sau đó lao đầu vào trong cửa hàng.

"Oa, cái huy hiệu này, đắt hơn giá gốc nhiều quá." Phương Tri Nhiên lượn lờ bên kệ hàng, "Để em xem trên mạng giá bao nhiêu... không được rồi, em phải mua cái này thôi."

"A, cái card này mới về, để em mua thử vài gói về unbox." Phương Tri Nhiên nói.

Cậu quay đầu lại, Quý Hành Xuyên đã lấy cho cậu một cái giỏ mua sắm.

Phương Tri Nhiên: "Ờm... thật ra, em cũng không mua nhiều thế đâu."

"Bác Lưu thích gì?" Quý Hành Xuyên hỏi.

Phương Tri Nhiên suýt thì quên mất bác Lưu, cậu đổi sang một kệ hàng khác, bắt đầu chọn quà cho bác Lưu: "Bác ấy thích hai bộ anime shounen này."

"Em mua cho bác ấy tấm thẻ trong suốt này vậy." Phương Tri Nhiên nói, "Để bác ấy tự mang ra công viên chụp."

Phương Tri Nhiên: "Cái bánh bao (dango) này đẹp, cũng lấy cho bác ấy một cái."

"Là chọn quà ạ?" Nhân viên nghe thấy họ nói chuyện bèn đi tới, "Là trẻ con mấy tuổi ạ, em có thể tư vấn chút."

Phương Tri Nhiên: "71 tuổi."

Nhân viên: "...?"

"Có thể cho em ấy xem goods anime shounen mới về gần đây." Quý Hành Xuyên nói.

"Vâng ạ, mời đi theo lối này." Nhân viên hướng dẫn hai người đến một kệ hàng khác.

Trong trung tâm thương mại này có mấy cửa hàng bán goods, còn có không ít cửa hàng bán đồ Lolita/Hán phục/JK, rất nhiều dân 2D coi đây là một điểm tụ tập nhỏ. Trong lúc chọn goods, Phương Tri Nhiên đã gặp mấy coser.

"Muốn vẽ kiểu trang điểm sạch sẽ trong veo đó quá." Bên cạnh có một cô gái nói, "Hôm nay tớ thấy cái cosplay Bông Tuyết hợp tác với Mùa Đông, tớ đoán là Bông Tuyết trang điểm đấy, cái trang điểm mắt đó sạch sẽ đẹp quá đi mất."

"Có lẽ là đã chỉnh ảnh không?" Bạn cô ấy nói, "Chỉnh chút cũng có hiệu quả đó mà."

"Không không không, cái lớp trang điểm đó của anh ấy rất có chất cảm (texture), nhìn là biết không phải chỉnh ra đâu, hơn nữa ảnh đó là Lộc Trúc chụp trộm mà." Cô gái nói, "Hai người đấy ngọt quá đi mất, vốn dĩ là đàn anh đàn em, trong thế giới 2D còn thường xuyên chơi cùng nhau, cùng đi Comic Con, cùng livestream, cùng chụp cos."

"Lỡ là ghép CP cho cư dân mạng xem không đấy?" Bạn cô ấy nói, "Chụp xong là đường ai nấy đi ấy?"

"Thế thì không biết, nhưng tớ sắp bị ngọt ch.ết rồi." Cô gái quay đầu, cùng lúc với cậu nam sinh bên cạnh đưa tay về phía cái bánh bao nằm sấp cuối cùng trên kệ.

Phương Tri Nhiên nhanh hơn cô ấy một bước, nắm lấy bánh bao ôm trong tay.

Hai người nhìn nhau.

Cô gái: "A a a a a!"

Phương Tri Nhiên: "?"

Cái bánh bao này biết phát ra tiếng à?

"Tuyết Tuyết Tuyết..." Cô bé Tuyết được một nửa, lại nhìn thấy người kia, "Đông Đông Đông..."

Cô bé: "Thầy Mùa Tuyết, thầy Bông Đông Hoa!"

Phương Tri Nhiên: "."

"À không phải, là Bông Tuyết và thầy Mùa Đông." Cô bé hỏi, "Hai anh còn cùng nhau đi dạo cửa hàng goods nữa cơ à?"

Phương Tri Nhiên luyến tiếc bóp bóp cái bánh bao trong tay: "Bạn muốn cái này à?"

Cô bé lắc đầu: "Hai thầy mua đi, em không làm phiền nữa."

Phương Tri Nhiên mua gần xong rồi, cậu xách giỏ đi thanh toán.

Nhân viên cửa hàng goods lúc này đã nhận ra họ, còn tặng thêm cho họ hai tấm bưu thiếp.

"Cửa hàng này đi dạo thích thật, lần sau lại đến nhé anh." Ra khỏi thang máy tầng một, Phương Tri Nhiên cảm thán, "Đa phần đều rất đáng tiền."

"Đợi anh một chút." Lúc đi ngang qua siêu thị tầng một, Quý Hành Xuyên dừng bước.

Phương Tri Nhiên: "?"

Muốn mua gì à?

Cậu đợi ở cửa năm phút, tán gẫu với Tô Gia một lúc, lúc Quý Hành Xuyên quay lại, ném ba cái hộp vào cái túi giấy xinh đẹp đựng goods của cậu.

"Cái gì thế?" Thầy Bông Tuyết đặc biệt vạch ra xem, "..."

"Sao tự nhiên lại mua cái này?" Cậu mờ mịt.

"Ở nhà sắp hết rồi." Quý Hành Xuyên nói.

