Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 77: Ngoại Truyện 7 - Xem Phim Bạn Trai Lồng Tiếng (3)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:52
Editor: Yang Hy
Trong bếp liên tục tỏa ra mùi thơm của thức ăn, Phương Tri Nhiên bị đuổi đi lười biếng dịch người ra sau ghế sofa, dựa hết cả người lên cổ Quý Hành Xuyên.
"Nếu phòng thí nghiệm không bận thì hai đứa có thể đợi thứ hai hẵng về thành phố S." Mẹ Phương Tri Nhiên nói, "Thành phố U không lớn, nhưng cũng có nhiều chỗ thú vị, có thể để Tiểu Nhiên đưa cháu đi dạo xung quanh."
"Dạo này cũng không bận lắm ạ." Quý Hành Xuyên nói, "Vừa khéo cháu cũng muốn ngắm nhìn nơi Tiểu Nhiên lớn lên."
"Thế lát nữa đi xem phim không?" Phương Tri Nhiên mở app đặt vé trên điện thoại, "Em nhớ gần đây có một bộ phim hoạt hình anh l.ồ.ng tiếng mới ra rạp, em cũng muốn xem."
Phương Tri Nhiên: "Anh cũng muốn xem đúng không?"
"Có một khả năng nào là lúc l.ồ.ng tiếng anh đã biết cốt truyện rồi không?" Quý Hành Xuyên hỏi.
"Không, anh muốn xem." Phương Tri Nhiên dùng điện thoại đặt hai vé.
Phần lớn phim điện ảnh đều không hợp khẩu vị của cậu, cho nên sau khi hai người bên nhau, chưa hoàn thành được mục hẹn hò ở rạp chiếu phim này bao giờ. Nhân lúc hôm nay cả hai đều rảnh, vừa khéo hoàn thành luôn.
Tiểu Nhiên đá bạn trai một cái.
"Anh muốn, anh muốn, ngày nhớ đêm mong." Quý Hành Xuyên nói.
Mẹ Tiểu Nhiên há miệng định mắng con trai vài câu, nghĩ lại lại thôi, khóe môi nở nụ cười.
"Cơm xong rồi." Dì út gọi hai người.
"Cháu đến giúp ạ!" Phương Tri Nhiên bật dậy.
"Cút." Dì út cực kỳ ghét bỏ.
"Trước đây có một lần nó muốn bắt chước cách bưng đĩa trong phim hoạt hình." Mẹ Phương Tri Nhiên mở miệng, "Hôm đó, nhà cô mất cả bữa trưa lẫn cái đĩa."
Quý Hành Xuyên: "..."
Cũng ổn mà, thật sự cũng ổn, Tiểu Nhiên ở bên cạnh anh ngoan lắm.
"Cháu giúp ạ." Quý Hành Xuyên nói.
Dì út lập tức bày tỏ sự hoan nghênh.
Cơm nước được bưng lên bàn, mấy người quây quần bên bàn ăn, căn nhà không lớn lắm bỗng chốc tràn ngập không khí gia đình.
"Cá nướng dì làm này, ngon lắm đấy." Dì út nói, "Hồi bé Tiểu Nhiên thích món này nhất."
"Dì ơi." Quý Hành Xuyên hỏi, "Hồi bé em ấy cũng đáng yêu thế này ạ?"
"Cháu muốn xem ảnh hồi bé của nó à?" Dì út hỏi, "Nhà dì giữ lại nhiều ảnh lắm."
Tay cầm đũa của Phương Tri Nhiên khựng lại.
"Dì ơi, cho cháu xem với." Quý Hành Xuyên nói.
Dì út nghe gọi thế sướng rơn cả người, cơm cũng không ăn nữa, chạy đi tìm ảnh.
"Muốn xem thế cơ à?" Phương Tri Nhiên bĩu môi.
"Ừ." Bạn trai cậu nói, "Muốn xem Bông Tuyết skin kinh điển."
Rất nhanh, dì út cầm cuốn album quay lại.
"Hồi nó còn bé, mẹ nó đưa nó đi chụp nhiều lắm, sau đó... sau đó có một khoảng thời gian trống, đến lúc lớn ảnh lại nhiều lên." Dì út nói.
Quý Hành Xuyên mở cuốn album ra —
Cậu bé sáu bảy tuổi khoác tấm ga trải giường ngồi trên bàn ăn, đầu đội cái hộp giấy nhỏ, tay còn cầm cái chổi lông gà.
Quý Hành Xuyên lật sang trang khác.
Phương Tri Nhiên khoảng mười tuổi quấn màn tuyn quanh eo, tay cầm hai cái chổi quét nhà.
Ừm... xuất hiện rồi, phiên bản cos chi phí thấp thời kỳ đầu của thầy Bông Tuyết.
Quý Hành Xuyên lại lật trang, một bàn tay bỗng vươn tới, giữ c.h.ặ.t cổ tay anh.
"Đàn anh." Phương Tri Nhiên nói, "Bây giờ dừng tay vẫn còn kịp, giữ lại cái mạng mà về thành phố S."
【Nỡ đe dọa anh à?】
Quý Hành Xuyên đổi giọng.
Phương Tri Nhiên: "..."
Sơ suất quá, tốc độ phản ứng của cậu lại chậm rồi.
Dưới sự ngầm đồng ý của dì út, Quý Hành Xuyên cuỗm đi hơn mười tấm ảnh đen tối của Bông Tuyết, nhét vào túi.
"Ăn cơm trước đã." Dì út nói, "Lát nữa hai đứa đùa tiếp."
"Không đùa..." Phương Tri Nhiên nói.
Sao nói cứ như cậu là trẻ con thế nhỉ.
Cậu rõ ràng đã là người lớn đáng tin cậy rồi mà.
Ăn xong cơm, màn đêm ở thành phố U vẫn chưa buông xuống, Phương Tri Nhiên và Quý Hành Xuyên ra ngoài, đến trung tâm thương mại gần đó xem phim.
Bộ phim này gần đây khá hot, họ mua vé muộn, vị trí hơi lệch về sau.
Nhưng Phương Tri Nhiên không để ý, cậu chủ yếu đến để ủng hộ tác phẩm của Mùa Đông, có cái để nghe là được, không kén chọn.
Cậu ôm một thùng bỏng ngô to đùng, tự mình ăn vài hạt, lại giơ tay nhét một nắm vào miệng bạn trai.
Phim bắt đầu đúng giờ, chẳng bao lâu sau, cậu nghe thấy giọng nói của Mùa Đông vang lên từ hệ thống âm thanh của rạp chiếu phim.
Giọng nói này, âm sắc này, nghe trong rạp chiếu phim đúng là một sự hưởng thụ. Phương Tri Nhiên quên cả nhai bỏng ngô, cậu ngẩn ngơ ôm thùng bỏng, chăm chú lắng nghe giọng nói của bạn trai.
Quý Hành Xuyên liếc nhìn cậu, cầm lấy thùng bỏng ngô.
Chẳng mấy chốc, Phương Tri Nhiên ngửi thấy mùi thơm ngọt của bỏng ngô, miệng bị bỏng ngô chạm vào, Quý Hành Xuyên đưa bỏng ngô đến bên miệng cậu.
Cậu há miệng, đớp lấy đồ ăn vặt.
Đối phương có vẻ rất thích quá trình đút ăn này, đút cho cậu mấy lần, cho đến khi cậu há miệng vô tình c.ắ.n phải đầu ngón tay đối phương.
Cậu khựng lại, hơi hé miệng, má hơi nóng lên.
Trên màn hình, một đám nhân vật đang đ.á.n.h nhau kịch liệt, thầy Mùa Đông đang dựa vào tiếng gào thét để gây sát thương, còn bên cạnh cậu, bạn trai cậu nghiêng người, ghé sát lại: "Nhiên Nhiên, cái nào thơm hơn?"
"...Bỏng ngô thơm hơn." Cậu nói, "Anh cút đi."
"Anh đừng làm phiền em xem phim." Phương Tri Nhiên chỉ trỏ.
Hai giọng nói giống hệt nhau, một cái gào thét bên tai, một cái thì thầm to nhỏ bên tai.
Mất tập trung quá, phim này còn xem được nữa không đây!
Bộ phim tiếp tục chiếu, nhân vật chính vốn có cuộc đời thuận buồm xuôi gió bỗng nhiên bị phản bội, nhân vật chống thanh kiếm dài quỳ một gối xuống đất, giọng nghẹn ngào nói muốn báo thù.
Kỹ năng l.ồ.ng tiếng này của thầy Mùa Đông, nghe có vẻ lại tiến bộ rồi, chỉ vài câu ngắn ngủi, cảm xúc truyền tải đ.á.n.h thẳng vào lòng người.
Phương Tri Nhiên xem đoạn này mà thấy hơi buồn.
"Nhiên Nhiên, đừng buồn, người bạn đó giả ch.ết đấy, đó cũng là boss." Bên cạnh cậu, Quý Hành Xuyên hạ thấp giọng nói.
Phương Tri Nhiên: "?"
"Thầy Mùa Đông." Bông Tuyết Nhỏ nói, "Em muốn xé cái miệng anh rồi đấy nhé."
Chính chủ CV spoil, thế thì quá đáng lắm rồi.
Nhưng mà, bị quấy rầy như thế, nỗi buồn thoáng qua đó cũng tan biến.
Đàn anh cậu đúng là rất quan tâm đến cảm xúc của cậu.
"Không tính là spoil đâu, không ảnh hưởng đến việc em xem phim." Quý Hành Xuyên nói, "Chi tiết phía trước cài cắm nhiều thế rồi, Bá chủ vũ trụ Nhiên, em chắc chắn đoán ra rồi."
Phương Tri Nhiên: "."
Đúng thật.
Cậu được khen mà lâng lâng, khóe miệng không kìm được cong lên.
Thế là, đàn anh cậu nhân cơ hội nắm lấy tay cậu, bẻ ngón tay cậu chơi. Lòng bàn tay hơi ngứa, cậu rụt lại một chút, thất bại, bèn mặc kệ, để mặc đối phương muốn chơi thế nào thì chơi.
"Thích giọng này của anh thế à?" Quý Hành Xuyên hỏi, "Nghe chăm chú vậy?"
Phương Tri Nhiên: "?"
Anh ơi? Không đến mức thế chứ, đến giọng của chính mình anh cũng ghen à?
Cốt truyện bộ phim hoạt hình này c.h.ặ.t chẽ, thiết lập nhân vật tốt, Phương Tri Nhiên xem từ đầu đến cuối, cảm thấy đã trải qua một trải nghiệm câu chuyện không tồi.
Nhạc kết thúc vang lên, đèn trong rạp sáng lên, khán giả lần lượt đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Phương Tri Nhiên vẫn ngồi yên tại chỗ không động đậy, cách cậu ba ghế trống, hai cô gái đang đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Hay quá, lâu lắm rồi không xem phim nào hay thế này." Một người nói.
"Đúng thật." Người kia trả lời xong, nhiệt tình quay đầu lại, nhìn về phía Phương Tri Nhiên và Quý Hành Xuyên, "Anh ơi, phim này không có after-credit (trứng phục sinh/cảnh ẩn cuối phim) đâu, không cần đợi đâu ạ."
"Anh biết rồi." Phương Tri Nhiên nói, "Cảm ơn em nhắc nhở."
Với người khác có thể là không có after-credit, nhưng với cậu thì có một cái.
Sau khi nhạc kết thúc phát được vài chục giây, trên màn hình bắt đầu chạy danh sách diễn viên l.ồ.ng tiếng, cậu tìm thấy hai chữ "Mùa Đông" phía sau tên nhân vật chính.
Phương Tri Nhiên hài lòng gật đầu, lúc này mới cùng bạn trai ra khỏi rạp chiếu phim.
Bên ngoài rạp chiếu phim bày mấy cái standee nhân vật, cậu tìm thấy nhân vật do Quý Hành Xuyên l.ồ.ng tiếng, đứng vào chụp ảnh chung.
Nhân vật này ngầu quá, muốn cos quá đi, nhưng hình như cậu chỉ cos được phiên bản thiếu niên thôi.
Quý Hành Xuyên đang chỉnh camera điện thoại, bỗng thấy Phương Tri Nhiên đứng cạnh standee to bằng người thật đang kiễng chân, cố gắng cao bằng standee.
Quý Hành Xuyên: "..."
Một tiếng cười rất nhẹ bị thu vào trong đoạn video này.
"Lần sau có phim hoạt hình lại đi xem cùng nhau nhé." Phương Tri Nhiên chụp xong nói, "Lần sau em cos một nhân vật liên quan đi xem, anh không được spoil nữa đâu đấy."
Quý Hành Xuyên: "Tóc trắng à?"
