Cẩm Nang Làm Cá Mặn Chốn Hậu Cung - Chương 3

Cập nhật lúc: 31/07/2026 04:03

Triệu Dực nhắm nghiền hai mắt, giọng nói trầm tĩnh mang theo uy quyền tuyệt đối, nhưng lại lộ ra sự thả lỏng hiếm thấy:

"Trẫm ban thưởng cho nàng vinh dự được cầm quạt đổi muỗi cho trẫm ngủ trưa. Từ giờ đến lúc trẫm tỉnh dậy, nàng không được gây ra tiếng động nào."

Ta đứng há hốc mồm, trố mắt nhìn nam nhân quyền khuynh thiên hạ đang chiễm trệ chiếm đoạt chỗ ngủ duy nhất dưới bóng râm của ta.

Vinh dự cái quái gì chứ? Ta gào thét trong cõi lòng tan nát.

Ta tốn công tốn sức hiến diệu kế, ngài không ban thưởng vàng bạc châu báu thì thôi, lại còn bắt ta hầu hạ ngài ngủ trưa? Đồ tư bản bóc lột, đồ ăn cháo đá bát! Biết thế ta cầm miệng giả ngu cho xong.

Dù trong bụng đang đem mười tám đời tổ tông của nhà họ Triệu ra mắng c.h.ử.i một ngàn lần, nhưng thân là một phi tần thấp cổ bé họng, ta đành ngậm đắng nuốt cay.

Ta dề dà kéo một chiếc ghế con bằng gỗ lim đến ngồi bên cạnh, vừa lấy chiếc quạt hương bồ tết bằng lá cọ quạt nhịp nhàng phẩy gió mát cho ngài.

Gió thu hưu hưu, quyện cùng hương hoa quế thoang thoảng.

Triệu Dực vốn mắc chứng mất ngủ trầm trọng, cung nữ hầu hạ dỗ dành nhẹ nói khẽ đến đâu, hắn cũng cảm thấy bực dọc.

Vậy mà kỳ lạ thay, nằm trên chiếc trường kỷ cũ kỹ ở cái sân viện điều hiu này, nghe tiếng phẩy quạt loạt xoạt có phần cam chịu của ta, hơi thở của hắn dần trở nên đều đặn. Chỉ trong thời gian nửa nén nhang, vị bạo chúa khét tiếng đã chìm vào một giấc ngủ sâu và bình yên nhất kể từ khi hắn ngồi lên ngai vàng.

Ta vừa quạt vừa ấm ức ngáp dài một cái, thầm cầu mong trời Phật phù hộ cho tên ác bá này ngủ mau mau rồi cút về ngự thư phòng trị quốc bình thiên hạ, trả lại khoảng sân yên bình cho con cá mặn ta đây.

Nhưng ta tính không bằng trời tính.

Ta không hề biết rằng khoảnh khắc Triệu Dực nhắm mắt ngủ say dưới nhịp quạt của ta, chuỗi ngày ăn no nằm ườn, lãnh lương chờ c.h.ế.t của ta đã chính thức khép lại.

Kể từ cái ngày định mệnh ta hiến diệu kế lấp đê Giang Nam và bị bắt bẽ làm nha hoàn quạt mát, ta cứ đinh ninh rằng Triệu Dực tỉnh giấc sẽ ban thưởng cho ta vài trăm lạng bạc rồi cút thẳng về ngự thư phòng.

Nào ngờ ông trời quả thực không có mắt với kẻ lười.

Ba ngày sau, mặt trời đã lên tới sào cao.

Ta đang nằm nướng trên chiếc giường êm ái, đắp chăn thêu hoa say xưa đ.á.n.h giấc thì Tiểu Đào hớt hải đạp cửa xông vào.

Nàng ta vắt chân lên cổ, túm lấy chăn của ta lôi sình sệch:

"Tài nhân, dậy mau! Bệ hạ tới, ngài ấy mang theo cả một núi tấu chương tới rồi!"

Ta ngái ngủ bò dậy, đầu tóc rối bù như ổ quạ.

Đập vào mắt ta không phải là cảnh tượng quân vương đến lật thẻ bài thị tẩm đầy diễm tình như trong thoại bản, mà là Triệu Dực đang mặc triều phục uy nghi, theo sau là Lý công công ôm một chồng tấu trương cao ngất ngưởng.

Bọn họ thản nhiên đi vào sảnh chính Tây Cát, gạt hết bình hoa, khay trà của ta sang một bên, chễm chệ xếp tấu trương lên chiếc bàn gỗ lim duy nhất trong viện.

Triệu Dực ngồi xuống ghế chủ tọa, liếc nhìn bộ dạng lôi thôi ngơ ngác của ta, nhàn nhạt cất lời:

"Trẫm phát hiện ra ngự thư phòng dạo này quá ồn ào. Hết đại thần dâng sớ khóc lóc lại đến phi tần bưng canh đứng chờ ngoài cửa. Chỗ của nàng hẻo lánh, chim bay qua còn lười hót, tĩnh mịch vô cùng. Từ nay, trẫm sẽ mượn Tây Các làm nơi phê duyệt tấu chương. Nàng mau đi rửa mặt rồi bưng lên cho trẫm một chén trà."

Ta nghe xong mà sét đ.á.n.h ngang tai, trong lòng gào thét t.h.ả.m thiết: Hoàng thượng à, cả hoàng cung này là nhà ngài, ngài muốn ngồi đâu trả được? Tại sao lại bê nguyên đống công vụ nhức đầu đó xuống cái gian viện rách nát của ta? Ngài đến đây ngồi, ta còn làm sao mà gác chân lên bàn ăn vặt, làm sao mà ngủ nướng giữa ban ngày?

Nhưng bề ngoài, ta chỉ dám nuốt nước mắt vào trong.

Ta lê thân xác tàn tạ đi rửa mặt, sau đó dặn Tiểu Đào lui xuống, tự mình vào tiểu thiện phòng chuẩn bị trà nước.

Một lát sau, ta bưng một cái khay gỗ bước ra. Đặt trước mặt vị đế vương đang cắm cúi chúi đầu vào tấu trương là một chén nước trong vắt và một đĩa bánh nướng làm từ bột mì thô.

Triệu Dực cầm chén nước lên, vừa đưa lên miệng đã nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày sắc lẹm. Hắn ngước lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ta chằm chằm:

"Nước đun sôi để nguội? Trà Long Tỉnh năm ngoái nội vụ phủ ban cho nàng đâu? Lại còn thứ bánh cứng như đá này, nàng định làm mẻ răng trẫm sao?"

Ta đứng khoanh tay, chớp chớp mắt vô tội, bày ra vẻ mặt chân thành nhất có thể:

"Bệ hạ minh giám. Trà Long Tỉnh thì còn nguyên trong tủ, nhưng pha trà phải nhóm lò than, đun nước sôi sùng sục, lại phải tráng chén canh độ nóng, vô cùng phiền phức. Thần thiếp vốn vụng về, nhỡ pha trà chát quá làm hỏng thánh tâm thì tội đáng muôn c.h.ế.t. Chi bằng bệ hạ uống nước đun sôi để nguội, vừa thanh nhiệt giải độc lại không lo mất ngủ."

Ta chỉ tay vào đĩa bánh nướng bổ sung thêm: "Còn bánh này tuy cứng nhưng để được lâu không sợ thiu, nhai nhiều giúp hàm răng chắc khỏe. Bệ hạ xử lý quốc sự mệt mỏi, c.ắ.n một miếng đảm bảo tỉnh cả ngủ."

Lý công công đứng cạnh nghe xong, mặt cắt không còn một giọt m.á.u, hai chân run cầm cập, chỉ sợ hoàng đế nổi trận lôi đình c.h.é.m đầu con tiện tỳ to gan này.

Nhưng Triệu Dực chỉ nhìn ta trân trân bằng ánh mắt cạn lời. Hắn là người cực kỳ lý trí, chỉ cần nghe qua là biết tỏng ta không phải sợ pha trà dở, mà là ta lười nhóm lò đun nước.

Hắn đường đường là Cửu ngũ chí tôn, uy chấn thiên hạ, vậy mà chạy đến cung của phi tần lại bị đãi nước nguội bánh khô chỉ vì lý do lười.

Bầu không khí căng như dây đàn, bỗng Triệu Dực hừ lạnh một tiếng. Hắn không nổi giận, cũng chẳng trách phạt ta, thản nhiên nhấp một ngụm nước nguội, lại cầm miếng bánh cứng ngắc kia lên c.ắ.n một cái rắc.

"Ăn bớt lộc vua mà còn dám ngụy biện?" Hắn nhàn nhạt phán một câu rồi tiếp tục cúi đầu phê tấu chương, không thèm để ý đến ta nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cẩm Nang Làm Cá Mặn Chốn Hậu Cung - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD