Cẩm Nang Làm Cá Mặn Chốn Hậu Cung - Chương 1

Cập nhật lúc: 31/07/2026 03:00

Người đời thường đồn thổi rằng hậu cung là chốn rực rỡ nhất thiên hạ, nơi ngưng tụ ngàn vạn giai nhân, lầu son gác tía, vinh hoa phú quý đếm không xuể.

Nhưng dưới góc nhìn của ta, Thẩm Hàm Ngư, chức vị tài nhân, hàm chính thất phẩm, thì hậu cung thực chất chỉ là một cái l.ồ.ng chim khổng lồ, mà lũ chim bên trong ngày phải mổ nhau sức đầu mẻ chán chỉ để tranh giành một hạt kê từ tay người nuôi dưỡng.

Ta vốn là đích nữ của một vị quan lục phẩm nhàn tản ở Thái Thường Tự.

Phụ thân ta cả đời phụ trách việc trông coi nhang đèn, ghi chép ngày tháng tế lễ của hoàng gia.

Công việc của người nhàn hạ đến mức có những ngày người lên nha môn chỉ để uống cạn ba ấm trà rồi lại chắp tay sau lưng đi dạo về nhà.

Từ nhỏ phụ thân đã thấm nhuần tư tưởng đạo giáo vào đầu ta: "Hàm Ngư à, con người ta sống trên đời, họa từ miệng mà ra, bệnh từ tâm mà phát, tranh giành quá mức thì giảm thọ, tính toán quá nhiều thì tổn nhan sắc, cứ bớt lo bớt nghĩ, ăn no ngủ kỹ, ắt sẽ trường mệnh bá tuế."

Ta thấy lời phụ thân nói đúng là chân lý ngàn vàng. Vậy nên khi nhận thánh chỉ tuyển tú nhập cung, ta không hề khóc lóc oán thán như mấy vị tiểu thư nhà khác mà điềm nhiên xách tay nải bước qua cổng Dịch Đình.

Đối với ta, hoàng cung là chỗ bao ăn bao ở trọn đời. Mỗi tháng phát đủ hai mươi lạng bạc bổng lộc, mỗi ngày ba bữa cỗ mặn đều đặn dâng lên.

Còn đương kim thánh thượng Triệu Dực, ngài ấy chính là vị chủ t.ử duy nhất xuất tiền nuôi dưỡng ta, chỉ cần ta an phận thủ thường, không gây chuyện thị phi, ta hoàn toàn có thể yên ổn nhận bổng lộc ở chốn này cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.

Tiết thu phân. Gió lạnh bắt đầu len lỏi qua từng viên ngói lưu ly.

Tây uyển của ta nằm ở góc khuất nhất của ngự hoa viên, điều hiu tĩnh mịch.

Dưới gốc cây quế già đang trổ hoa thơm ngát, ta nằm vắt ngang trên chiếc trường kỷ bằng trúc, trên người đắp một tấm t.h.ả.m gấm mỏng, hai mắt nhắm nghiền tận hưởng ánh nắng ban mai dọi qua kẽ lá.

"Tài nhân, người mau tỉnh lại đi!"

Tiếng cằn nhằn léo nhéo quen thuộc của nha đầu Tiểu Đào lại vang lên, x.é to.ạc bầu không khí yên bình. Ta he hé một mắt, thấy nàng ta đang bưng một đĩa mứt táo, gương mặt tròn trịa nhăn nhó như bánh bao chiều.

"Hôm nay là ngày mùng một đầu tháng, các nương nương khác đều điểm trang lộng lẫy ra Vạn Xuân Đình thưởng hoa cúc, cốt để mong được thánh thượng đi ngang qua để mắt tới. Người nhìn xem, bệ hạ đã đăng cơ ba năm, người vào cung cũng ngần ấy thời gian, chức vị vẫn dậm chân tại chỗ, ngay cả mặt mũi thánh thượng tròn méo ra sao người cũng chưa từng diễn kiến. Người không lo sau này già cả bệnh tật, thân xác chúng ta lấy chỗ nào nương tựa sao?"

Ta thở dài thườn thượt, lười biếng vươn tay nhặt một viên mứt táo bỏ vào miệng.

Vị ngọt thanh lan tỏa khiến đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của ta giãn ra phần nào.

"Tiểu Đào à, muội lại ồn ào rồi,"

Ta nhai chậm thủng thẳng đáp

 "Muội bảo ta đi tranh sủng, thử nhìn Trương Quý Phi và Lý Phi xem. Bọn họ xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, gia thế hiển hách, ngày phải đấu đá nhau xem ai thêu áo đẹp hơn, ai hầm canh ngon hơn. Hơi sơ sẩy một chút là bị người ta bỏ xạ hương vào lư hương, độc d.ư.ợ.c vào son phấn. Tranh sủng chính là tự rút ngắn tuổi thọ của mình đấy."

Ta chép miệng, vỗ vỗ lên đùi nàng ta:

"Muội ngẫm xem, làm tài nhân có gì không tốt? Chức vị không cao nên chẳng ai thèm nhòm ngó hãm hại, nhưng cũng đủ để bọn thái giám không dám khi dễ cắt xén đồ ăn. Không cần dốc lòng trang điểm lấy lòng ai, sáng có thể trốn luôn việc thỉnh an, ngủ một mạch đến lúc mặt trời lên đến đỉnh đầu. Cuộc sống thần tiên như vậy, muội còn muốn gì nữa?"

Tiểu Đào nghe xong một tràng đạo lý tà môn ngoại đạo của ta, miệng há hốc, nghẹn họng không cãi lại được nửa lời.

Nha đầu ngốc nghếch chỉ đành hậm hực dậm chân, đặt đĩa mứt xuống chiếc kỷ trà nhỏ rồi lui ra sau dọn dẹp, để lại ta tiếp tục nhắm mắt, chìm vào mộng đẹp với món vịt quay Tứ Xuyên mỡ màng.

Ta đang trong mộng thấy mình vươn tay định xé chiếc đùi vịt quay thơm nức mũi thì bỗng nhiên một luồng hàn khí từ đâu ập tới khiến ta dùng mình.

Ánh nắng ấm áp trên mặt ta bị một bóng râm to lớn che khuất. Xung quanh tĩnh lặng đến lạ thường, ngay cả tiếng dế mèn kêu râm ran dưới bụi cỏ cũng bặt tăm.

Ta lờ mờ cảm nhận được một luồng áp bách vô hình đang đè nặng trong không khí.

Mở choàng đôi mắt còn ngái ngủ, đập vào mắt ta là một vạt áo lụa thượng hạng màu đen, thêu họa tiết rồng uốn lượn bằng chỉ kim tuyến ánh vàng.

Ánh mắt ta men theo lớp hắc bào, chậm rãi ngước lên trên.

Đó là một nam nhân thân hình cao lớn vạm vỡ, chắp hai tay sau lưng.

Gương mặt hắn anh tuấn đến mức bức người, đôi chân mày kiếm sắc lẹm nhíu c.h.ặ.t lại, đôi đồng t.ử sâu thẳm đen láy đang cụp xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bộ dạng nằm ngủ hớ hênh của ta.

Khí thế bễ nghễ thiên hạ này, sát khí hầm hập này, lại thêm bộ thường phục thêu rồng ẩn. Chẳng cần phụ thân ta hiện hồn về báo mộng, ta cũng thừa biết người trước mặt là ai: Đương kim thánh thượng, vị quân vương bạo danh vang xa nhưng vô cùng cần mẫn chính sự.

Trái tim ta đ.á.n.h thót một cái. Trời đất quỷ thần ơi, cả hoàng cung rộng lớn thế này, hòn non bộ, lầu gác thiếu gì, sao vị Diêm Vương này lại dạo bước đến cái xó khỉ ho cò gáy của ta?

Trong chớp mắt, não bộ ta hoạt động với tốc độ kinh hồn.

Có nên giả vờ ngất đi không? Không được, ngất ngài ấy lại gọi thái y.

Thái y đến bắt mạch lại kê t.h.u.ố.c đắng, ta ghét nhất là uống t.h.u.ố.c. Khóc lóc õng ẹo kêu sợ hãi? Lại càng không, ta chưa kịp bôi nước củ hành lên mắt, khóc không ra nước mắt ngài ấy khép vào tội khi quân thì rơi đầu.

Nghĩ đi nghĩ lại, an toàn nhất vẫn là làm đúng quy củ, đuổi khách một cách khéo léo.

Ta lật đật ngồi dậy, vuốt vội những nếp nhăn trên chiếc váy lụa màu lục, vừa lấy cây châm gỗ đào bị lệch cắm lại cho ngay ngắn. Sau đó ta bước xuống trường kỷ, hơi nhún mình làm một cái lễ thỉnh an vô cùng quy chuẩn, không mảy may thừa thiếu một ly.

"Thần thiếp Thẩm thị, thỉnh an bệ hạ. Thánh cung an khang."

Nói xong, ta vẫn cúi đầu, ngoan ngoãn giữ nguyên tư thế.

Ta mong mỏi vị quân vương này sẽ chán ghét sự cứng nhắc vô vị của ta mà hừ lạnh một tiếng rồi phất áo rời đi.

Nhưng không, hắn vẫn đứng đó bất động như núi.

Thực ra Triệu Dực lúc này đang mệt mỏi đến cùng cực.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cẩm Nang Làm Cá Mặn Chốn Hậu Cung - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD