Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 9: Em Gái Ngọt Ngào

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:25

Editor: Yang Hy

Mặt đất như biến thành keo dính chuột, dính c.h.ặ.t Phương Tri Nhiên vào đó, cạy mãi không ra.

"Chẳng có chút phản ứng nào." Quý Hành Xuyên ung dung cởi áo blouse thí nghiệm, tháo găng tay, "Là không thích cái tên 'Phương Tri Nhiên' à?"

Phương Tri Nhiên: "Thích ạ, anh gọi nhiều vào."

"Mệt ch.ết bà rồi, tóc bà chẳng còn lại bao nhiêu nữa." Cam Uyển Hòa từ phòng thí nghiệm đi ra, "Ủa, đàn em ngoan thế, sao đi ăn cơm cũng phải đợi đàn anh Quý của em cùng đi dợ."

Phương Tri Nhiên: "..."

Ngoan cái con khỉ.

Phải đi cùng chứ, tiện đường bỏ t.h.u.ố.c câm vào cơm cho Quý Hành Xuyên luôn.

"Hai người tay trong tay đi nhé, chị đi trước đây." Cam Uyển Hòa giật phắt áo blouse ra, "Nếu chị ch.ết đói thì đó sẽ là tổn thất nặng nề của giới Vật lý học."

Đàn chị nhanh như một cơn gió, cuốn đi mất hút khỏi người Phương Tri Nhiên.

"Im lặng thế, đang nghĩ cách cho tôi ch.ết kiểu gì à?" Quý Hành Xuyên hỏi.

Phương Tri Nhiên: "..."

Quản trị viên trái đất đâu rồi, mau đến đây cấm thuật đọc tâm của người chơi này đi.

"Đi thôi." Đàn anh cậu nhếch khóe miệng, "Đi ăn trưa."

-

Phương Tri Nhiên vốn dĩ không phải kiểu mọt sách trầm tính ngoan ngoãn, sau khi không giả bộ được nữa, cậu dứt khoát "ngả bài" luôn.

Suốt dọc đường, Quý Hành Xuyên đều phải nghe cậu nói nhảm —

"Cơm căng tin Đại học A chán òm, thà ăn 'món ăn tinh thần' còn hơn."

"Tháng mười hai ở thành phố S có tuyết rơi không nhỉ, tuyết rơi là em ra ngoài chụp goods (merch - ấn phẩm thiết kế được sản xuất phục vụ cho nhóm đối tượng fan)."

Một bàn tay đặt lên vai cậu, xách cậu vào giữa đường một chút.

"Cẩn thận." Quý Hành Xuyên nói, "Đừng dẫm nát bài tốt nghiệp của bên Học viện Nông nghiệp."

Nhìn đám cây non xanh mơn mởn xung quanh, Phương Tri Nhiên "dạ" một tiếng.

Viện nghiên cứu sinh của bọn họ nằm ngay trong khuôn viên chính của Đại học A, bình thường đi học hay sinh hoạt đều chung đụng với sinh viên đại học.

Sinh viên đại học có nhiều trò vui hơn nghiên cứu sinh, vừa đi qua thư viện, Phương Tri Nhiên đã gặp ngay hoạt động của CLB Anime Đại học A.

Mấy cô bé mười tám đôi mươi chiếm một khoảng đất trống, đang quay video nhảy Otaku.

Nhạc nền sôi động vui tươi vừa vang lên, Phương Tri Nhiên cảm thấy DNA của mình cũng động đậy theo.

"Trông phức tạp phết." Người bên cạnh nói, "Cậu chắc không biết nhảy đâu nhỉ."

"Sao lại không?" Phương Tri Nhiên nói, "Tất cả các bài nhảy của nhóm này em đều biết nhảy đấy."

Phương Tri Nhiên: "..."

Cậu cứ như con chuột bạch đáng thương, bị đàn anh túm đuôi quay mòng mòng như cái quạt điện.

Lão Quách đúng là không làm chuyện của con người, ông đàn anh này trình cao quá, cậu sợ mình chưa học đến ch.ết thì đã bị chơi đến ch.ết rồi.

Thế là, vừa đến căng tin, cậu đã nảy sinh ý định đường ai nấy đi.

Vừa hay Quý Hành Xuyên bị mấy người quen chặn lại, cậu lách người một cái, biến mất khỏi tầm mắt của đàn anh.

Bai bai anh nhé, bố đây tự do rồi.

Cậu lượn một vòng quanh các quầy đồ ăn, nhanh ch.óng xác định mục tiêu ăn uống hôm nay.

Cậu đứng trước cửa sổ quầy bán cơm, móc từ trong túi ra —

Không khí.

Phương Tri Nhiên: "?"

A, thẻ cơm để quên ngoài phòng thí nghiệm rồi.

A, điện thoại để quên trên bàn làm việc rồi.

Phương Tri Nhiên (phiên bản đói khát) liếc nhìn khay cơm trên tay bạn học bên cạnh, bạn học qua đường rùng mình một cái.

Tại cửa căng tin, Quý Hành Xuyên đang bị mấy bạn nữ chặn lại nói chuyện.

"Đàn anh Quý, cuối tuần này có muốn đi xem phim không?" Bạn nữ cầm đầu nói.

"Đi đi mà đàn anh Quý, ngày nào cũng ru rú trong phòng thí nghiệm chán lắm, Thiên Thiên muốn rủ anh đi từ lâu rồi." Bạn nữ bên cạnh khuyên nhủ, "Anh không đi một lần, sao biết phim hay hay không?"

"Xin lỗi, tôi..." Quý Hành Xuyên đang định mở miệng thì có một bàn tay nắm lấy tay áo anh.

Anh quay đầu lại, nhìn thấy Phương Tri Nhiên.

Đàn em đang chạy trốn cúi gằm mặt, tai đỏ bừng.

"Đàn anh, xin cơm." Cậu nam sinh giật giật tay áo anh.

Quý Hành Xuyên: "..."

"Xin lỗi nhé." Anh nói với mấy người kia, "Không còn sớm nữa, đến giờ cho đàn em ăn rồi."

Phương Tri Nhiên: "..."

Phương Tri Nhiên tức tối chọn món, dằn mạnh khay cơm xuống đối diện Quý Hành Xuyên, ngồi phịch xuống cái "rầm".

"Lát nữa em sẽ trả lại anh." Cậu nói.

"Không cần." Đàn anh cậu nói, "Tối mời lại là được."

"Tối vẫn đi cùng nhau à." Phương Tri Nhiên nhai sườn rau ráu như nhai đàn anh.

Nhà ai dạy thay mà đến ăn cơm cũng phải canh chừng thế hả.

Nhưng mà —

Cơm là đàn anh mời, người bị đàn anh bắt được lúc đang lén lút cũng chính là cậu.

Thích nhìn thì cứ nhìn đi, đừng có phá đám chuyện của cậu là được.

Vì thế, cậu ngoan ngoãn cúi đầu: "Dạ, đàn anh."

Giọng nam sinh trong trẻo tự nhiên, như gió núi lướt qua rừng cây buổi sớm mai.

Quý Hành Xuyên trời sinh nhạy cảm với âm thanh, nên anh khẽ nhắm mắt lại, thưởng thức chất giọng trong trẻo, nhẹ nhàng này.

"Em muốn uống coca đá." Phương Tri Nhiên nói, "Mua cho anh một ly luôn nhé?"

"Tôi không bao giờ uống nước đá." Quý Hành Xuyên ném thẻ qua, "Tự uống đi."

"Cuộc đời đàn anh thật vô vị." Cậu để lại một câu, cầm thẻ của đàn anh đi quẹt.

Thẻ cơm của Đại học A in ảnh thẻ trong hồ sơ sinh viên, rất nhiều sinh viên chê xấu, dán sticker che mặt đi, hoặc bọc luôn bao thẻ, mắt không thấy tim không phiền.

Thẻ của Phương Tri Nhiên thì được bọc trong một cái bao thẻ xinh xắn.

Cậu không thấy xấu, chỉ muốn khoe cái bao thẻ "giá biệt thự view biển" (giá trên trời) 1000 tệ cậu thu mua được.

Nhưng rõ ràng cái thứ này không dễ khoe mẽ bằng giày AJ, người ngoài đời thực không nhận ra giá trị của nó.

Thẻ cơm của Quý Hành Xuyên trơn tuột, bên trên là tấm ảnh thẻ vuông vức.

Phương Tri Nhiên liếc qua một cái là thấy ghen tị, có những người sinh ra đã có giao diện xịn hơn người thường. Cái mặt này của Quý Hành Xuyên, hèn gì đến căng tin cũng có người đến bắt chuyện.

Cậu quẹt thẻ mua nước ngọt, ngồi trở lại, trả thẻ cho Quý Hành Xuyên.

"Thật sự không làm một ngụm ạ?" Cậu hỏi.

Quý Hành Xuyên lắc đầu: "Nước đá và nước có ga hại họng lắm, cậu cũng uống ít thôi."

"Không nói đến liều lượng mà bàn đến độc tính là xàm xí." Phương Tri Nhiên nói, "Với lại em có dùng họng để viết luận văn đâu."

Quý Hành Xuyên: "..."

-

Ăn trưa xong, Phương Tri Nhiên ngủ gà ngủ gật bên bàn làm việc của đàn anh nửa tiếng, rồi lại vào phòng thí nghiệm giúp Quý Hành Xuyên ba tiếng đồng hồ.

"Không để cậu làm không công đâu, sau này cho cậu đứng tên tác giả thứ hai." Đàn anh cậu nói, "Lát nữa họp nhóm, cậu sang phòng họp đợi tôi trước đi."

Phương Tri Nhiên đi sang.

Trong phòng họp đã có người, còn khá náo nhiệt.

Phan Hủ và Cam Uyển Hòa đang xì xào c.h.ử.i bới ai đó.

"Trên cửa phòng thí nghiệm đã dán rồi, chiều nay cái máy đó là của chị." Cam Uyển Hòa tức giận nói, "Chị vất vả lắm mới đặt lịch online được, kết quả chiều nay chị đến, Tần Phàm đã chiếm mất rồi."

Phan Hủ: "Bảo nó cút."

"Nó bảo nó làm được một nửa rồi, vật liệu đang ở trong lò, chị không thể bưng đi đổ được chứ?" Cam Uyển Hòa nói.

"Tiểu Nhiên, qua đây ngồi này." Phan Hủ vẫy tay, "Nhóm bên đó hay như thế lắm, sớm muộn gì cũng cho bọn họ biết tay."

Phương Tri Nhiên: "Thì cho luôn đi, anh ta không làm đúng quy trình thì chúng ta cũng không cần đúng quy trình."

Cam Uyển Hòa: "?"

Quý Hành Xuyên kiểm tra xong thiết bị thí nghiệm, tắt máy tính, cầm cặp tài liệu ra khỏi phòng thí nghiệm.

Quý Hành Xuyên: "...?"

Bên cạnh bảng đăng ký thí nghiệm ở cửa có ba bóng người đang lén lút dán sát vào nhau, cầm b.út đen gạch xóa sửa chữa.

Phương Tri Nhiên gạch một dấu X to đùng lên tên Tần Phàm, sửa thành Cam Uyển Hòa.

"Gạch hết của nó luôn." Phan Hủ nói, "Cắm cờ nhóm thầy Quách của chúng ta lên."

"Đàn anh quá oách." Phương Tri Nhiên rục rịch muốn thử.

Quý Hành Xuyên: "Mấy đứa này..."

Anh giơ cặp tài liệu lên, gõ đầu từng người một.

"Lăn về đây." Quý Hành Xuyên nói.

Trong phòng họp, Quý Hành Xuyên gọi điện cho quản lý phòng thí nghiệm ngay trước mặt mấy người bọn họ.

"Xin lỗi, là do tôi sơ suất." Trong điện thoại bật loa ngoài truyền đến giọng nói của đối phương, "Tôi sẽ nhấn mạnh lại quy tắc quản lý, nếu còn xuất hiện tình trạng chiếm dụng, sẽ cấm dùng một thời gian."

"Làm phiền thầy." Quý Hành Xuyên nói, "Quy tắc có sẵn rồi, không cần đợi lần sau đâu, bắt quả tang tại trận luôn đi ạ."

"Làm việc gì cũng phải bình tĩnh một chút, đừng làm mất mặt lão Quách." Quý Hành Xuyên cúp điện thoại.

Phan Hủ: "Lão Quách mới không thèm để ý chút mặt mũi đó đâu."

"Không, thầy để ý đấy." Giọng nói yếu ớt của lão Quách vang lên từ kênh họp trực tuyến.

Lão Quách: "Bắt đầu họp nhóm được rồi."

Người báo cáo đang mất tập trung, không lên tiếng, đang lén xem tin nhắn điện thoại.

[Tô Gia]: Bông Tuyết, váy ngắn mới tui mua cho cậu gửi đến trường cậu rồi đấy nha.

[F]: Tô Mô Dô (Tomoyo trong Sakura thủ lĩnh thẻ bài), cậu lại nữa rồi!

[Tô Gia]: Mặc thử cho tui xem đi mà, lần này là kiểu váy cưới màu trắng ngọt ngào lắm, đáng yêu cực. Dạo này tui đang bị bí ý tưởng chụp ảnh, muốn chụp thầy Bông Tuyết ngọt ngào.

[F]: Không mặc.

[Tô Gia]: Cầu xin cậu đấy (lăn lộn) (bò trườn), bố Bông Tuyết.

[F]: Cút xéo.

[Tô Gia]: Dạo này tui kiếm được một bản ghi âm chất lượng cao, là tác phẩm hồi đầu của thầy Mùa Đông.

[F]: Đêm nay tui chính là cô em gái ngọt ngào nhất.

[F]: Đợi đấy.

[F]: Vì thầy Mùa Đông, đây là lần cuối cùng mặc váy ngắn đấy nhé!

"Phương Tri Nhiên." Quý Hành Xuyên đột ngột lên tiếng.

Phương Tri Nhiên giật mình ngẩng đầu, nhìn thấy đàn anh dùng khẩu hình không phát ra tiếng nói với cậu hai chữ "Bông Tuyết".

Cậu nghiến răng, lập tức vực dậy tinh thần, bắt đầu bài báo cáo tài liệu của mình.

Cậu cảm thấy mình nói năng chẳng đâu vào đâu, nhưng lão Quách lại khen ngợi bài báo cáo của cậu hết lời.

"Tốt, khá lắm." Lão Quách nói, "Tiểu Nhiên vừa ngoan vừa biết cách học, hiểu tài liệu rất tốt, để đàn anh của em dẫn dắt thêm, tương lai em sẽ rất xán lạn."

Lão Quách: "Sau này có vấn đề gì cứ tìm đàn anh Quý của em, việc học cũng được, việc đời sống cũng được."

"Dạ." Phương Tri Nhiên nghe lời răm rắp.

-

Buổi tối, trăng thanh gió mát.

Trong ký túc xá, Hà Húc Dương mặt mày ủ rũ, thu dọn một túi quần áo.

"Vừa họp xong với giáo sư, mai lại đi họp với đàn anh, tuần sau còn đi với đàn chị nữa." Hà Húc Dương nói, "Tiểu Nhiên, tối nay tôi không về đâu."

"Thảm thế." Phương Tri Nhiên cười hì hì nói.

Hà Húc Dương: "Từ ngữ và biểu cảm của cậu mâu thuẫn quá đấy bạn ơi."

"Tôi đi đây, ký túc xá là của cậu." Hà Húc Dương gạt nước mắt tạm biệt bạn cùng phòng.

Phương Tri Nhiên cười hì hì: "Yên tâm đi đi, lát nữa tui cũng đi thư viện học bài!"

Cửa ký túc xá đóng sầm lại, Phương Tri Nhiên đợi nửa tiếng, đoán chắc Hà Húc Dương đã ra khỏi cổng trường.

Cậu cúi người, lén lút lôi từ gầm giường ra một túi chuyển phát nhanh.

Thầy Bông Tuyết, biến hình.

Quý Hành Xuyên xách một cái túi nilon đen, đi thẳng đến dưới lầu ký túc xá thạc sĩ.

Lúc nãy đi rửa xe, anh nhặt được một cái vòng cổ ren trắng có gắn chuông dưới ghế phụ lái.

Trong lớp nhựa bọc còn có một tờ giấy nhỏ —

"Quà handmade tặng thầy Bông Tuyết"

Chắc là thầy Bông Tuyết lúc ngồi xe anh đã làm rơi trang bị.

Quý Hành Xuyên im lặng hai giây, quyết định lúc về khu ký túc xá thì tiện tay đưa lại cho Phương Tri Nhiên.

Phương Tri Nhiên không trả lời tin nhắn, anh xem hồ sơ tân sinh viên trong nhóm, tìm được số phòng ký túc xá của đàn em.

Đèn ký túc xá sáng, trên cửa cắm một chiếc chìa khóa.

Quý Hành Xuyên giơ tay gõ cửa, không ai trả lời.

[Quý Hành Xuyên]: [Hình ảnh], chìa khóa cắm trên cửa, mời trộm vào xơi à?

Không ai trả lời.

Anh ngẫm nghĩ, dùng thông tin liên lạc trong hồ sơ tân sinh viên, nhắn tin cho Hà Húc Dương cùng phòng.

[Hà Húc Dương]: Á á á lúc em ra ngoài quên rút rồi, may mà anh phát hiện ra. Phiền đàn anh đẩy cửa vào để chìa khóa lên bàn giúp em với, cảm ơn anh nhiều lắm!

[Hà Húc Dương]: Nhiên Nhiên có ở đó đấy, lúc em ra ngoài cậu ấy vẫn còn đang ngồi cười ngẩn ngơ.

[Hà Húc Dương]: Anh cứ vào đi, không sao đâu, đều là con trai cả, có gì mà không nhìn được đâu.

[Quý Hành Xuyên]: Ok.

Quý Hành Xuyên vặn chìa khóa, đẩy cửa bước vào.

Phương Tri Nhiên vừa thay xong bộ váy xòe bồng bềnh bằng voan trắng ngọt ngào, đang đứng trước tấm gương sau cánh cửa, vén váy lên kiểm tra vết thương trên chân mình, tai vẫn đeo tai nghe, đang nói chuyện với Tô Gia.

"Ảnh thế nào, ngọt không, đẹp không, bạn cùng phòng không có nhà." Phương Tri Nhiên nói, "Đêm nay ký túc xá là sân khấu của một mình tui."

Phương Tri Nhiên: "Tiểu Gia, tiếc một nỗi là chúng mình thiếu cái vòng cổ (choker), tui nhớ fan có tặng tui một cái, để tui tìm..."

Giây tiếp theo, tấm gương biến mất.

Ở cửa xuất hiện khuôn mặt của đàn anh.

Quý Hành Xuyên: "?"

Phương Tri Nhiên: "..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.