"Không đâu?" Phương Tri Nhiên nheo mắt nhớ lại, "Chắc còn 3 cái."

"Ừ." Quý Hành Xuyên nói, "Qua đêm nay là hết."

Phương Tri Nhiên vấp chân, suýt thì ngã chúi nhủi.

Sao? Anh còn tính cả số lần rồi cơ à?!

*

Đèn trong phòng khách sáng trưng, rèm cửa sổ sát đất buông xuống.

Cậu nam sinh bị ấn nằm sấp trên ghế sofa, giữa mái tóc nâu nhạt, dựng lên một đôi tai sói màu xám đậm, áo ngủ của cậu bị vén lên đến eo, để lộ đường eo thon gọn đẹp mắt.

Cậu dùng cổ tay che mắt, chắn ánh đèn ch.ói mắt lắc lư.

"Thầy Bông Tuyết." Quý Hành Xuyên nói bên tai cậu, "Tiếng nức nở của em bây giờ nghe hay hơn trong phòng thu gấp trăm lần đấy."

Má Phương Tri Nhiên hơi nóng, che miệng, từ chối phát ra âm thanh xấu hổ, nhưng giọng nói không thể kiểm soát lại một lần nữa bị va chạm đến vỡ vụn.

Má bị hôn một cái, Quý Hành Xuyên giữ eo bế cậu lên, khoảnh khắc ngồi dậy cậu khẽ nhíu mày, sau đó nghe thấy tiếng gì đó bị ném vào thùng rác.

Quý Hành Xuyên nắm lấy tay cậu, để cậu đứng bên cạnh ghế sofa.

"Đừng..." Cậu nam sinh vẫn còn hơi thở dốc, "Em không muốn đứng."

Vị nghiên cứu sinh tiến sĩ này quá nỗ lực, thời gian nghiên cứu quá dài, sẽ làm cậu siêu mệt, hôm sau bắp chân sẽ mỏi.

Trước đây cậu đã thử một lần, từ đó đưa tư thế này vào danh sách đen.

"Về... phòng đi." Phương Tri Nhiên nói, "Không thì em không làm nữa."

【Gọi thêm một tiếng nữa.】

Giọng nói của Quý Hành Xuyên cực kỳ dịu dàng, mang theo sự dụ dỗ và khích lệ.

【Gọi thêm một tiếng nữa, giống như cái em gọi anh lúc chiều ấy.】

Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, Bông Tuyết Nhỏ không còn sức lực đã tranh thủ treo mình lên tay vịn ghế sofa nghỉ ngơi.

"Cái nào cơ." Cậu lười biếng hỏi, rồi thăm dò gọi một tiếng, "Đàn anh? Anh? Hay là..."

Quý Hành Xuyên mím môi, cảm thấy hơi khát.

Hai cái này đều rất tốt, nhưng anh muốn nghe cái kia.

"Hôm nay mệt rồi." Phương Tri Nhiên giả vờ chần chừ, "Không muốn gọi nữa."

Cậu còn chưa kịp lộ ra nụ cười trộm tinh quái, đã bị đàn anh giữ eo bế lên, ném trở lại ghế sofa.

"A..." Thầy Bông Tuyết ngã đến ch.óng mặt hoa mắt, sau lưng bị đ.á.n.h một cái không nhẹ không mạnh.

"Quý Hành Xuyên anh!" Bông Tuyết Nhỏ phản đối nửa thật nửa giả.

【Anh sẽ làm cho em muốn gọi.】

Bạn trai cậu nói vậy đấy.

...

Mười hai giờ rưỡi, Phương Tri Nhiên cuối cùng cũng leo lên được giường, vừa xuýt xoa vừa xoa cái eo đau nhức.

Vỡ rồi, bông tuyết bị đ.â.m thành tuyết vụn rồi.

Bên cạnh truyền đến tiếng động, bạn trai cậu ngồi xuống bên cạnh.

"Anh xoa cho em nhé?" Quý Hành Xuyên hỏi.

"Biến..." Giọng cậu hơi khàn như vừa khóc xong, mang theo chút giọng mũi, không trong trẻo như bình thường, nhưng lại lộ ra dấu vết sau cuộc ân ái.

Quý Hành Xuyên tối nay được gọi vô số lần "chồng ơi" không chấp nhặt với cậu, đưa tay lên xoa nhẹ vòng eo thon gọn của cậu.

Thầy Bông Tuyết thoải mái nheo mắt lại.

"Anh đang xem gì thế?" Cậu phát hiện Quý Hành Xuyên đang nhìn màn hình điện thoại, "Truyện tranh à?"

Tiểu Nhiên cũng muốn xem.

Quý Hành Xuyên đưa điện thoại cho cậu.

Phương Tri Nhiên: "?"

Đây là ảnh cos ban ngày họ vừa chụp, hậu kỳ của Tương Nguyệt Media đã sửa xong một tấm.

Nhà nghiên cứu nắm sợi xích trong tay, thiếu niên tai sói bị buộc phải ngửa đầu, hai người ở rất gần nhau, nhìn thoáng qua giống như đôi tình nhân sắp hôn sâu.

Quý Hành Xuyên ấn giữ lưu tấm ảnh này, thay thế hình nền điện thoại cũ.

Cốt truyện game vẫn đang cập nhật, nhà nghiên cứu trong câu chuyện dù có hối hận muộn màng, có lẽ cũng không có được thiếu niên tai sói của hắn.

Nhưng Bông Tuyết Nhỏ, mãi mãi thuộc về anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.