Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 82: Ngoại Truyện 8 - Lấy Anh Nhé (5)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:54
Editor: Yang Hy
Tiếng vó ngựa dồn dập, Phương Tri Nhiên từ căng thẳng ban đầu dần dần thả lỏng, cậu buông tay đang nắm c.h.ặ.t dây cương ra, để mặc đối phương nửa ôm cậu vào lòng.
"Thấy cái dốc kia không!" Cậu phấn khích nói, "Đàn anh, anh có thể làm cho ngựa phi nước đại nhảy qua đó không?"
"Anh học cưỡi ngựa nghệ thuật." Quý Hành Xuyên im lặng một lát, "Chứ không phải làm xiếc ngựa."
"Rõ ràng là đàn anh không làm được!" Phương Tri Nhiên cười.
Cái này thì đúng là không làm được thật, nhưng để bạn trai nhỏ được trải nghiệm cưỡi ngựa nhiều hơn, Quý Hành Xuyên đã tăng tốc độ lên một chút.
Địa điểm quay phim do Tương Nguyệt Media chọn nằm gần khu du lịch, có không ít du khách không biết cưỡi ngựa, dưới sự giúp đỡ của nhân viên khu du lịch, cưỡi ngựa đi dạo chậm rãi.
Rất nhiều người ngẩng đầu lên, nhìn về phía họ.
Gió nóng buổi chiều thổi bay khăn che mặt của "thiếu nữ", Phương Tri Nhiên đang cười thì cười không nổi nữa.
Cậu nhíu mày, cảm thấy bên đùi mình hình như hơi đau.
"Chậm chút chậm chút." Cậu nói, "Anh có đau không?"
"Không có cảm giác gì." Bạn trai cậu nói, "Bộ đồ này của anh khá dày."
Ý là, người bị thương chỉ có một mình Bông Tuyết Nhỏ thôi.
"Không sao đâu." Quý Hành Xuyên nói, "Đợi tối về, anh bôi t.h.u.ố.c cho em."
"Cút..." Phương Tri Nhiên nói nhỏ, "Anh bôi cho em xong, em từ không sao thành có sao thật đấy."
Bên tai là tiếng cười vui vẻ của thầy Mùa Đông.
"Nhiên Nhiên, em đúng là fan giả." Quý Hành Xuyên nói, "Vậy mà nỡ bảo diễn viên l.ồ.ng tiếng mình thích cút xéo."
Quý Hành Xuyên thành thạo nắm dây cương, cho ngựa đi chậm lại, quay về hướng đoàn làm phim.
Gió thổi bay lớp voan mỏng rực rỡ, như đám mây đỏ, quấn nhẹ quanh cổ tay cậu.
"Bộ đồ này làm đẹp thật." Phương Tri Nhiên nói.
Cô Du Kim tài lực hùng hậu, trực tiếp chỉ đạo đội ngũ quay phim từ bỏ bộ đồ cos có sẵn trên thị trường, chọn làm thủ công.
Trang sức bạc trên quần áo nhân vật, phụ kiện trên tóc, đội ngũ từ bỏ đồ nhựa PVC sơn màu, chọn dùng vật liệu thật để chế tác.
Nhưng rõ ràng, sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến cùng cực này, đặt lên người coser chuyên nghiệp như Bông Tuyết Nhỏ là hoàn toàn xứng đáng.
Cậu ngồi trên lưng ngựa, tà váy đỏ khẽ bay trong gió, khi đưa tay nhận cốc nước Lộc Trúc đưa tới, trang sức bạc trên cổ tay trắng ngần mảnh khảnh va vào nhau kêu leng keng.
"Cậu đúng là người đẹp đấy." Lộc Trúc dùng giọng quần chúng nói.
"Tôi có thể đ.á.n.h cậu tơi tả luôn đấy." Phương Tri Nhiên xoay xoay cổ tay.
"Du Trúc Dạ, chú ý từ ngữ." Quý Hành Xuyên nói.
"Cậu ấy định đ.á.n.h em, cậu ấy OOC rồi." Lộc Trúc kêu quái đản, "Mùa Đông quản lý vợ anh đi kìa."
"Cái này thì đúng là chưa tính là... OOC đâu." Phương Tri Nhiên nói.
Tính cách nhân vật này vốn dĩ nóng nảy, chỉ trước mặt người yêu mới che giấu đôi chút, nhưng rất nhanh sẽ lộ nguyên hình.
Cậu dùng ống hút uống chút nước, soi gương dặm lại chút son, lại bồn chồn quay đầu trên lưng ngựa, ngắm nhìn thầy Mùa Đông phiên bản cổ trang thêm lần nữa.
"Tàm tạm rồi." Du Kim nói, "Chuẩn bị quay thôi, lát nữa Bông Tuyết còn phải thay bộ thứ hai nữa."
Phương Tri Nhiên đang sờ đầu ngựa, bàn tay đặt trên eo cậu siết c.h.ặ.t, kéo cậu ngồi thẳng lại, Quý Hành Xuyên từ phía sau giúp cậu đeo lại khăn che mặt.
"Không cần đeo cho thằng bé đâu." Cô Du Kim cầm cái loa nhỏ từ phía sau bắt đầu chỉ đạo, "Tháo ra, rồi hôn vợ con đi."
"Mượn góc (hôn giả) ạ?" Quý Hành Xuyên hỏi.
"Hôn vợ mình mà còn mượn góc, Mùa Đông em khinh anh." Lộc Trúc lại bắt đầu ồn ào.
Quý Hành Xuyên: "..."
Trong ấn tượng của anh, ngoại trừ lần hợp tác quay phim trước, coser Bông Tuyết chưa từng nhận quay cảnh thân mật nào.
Cảnh hôn thế này hình như càng chưa từng có thì phải?
"Em khinh anh đấy." Phương Tri Nhiên nghiêng người, trang sức bạc kêu leng keng, cậu vòng tay qua cổ đàn anh hơi ngửa đầu, "Thầy Mùa Đông, tới đây."
Quý Hành Xuyên cúi đầu, môi chạm vào một mảng ấm áp mềm mại.
Nhiếp ảnh gia bấm máy liên tục, bắt trọn khoảnh khắc này.
"Đẹp đấy." Cô Du Kim xem ảnh, hài lòng nói, "Ảnh gốc dùng được luôn."
"Tấm tiếp theo." Du Kim nói, "Con trai xuống ngựa, dắt ngựa đi."
Quý Hành Xuyên: "..."
Buổi tối, tài khoản chính thức của Tương Nguyệt Media tung ra một video ngắn —
Giữa sa mạc mênh m.ô.n.g bát ngát, hoàng hôn buông xuống, con ngựa thong thả vẫy đuôi, trên lưng ngựa, người đàn ông mặc đồ đen buộc tóc đuôi ngựa cao, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, tay cầm roi ngựa vòng qua ôm lấy thiếu nữ xinh đẹp mặc váy đỏ trước n.g.ự.c.
Khu bình luận —
[Vãi chưởng, là bộ anime tôi từng xem, bên Tương Nguyệt thần thánh thật, chất lượng cos ngày càng giống phim điện ảnh rồi.]
[Gấp, online chờ, rất muốn biết coser đóng "Dư Cảnh Dao" là ai, dáng người đỉnh quá, eo nhỏ xíu, đôi chân lấp ló dưới váy đỏ cũng đẹp điên luôn.]
[Đẹp chứ gì, là bố Bông Tuyết của mấy người đấy.]
[...?]
[Bông Tuyết?! Đẹp quá đi mất.]
[Bên Lộc Trúc đăng rồi, là Bông Tuyết và Mùa Đông, cặp đôi nhỏ lại cùng nhau cosplay rồi.]
[Ngạc nhiên thế, là fan mới à? Tôi đã nói từ lâu là khuôn mặt của Bông Tuyết Nhỏ cực kỳ hợp giả gái, có điều cậu ấy không thích mặc thôi.]
[Không thích mặc cho chúng ta xem thôi, chứ lén lút chắc thầy Mùa Đông được hưởng sái không ít đâu.]
[Bộ cos này đầu tư vốn liếng đấy, chụp ngoại cảnh kết hợp du lịch + trang điểm tạo hình chất lượng cao, Tương Nguyệt đúng là có tiền.]
[Hay là mọi người nhìn kỹ cái caption của video đi? "Chọn ngày đại hôn", chậc chậc chậc, cặp đôi nhỏ đang thay đổi cách thức để công khai đấy à?]
Trong khách sạn, Phương Tri Nhiên nằm vật ra ghế sofa, ôm đôi chân mệt mỏi của mình, nhẹ nhàng chạm vào vệt đỏ bên trong đùi, đau đến mức kêu oai oái.
"Em không bao giờ muốn cưỡi ngựa nữa!" Cậu đau khổ nói.
"Không cưỡi không cưỡi." Quý Hành Xuyên vừa nín cười vừa an ủi, "Lần sau không chụp cái nào phức tạp thế này nữa."
*
Hai tuần sau, văn phòng lão Quách.
Quý Hành Xuyên vừa đẩy cửa vào đã ngửi thấy một mùi khác thường.
"Ai đốt hương trong văn phòng đấy à?" Anh hỏi.
Phương Tri Nhiên ngồi bên mép giường gấp ăn khoai tây chiên giơ tay lên, chỉ về phía Phan Hủ đang run lẩy bẩy bên cửa sổ.
"Vừa khéo, Phan Hủ, phòng họp 503." Quý Hành Xuyên lên tiếng, "Buổi bảo vệ luận văn tốt nghiệp của cậu, nửa tiếng nữa bắt đầu."
"Lão lão lão Quách đâu?" Phan Hủ run rẩy.
"Lão Quách đang chuẩn bị rồi." Quý Hành Xuyên nói, "Nhưng cậu đừng trông mong vào thầy ấy, bảo vệ tốt nghiệp thì giáo sư hướng dẫn phải tránh mặt không được nói gì đâu."
"Thế thế thế em xong đời rồi." Phan Hủ phát ra tiếng run rẩy.
"Không có chuyện đó đâu." Phương Tri Nhiên vỗ vỗ vai Phan Hủ, "Luận văn của anh dù sao cũng là kết tinh trí tuệ của nhóm thầy Quách chúng ta mà."
"Tiểu Nhiên EQ cao thật đấy." Khương Phong cảm thán, "Để anh nói câu EQ thấp nhé, cái luận văn đó của anh là do mỗi người chúng ta góp một mảnh vá lại đấy."
"Được rồi." Quý Hành Xuyên mỉm cười, "Đừng dọa cậu ấy nữa."
Phan Hủ cảm động lau nước mắt: "Đàn anh!"
"Nhưng mà luận văn này tuy đã được duyệt kín." Quý Hành Xuyên đổi giọng, "Lát nữa nếu có thầy cô nào thấy không được, thì vẫn không tốt nghiệp được như thường."
Khương Phong túm cổ áo Phan Hủ lắc mạnh: "Phan công công, anh làm sao thế hả, Phan công công!"
Hai giờ chiều, phòng họp 503 của viện, 7 vị giáo sư hướng dẫn hàng đầu của viện và chuyên ngành cùng với 3 chuyên gia được mời đến tề tựu đông đủ, mài d.a.o soàn soạt hướng về phía sinh viên tốt nghiệp.
Phương Tri Nhiên được đàn anh dắt tay, tìm một chỗ ngồi ở hàng ghế đầu bên cạnh phòng họp, ngồi ngay sau lưng lão Quách.
"Uống nước không?" Lão Quách quay đầu lại, tiện tay lấy luôn chai nước khoáng chưa mở nắp trước mặt lão Tiền, "Hai đứa mỗi đứa một chai."
Lão Tiền: "?"
Lấy của người làm phúc à?
"Cảm ơn thầy Quách, cảm ơn thầy Tiền." Tiểu Nhiên hiểu chuyện nói.
"Còn nước không ạ?" Khương Phong cũng đến, "Thầy Quách, em cũng khát."
Khóe miệng lão Quách giật giật, đi tìm thư ký buổi bảo vệ xin nước.
Sinh viên Đại học A mỗi người một vẻ, luận văn cuối cùng sinh viên năm ba nộp lên cũng mỗi người một đặc sắc.
Phương Tri Nhiên nghe khá vui vẻ, thỉnh thoảng còn trao đổi vài câu với Quý Hành Xuyên, trên tờ giấy nháp đặt giữa hai người, hình vẽ phác thảo ngày càng nhiều.
"Người tiếp theo, Phan Hủ." Thư ký buổi bảo vệ gọi tên.
Phan Hủ run lẩy bẩy bước lên bục.
Phương Tri Nhiên bẻ hai cái que phát sáng, cổ vũ cho đàn anh Phan.
Phan Hủ mở PPT: "Chào buổi chiều các thầy cô và các bạn, em là Phan Hủ thuộc Viện Vật lý, giáo sư hướng dẫn là Quý... là Giáo sư Quách Lân."
Phương Tri Nhiên: "Phụt."
"Sau đây là chủ đề nghiên cứu của em." Mỗi người có 20 phút trình bày, Phan Hủ tăng tốc độ nói.
"Cũng tàm tạm." Phương Tri Nhiên hạ thấp giọng, trao đổi nội bộ với đàn anh, "Chỉ xem lát nữa anh ấy trả lời phản biện thế nào thôi, mấy bậc kỳ cựu đang lật xem luận văn của anh ấy kìa, em đoán là muốn hỏi nhiều lắm đấy."
"Ừ." Quý Hành Xuyên nói, "Đề tài của nhóm thầy Quách đều khá thú vị và thiết thực mà."
"Trên đây là luận văn của em." Phan Hủ kết thúc báo cáo, "Cảm ơn các thầy cô đã lắng nghe."
Báo cáo luận văn kết thúc, tiếp theo là phần trả lời phản biện gay cấn, sinh viên lên trước đó, riêng phần trả lời phản biện đã nói hết 20 phút.
"Em Phan Hủ." Lão Tiền lên tiếng, "Cái hình này em vẽ đẹp lắm, sau đó thầy muốn hỏi một chút, chỗ 3.3.5 này, chúng ta có thể dùng một cách khác để đưa ra kết luận không?"
Phan Hủ: "Thầy nói đúng ạ."
Lão Tiền: "."
"Em Phan." Viện trưởng cũng lên tiếng, "Chỗ 6.2.1 này, tại sao em lại chọn cách kiểm chứng kết quả như vậy?"
Phan Hủ: "Thầy nói đúng ạ."
Viện trưởng: "."
Sau đó, câu hỏi của mỗi thầy cô, câu trả lời của Phan Hủ đều là "Thầy/Cô nói đúng ạ, em còn thiếu sót, sẽ tiếp tục cố gắng".
"Không chịu nổi nữa." Phương Tri Nhiên vùi mặt vào vai Quý Hành Xuyên, "Em muốn lên thay anh ấy combat quá, em có thể nói hai tiếng đồng hồ luôn đấy."
Lão Tiền ngồi hàng trước rùng mình một cái, quyết tâm đợi đến lúc Phương Tri Nhiên bảo vệ luận văn, ông tuyệt đối sẽ không đặt mộ câu hỏi nào.
Do Phan Hủ biết nhẫn nhịn (chịu nhục/giả ch.ết), cộng thêm luận văn không có vấn đề gì quá lớn, mấy vị giáo sư hướng dẫn ngáp một cái, quyết định thả người.
"Đợi đã, tôi còn một câu hỏi." Thầy Trần giơ tay.
"Thầy nói đi ạ." Phan Hủ lại bắt đầu run cầm cập.
"Không cần căng thẳng." Thầy Trần nói, "Em Phan, lời cảm ơn trong luận văn của em... viết tận năm trang à?"
Phan Hủ: "Vâng, thời gian có hạn, chỉ viết được năm trang thôi ạ."
Thầy Trần: "..."
"Để em xem..." Phương Tri Nhiên lật cuốn luận văn trước mặt, "Trời ơi, anh ấy liệt kê hơn ba trăm cái tên, xong rồi còn thêm chút tản văn trữ tình nữa."
"Văn phong đẹp thật!" Khương Phong khen ngợi.
Buổi bảo vệ của tất cả sinh viên năm ba kết thúc, kết quả chưa công bố, tất cả sinh viên đều lo lắng chờ đợi trong phòng họp.
"Tốt nghiệp được." Lão Quách nói với Phan Hủ, "Đừng lo lắng quá."
"Đúng đấy, tự tin lên chút đi." Phương Tri Nhiên nói, "Nhóm thầy Quách chúng ta mạnh lắm."
Phan Hủ hít sâu, căng thẳng lấy điện thoại ra, định lướt Weibo giảm bớt áp lực.
Weibo vừa mở ra, lập tức nhảy ra một tin hot.
@Tương Nguyệt Media: @Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông @Mùa Đông Của Bông Tuyết Nhỏ, hôm nay gả cho ta, [Video].
Phan Hủ: "?"
Ủa, đàn anh Quý, đàn em nhỏ? Lại hợp tác chụp cos à?
Cái gì! Cảnh hôn? Gần thế, không mượn góc à?
Oa, ôm c.h.ặ.t thế, vậy mà đàn em nhỏ không thấy phiền sao?
Khu bình luận —
@Mắt Tinh: Xem hai người chụp cái này, em kích động như xem hai người chụp ảnh cưới vậy.
@Mắt Kém: Bông Tuyết Nhỏ, chúc anh và thầy Mùa Đông của anh mãi mãi hạnh phúc.
@Tsk tsk: Bài tập số 3 trang 57 sách 《Bài tập kinh điển cho học sinh trung học》 làm thế nào ạ?
@Tuyết Rơi Mùa Đông: A a a làm tròn lên là hai người chụp ảnh cưới rồi chứ gì, lần trước Bông Tuyết livestream tôi còn thấy trên tay cậu ấy có nhẫn.
Phan Hủ nhíu mày, Phan Hủ mím môi, Phan Hủ trợn tròn mắt.
"Hai, hai người..." Phan Hủ chỉ vào Phương Tri Nhiên, bắt đầu nói lắp, "Đàn em, vậy mà em lại để mắt đến..."
"Chúc mừng em Phan Hủ đã thông qua buổi bảo vệ." Giọng nói của thư ký buổi bảo vệ truyền đến, "Em có thể tốt nghiệp rồi!"
Phan Hủ há hốc mồm, vẫn trong trạng thái đờ đẫn kinh ngạc.
"Sao thế?" Thư ký buổi bảo vệ quay sang hỏi Phương Tri Nhiên, "Thật ra cậu ấy không muốn tốt nghiệp à?"
*
Đầu tháng sáu, trải qua mấy tháng tập huấn, đoàn đại biểu sinh viên Viện Vật lý Đại học A với tư cách là quán quân vòng loại, xuất quân tham dự giải vô địch Vật lý toàn cầu.
Lần này, lão Quách cũng vui vẻ đi theo, tiện thể xách theo Phan Hủ dạo này ngày nào cũng bão chương.
Máy bay hạ cánh xuống nước A, Phương Tri Nhiên đẩy vali hành lý, cùng Quý Hành Xuyên ra khỏi sân bay.
Tại hiện trường thi đấu, các thành viên đội Đại học A tự tin phóng khoáng trả lời phỏng vấn của phóng viên nước ngoài, trên tivi, cậu nam sinh mặc đồng phục đội Đại học A nói tiếng Anh lưu loát, nói cười tự nhiên.
Trong khu tập thể cũ ở thành phố U, mẹ và dì út của Phương Tri Nhiên đã xem hết buổi truyền hình trực tiếp trận đấu trên web X —
Trên màn hình tivi, cậu nam sinh trả lời xong câu hỏi, cười với người bên cạnh, hai người lại ghé đầu vào nhau, bắt đầu thảo luận lịch trình thi đấu.
"Hiện tại điểm số của Đại học A chiếm ưu thế tuyệt đối." MC truyền hình trực tiếp nói, "Các giám khảo bên này nói, phương án cuối cùng mà đoàn đại biểu Đại học A đưa ra rất độc đáo, tính thực tiễn rất cao."
"Có thể thấy, hai vị giáo sư hướng dẫn của Đại học A, thầy Quách và thầy Trần cũng đã đến hiện trường, trên mặt hai thầy đều lộ rõ nụ cười hài lòng."
Trước tivi, mẹ Phương Tri Nhiên ngẩn người nhìn, bà nhìn con mình thảo luận phương án với người yêu, rồi cùng đồng đội lên sân khấu, dùng tiếng Anh lưu loát, biện luận khiến đội đối thủ câm nín.
Nhiên Nhiên của bà, thật sự đã trưởng thành rồi.
Không biết từ lúc nào, hốc mắt bà đã ươn ướt.
Nhiên Nhiên của bà, cùng với người mình thích, đứng trên bục cao nhất của lễ trao giải.
Trên bục nhận giải của giải vô địch, Phương Tri Nhiên cúi đầu, để giáo viên của ban tổ chức đeo huy chương cho mình, Quý Hành Xuyên nhẹ nhàng phủi những dải ruy băng trên vai cậu, chỉnh lại huy chương trước n.g.ự.c cho cậu.
Cậu và Quý Hành Xuyên nắm tay nhau, mỉm cười trước ống kính của phóng viên trong và ngoài nước.
"Mình may mắn quá." Cậu nghĩ.
Có thể vào một buổi chiều cấp ba nào đó, vô tình lạc vào đài radio của anh trên web X.
Lại trong lúc chọn giáo sư hướng dẫn, viết tên Giáo sư Quách Lân vào tờ nguyện vọng.
Lại tình cờ... luôn bị anh bắt gặp con người 2D của mình, từng lớp từng lớp bóc trần bí mật của mình.
Vận may của Bông Tuyết Nhỏ thật tốt, có thể rơi vào tay người yêu cậu.
"Anh cũng vậy." Quý Hành Xuyên nói.
"May mắn cái gì?" Khương Phong lao tới, "Chúng ta đoạt giải là nhờ thực lực!"
"Đúng, thực lực!" Cam Uyển Hòa nháy mắt với hai người, "Nhóm thầy Quách đỉnh nhất thế giới, nhóm thầy Quách NO.1"
"Nhóm thầy Quách tuyệt nhất!" Phương Tri Nhiên cũng hét theo.
Cậu có nhóm thầy Quách tốt nhất thế giới, còn có —
Thầy Mùa Đông tốt nhất.
— Kết thúc “Cách trị hội mê giọng nói đúng điệu”
