Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 78: Ngoại Truyện 8 - Quà Sinh Nhật (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:53
Editor: Yang Hy
Tối thứ sáu, web X, phòng livestream của coser Bông Tuyết.
Phương Tri Nhiên mặc áo khoác màu xanh trắng có tai thỏ, ngồi trên ghế gaming livestream chơi game.
[? Thế là ch.ết rồi?]
[Đi, mặc váy ngắn cho bố xem, livestream chơi game tôi có người khác rồi.]
[Học bá cũng có chuyện không giỏi...]
[Thao tác của cậu ấy không có vấn đề gì, chỉ là ham gi.ết người quá...]
[Vãi, hôm nay mặc đồ thường à! Mặt mộc đẹp quá, đã mắt thật, học ở Đại học A sướng ghê.]
[Sinh viên Đại học A cho biết, trường to quá, muốn tình cờ gặp được Bông Tuyết Nhỏ khó lắm. Người trong phòng thí nghiệm của họ mới là sướng thật.]
"Hôm nay không cos được." Phương Tri Nhiên liếc nhìn bình luận, trả lời, "Hôm nay hơi cảm, ho suốt, sợ mọi người xem thấy ooc (thoát vai/mất hình tượng)."
[Làm một người đẹp ốm yếu đi, yếu đuối đến mức khiến người ta muốn làm gì thì làm ấy.]
[Thôi, cậu nghỉ ngơi cho khỏe đi Bông Tuyết.]
[Ngày kia là sinh nhật thầy Mùa Đông rồi, Bông Tuyết Nhỏ, cậu đã nghĩ ra sẽ tặng quà gì cho thầy ấy chưa?]
"Hửm?" Phương Tri Nhiên đang cắm cúi thao tác, "Mọi người thấy tặng gì thì được?"
[Tặng cái bánh kem?]
[Tặng ít t.h.u.ố.c bảo vệ cổ họng.]
Bình luận mỗi người một ý.
[Lần trước Mùa Đông đã nói "Bông Tuyết Nhỏ nhà anh" rồi, hiểu không? Bông Tuyết Nhỏ, cậu tự gói mình lại để thầy Mùa Đông tự bóc quà đi.]
"Sắp đến giờ rồi." Phương Tri Nhiên liếc nhìn góc trên bên phải điện thoại, "Không phải các bạn nhắn tin bảo tôi chữa đề thi tháng sao, ai đến rồi thì gõ 1 tôi xem nào."
"Thế tôi bắt đầu giảng nhé." Cậu nói.
Mấy ngày nay thành phố S có mưa, nhiệt độ giảm chút, hai hôm trước, cậu rảnh rỗi không có việc gì làm, thử bộ tóc giả đen dài thẳng phối với váy đồng phục ngắn màu hồng, lúc cậu ngồi bên mép giường, đang đi tất trắng có đai kẹp tất thì Quý Hành Xuyên từ phòng thu âm về đẩy cửa bước vào.
"Nhiên Nhiên, em có muốn ăn đêm không..." Động tác đẩy cửa của bạn trai cậu khựng lại.
Cậu biến thành bữa ăn đêm của Quý Hành Xuyên.
Có thể mùi vị cũng không tệ, đối phương dùng bữa hơi lâu, hôm sau cậu bị cảm lạnh luôn.
"Nghe cho kỹ, tôi chỉ giảng một lần thôi." Trong phòng livestream, thầy Bông Tuyết nói, "Chúng ta nhìn kỹ sơ đồ mạch điện này..."
Trong màn hình, cậu nam sinh đội mũ áo khoác có tai thỏ, tay xoay b.út, vẫn còn hơi ho.
[Người đẹp ốm yếu hê hê, đáng yêu quá Bông Tuyết Nhỏ.]
[Hay là hôm khác live đi? Tôi thấy trạng thái cậu không ổn lắm đâu Bông Tuyết Nhỏ.]
"Để anh." Trong phòng livestream, truyền đến giọng nói dễ nghe của người đàn ông, "Để anh dạy."
"Anh... được không đấy?" Phương Tri Nhiên hỏi.
"Bằng cấp học liên thông đại học thạc sĩ tiến sĩ Đại học A của anh không xứng dạy Vật lý trung học à?" Quý Hành Xuyên đặt cốc nước nóng lên bàn.
[Oa, thầy Mùa Đông!]
[Quen rồi, mặc định hai người sống chung rồi.]
[Được được, tôi muốn thầy CV dạy tôi Vật lý!]
[Đúng, thỉnh thoảng chúng em cũng muốn thử giáo viên Vật lý phong cách khác.]
"Thế anh thử đi." Phương Tri Nhiên nhường chỗ.
Cậu đi uống t.h.u.ố.c.
Quý Hành Xuyên có phương pháp độc đáo trong việc bảo vệ cổ họng, từ khi cậu bị cảm mấy hôm nay giọng hơi khàn, Quý Hành Xuyên mua t.h.u.ố.c cho cậu, còn ngày nào cũng hầm lê đường phèn cho cậu uống.
Phương Tri Nhiên múc cho mình một bát canh, dùng nick phụ "Goods Đắt Hại Dân" đăng nhập vào phòng livestream của mình.
Cư dân mạng trong phòng livestream vừa nãy còn gào thét đòi đổi giáo viên Vật lý giờ đang khóc ròng.
[Các bước đâu? Thầy Mùa Đông, thầy còn đơn giản hơn cả đáp án tham khảo nữa.]
["Nhìn qua là biết chọn C", thầy Mùa Đông, hay là thầy xem lại bản ghi hình, xem vợ thầy giảng thế nào đi?]
[Đúng là thầy có khác đấy thầy Mùa Đông ạ, thầy dùng giọng nói hay nhất để nói những lời tàn nhẫn nhất.]
[Oa, người qua đường, phòng livestream dạy Vật lý này sôi nổi thế cơ à?]
[Thầy Bông Tuyết, bọn em nhớ thầy QAQ]
Phương Tri Nhiên hả hê tặng hai cái tim, thoát khỏi phòng livestream.
Cậu nhâm nhi canh lê đường phèn, bắt đầu lướt video đề xuất hôm nay trên web X.
Lúc có hứng thú thì tay nghề nấu nướng của Quý Hành Xuyên khá tốt, món lê đường phèn này hầm vừa mềm vừa ngọt, cậu c.ắ.n một miếng nước ngọt tràn ra, trong miệng toàn là vị thanh ngọt.
Web X hôm nay đề xuất cho cậu mấy video nhảy Otaku, đều là điệu nhảy đang hot gần đây.
Cũng đáng yêu phết, động tác cũng không khó, cậu liếc nhìn khu bình luận video, thấy Tô Gia tag cậu hỏi cậu có nhảy được không.
Đơn giản thế này có gì mà không được?
Phương Tri Nhiên dựng điện thoại lên bàn ăn, tìm một video hướng dẫn chậm.
Nhảy lò cò, lắc tay, xoay vòng, múa quạt nhỏ, thầy Bông Tuyết nhìn cái là biết ngay, học nhảy Otaku đơn giản như hít thở vậy.
Cậu vừa ngẩng đầu, trước mặt xuất hiện thêm một Quý Hành Xuyên.
Phương Tri Nhiên: "?"
"Đáng yêu phết." Quý Hành Xuyên nói, "Tiếp tục đi?"
Phương Tri Nhiên ho hai tiếng, ánh mắt từ sàn nhà bên cạnh liếc lên trần nhà, cậu dịch người ngồi xuống bàn ăn.
"Anh phát hiện em có vẻ có năng khiếu bắt chước động tác đấy." Quý Hành Xuyên lấy bát không đi, lại múc cho cậu một bát canh nữa, "Uống thêm chút nữa, sẽ nhanh khỏi hơn."
Phương Tri Nhiên nhìn bát canh lê đường phèn đầy ắp, cảm thấy Quý Hành Xuyên đang tưới hoa, nhưng cậu không có chứng cứ.
"Anh live xong rồi à?" Cậu bỏ một miếng lê vào miệng.
"Xong rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Còn tặng kèm năm phút đài radio Mùa Đông, rất tròn trách nhiệm."
"Tròn trách nhiệm?" Khóe miệng Phương Tri Nhiên cong lên, "Giờ này Weibo của em đã nhận được năm tin nhắn riêng rồi, mách tội em, bảo là anh streamer dạy thay này giảng càng lúc càng phức tạp, từ sách giáo khoa trung học mở rộng ra tận đại học."
"Xem cái này đi." Quý Hành Xuyên đưa điện thoại ra.
Phương Tri Nhiên: "?"
Màn hình điện thoại của Quý Hành Xuyên là một đoạn nhảy Otaku khác, hot một thời gian trước, rất nhiều người đã quay.
So với đoạn vừa rồi, đoạn này có vẻ khó hơn một chút.
"Bình thường anh không thích xem nhảy Otaku lắm." Quý Hành Xuyên nói, "Có mấy bài biên đạo trông bận rộn quá, nhưng mà Nhiên Nhiên, em nhảy bài này được không, tóc trắng buộc hai bên cộng với váy kẻ caro hồng, phối với nơ cổ hồng và tất trắng đến bắp chân, sau đó..."
Phương Tri Nhiên: "???"
"Anh cmn gọi món có phải hơi bị chi tiết quá không?" Phương Tri Nhiên nói, "Không giả vờ nữa hả?"
Phương Tri Nhiên: "Anh coi em là b.úp bê bông để chơi đấy à?"
Quý Hành Xuyên thời gian này mua cho cậu không ít đồ cos, nhân vật nào cũng có, thấy thích là đặt hàng, dần dần nhét đầy cả một tủ quần áo.
"Em không phải làm bằng bông đâu nhé." Phương Tri Nhiên nói.
Phương Tri Nhiên nằm bò ra bàn ăn, bắt đầu nghiên cứu điệu nhảy Quý Hành Xuyên yêu cầu.
*
Hai ngày sau, là sinh nhật 26 tuổi của Quý Hành Xuyên.
Vừa qua mười hai giờ đêm, Phương Tri Nhiên bật dậy khỏi giường, mở khóa điện thoại, mở các game lớn, bắt đầu nhận quà sinh nhật.
Sau đó, Phương Tri Nhiên quay gacha sướng tay.
"Đã quá." Phương Tri Nhiên rúc lại vào trong chăn, "Nick của anh đỏ thật đấy."
Quý Hành Xuyên: "..."
"Chú Quý bảo muốn tặng anh một chiếc xe mới." Phương Tri Nhiên nói, "Sau đó dì Du bảo, muốn tặng anh mấy công việc mới."
Quý Hành Xuyên: "?"
Cái gì? Tặng cái gì?
Đây là quà à?
"Mai cho anh xem quà của em." Phương Tri Nhiên thần bí nói.
Ngón tay buông thõng bên người bị nắm lấy, cậu không giãy ra, đã quen với việc đối phương thỉnh thoảng lại nghịch tay mình.
Nhưng hôm nay khác, Quý Hành Xuyên l.ồ.ng một chiếc vòng tròn hơi lạnh vào ngón tay cậu.
Cái gì thế?
Phương Tri Nhiên rút tay ra khỏi chăn.
Oa, chiếc nhẫn đẹp quá.
Bông tuyết trong suốt trên chiếc nhẫn bạc trắng đẹp quá đi mất.
Phương Tri Nhiên giơ tay lên ngắm nghía mãi không thôi: "Thầy Mùa Đông, thầy muốn ký kết khế ước với Bông Tuyết Nhỏ sao?"
Quý Hành Xuyên: "Anh..."
Anh còn chưa sắp xếp xong câu chữ, Phương Tri Nhiên đột ngột tháo nhẫn ra: "Phong ấn giải trừ."
Một lúc sau, Phương Tri Nhiên: "Nhìn thấy ngọn lửa bùng cháy trên nhẫn của ta chưa, run rẩy đi."
Quý Hành Xuyên: "..."
Bệnh ảo tưởng sức mạnh đúng là không bao giờ nhàm chán, một chiếc nhẫn thôi mà có thể tưởng tượng ra nhiều kịch bản thế.
"Nhiên Nhiên." Quý Hành Xuyên nói, "Anh đòi em một món quà."
"Hửm?" Phương Tri Nhiên đang lật qua lật lại nghiên cứu bông tuyết trong suốt trên nhẫn.
Quý Hành Xuyên đổi sang một cách nói khá "trẻ trâu": "Đúng, anh muốn ký kết khế ước với em."
"Bông Tuyết Nhỏ." Anh nói, "Đợi tốt nghiệp rồi, gả cho anh nhé, được không?"
Bốp, Bông Tuyết Nhỏ bị chiếc nhẫn Bông Tuyết Nhỏ ném trúng mặt.
Phương Tri Nhiên: "?"
Bố bị cầu hôn rồi?
【Chẳng phải thích dây thanh quản của anh sao?】
【Gả cho giọng nói em thích, em tuyệt đối không lỗ đâu.】
【Chỉ là thêm tờ giấy đăng ký kết hôn, chứng minh chúng ta sở hữu đối phương một cách hợp pháp thôi.】
Thầy Mùa Đông lại bắt đầu dùng giọng nói của nhân viên bán hàng đỉnh cao rồi.
Phương Tri Nhiên nhặt chiếc nhẫn Bông Tuyết Nhỏ về, đeo lại vào ngón tay mình.
"Được." Cậu dứt khoát nói, "Anh đòi được quà của anh rồi đấy."
Quý Hành Xuyên ôm cậu từ phía sau một lúc, lại mở miệng: "Thế món quà em chuẩn bị trước đó còn tặng không?"
Phương Tri Nhiên: "."
Vừa ăn cướp vừa la làng à?
*
Ngày sinh nhật, Quý Hành Xuyên cũng chẳng rảnh rỗi.
Trưa anh ra khỏi phòng thí nghiệm, bị Du Kim đóng gói ném vào phòng thu âm, l.ồ.ng tiếng cho một nhân vật nam trong anime mới.
Lồng tiếng cho nhân vật này hơi khó, anh phải nghiên cứu thêm một chút, lúc ra khỏi phòng thu âm, trời đã tối đen.
Điện thoại của anh có một tin nhắn, từ bạn trai nhỏ —
[F]: Đợi anh ở nhà. Chim cánh cụt tha trái tim.jpg
Quý Hành Xuyên cười, mệt mỏi cả ngày tan biến, anh lái xe về, mở cửa nhà.
Một ngày không gặp, phòng khách thay đổi hoàn toàn.
Bóng bay đủ màu sắc bay đầy phòng, khắp nơi treo ruy băng, giữa phòng khách còn có một hộp quà siêu to khổng lồ.
Quý Hành Xuyên hiểu ngay, mở hộp quà này ra, có phải sẽ mở được Tiểu Nhiên xinh đẹp không?
Anh mang theo sự mong chờ và vui sướng, kéo dải ruy băng trên hộp, hộp quà mở ra, bên trong là —
Một đống không khí.
Quý Hành Xuyên: "?"
Phương Tri Nhiên vừa từ phòng để quần áo đi ra: "?"
"Em còn chưa chui vào mà!" Phương Tri Nhiên nói, "Sao anh đã về rồi! Anh còn mở ra rồi?"
Hôm nay cậu đội bộ tóc giả màu trắng, ăn mặc như thiếu niên ngây thơ chưa trải sự đời, cậu đang buộc ruy băng đỏ lên người, định cos một món quà sinh nhật.
Dưới chiếc quần soóc trắng lộ ra đôi chân dài trắng nõn thẳng tắp của thiếu niên, dải lụa đỏ quấn lỏng lẻo quanh chân cậu, tôn lên làn da càng thêm trắng.
Dải lụa đỏ Phương Tri Nhiên mua dài quá, cậu chưa buộc xong, loạng choạng đi về phía Quý Hành Xuyên, dải lụa quá dài mắc vào giá treo quần áo, lại quấn vào robot hút bụi.
"Sinh nhật vui vẻ." Cậu ôm lấy cổ Quý Hành Xuyên, "Bạn trai, em thích anh."
Giá treo quần áo đổ rầm, robot hút bụi bay vèo, bóng bay dưới đất nổ lách tách một tràng.
Quý Hành Xuyên nhận được quà sinh nhật của anh —
Một thầy Bông Tuyết tiếp theo có thể chơi trò trói buộc, và một ngôi nhà mới 90%.
Anh tiện tay nắm lấy một dải lụa, giữ cổ tay cậu nam sinh, quấn từng vòng lên, rồi nhẹ nhàng siết lại, nắm lấy một đầu dải lụa, nâng hai tay đối phương lên cao dần.
"Anh có thể tự mình gói lại, rồi tự mình mở ra không?" Anh hỏi.
Bông Tuyết Nhỏ phá nhà gật đầu: "Cho anh mở đấy."
...
*
Một tuần sau, ngày lão Quách về nước, để chào đón ông, Quý Hành Xuyên đặc biệt thông báo cho cả nhóm, triệu tập cuộc họp nhóm đột xuất.
Lão Quách kéo vali du lịch, đi một mạch về Viện Vật lý họp, cảm động rơi nước mắt.
"Chào mừng thầy Quách trở về." Bên bàn họp, Tiểu Nhiên nhiệt tình nói.
"Tốt, đều là trò ngoan." Lão Quách nghẹn ngào, chủ động quan tâm học trò, "Dạo này ngoài làm thí nghiệm, còn bận gì khác không?"
"Đang đẩy (recommend) truyện cho em." Cam Uyển Hòa nói, "Trình độ nấu nướng (viết truyện) dần nâng cao."
Lão Quách: "?"
"Em nuôi một OC (Original Character - Nhân vật tự thiết kế)." Sở Hi nói, "Vừa đặt vẽ thiết kế trang phục mới, nuôi OC thú vị lắm."
Lão Quách: "?"
Nuôi... cái gì?
OC là cái gì? Ăn gì để sống?
"Cho em xem OC với." Phương Tri Nhiên nói, "Oa, của đàn chị là 30 người cùng nuôi à, bản thảo vẽ xe (tranh 18+) mọi người đặt đẹp quá."
"Dạo này em đang đợi chương mới." Khương Phong nói, "Không tìm được cái thay thế."
Phan Hủ chột dạ lái sang chuyện khác: "Tiểu Nhiên, goods mới của 'Bước Vào Ngàn Năm' em mua chưa?"
"Để anh xem." Quý Hành Xuyên mở điện thoại, "À, em ấy chắc không mua đâu, em ấy không thích công nghệ làm huy hiệu kiểu này."
Lão Quách: "?"
Goods (Cốc - lúa), là cái gì?
Sản xuất lương thực là cái gì nữa?
Huy hiệu (Badge/Be dực) là cái gì?
Chuyện gì thế này, ông mới đi có một năm, học trò đều học được ngôn ngữ mã hóa hết rồi à?
Buổi họp nhóm này sao nghe không hiểu gì thế!
