Cẩm Nang Làm Cá Mặn Chốn Hậu Cung - Chương 7

Cập nhật lúc: 31/07/2026 05:04

Ta bước tới, giật lấy con b.úp bê đầy mùi bùn đất từ tay Tiểu Đào.

Ánh mắt ta lạnh lẽo nhìn vào lớp vải bọc ngoài con b.úp bê.

Ta nhận ra ngay những mũi kim thêu dấu mối trên đó sử dụng loại tơ vàng thượng hạng loại chỉ mà nội vụ phủ chỉ cung cấp riêng cho phi tần từ bậc tần trở lên.

"Đốt đi làm gì? Thứ này là tang vật cơ mà."

Ta cười khẩy, xách cổ con b.úp bê lên

"Đi, cầm theo cái chậu lan bị đào sới tan nát kia, theo ta đến ngự thư phòng."

Tiểu Đào kinh hãi đến mức suýt ngất: "Tài nhân, người điên rồi sao? Mang thứ này đến nộp cho bệ hạ, ngài ấy sẽ c.h.é.m đầu chúng ta ngay lập tức!"

Ta lườm nàng ta một cái: "Câm miệng, theo ta. Hôm nay ta không đòi lại công bằng cho chậu hoa lan của ta, ta không mang họ Thẩm."

Tại ngự thư phòng, Triệu Dực đang cau mày nghe hình bộ thượng thư báo cáo về một vụ án tham nhũng muối.

Đột nhiên cửa điện mở toàng, không thèm chờ thái giám thông truyền, ta hầm hầm bước vào, tay xách con b.úp bê yểm bùa dính đầy bùn đất, tay kia chỉ vào chậu hoa lan úa tàn mà Tiểu Đào đang ôm, đi thẳng đến trước ngự án.

Mấy vị đại thần thấy ta xông vào, định lên tiếng quát mắng phi tần thất lễ, nhưng khi nhìn rõ con b.úp bê cắm đầy kim trên tay ta, bọn họ hoảng sợ lùi lại ba bước, quỳ rạp xuống đất hô to bảo vệ giá.

Triệu Dực nhướng mày, hắn không hề hoảng sợ, chỉ trầm tĩnh nhìn ta: "Hàm Ngư, nàng đang làm trò gì vậy?"

Ta không nói không rằng, bước tới ném con b.úp bê bùn đất lên chiếc bàn gỗ đàn hương chạm trổ rồng bay của ngài, làm bẩn cả một góc tấu chương: "Bệ hạ, ngài tự xem đi!"

Ta tức tối nói, chẳng thèm hành lễ:

“Thiếp không biết kẻ nào ăn no rửng mỡ, lén lút lẻn vào Tây Các của thiếp, chôn thứ đồ chơi rách nát bẩn thỉu này vào chậu kiếm lan của thiếp, hại rễ cây bị thối, hoa rụng sạch trơn! ”

"Ngài xem, loại tơ vàng dùng để khâu con b.úp bê này là cống phẩm thượng hạng của Tô Châu, ở Tây Các của thiếp ngay cả giẻ lau cũng không có loại vải tốt thế này."

Ta chĩa thẳng tay vào con b.úp bê yểm bùa rồi rõng rạc đòi nợ:

“Ngài là người đứng đầu thiên hạ, lại là chủ của cái hoàng cung này. Kẻ nào dùng đồ đạc của nội vụ phủ để phá hoại tài sản của thiếp, ngài phải có trách nhiệm điều tra cho rõ ràng!”

" Tra ra là ai làm, ngài bắt kẻ đó đền cho thiếp một chậu kiếm lan mới tinh, to gấp đôi chậu cũ! Còn nữa, việc này làm thiếp mất ngủ cả buổi sáng, thiếp cáo lui về ngủ bù đây!"

Nói xong, ta xoay người dứt khoát bước ra khỏi ngự thư phòng, để lại một đám đại thần và thái giám đang há hốc mồm như hóa đá.

Bọn họ hoàn toàn c.h.ế.t lặng.

Đó là b.úp bê vu cổ đấy! Là đại tội mưu nghịch chu di cửu tộc đấy! Vậy mà vị Thẩm tài nhân này lại dám xách nó đến đập lên bàn hoàng đế mắng c.h.ử.i một trận chỉ vì nó làm c.h.ế.t rễ một chậu cây cảnh, lại còn ngang nhiên đòi hoàng đế bắt thủ phạm đền tiền hoa cho nàng.

Mạch não của nữ nhân này rốt cuộc được cấu tạo bằng thứ gì vậy?

Triệu Dực ngồi trên ngai vàng nhìn con b.úp bê dính bùn trên bàn, rồi lại nhìn bóng lưng dứt khoát của ta khuất sau cánh cửa.

Khóe môi của vị quân vương lãnh khốc từ từ cong lên, cuối cùng ngài nhịn không được bật ra một tràng cười trầm thấp nhưng vô cùng sảng khoái.

Tiếng cười vang vọng khắp ngự thư phòng khiến đám đại thần càng thêm sởn gai ốc.

Triệu Dực là ai?