"Ăn món khác đi, thầy Mùa Đông!" Phương Tri Nhiên nói, "Fan của em bắt đầu hỏi em có phải cuồng tóc trắng không rồi kìa."
Cậu trước đây đúng là có hơi thích, nhưng cũng không thiên vị rõ ràng thế này, đều tại Quý Hành Xuyên cả.
Fan của cậu bắt đầu làm tuyển tập cos nhân vật tóc trắng cho cậu rồi.
Điện thoại của cả hai cùng lúc rung lên —
Nhóm chat [Cứ Thi Là Qua] (27)
[Lão Quách]: Dự án ở nước A kết thúc rồi, tuần sau về nước vớt Phan Hủ tốt nghiệp, chuẩn bị bắt đầu mua sắm, ai cần mua hộ gì thì gửi danh sách qua đây.
[Khương Phong]: Có lấy tiền không ạ?
[Lão Quách]: ...? Không lấy tiền à?
[Lão Quách]: Thầy không phải giáo sư, thầy là trâu ngựa.
[Phan Hủ]: Đón mừng lão Quách về nước. Có cần em tìm ba mươi người bạn cùng tới sân bay đón giáo sư hướng dẫn nổi tiếng của chúng ta không ạ?
[Khương Phong]: @Quý Hành Xuyên, đá đàn anh Phan ra khỏi nhóm đi anh, em thấy chúng ta cần phải quét sạch chướng ngại vật trên con đường học tập và sáng tác của anh ấy.
[Quý Hành Xuyên] đã thiết lập [F] làm quản trị viên.
[F] đã đá [Phan Hủ] ra khỏi nhóm chat.
[F]: Thầy Quách, chào mừng thầy về.
"Hoa bên bệ cửa sổ còn cứu được không?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Chậu hoa bị Phan Hủ làm vỡ hết rồi." Quý Hành Xuyên đau đầu nói, "Đợi thứ hai về rồi dọn dẹp lại vậy."
"Phan Hủ đối xử với văn phòng tệ quá." Phương Tri Nhiên nói.
Ảnh và video đi chơi phải đăng ngay cho nóng, Phương Tri Nhiên mở Weibo, đăng video Quý Hành Xuyên gửi qua.
Trong video, thầy Bông Tuyết mặc đồ thường ngày đứng bên cạnh standee nhân vật, thử tạo dáng.
Phương Tri Nhiên vừa đăng xong, đang chuẩn bị đợi khen, khu bình luận lại náo nhiệt hẳn lên —
@Mắt Tinh: Oa, thầy Mùa Đông quay cho cậu à? Nghe thấy giọng thầy ấy rồi.
@Hiệu t.h.u.ố.c Khang Kiện bác Lưu: Cái này đẹp, tatakae (chiến đấu), cháy quá.
@Tuyết Rơi Mùa Đông: Comic Con kết thúc rồi, vậy mà hai người vẫn cùng nhau đi chơi ở thành phố U, vừa nãy Mùa Đông đăng cuống vé xem phim, hai người đi xem cùng nhau đúng không.
@Mắt Tinh: Tôi khóc ch.ết mất, anh ấy l.ồ.ng tiếng cho nhân vật này, anh ấy biết hết cốt truyện rồi, anh ấy vẫn đi xem cùng cậu một lần nữa. Cặp đôi nhỏ hẹn hò chắc chắn rồi.
Video này thu được tiếng à?
Vừa nãy lúc quay, Quý Hành Xuyên nói gì ấy nhỉ? Phương Tri Nhiên không nhớ rõ lắm.
Cậu áp loa điện thoại vào tai, bật to âm lượng.
【Đừng kiễng chân, thế này là được rồi.】
【Không đưa đạo cụ cho em có phải ảnh hưởng đến việc em diễn xuất không?】
【Ừ, đáng yêu lắm.】
"Động tác này của em có phải trông hơi ngốc không?" Cậu trong video đang hỏi.
【Không đâu, Bông Tuyết Nhỏ nhà anh thế nào cũng đẹp.】
Phương Tri Nhiên: "!"
Khu bình luận —
@Diễn viên l.ồ.ng tiếng - Lộc Trúc (Du Trúc Dạ): Hí hí hí, Bông Tuyết Nhỏ nhà anh.
@Mắt Tinh: @Bắp Cải Tím
@Bắp Cải Tím: Hê hê.
@Mắt Tinh: Biết rồi, biết là nhà anh rồi.
