Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 8: Kỹ Năng Khống Chế, Kích Hoạt

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:25

Editor: Yang Hy

Quý Hành Xuyên chậm rãi gõ một dấu chấm hỏi vào phần bình luận.

Sau đó tải lại trang, phần bình luận mọc ra thêm một đống dấu chấm hỏi.

@Bấm Vào Xem Goods Tuyệt Đẹp: Quen là được. Châm t.h.u.ố.c.jpg, đừng cười cậu ấy, acc công việc và acc lướt mạng mà không tách ra thì sẽ như thế đấy.

@Scalper Đừng Đụng Vào 2D Của Tôi: Fan mới báo danh, cười ch.ết tôi rồi, thì ra thầy này trên mạng có phong cách thế này à. Công việc này không còn ai để anh ấy quan tâm nữa sao?

@Phi Công Gundam: Ai mà biết được, @Tình Đăng Culture, cái công ty quản lý này cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.

@Nhiếp Ảnh - Lâm Lâm: Còn chăm chỉ học tập nữa chứ, sao thế? Quậy tưng bừng bao lâu nay rồi, giờ muốn xây dựng hình tượng con nhà người ta cho mọi người xem à?

@Giá Tốt Pass Móc Khóa Lẫm Khâm Có Tiếng (Cần Ôm Kèm List): Người dân nhiệt tình Bông Tuyết Nhỏ! Ai cho cậu xóa bài ghim, không biết tôi ngày nào cũng phải vào simp hai lần để thanh lọc tâm hồn à? Cậu nổi tiếng rồi là muốn coi tôi như người dưng đúng không?

@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông trả lời @Giá Tốt Pass Móc Khóa Lẫm Khâm Có Tiếng (Cần Ôm Kèm List): Mua móc khóa, tui là sinh viên, free ship cho tui đi.

@Giá Tốt Pass Móc Khóa Lẫm Khâm Có Tiếng (Cần Ôm Kèm List): Đệch, cái con tướng khó chơi thế mà cậu cũng thích?

Quý Hành Xuyên: "..."

Lão Quách có khi lo xa thật rồi, Phương Tri Nhiên sống cũng thoải mái phết đấy chứ.

Tuy nhiên, anh cũng không ngại việc dẫn dắt Phương Tri Nhiên nhiều hơn một chút.

-

Đèn ký túc xá đã tắt, Phương Tri Nhiên nằm trên giường, nhắn tin với bạn thân.

[F]: Thu được cái móc khóa có tiếng rồi, hì hì.

[F]: Hàng ôm kèm (bundle) tui điền địa chỉ của cậu rồi nha.

[Tô Gia]: .

[Tô Gia]: Cảm ơn cậu, hiệp sĩ ăn goods. Chỉ riêng đống hàng cậu ôm kèm khi mua đồ cũng đủ nuôi tui cả đời ấm no rồi.

[Tô Gia]: Vụ cậu bị lộ danh ở thế giới 2D giải quyết xong chưa? Sao vui vẻ thế?

[F]: Đang tính giải quyết người phát hiện ra vấn đề đây. Cười gằn.jpg, Con d.a.o.jpg

[Tô Gia]: ...Chúc đàn anh của cậu may mắn.

"Tách" một tiếng, đèn ký túc xá lại sáng lên.

Phương Tri Nhiên trùm chăn kín mắt, là bạn cùng phòng về rồi.

"Ơ, cậu về rồi à!" Cậu hỏi.

"Đi họp ở ngoài mệt ch.ết đi được." Bạn cùng phòng Hà Húc Dương đẩy vali vào, "Tôi mang cho cậu ít đặc sản thành phố L này, mai cậu ăn nhé."

"Đúng lúc cuối tháng nghèo rớt mùng tơi, cảm ơn cậu cứu tế." Phương Tri Nhiên nói.

"Mồm miệng ngọt xớt thế?" Hà Húc Dương đặt mấy túi đồ ăn vặt lên bàn cậu, "Cậu phải ăn nhiều vào, gầy quá rồi."

Phương Tri Nhiên: "Cũng bình thường mà."

Cậu thấy mình không gầy, chỉ là khung xương hơi nhỏ thôi.

Hà Húc Dương đi đường xa vất vả, mệt như cờ hó, nhưng thấy bạn cùng phòng thì nhiệt tình chẳng giảm tí nào.

"Trận bóng rổ hôm qua cậu xem chưa?" Hà Húc Dương hỏi, "Cú ném ba điểm cuối cùng đẹp mắt thật đấy, xoay chuyển tình thế luôn."

Phương Tri Nhiên: "..."

Bóng bánh thì không xem, tuần này chỉ cày năm bộ anime mới thôi.

Hai đám người gào thét tranh nhau một quả bóng, làm sao nhiệt huyết bằng học sinh cấp ba giải cứu thế giới được.

"Tối mai nhóm nghiên cứu bọn tôi hẹn nhau đi ăn, xong đi karaoke, cậu đi không?" Hà Húc Dương hỏi, "Lần trước đàn chị còn bảo, Tiểu Nhiên đẹp trai thế, hát chắc chắn cũng không tệ đâu."

Phương Tri Nhiên: "..."

Tiểu Nhiên hát sẽ làm các cậu giật mình đấy.

Tiểu Nhiên chỉ biết hát mấy bài nhạc ngọt ngào trong anime, rồi tiện thể nhảy tặng các cậu hai đoạn vũ đạo Otaku tràn đầy năng lượng thôi.

Nên cậu nói: "Tiếc quá, không đi được rồi, đàn anh của tui gọi tui mai đến phòng thí nghiệm giúp việc."

"Ai thế, Quý Hành Xuyên à?" Hà Húc Dương nói, "Đáng ghét."

Hà Húc Dương: "Bắt nạt sinh viên năm nhất thì có bản lĩnh gì, có giỏi thì đi mà bắt nạt giáo sư ấy."

Hà Húc Dương đi rửa mặt mũi, trong nhà vệ sinh truyền đến tiếng nước chảy rào rào.

Đến giờ đi ngủ rồi, Phương Tri Nhiên lôi cái tai nghe chụp tai ra, mở danh sách phát của mình —

Thầy Mùa Đông - Lẫm Khâm dỗ ngủ (ASMR)

Mùa Đông - Voice chiến đấu của nhân vật

Mùa Đông - Radio kể chuyện

...

Mùa Đông - Dùng giọng thiếu niên điên tình dỗ ngủ/dỗ đến mức mất ngủ luôn

Mùa Đông - Dạy bạn kỹ năng phát âm

Mùa Đông - Voice nhân vật bị thương (battle damaged) thở dốc/chất lượng âm thanh cao tận hưởng cực hạn

Mùa Đông - Sách nói (Audiobook)

Hôm nay nên lật thẻ bài nào của thầy Mùa Đông đây?

Cậu chọn tới chọn lui trong mấy nghìn đoạn ghi âm, chọn một đoạn kịch truyền thanh yêu thích, bấm phát.

Một đêm mộng đẹp.

-

Sáng sớm hôm sau, Phương Tri Nhiên mở mắt, trên mặt vẫn còn nụ cười ngây ngô.

Giấc mơ này đẹp thật!

Trong mơ thầy Mùa Đông tổ chức fan meeting cá nhân, còn viết tặng cậu 10 tấm chữ ký đề tặng.

Nếu không phải hôm nay có việc, phải vội đi gặp đàn anh, thì cậu đã muốn ngã xuống ngủ tiếp để mơ phần tiếp theo, hỏi thầy Mùa Đông xem có thể vẽ thêm cho cậu một bông tuyết nữa không.

Cậu hỏa tốc xuống giường, rửa mặt mũi, thay một bộ đồ thể thao màu đen trông ngoan ngoãn hiếu học, rồi đeo thêm cái kính gọng đen của mình vào.

Được rồi, hôm nay không play (chơi bời), chỉ cos (đóng vai) học sinh ngoan thôi.

Cậu ngậm miếng bánh mì, lao một mạch ra khỏi ký túc xá, lao thẳng đến tòa nhà nghiên cứu sinh của viện Vật lý.

Quý Hành Xuyên đã đến rồi, đang thay áo blouse thí nghiệm.

Phương Tri Nhiên từng thấy áo blouse của các đàn anh đàn chị khác, ít nhiều đều dính bụi bẩn, chỉ có bộ của đàn anh cậu trông sạch bong kin kít không dính một hạt bụi.

"Đến sớm thế, giờ này... bên lão Quách đang là nửa đêm đấy." Quý Hành Xuyên nói, "Phải đợi đến tối thầy ấy mới họp nhóm với chúng ta được, cậu vào phòng thí nghiệm giúp tôi một tay trước nhé?"

"Được ạ." Phương Tri Nhiên nói.

Đúng lúc tiện thể giám sát đàn anh ở cự ly gần, xem miệng mồm đàn anh có kín đáo không.

"Không lạnh à? Mặc ít thế." Quý Hành Xuyên hỏi.

Hôm nay nhiệt độ giảm mạnh, sáng sớm tinh mơ, bà Du Kim đã gửi cho anh dự báo thời tiết hai ngày tới, đặc biệt khoanh tròn nhiệt độ, bảo anh chú ý.

"Cũng bình thường ạ." Phương Tri Nhiên nói.

Coser bọn em, toàn là chiến binh trái mùa (thời trang phang thời tiết), quen rồi.

"Cho cậu cái này uống này." Quý Hành Xuyên lấy một hộp sữa nóng từ cạnh lò vi sóng đưa cho cậu, "Tôi đi tìm cho cậu cái áo blouse."

"Dạ..." Phương Tri Nhiên ngẩn ra, nhận lấy.

Quý Hành Xuyên vừa bước chân trước ra ngoài, Phan Hủ đã bước chân sau vào văn phòng.

"Vãi chưởng, cảm cúm rồi, khó chịu quá." Phan Hủ nói giọng mũi đặc sệt, "Ủa, Quý Hành Xuyên đâu, anh đến xin cậu ta mấy viên kẹo ngậm họng, hình như cậu ta có nhiều lắm."

"Cậu sang phòng thí nghiệm Dược bên cạnh, bảo bạn cùng phòng của cậu kê cho một liều, loại t.h.u.ố.c vào bệnh ra ấy." Giọng Quý Hành Xuyên vọng vào từ ngoài cửa.

"Thuốc vào mạng ra (ch.ết người) thì có." Phan Hủ run lẩy bẩy, "Lần trước tôi ăn no rửng mỡ thấy khó chịu, nhờ nó kê đơn, nó bảo tôi bệnh không đúng theo sách giáo khoa."

Phương Tri Nhiên: "..."

"Cậu xem cái này mặc được không." Quý Hành Xuyên xách vào một chiếc áo blouse trắng.

Phương Tri Nhiên: "Có gì mà không được ạ, tròng vào là..."

Oa, hơi dài.

"Đợi ngày làm việc đi tìm quản lý phòng thí nghiệm mua cái mới đi." Phan Hủ nói, "Hay là mặc của anh? Hai anh em mình cao xêm xêm nhau."

Anh mở tủ, lôi từ bên trong ra một vật thể màu trắng to đùng nghi là giẻ lau.

Phương Tri Nhiên lùi lại một bước: "Em muốn mặc của đàn anh Quý."

Áo thí nghiệm của đàn anh cậu hình như mới giặt chưa lâu, có mùi thơm sạch sẽ.

"Áo thí nghiệm ấy mà, dùng tốt là được, không cần đẹp." Bị từ chối, Phan Hủ cũng không giận, mà đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống trước bàn làm việc của Quý Hành Xuyên, "Kẹo ngậm đâu, cho mấy viên coi."

"Cái này dùng tốt lắm ạ?" Phương Tri Nhiên nghiêng đầu hỏi.

"Anh thấy khá ổn." Phan Hủ nói, "Hồi trước đau họng, cậu ta cho anh một viên, dịu hẳn luôn. Về sau cứ hễ họng khó chịu là anh lại sang ăn trộm... à không, sang xin."

Phương Tri Nhiên: "Ồ..."

【Chào thầy Mùa Đông thân mến, hình như em phát hiện ra một loại kẹo ngậm họng không tồi. [Hình ảnh]】

【Cược cả tính mạng của đàn anh em để đảm bảo với thầy, cực kỳ hiệu nghiệm.】

【Nếu thầy thấy tin nhắn này thì có thể dùng thử xem sao. Ngón tay cái like.jpg】

【— @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông, người cứ nghe thấy giọng thầy là nhũn cả chân】

Phương Tri Nhiên gửi tin nhắn riêng vào hòm thư góp ý trên kênh radio của Mùa Đông xong, hào sảng ngửa đầu, ừng ực uống cạn hộp sữa nóng đàn anh đưa cho.

Con trâu ngựa mới của phòng thí nghiệm đến rồi đây.

Viện Vật lý Đại học A giàu nứt đố đổ vách, phòng thí nghiệm siêu to khổng lồ, thiết bị mua về cũng nhiều.

Phan Hủ vừa đi vừa tặc lưỡi cảm thán: "Mỗi món đồ ở đây đều đáng giá hơn cái mạng của anh đấy."

"Cái này cũng thế ạ?" Phương Tri Nhiên chỉ chỉ cái chổi ở cửa.

Phan Hủ: "..."

"Phan Hủ, số liệu tốt nghiệp của cậu thu thập xong chưa?" Quý Hành Xuyên hỏi.

"Chưa." Phan Hủ lủi thủi đi mất.

"Có một số thiết bị là dùng chung cho nhiều nhóm đề tài, trên cửa có dán thời gian biểu." Quý Hành Xuyên giới thiệu cho đàn em, "Phải chú ý an toàn, không được làm nổ phòng thí nghiệm."

Phương Tri Nhiên: "..." Không đến mức đó đâu.

"Cậu làm trợ lý cho tôi, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cậu." Quý Hành Xuyên nói, "Nhưng mà, nếu cậu thấy vật liệu thí nghiệm không xác định do nhóm đề tài khác để lại trong phòng thí nghiệm, tuyệt đối không được chạm vào."

"Đàn anh." Phương Tri Nhiên giơ tay, chỉ vào góc phòng, "Đám zombie kia là gì thế ạ?"

Quý Hành Xuyên hiếm khi im lặng trong hai giây.

"Đó không phải zombie, là sinh viên của thầy Tiền." Quý Hành Xuyên nói.

Phương Tri Nhiên: "Ồ."

Đã nghe danh từ lâu.

Bạn cùng phòng từng nói, thầy Tiền này dạy thì chán, nhưng bóc lột sinh viên thì rất giỏi, đăng được rất nhiều bài báo.

Nghiên cứu sinh của nhóm thầy Tiền thường xuyên phải làm việc ở phòng thí nghiệm đến tận sáng sớm, nhưng thành quả bài báo thì toàn thuộc về giáo sư hướng dẫn.

Phương Tri Nhiên lặng lẽ nhìn về phía góc phòng, đám sinh viên đó trông như những linh hồn vất vưởng bị hút cạn năng lượng.

Ngược lại bên nhóm bọn họ, ai nấy trông trạng thái đều rất tốt, đặc biệt là đàn anh Quý của cậu, đẹp trai như sao nam có thể bước lên sân khấu dưới ánh đèn spotlight bất cứ lúc nào.

"Cậu ở đây giúp tôi xử lý mẫu vật, tôi đi xem số liệu kiểm tra vật liệu mới một chút, được không?" Quý Hành Xuyên hỏi cậu.

"Chuyện nhỏ ạ." Phương Tri Nhiên nói.

Quý Hành Xuyên liếc nhìn cậu một cái, khóe miệng hơi nhếch lên.

Đàn em cúi đầu trước số phận nhanh thật đấy, lười chẳng buồn giả vờ ngoan ngoãn với anh nữa rồi.

Một buổi sáng trôi qua vèo vèo.

Tay áo blouse của đàn anh khá dài, Phương Tri Nhiên phải xắn lên mấy lần.

Cậu vừa gõ mẫu thí nghiệm một cách máy móc, vừa chiếu một bộ anime trong đầu, thay nhân vật chính bằng bản thân mình, diễn sâu trong đầu.

"Năm nhất à?" Một giọng nói vang lên bên tai cậu.

Cậu dừng tay, ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đàn anh lạ mặt.

Hình như thuộc về cái đám "zombie" dưới trướng thầy Tiền kia.

"Có việc gì không ạ?" Cậu hỏi.

"Giúp anh xử lý cái này luôn với." Đàn anh kia nói, "Năm nhất làm nhiều việc chút, tích lũy kinh nghiệm, sau này dễ đăng bài báo."

Phương Tri Nhiên: "?"

"Em không thiếu bài báo." Phương Tri Nhiên nói.

Giọng điệu đối phương trầm xuống: "Cậu là sinh viên của thầy nào?"

Phương Tri Nhiên: "Dù sao cũng không phải thầy của anh."

Quý Hành Xuyên vừa đo xong vật liệu, ôm bảng số liệu quay lại, từ xa đã nhìn thấy đàn em đang nói chuyện với người ta.

Anh không lên tiếng, mà đi về phía đó, vừa vặn nghe thấy đàn anh kia đang nói —

"Năm nhất vào phòng thí nghiệm là để chạy vặt mà, anh làm ba năm rồi, cậu đi học cao học, sao có thể không biết nhìn việc thế hả."

Phương Tri Nhiên: "Làm việc vặt ba năm mà còn tự hào thế, anh không nên thi cao học, anh nên đi thi làm lao công ấy."

Đàn anh nào đó: "...Cậu!"

Quý Hành Xuyên: "..."

Quý Hành Xuyên bất lực nhếch khóe miệng.

"Tần Phàm, đừng bắt nạt em ấy." Quý Hành Xuyên lên tiếng, "Em ấy không phải làm mấy việc này."

"A, đàn anh Quý." Đối phương ngẩn ra.

"Đàn em của tôi, để tôi tự sai bảo." Quý Hành Xuyên nói, "Đừng mang cái thói ở nhóm các cậu sang chỗ tôi áp dụng."

"Dạ dạ, đàn anh Quý, ngại quá." Đối mặt với vị học thần ai ai cũng biết trong viện này, thái độ của đối phương tốt hơn hẳn.

Quý Hành Xuyên nhận lấy túi mẫu vật đã xử lý xong từ tay đàn em, có lẽ là để chứng minh bản thân không lơ là việc chính, Phương Tri Nhiên làm việc rất nghiêm túc, hoàn thành vượt chỉ tiêu.

Lúc ra khỏi phòng thí nghiệm, Phan Hủ cười rất to.

"Ha ha ha ha nhóm bọn họ hay bắt nạt người khác lắm." Phan Hủ nói, "Năm anh mới đến, cũng bị dằn mặt ngay trước mặt luôn."

"Tiểu Nhiên giúp anh báo thù rửa hận rồi." Phan Hủ nói.

"Anh ta đáng đời." Phương Tri Nhiên nói.

Hai người này kẻ tung người hứng, khiến Quý Hành Xuyên phải liếc mắt nhìn sang.

"Hai cậu nói nhỏ một chút được không." Quý Hành Xuyên nói, "Bảo hai cậu đến làm thí nghiệm, chứ có phải bảo đến hát tuồng đâu?"

Phan Hủ chuồn mất.

Phương Tri Nhiên tỉnh táo lại, chột dạ liếc nhìn cửa, co cẳng định chuồn.

"Phương Tri Nhiên." Quý Hành Xuyên gọi, "Đợi tôi một chút."

Phương Tri Nhiên giả điếc, tiếp tục chuồn.

"Thầy Bông Tuyết." Quý Hành Xuyên điểm danh, "Đứng lại."

Thầy Bông Tuyết: "..."

Thầy Bông Tuyết bị dính skill khống chế ngay lập tức, không cử động được nữa rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.