Hắn là một con sói đầu đàn tinh anh nhất, hắn nhìn thoáng qua đã hiểu ngay đây là trò vu oan giá họa rẻ tiền của chốn hậu cung.

Nếu đổi lại là phi tần khác, chắc chắn sẽ hoảng loạn phi tang hoặc bày mưu hãm hại lại. Nhưng Hàm Ngư thì không.

Nàng quá lười để chơi trò thám t.ử, nàng trực tiếp dùng con đường thẳng nhất, thô bạo nhất, đem thẳng vật chứng ném vào mặt người có thẩm quyền cao nhất để giải quyết.

Hành động ấy vừa thể hiện sự trong sạch không thẹn với lòng, vừa vạch mặt sự ngu dốt của kẻ chủ mưu, lại vừa giữ đúng bản chất quan tâm chậu hoa hơn cả bùa ngải của một con cá mặn chính hiệu.

"Lý công công,"

Triệu Dực thu lại nụ cười, ánh mắt xẹt qua một tia sát khí lạnh buốt

"Chuyển lệnh cho Thẩm hình ti, dựa vào chất liệu tơ vàng này tra xét toàn bộ lục cung. Trẫm muốn biết kẻ nào chán sống, dám làm bẩn ngự thư phòng của trẫm, lại còn làm c.h.ế.t chậu hoa lan của Thẩm tài nhân."

Lý công công lĩnh mạng, mồ hôi lạnh toát ướt lưng.

Ba ngày sau, thánh chỉ ban xuống: Trương Quý Phi bị tra ra là kẻ chủ mưu, bị tước bỏ phong hiệu, giáng xuống làm đáp ứng, đầy vào lãnh cung, vĩnh viễn không được ân xá. Hậu cung chấn động, thế lực của nhà họ Trương ở tiền triều cũng bị Triệu Dực nhân cơ hội này nhổ tận gốc.

Tuy nhiên, một đạo thánh chỉ khác cũng được ban đến Tây Các của ta: Thẩm tài nhân thất lễ trước ngự nhan, lớn tiếng chốn triều đường, ngôn từ bất kính, nay phạt cấm túc tại Tây Các một tháng, phạt bổng lộc nửa tháng, đóng cửa suy ngẫm lỗi lầm.

Đám phi tần vừa hả hê vì Trương Quý Phi rớt đài, nay lại vui mừng khôn xiết vì ta bị phạt. Bọn họ cười nhạo: "Đúng là kẻ ngốc, dám mang bùa ngải đi dọa hoàng đế, bị cấm túc là còn nhẹ!"

Nhưng bọn họ đâu biết lúc nhận thánh chỉ, ta suýt nữa thì bật khóc vì quá hạnh phúc!

Trời ơi, cấm túc một tháng nghĩa là gì?

Nghĩa là một tháng ròng rã, ta không phải miễn cưỡng ra ngoài thỉnh an Thái hậu, không có bất kỳ ai được phép đến quấy rầy ta.

Ta có thể đóng cổng Tây Cát ngủ từ sáng đến tối, từ tối đến sáng mà không vi phạm quy củ!

Còn cái danh nghĩa phạt cấm túc kia thực chất chỉ là cách Triệu Dực cố tình tạo ra để bảo vệ ta khỏi mũi nhọn của dư luận và sự trả thù của tàn dư nhà họ Trương trong khoảng thời gian nhạy cảm này mà thôi.

Hắn phạt bổng lộc nửa tháng của ta, nhưng tối hôm đó Lý công công lại lén lút khiêng đến cửa hông Tây Các năm rương châu báu lụa là và mười chậu kiếm lan quý giá nhất được tuyển chọn từ ngự uyển.

Ta nhìn đống quà bồi thường, ôm chậu hoa lan cười đến híp cả mắt.

Sống ở hậu cung, chỉ cần hiểu được đạo lý "đường thẳng là đường ngắn nhất" thì ngay cả bạo chúa cũng có thể biến thành tấm bùa hộ mệnh vững chắc nhất của mình.

Mùa xuân năm Hưng Đạo thứ tư, hoa đào nở rộ khắp ngự hoa viên, xua tan đi cái lạnh lẽo của mùa đông khắc nghiệt.

Trương Quý Phi bị đày vào lãnh cung, phe phái ngoại thích bị nhổ bỏ, tiền triều và hậu cung tạm thời sóng yên biển lặng.

Thế nhưng sự yên bình đó chẳng kéo dài được bao lâu. Ngôi vị hoàng hậu để trống đã ba năm, nay hậu cung lại rắn mất đầu, Thái hậu và bá quan văn võ bắt đầu đứng ngồi không yên.

Bọn họ ngày đêm dâng sớ tấu thỉnh Triệu Dực mau ch.óng lập hậu để ổn định lục cung, khai hoa kết trái.

Tất nhiên, đằng sau những bản tấu chương đầy lời lẽ đạo lý ấy là sự toan tính gài gắm nữ nhi, thâu tóm quyền lực của các đại gia tộc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cẩm Nang Làm Cá Mặn Chốn Hậu Cung - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD