Cẩm Nang Làm Cá Mặn Chốn Hậu Cung - Chương 4
Cập nhật lúc: 31/07/2026 04:03
Cung điện ngọc ngà, sơn hào hải vị không hưởng, lại cứ thích chui rúc ở đây gặm lương khô? Sau này ta mới hiểu, đối với Triệu Dực, một chén nước nguội và một chiếc bánh khô nhưng không có ai tranh sủng, không có kẻ dòm ngó thánh ý, không có những âm mưu tẩm độc trong thức ăn, lại chính là sơn hào hải vị an toàn và thanh tản nhất mà hắn tìm được trong chốn thâm cung này.
Từ đó, Tây Các trở thành nha môn thứ hai của Triệu Dực. Nước giếng không phạm nước sông, hắn ngồi sảnh chính múa b.út, ta nằm ngoài hiên hóng gió.
Tháng mười một, tiết trời lập đông. Gần đây triều đình lại nổi sóng gió. Bọn quan lại địa phương cấu kết tham ô quốc khố nhưng hành sự cực kỳ tinh vi, che giấu lẫn nhau.
Ngự sử được phái đi tuần tra năm lần bảy lượt đều tay trắng trở về. Mấy hôm nay Triệu Dực ngồi ở Tây Các phê sớ, sắc mặt u ám đến mức dọa c.h.ế.t cả chim ch.óc bay qua, bầu không khí bức bối làm ta đang ngủ cũng phải tỉnh giấc.
Buổi trưa, Tiểu Đào lén lút hối lộ thái giám nhà bếp, mang về cho ta một con gà quay da vàng ươm thơm nức mũi.
Ta vui vẻ ngồi bệt xuống thềm đá, xé một cái đùi gà béo ngậy, há miệng c.ắ.n một miếng ngập chân răng. Dầu mỡ tươm ra, hương vị đậm đà đ.á.n.h thức mọi giác quan.
Sống trên đời có gì viên mãn hơn việc ăn thịt đâu chứ?
Ta đang nhai nhóp nhép, bỗng cảm thấy một luồng sát khí lành lạnh chiếu thẳng vào đỉnh đầu.
Ngước mắt lên, Triệu Dực đã đứng ở cửa sảnh chính từ lúc nào.
Hắn chắp tay sau lưng, ánh mắt tối sầm nhìn chằm chằm vào cái đùi gà trên tay ta.
Đã hai ngày nay, hắn vì chuyện tham ô mà ăn uống không ngon miệng, ngự thiện phòng dâng lên toàn những món thanh đạm nhạt nhẽo khiến hắn chẳng buồn động đũa. Giờ ngửi thấy mùi gà quay dân dã, bụng hắn hẳn là đang biểu tình rồi.
Dưới ánh nhìn chằm chằm đầy áp bức của đế vương, ta nuốt ực miếng thịt gà qua cổ họng.
Thân là thần t.ử, ăn mảnh trước mặt quân vương là tội khi quân! Ta c.ắ.n răng lưu luyến xé cái đùi gà còn lại trên đĩa, miễn cưỡng đưa về phía hắn bằng vẻ mặt mà ta tin là chứa đầy sự kính trọng hiếu thảo:
"Bệ hạ, ngài có muốn nếm thử một chút không? Gà này tuy mỡ màng phàm tục, nhưng... ừm, chắc bệ hạ không quen ăn đâu nhỉ? Thần cất đi đây."
Ta chưa kịp rụt tay lại, Triệu Dực đã sải bước tới, trực tiếp giật lấy chiếc đùi gà từ tay ta.
Hắn vén vạt áo long bào, không thèm giữ chút hình tượng quân vương nào, ngồi phịch xuống bậc thềm đá bên cạnh ta, đưa đùi gà lên c.ắ.n một miếng lớn.
Ta trố mắt nhìn hắn: Mẹ kiếp, ngài thiếu gì cao lương mỹ vị, cớ sao lại cướp thức ăn của một tài nhân bần hàn như ta?
Triệu Dực vừa nhai thịt gà, đôi mày vừa nhíu c.h.ặ.t, dường như thức ăn ngon cũng không xua đi được cục tức trong lòng hắn. Hắn lẩm bẩm:
"Đám quan lại khốn kiếp, quan phủ Tế Nam tham ô quân lương, nhưng trên dưới đồng lòng bao che, sổ sách làm giả không chút tỳ vết. Trẫm phái ngự sử đi tra cũng phí công vô ích."
Ta đang c.ắ.n dở cái cánh gà, nghe hắn than thở thì chép miệng một cái, lại đem chuyện quốc sự ra phá hỏng bữa ăn ngon của ta:
"Bệ hạ, ngài sai ngự sử đi tra làm gì cho tốn bạc đi đường? Bọn chúng đã đồng lòng bao che, ngự sử đến cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa thôi."
Ta lười biếng đáp, tiện tay vứt khúc xương gà cho con ch.ó cỏ ngoài sân.
Triệu Dực quay sang nhìn ta, ánh mắt lóe lên: "Nàng lại có cao kiến gì?"
Ta vuốt mỡ trên tay vào chiếc khăn lụa, thủng thẳng nói: "Đám quan lại bao che cho nhau là vì lợi ích nhóm, bọn chúng cùng hội cùng thuyền, đương nhiên không ai tự đập bể nồi cơm của mình. Bệ hạ muốn phá vỡ liên minh của chúng thì phải tạo ra một lợi ích lớn hơn."
Ta híp mắt, nhàn nhạt buông một câu: "Bệ hạ cứ hạ một đạo mật chỉ, khuyến khích quan viên trong phủ Tế Nam bí mật tố giác lẫn nhau. Phàm là kẻ nào cung cấp chứng cứ xác thực tố cáo tham quan, không những được miễn tội liên đới mà còn được ban thưởng ba phần tài sản tịch thu từ chính nhà kẻ bị tố cáo đó."
Triệu Dực sững người, quên cả nhai.
Ta nhếch môi, giọng điệu lạnh lùng mà thản nhiên: "Bệ hạ ngẫm xem, quan trường tham lam, ai mà chẳng đỏ mắt vì tiền? Bình thường bảo chúng bán đứng đồng liêu thì chúng sợ trả thù. Nhưng nếu cái giá của việc bán đứng là hàng vạn lạng bạc trắng hợp pháp rơi vào túi mình, thì huynh đệ ruột thịt chúng cũng dám c.ắ.n xé nhau chứ đừng nói là đồng liêu. Ngài chẳng cần phái ai đi điều tra cho mệt xác, cứ mở cái l.ồ.ng ra vứt miếng mồi vào, lũ ch.ó đói sẽ tự động xé xác nhau để tranh công. Ngài chỉ việc ngồi trên điện Thái Hòa, uống trà và đợi chúng dâng sổ sách giả mạo lên thôi."
Gió Đông Bắc rít qua mái hiên lạnh buốt, nhưng cái lạnh của gió trời dường như chẳng thấm vào đâu so với sự tàn nhẫn lạnh lẽo toát ra từ mưu kế của một nữ t.ử trong hậu cung.
Triệu Dực nhìn chằm chằm vào ta.
Lần thứ hai, một giải pháp đầy hơi thở ma quỷ nhắm thẳng vào sự thối nát và lòng tham của con người được đưa ra.
Nàng không dùng công lý để trừng trị, nàng dùng chính lòng tham để diệt lòng tham, đi đường thẳng, ít tốn sức nhất, lại dồn kẻ thủ vào chỗ c.h.ế.t vạn kiếp bất phục.
Hắn hiểu ra, Thẩm Hàm Ngư lười biếng không phải vì nàng ngu dốt, mà vì nàng quá thông tuệ, quá sắc sảo để nhìn thấu mọi đường vòng vèo vất vả, từ đó chọn ra lối đi tắt tàn nhẫn nhất.
Trí tuệ này nếu đặt ở tiền triều, ắt hẳn là một vị nịnh thần quyền khuynh thiên hạ; đặt ở hậu cung lại biến thành một con cá mặn chỉ thích ăn gà quay.
"Tốt, rất tốt!" Triệu Dực khẽ cười, nụ cười của hắn rạng rỡ và sảng khoái hơn bao giờ hết. Hắn vươn tay, dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ lên trán ta một cái, "Cái đầu này của nàng nếu chịu lấy ra dùng sớm hơn, hậu cung này đã chẳng yên bình đến thế."
Ta ôm trán, xụ mặt lùi lại: "Thần lười lắm, không muốn dùng não đâu, mau già lắm! Bệ hạ, ngài ăn xong chưa? Trả đùi gà cho thiếp!"
Triệu Dực bật cười ha hả, hắn ăn sạch chiếc đùi gà, lau miệng, sải bước dài trở lại ngự thư phòng với khí thế hừng hực của một kẻ sắp sửa bày binh bố trận đi săn chuột cống.
Chớp mắt đã đến tiết Thập Trạp, bầu không khí hoàng cung trở nên vô cùng khẩn trương vì sắp đến ngày đại thọ sáu mươi tuổi của Thái hậu. Khắp lục cung viện, phi tần thi nhau trổ tài để lấy lòng Thái hậu cũng như ghi điểm trước mặt Hoàng đế.
Người thì thức trắng đêm thêu bức bình phong Bách điểu triều phụng đến mù cả mắt, kẻ thì thi nhau xuất tiền túi dốc cạn ra để nhờ người mua tỳ hưu bằng ngọc phỉ thúy, vòng tay san hô đỏ.
Tại Tây Các, Tiểu Đào đi đi lại lại trong sân như kiến bò chảo nóng, khóc lóc ỷ ôi:
"Tài nhân, chúng ta phải làm sao đây? Bổng lộc của người chỉ đủ ăn thịt ngày hai bữa, tiền đâu mà mua kỳ trân dị bảo? Thêu thùa thì người lại lười không chịu đụng vào kim chỉ. Đại thọ Thái hậu mà người không có quà dâng lên, chắc chắn sẽ bị khép vào tội bất hiếu, vạn kiếp bất phục mất!"
Ta nằm trên trường kỷ, lười biếng ngáp một cái.
Ta nhìn quanh cái sân điều hiu, ánh mắt dừng lại ở một chậu đất nung dưới hiên nhà.
Đó là chậu đất Tiểu Đào dùng để ươm thử mấy hạt giống lúa mạch đem từ quê lên hồi tháng trước. Giờ lúa đã mọc lên xanh mướt, cao chừng một tấc, trông vô cùng tươi tốt.
