Cách Trị Hội Mê Giọng Nói Đúng Điệu - Chương 81: Ngoại Truyện 8 - Rất Ngon Miệng (4)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:53
Editor: Yang Hy
Ngày thứ hai trong chuyến du lịch team building của Tương Nguyệt Media, Lộc Trúc mở livestream trên web X.
"Đúng rồi, hôm nay liên hoan." Lộc Trúc tránh ra một chút, "Nhiều đồ ăn ngon lắm, cô Du Kim mời mọi người ăn uống miễn phí."
Bình luận —
[Oa, thầy Lộc Trúc, cô Du Kim, coser Bì Bì, còn có Tiểu Phi nổi tiếng nhảy Otaku nữa, hóa ra mọi người đều cùng một công ty à.]
[Ghen tị với không khí công ty các bạn quá, ngày nào đi làm cũng được quẩy 2D.]
[Thầy ơi, các thầy đi team building sao không rủ Bông Tuyết Nhỏ và Mùa Đông nhà bọn em đi cùng thế.]
"Hả?" Lộc Trúc ngẩn người, "Rủ rồi mà, sao có thể không rủ hai người họ được."
"Hơn nữa hôm qua chẳng phải có người chụp được hai người họ sao? Ở sân bay bên này này." Lộc Trúc nói.
[À đúng rồi, tôi cũng lướt thấy rồi, cái áo tai thỏ đó, là đồ đôi nhỉ.]
[Thầy Lộc Trúc, tiết lộ chút đi, phong cách ăn mặc thường ngày của hai người họ đậm chất wibu thế thật à?]
"Bông Tuyết Nhỏ là như thế đấy." Lộc Trúc nói, "Anh tôi trước kia còn đứng đắn lắm, bây giờ chắc bị đồng hóa rồi."
[Nói mới nhớ, đồ thường ngày của Bông Tuyết bộ nào cũng đáng yêu.]
[Thế hai người họ đâu rồi?]
"Không biết." Lộc Trúc nói, "Hôm qua hai người họ cứ thì thầm to nhỏ suốt dọc đường, hình như nói mãi không hết chuyện, giờ cơm trưa lại chưa thấy đâu, chắc vẫn đang nói chuyện đấy."
"Món mới lên à? Vẫn đang chụp ảnh à?" Ngoài khung hình truyền đến một giọng nói quen thuộc, "Vừa khéo, cho tôi một ít đi."
Lộc Trúc: "?"
[Oa, chào thầy Mùa Đông.]
[Cuối cùng cũng xuất hiện rồi, thế Bông Tuyết Nhỏ của bọn em đâu?]
Quý Hành Xuyên xin nhân viên phục vụ mấy cái hộp đựng, đóng gói một ít món đặc sản.
"Nhiên Nhiên không xuống ăn à?" Du Kim hỏi.
"Hôm qua em ấy thức đêm chơi game, vẫn chưa dậy." Quý Hành Xuyên nói, "Con đóng gói ít đồ mang về cho em ấy."
Du Kim: "..."
"Sữa chua này ngon lắm." Du Kim nói, "Con mang cho thằng bé một chai."
"Vâng." Quý Hành Xuyên quay đầu, nhìn thấy Lộc Trúc đang livestream, "Chào buổi trưa."
Anh chào một tiếng.
[Thầy ơi, Bông Tuyết Nhỏ nhà chúng em thật sự là thức đêm chơi game nên không dậy nổi à?]
[Ha ha ha đừng hỏi chi tiết quá.]
[Thầy Mùa Đông, thầy được đấy.]
Quý Hành Xuyên chỉ cười, không giải thích, anh vẫy tay với ống kính, rồi xách hộp đồ ăn lên lầu.
Trên chiếc giường lớn trong phòng khách sạn, Phương Tri Nhiên vẫn đang ngủ, cậu nam sinh nằm nghiêng, cuộn tròn người, trên bắp chân trắng nõn có vài vết đỏ do năm ngón tay nắm c.h.ặ.t để lại.
Quý Hành Xuyên liếc nhìn, trong đầu lại tái hiện quá trình hình thành những dấu vết đó.
Mùi thơm thức ăn lan tỏa trong phòng khách sạn, Phương Tri Nhiên mở mắt.
"Đói quá..." Cậu nói.
Phương Tri Nhiên: "?"
"Giọng khàn rồi à?" Quý Hành Xuyên hỏi cậu, "Nói lại câu nữa anh nghe xem nào."
Giọng nói này không phải kiểu khàn khô khốc, mà là sự mềm mại thấm đẫm tình d.ục pha chút khàn khàn, nghe qua như vẫn còn vương chút nghẹn ngào của đêm qua.
Phương Tri Nhiên không nói nữa.
Cậu đẩy chăn ra, ngồi dậy một cách không tự nhiên, vươn vai, cảm thấy cái giường của khách sạn nghỉ dưỡng này ngủ sướng đến nỗi rã rời xương cốt.
Cậu lết xuống giường, nhanh ch.óng rửa mặt, ngồi vào bàn ăn.
Đàn anh là người đáng tin cậy, Quý Hành Xuyên mang thẳng điểm tâm đặc sản địa phương đến trước mặt cậu.
Điểm này rất phù hợp với nhận thức du lịch của đám otaku bọn họ —
Đổi chỗ khác để gọi đồ ăn ngoài.
"Hôm qua... hơi quá đà một chút." Quý Hành Xuyên hạ giọng hỏi, "Em có đau không?"
"Anh mới bắt đầu quá đà từ hôm qua thôi à?" Phương Tri Nhiên đập bàn.
Tuy nói coser nổi tiếng như cậu đúng là rất ngon miệng, nhưng cũng không thể ăn ngấu nghiến như thế chứ.
Ký ức về ngày hôm qua cậu cứ mơ hồ, cả người như bị nung chảy, chẳng nhớ được gì.
【Là lỗi của anh, lần sau sẽ chú ý.】
Quý Hành Xuyên dùng giọng điệu hối hận nói.
Câu nói đột ngột thêm kỹ thuật phát âm này chọc Phương Tri Nhiên bật cười.
"Thật ra không đau..." Cậu không biết nhớ tới cái gì, má dần đỏ lên, cậu đổi chủ đề, "Cái bánh bao nướng này ngon phết."
"Anh cũng nếm thử đi." Phương Tri Nhiên nói, "Đừng chỉ nhìn em, em là cơm à?"
Cậu ngậm bánh bao, mở Weibo của mình ra, định trộm tấm ảnh phong cảnh từ bảng tin của cô Du Kim, giả làm ảnh du lịch hàng ngày của mình đăng lên.
Kết quả, Weibo cậu vừa mở, mấy bình luận mới nhất nhảy ra —
@Tóc đen dài là nhất: Bông Tuyết Nhỏ, nói nhỏ cho chị biết, thầy Mùa Đông có "được" không?
@Tóc hai bên là nhất: Thầy Bông Tuyết đáng thương của em, không dậy nổi nữa rồi à?
@Tóc đuôi ngựa là nhất: Bông Tuyết, IP của cậu giống của tớ rồi này, đừng ngủ nữa, mau dậy ngắm cảnh đi.
Phương Tri Nhiên: "..."
"Bọn họ liên hoan, bảo Lộc Trúc mở livestream." Quý Hành Xuyên nói, "Vừa khéo quay trúng cảnh anh đi xin cơm cho em."
Phương Tri Nhiên chụp ảnh điểm tâm, đăng lên Weibo của mình.
@Bông Tuyết Nhỏ Của Mùa Đông: [Hình ảnh], mời ăn.
@Mắt Tinh: Đẩy kính.jpg, lọt vào tấm ảnh này có: Bánh bao nướng, móng vuốt của Bông Tuyết và tay của thầy Mùa Đông, mời ăn cái nào? Mời ai ăn?
@Bắp Cải Tím: @Mắt Tinh, like.jpg
*
Kinh nghiệm chụp ngoại cảnh của Phương Tri Nhiên không ít, cậu từng cùng Tô Gia làm những chuyện như leo lên đỉnh núi lúc sáng sớm đón bình minh để chụp, cũng từng chụp trong tuyết lớn âm mấy độ.
Mỗi coser lâu năm đều là chiến binh chịu nhiệt chịu lạnh.
Tuy nhiên thầy Mùa Đông của cậu chưa có kinh nghiệm chụp ngoại cảnh, cậu phải dẫn dắt t.ử tế mới được.
Sáng sớm hôm sau, Bông Tuyết Nhỏ đã hồi phục đầy m.á.u dậy sớm thay đồ cos.
Lúc Quý Hành Xuyên mở mắt, Bông Tuyết phiên bản thường ngày biến mất rồi, trên ghế sofa trong phòng có một thiếu nữ áo đỏ cực kỳ xinh đẹp đang ngồi.
Phương Tri Nhiên đang soi gương, ngắm nghía cặp kính áp tròng màu đỏ của mình, nghe thấy tiếng bước chân, cậu ngước mắt, nhìn thấy bóng dáng Quý Hành Xuyên trong gương.
"Bộ này của em, đẹp quá." Quý Hành Xuyên nói.
Lớp trang điểm của Bông Tuyết Nhỏ đỉnh quá, từng đường nét đều vừa vặn.
"Sao ngạc nhiên thế?" Phương Tri Nhiên hỏi, "Anh chưa thấy em mặc cổ trang bao giờ à?"
Cậu xoay người đi lấy quần áo cho Quý Hành Xuyên, tà váy dài quét đất xòe ra nhẹ nhàng như cánh hoa, để lộ đôi chân trắng nõn khi chạy.
"Lần trước cosplay coi như anh diễn đúng bản chất." Phương Tri Nhiên nói, "Lần này phải thử thách độ khó mới rồi."
"Nhưng mà, bạn trai em chỉ cần dựa vào mặt thôi, cũng giảm được khối độ khó rồi." Cậu nói.
Dưới sảnh khách sạn, Du Kim đang sửa từng câu từng chữ cho Lộc Trúc l.ồ.ng tiếng.
"Tốc độ nói nhanh hơn một chút." Du Kim nói, "Giọng điệu tàn nhẫn hơn chút, từ chối người ta từ ngàn dặm xa xôi, con nói lại câu 'Kẻ đến là ai' xem nào."
Lộc Trúc: "'Kẻ đến là ai'."
Du Kim: "..."
"Giọng này của con nghe như đang mong người ta đến ấy." Du Kim nói, "Du Trúc Dạ, con bây giờ có phải l.ồ.ng cái gì cũng một màu không?"
"Không thể nào." Du Trúc Dạ cố cãi lý, "Con là dân chuyên nghiệp mà."
Du Trúc Dạ: "Thím à, thím không được có định kiến với con."
"Thế con nói lại lần nữa đi." Du Kim đau đầu day day ấn đường.
Lộc Trúc hít sâu, điều chỉnh hơi thở, gào lên câu thoại của nhân vật mới sắp diễn: "Kẻ đến là ai!"
"Là bố cậu." Bên cạnh truyền đến giọng Phương Tri Nhiên.
"Nhiên Nhiên." Mắt Du Kim sáng lên, "Mau lại đây, cho mẹ ngắm chút nào."
Phương Tri Nhiên vừa đứng vững, đã bị Du Kim kéo qua khen tới tấp: "Con dâu ngoan của mẹ."
Phương Tri Nhiên: "..."
"Được rồi mẹ, mẹ đừng cứ túm lấy em ấy mãi." Quý Hành Xuyên nói, "Đồ trang sức trên đầu em ấy nặng lắm."
"Cũng tàm tạm ạ." Trang sức trên tóc giả của Phương Tri Nhiên kêu leng keng.
"Trang điểm kiểu gì thế này, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế quá đi." Cô Du Kim kéo Phương Tri Nhiên chụp ảnh chung.
"Mẹ." Quý Hành Xuyên không nhịn được nữa, cuối cùng cũng lên tiếng, "Con mặc cổ trang rồi, mẹ không nhìn thấy à?"
Lộc Trúc: "Hê hê hê."
*
Địa điểm chụp ảnh cos kết hợp du lịch lần này của Phương Tri Nhiên và bạn trai được chọn ở sa mạc.
Trong kế hoạch cos của cô Du Kim có hai điểm chính, một là dùng cảnh du lịch để tái hiện cốt truyện, hai là quay vài cảnh tình nhân thật mới tái hiện được.
Cho nên, khi Phương Tri Nhiên nhìn thấy nhân viên dắt đến một con ngựa, cậu đã rất sốc.
Ngựa, ngựa thật.
Thầy Bông Tuyết tung hoành giới cos bao nhiêu năm nay, vì cosplay mà học múa kiếm, học nhảy Otaku, còn học đ.á.n.h võ đơn giản, bây giờ cuối cùng cũng phải học cưỡi ngựa sao?
"Cái này... có phải cần huấn luyện cho cháu vài ngày không ạ?" Cậu hỏi.
"Chồng con biết cưỡi." Du Kim nói.
Phương Tri Nhiên: "Cháu..."
Cái xưng hô này, nghe ngại ch.ết đi được, sao người xung quanh ai cũng gọi quen mồm trước cả cậu thế.
"Hồi bé nó học cưỡi ngựa ba năm đấy." Du Kim nói, "Mẹ định bồi dưỡng cho nó đủ loại sở thích, không ngờ cuối cùng nó chỉ hứng thú với l.ồ.ng tiếng và Vật lý."
Con ngựa nhân viên dắt đến rất ngoan, Quý Hành Xuyên cho nó ăn nắm cỏ khô, nắm dây cương nhảy lên lưng ngựa, động tác dứt khoát gọn gàng, Phương Tri Nhiên nhìn mà sướng cả mắt.
Đàn anh cậu mặc bộ cổ trang này đúng là đẹp trai thật.
"Lên đây, Nhiên Nhiên." Quý Hành Xuyên đưa tay về phía cậu.
Cô Du Kim lôi từ trong túi ra một bức tranh gốc: "Chúng ta làm theo cốt truyện nhé, hai người cưỡi chung, Bông Tuyết, cháu ngồi trước nó, không cần cháu biết cưỡi ngựa, để nó đưa cháu chạy hai vòng trước đã."
Lần đầu tiên thử cưỡi ngựa, Phương Tri Nhiên lảo đảo đạp lên bàn đạp dưới sự dìu đỡ của đám đông.
"Không sao đâu." Quý Hành Xuyên nói, "Nó ngoan lắm, tính tình hiền lành."
Phương Tri Nhiên gan lớn hơn chút, cậu ngồi trên lưng ngựa, vạt váy đỏ quá dài bị gió thổi bay, góc nghiêng sau khi trang điểm của cậu đẹp không tì vết.
"Tôi mà có khuôn mặt này." Lộc Trúc cảm thán, "Có phải tôi l.ồ.ng tiếng bừa bãi cũng có người khen không?"
"Đội ngũ chỉnh sửa ảnh công ty trang bị cho Bông Tuyết lúc nào cũng rảnh rỗi." Du Kim nói.
"Đưa em chạy hai vòng nhé?" Sau lưng, Quý Hành Xuyên hỏi cậu.
"Đi đi đi, xông lên." Phương Tri Nhiên bắt đầu hưng phấn, "Rất có cảm giác phiêu bạt giang hồ đấy."
Quý Hành Xuyên giật dây cương, con ngựa đón ánh nắng, phi về phía xa.
Cú xóc nảy khiến Phương Tri Nhiên vô tình ngả ra sau, đ.â.m vào lòng bạn trai, cơ thể hai người dán c.h.ặ.t vào nhau, gần như không có khoảng cách.
"Nhiên Nhiên, chúng ta thế này không giống phiêu bạt giang hồ." Cậu nghe thấy Quý Hành Xuyên nói.
"Thế giống cái gì?" Cậu hỏi.
"Giống anh cướp đại tiểu thư nhà ai đó." Quý Hành Xuyên đổi sang giọng nói ngang ngược vô lý lại ngông cuồng kiêu ngạo, "Tiếp theo, em chỉ có thể gả cho anh thôi, Nhiên Nhiên."
