Cẩm Nang Làm Cá Mặn Chốn Hậu Cung - Chương 2

Cập nhật lúc: 31/07/2026 03:00

Đê điều ở Giang Nam vỡ, triều đình ầm ĩ đùn đẩy trách nhiệm. Đám quan văn chỉ biết viết tấu chương rơi nước mắt, nhưng không ai dám xách tay nải đi tuần thú đốc thúc sửa đê.

Hắn nhức đầu bỏ ra ngoài đi dạo, lại gặp Trương Quý Phi bưng canh yến xào chặn đường khóc lóc xin xỏ cho đệ đệ nàng ta.

Triệu Dực chán ghét đến mức muốn rút kiếm c.h.é.m người, hắn lang thang vô định, rốt cuộc lại tìm thấy một góc dân điều hiu, không có mùi huân hương nồng nặc, chỉ có mùi hoa quế thoang thoảng và một nữ nhân đang ngủ há cả miệng.

Triệu Dực là một người cực kỳ lý trí, hắn nhìn thấu sự qua loa trong cái lễ thỉnh an của ta.

Hắn thừa biết nữ nhân mộc mạc trước mặt này căn bản không hề có ý đồ lạt mềm buộc c.h.ặ.t hay cố tình thu hút sự chú ý.

Ánh mắt nàng ta lén lút đảo quanh, cái dáng vẻ ngập ngừng muốn ngáp nhưng lại phải nhịn, rõ ràng là nàng ta đang cảm thấy hắn vô cùng phiền phức và muốn hắn đi khuất mắt cho rảnh nợ.

"Nàng đang đọc sách gì?"

Giọng nói trầm thấp khàn khàn của Triệu Dực vang lên, mang theo hơi thở của kẻ nắm quyền sinh sát. Ngón tay thon dài của hắn chỉ vào cuốn sách cũ mèm mà ta vừa dùng để kê đầu.

Ta lén lúc liếc nhìn cuốn sách, đành thành thật đáp: "Bẩm bệ hạ, là Thủy Lợi Luận ạ."

Triệu Dực khẽ nhướng mày.

Một phi tần trong hậu cung, không ngâm thơ làm phú, không họa lại tranh sơn thủy, lại mang một cuốn sách binh pháp trị thủy khô khan ra ngự hoa viên, Thẩm tài nhân thật có nhã hứng.

Khóe môi Triệu Dực nhếch lên một nụ cười lạnh trào phúng:

"Trẫm đang đau đầu vì đê Giang Nam vỡ, triều thần không ai đưa ra được sách lược vẹn toàn. Nàng đọc sách này chẳng hay có cao kiến gì để hiến cho trẫm chăng?"

Lời hắn nói mang theo mười phần mỉa mai.

Hắn vốn chẳng mong đợi gì ở một phi tần nhàn tản, chỉ thuận miệng đ.â.m chọc để giải tỏa sự bức bối trong lòng.

Ta nghe câu hỏi của hoàng đế, trong lòng thầm than khổ.

Bệ hạ à, ngài hỏi ta trị thủy sao? Ta dùng sách này kê đầu vì giấy bồi của nó dày dặn, thấm mồ hôi tốt, gối lên rất êm cổ cơ mà! Nhưng nếu ta nói thẳng ra như vậy, e là cái đầu của ta sẽ phải chuyển hộ khẩu ra ngoài Ngọ Môn.

Còn nếu ta tâu rằng thiếp ngu muội không biết, lỡ ngài ấy lại nổi cơn thịnh nộ trách phạt ta tội dối vua lừa trên thì sao? Nếu nói dài dòng phân tích địa lý Giang Nam, ngài ấy lại đứng đây nghe hết buổi chiều, ta sẽ mất trắng giấc ngủ trưa quý giá.

Suy đi tính lại, con đường ngắn nhất để kết thúc cuộc trò chuyện này chính là đưa ra một giải pháp tàn nhẫn nhưng giải quyết dứt điểm vấn đề, để hắn thấy có lý mà mau mau trở về ngự thư phòng làm việc.

Ta lấy mu bàn tay che miệng, lén ngáp một cái thật khẽ, rồi duy trì vẻ mặt kính cẩn nhưng uể oải, chậm rãi cất lời:

"Bệ hạ, việc trị thủy ở Giang Nam vốn dĩ không khó ở con nước, mà khó ở lòng người. Cả triều đình đùn đẩy, đơn giản là vì đi Giang Nam vừa cực khổ vừa dễ đắc tội với đám hương hào bá chủ địa phương. Bọn họ ai cũng xót thân mình, bệ hạ nhọc lòng lựa chọn người có đức có tài làm gì cho hao tổn thánh tâm."

Ánh mắt Triệu Dực khẽ híp lại, hắn không ngờ một phi tần lại dám luận tội triều thần thẳng thừng như vậy.

Ta vẫn giữ nguyên tông giọng đều đều, bình thản như đang bàn chuyện tối nay ăn món gì: "Bệ hạ chỉ cần hạ một đạo thánh chỉ tra trong danh sách văn võ bá quan trên triều. Phàm là kẻ nào có đất phong, có tổ miếu hoặc quê quán họ hàng nằm ở khu vực hạ lưu Giang Nam gần khúc đê vỡ nhất, liền giao cho kẻ đó làm khâm sai đại thần, khoán gọn việc trị thủy. Đi kèm với một hình phạt: Nếu đê Giang Nam lại vỡ, nước lũ cuốn trôi bá tánh, lập tức tước quan, lột tước, tịch thu toàn bộ điền trang, gia sản của gia tộc kẻ đó xung vào công quỹ."

Triệu Dực sững người. Đồng t.ử của hắn khẽ co rụt lại.

Ta đứng đối diện hắn, nhẹ nhàng vạch trần gốc rễ của lòng người:

"Bệ hạ ngẫm xem, khi đê vỡ không ảnh hưởng đến nhà mình, bọn họ có thể bình chân như vại mà đùn đẩy trách nhiệm. Nhưng một khi sự cố đe dọa trực tiếp đến mồ mả tổ tiên, đến vinh hoa phú quý của chính gia đình bọn họ, bọn họ có dám làm qua loa không? Có dám tham ô tiền tu bổ đê điều không? Chẳng cần bệ hạ phái người giám sát, bọn họ vì giữ lại tài sản của nhà mình, tự khắc sẽ dốc toàn lực, mất ăn mất ngủ đi đốc thúc dân phu đắp đê chắn sóng."

Lời ta nói xong, không gian xung quanh gốc quế chìm vào một sự tĩnh lặng đến mức bức bối.

Một chiếc lá quế vàng úa khẽ rụng xuống vai ta, nhưng ta không dám đưa tay phủi, chỉ kiên nhẫn cúi đầu chờ đợi vị bạo chúa này tiêu hóa xong đống tà thuyết của ta rồi rời đi.

Triệu Dực đứng im như tạc tượng, trong đầu vị đế vương này đang diễn ra một trận cuồng phong.

Hắn nhìn nữ nhân trông có vẻ yếu đuối nhạt nhẽo trước mặt.

Nàng ta lười biếng, uể oải, nhưng những lời thốt ra lại sắc bén như một lưỡi d.a.o găm tẩm độc, cắm thẳng vào t.ử huyệt của đám quan lại tư lợi.

Không dùng đạo lý nhân nghĩa viển vông để khuyên răn, không dùng luân thường đạo lý để oán trách, nàng dùng chính lợi ích cốt lõi và lòng tham của bọn chúng để trói buộc bọn chúng vào trách nhiệm, dùng cách giải quyết ít tốn công sức nhất, chọn bừa người theo quê quán, nhưng lại mang đến hiệu quả cưỡng chế cao nhất.

Đây chính là trí tuệ, là loại trí tuệ của một kẻ bàng quan nhìn thấu sự vận hành của lợi ích con người.

Bầu không khí u ám nặng nề đè nén trên vai Triệu Dực suốt mấy ngày qua bỗng chốc tan biến sạch sẽ.

Sự thông tuệ sắc sảo ẩn sau lớp vỏ lười biếng của nàng khiến hắn cảm thấy thú vị đến cùng cực. Ở cạnh nàng, hắn không cần phải căng não đề phòng mưu mô, lại còn nhặt được những diệu kế giải quyết quốc sự gọn gàng.

Triệu Dực khẽ nhếch khóe môi, nụ cười của hắn không còn vẻ trào phúng mà mang theo một sự tán thưởng thầm kín.

"Tịch thu tài sản xung công quỹ... khéo cho một câu bắt mạch lòng người,"

hắn nhàn nhạt thốt lên, sau đó vén vạt áo lụa đen, không thèm khách khí, trực tiếp ngồi phịch xuống chiếc trường kỷ bằng trúc của ta. Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, điềm nhiên vỗ vỗ lên mặt ghế,

"Trẫm mệt rồi, kế sách của nàng rất khá, giúp trẫm gỡ được một nút thắt lớn."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.